Chương 25: Người dưới sân khấu – Lâm Sơ Vũ thật đáng yêu.
*
Cảnh này chẳng hiểu sao lại thấy quen mắt. Tạ Ngật Chu nheo mắt, hơn nữa cũng không rõ Lâm Sơ Vũ từ đâu chui ra.
Anh bật cười: “Cậu nghe lén à.”
Vu khống, lần này đúng là vu khống thật.
Lâm Sơ Vũ vô cùng chắc chắn là cô đến phòng nghỉ trước, tay đặt lên giá treo quần áo nắm chặt, nhỏ giọng biện giải: “Mình không có, lúc mình đến thì các cậu còn chưa vào.”
Tạ Ngật Chu nhìn vị trí cô đứng, cũng đoán ra Lâm Sơ Vũ không cố ý, chắc là vô tình ngủ quên, lúc bọn họ vào thì đèn tắt, tự nhiên tưởng bên trong không có ai nên không chú ý.
Nhưng ngoài miệng vẫn trêu: “Thật không đấy.”
“Thật mà.”
Lâm Sơ Vũ giải thích đúng như anh nghĩ: “Mình không cẩn thận ngủ quên… đến nửa sau mới tỉnh.”
Cảnh đó cô lại không tiện trực tiếp đi ra, chỉ có thể miễn cưỡng nghe hết. Tạ Ngật Chu nghe cô nói câu cuối, sự chú ý rơi vào hai chữ “miễn cưỡng”. Còn miễn cưỡng nghe hết, gan Lâm Sơ Vũ cũng lớn rồi.
Anh chợt nhớ lại cùng thời điểm năm ngoái, cũng rất trùng hợp, cũng là Tết Dương lịch. Hai người đứng trên con phố cũ lạnh lẽo gió thổi, đèn đuốc không tắt, người qua kẻ lại, Lâm Sơ Vũ đứng bên cạnh anh, chỉ vì một câu hỏi có phải cô đi theo anh mà đỏ bừng mặt, xấu hổ đến không dám ngẩng đầu.
Lâm Sơ Vũ thấy anh không nói gì, đợi một lúc, lại lặp lại: “Tạ Ngật Chu, cậu định đi đâu vậy.”
Cô nghe mà mơ mơ hồ hồ, chủ yếu là vừa tỉnh dậy còn chưa phản ứng kịp, chỉ cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra: “Nguy hiểm không.”
Tạ Ngật Chu nghĩ một lát, cúi đầu nhìn cây đàn guitar trong tay.
Lên sân khấu có nguy hiểm không.
Chắc là cũng ổn.
Hát một bài thì có chuyện gì chứ.
Môi khẽ cử động, nhưng nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Lâm Sơ Vũ, anh lại cảm thấy cũng chưa chắc. Dù sao chuyện này là thay người khác chống đỡ, nếu Chương Khải Phong phát hiện thì toi đời.
Xui hơn nữa, bị tấm trần rơi xuống đập trúng cũng có khả năng, hội trường Nhất Trung cũng đã nhiều năm chưa sửa chữa. Nghĩ đến đây, Tạ Ngật Chu thành thật nói: “Có chút.”
Quả nhiên, sự lo lắng trên mặt Lâm Sơ Vũ càng rõ, còn có chút sốt ruột, cô từ phía sau đi ra: “Cậu không phải định đi đánh nhau chứ.”
Dù không có lập trường, nhưng Lâm Sơ Vũ cũng không muốn anh làm vậy, thử thương lượng: “Tạ Ngật Chu, mình thấy thầy Chương cũng không khó nói chuyện đến thế, nếu các cậu có vấn đề gì có thể nói với thầy một chút không.”
Đến lúc này rồi, còn nửa năm nữa là tốt nghiệp, nếu lỡ mang kỷ luật, phát sinh thêm chuyện thì rất phiền.
Anh cao hơn một mét tám, Lâm Sơ Vũ chỉ cao đến yết hầu của anh, đứng trước mặt, hơi ngẩng đầu lên, ở vị trí anh cúi mắt là có thể nhìn rõ. Trong khoảnh khắc nào đó, Tạ Ngật Chu cảm thấy mình thật sự khá tệ, toàn suy nghĩ linh tinh.
Lâm Sơ Vũ thì lại đáng yêu. Đáng yêu đến mức khiến người ta cảm thấy trêu cô cũng là một tội lỗi. Trêu cô làm gì chứ, cô cái gì cũng tin thật, đơn thuần đến chết, cảm giác ra ngoài đường cũng có thể bị người ta lừa.
“Tôi không, bọn họ đi rồi.” Rút lại lời lúc trước, Tạ Ngật Chu lại giải thích thật: “Không cần lo, chắc không có vấn đề gì.”
“Vậy cậu….”
Lâm Sơ Vũ không giận, ngược lại còn truy hỏi anh. Tạ Ngật Chu khẽ “ừ” một tiếng, bảo cô nhìn thứ trong tay anh: “Cảnh Tu Tề trước đó đăng ký tiết mục, giờ người chạy mất không lo bên này, tôi phụ trách thế chỗ.”
Lâm Sơ Vũ càng ngạc nhiên: “Cậu phải hát sao?”
“Bị ép thôi.” Anh thật sự hết cách.
Không thì làm sao, lên một người còn hơn không tìm được người.
Lâm Sơ Vũ sững lại, trước đó ở KTV vô tình có cơ hội nghe anh hát, lại bị bất ngờ cắt ngang. Ngoài ra, cô không hiểu rõ sở thích của anh, biết rất ít, chỉ là nghe mọi người truyền miệng.
Moments của anh cũng không cố ý đăng những thứ này. Nhưng có một lần hình như trong một tấm ảnh nào đó thấy những nhạc cụ này, đại khái là một phòng âm nhạc, guitar, bass, trống gì cũng có, hóa ra anh thật sự biết. Nhất thời quên mất phải nói gì. Tạ Ngật Chu muốn vỗ đầu cô cho cô tỉnh táo lại, tay suýt đưa lên, lại bị não kịp thời ngăn lại.
Lâm Sơ Vũ nghe anh nói: “Đừng nghĩ nhiều, Cảnh Tu Tề nếu thực sự không xử lý được sẽ nói với tôi.”
Điện thoại anh không có động tĩnh, hiển nhiên không có tình huống gì. Lâm Sơ Vũ gật đầu theo lời anh, không còn lo lắng nữa. Mà thực ra vừa rồi cô nghĩ cũng không phải chuyện này, mà là về anh, thỉnh thoảng cô vẫn sẽ buồn, buồn vì ở ngoài khoảng cách thân mật của anh, dù là bạn bè, cũng chỉ có thể thông qua mạng xã hội và lời người khác mà biết chuyện của anh, dựa vào vài câu ít ỏi đoán xem anh thích gì, sẽ làm gì, quan tâm điều gì, trước đây ra sao, sau này thì sao.
Cảm xúc này luôn xuất hiện ở những góc nhỏ của cuộc sống, vô tình, không thể kiểm soát. Không thỏa mãn.
“Chết rồi.” Lâm Sơ Vũ cưỡng ép kéo suy nghĩ trở lại, nhớ ra Đàm Trinh nói nếu có việc sẽ nhắn tin cho cô, vội vàng tìm điện thoại ra, may quá may quá.
Không làm lỡ việc.
Tin nhắn của Đàm Trinh được gửi từ mười lăm phút trước: “Vừa rồi vào tìm cậu thấy cậu đang ngủ, bên này đủ người rồi, cậu nghỉ ngơi trước đi, không cần vội.”
“Bên ngoài tiến độ thế nào rồi.” Lâm Sơ Vũ nhìn cây đàn guitar của anh, “Còn cậu thì sao, cậu là tiết mục thứ mấy.”
“Tiết mục đầu vừa bắt đầu. Mấy tiết mục sau, không vội.”
Lâm Sơ Vũ cũng không dám nghỉ nữa, sợ có tình huống đột xuất cần giúp: “Vậy chúng ta ra ngoài? Hay cậu ở đây.”
Bên ngoài ồn ào, không biết anh có thích không.
“Ra ngoài đi.” Tạ Ngật Chu không nhớ Cảnh Tu Tề đăng ký bài gì, phải đi tìm MC đổi lại quy trình.
Lâm Sơ Vũ đi được hai bước, vẫy tay với anh: “Mình qua bên kia trước nhé.”
“Ừ.”
Lâm Sơ Vũ tìm thấy Đàm Trinh ở hậu trường, cô ấy là tiết mục thứ ba, hai người không biết nói gì mà cùng cười, mắt cong cong, trò chuyện với bạn rất vui vẻ.
Tạ Ngật Chu thu lại ánh mắt, có năm người dẫn chương trình, mỗi người cầm kịch bản khác nhau, anh tùy tiện tìm một người, không nói đổi người, chỉ nói đổi bài hát.
“Đổi sang gì?”
Tạ Ngật Chu còn chưa nghĩ ra, ngay tại chỗ suy nghĩ.
Trong đầu bỗng hiện lên dáng vẻ Lâm Sơ Vũ vừa cười, hình như anh còn nợ cô một bài hát.
Lúc đó cô muốn nghe là “Ký Ức Sao Thủy”.
Tạ Ngật Chu khẽ khựng lại, rồi cười.
Bài đó không được, vẫn chưa học xong, không nhớ nổi lời.
“‘Bờ Mi Của Em’.”
Người dẫn chương trình hỏi: “Bài của Jay à?”
“Ừ.”
Quay người đi trao đổi với bộ phận âm thanh, quay lại trả lời: “Có vẻ không được, không có phần nhạc đệm của bài này, các tiết mục trước đều đã thống kê và sắp xếp từ trước, bây giờ đổi tạm thời không tiện.”
“Tại sao phải đổi?”
Tạ Ngật Chu không giải thích nhiều: “Đổi đi, không cần nhạc đệm.”
“Không cần nhạc đệm? Chắc chứ?”
Tạ Ngật Chu ừ một tiếng.
Người dẫn là một cô gái, thấy Tạ Ngật Chu như vậy còn muốn hỏi gì đó, nhưng lại hơi ngại, cuối cùng chỉ gật đầu nói được.
Hơn chục tiết mục trôi qua cũng nhanh, đến khi đến lớp của Lâm Sơ Vũ, Tạ Ngật Chu ngồi hàng ghế đầu ngẩng đầu nhìn, bọn họ diễn bản cải biên của Liêu Trai, khá buồn cười, phản hồi cũng rất tốt.
Lâm Sơ Vũ đứng bên cánh gà, vẫn luôn mỉm cười.
Tạ Ngật Chu đúng là ở rất phía sau, tiết mục áp chót mới lên, nhưng bọn họ đều không biết là Tạ Ngật Chu sẽ lên sân khấu.
Đàm Trinh xuống thay đồ xong, tưởng Lâm Sơ Vũ cũng không biết tin này, liền kể chuyện hóng hớt với cô.
“Vừa rồi nghe Tôn Ngọc Hàm nói Tạ Ngật Chu sẽ lên sân khấu, bảo bọn mình chờ xem.”
“Tại sao cậu ấy lại lên, lúc tổng duyệt đâu phải cậu ấy.”
Lâm Sơ Vũ không tiện nói chuyện riêng bên đó, ấp úng: “Mình cũng không rõ.”
“Không sao, cậu ấy lên cũng tốt.” Trên mặt Đàm Trinh hiện lên một chút khó xử, cô ấy cảm thấy nói xấu người khác không hay, cuối cùng hạ giọng rất nhỏ nói với Lâm Sơ Vũ: “Người bên lớp họ đến tổng duyệt hát không hay lắm, không biết chọn kiểu gì.”
Lâm Sơ Vũ đang ăn bánh quy cũng chậm lại, nhận ra Đàm Trinh nói là Cảnh Tu Tề.
Cảnh Tu Tề hát…
Quả thật là cảm xúc nhiều hơn kỹ thuật.
“Cho vui thôi mà.” Lâm Sơ Vũ chỉ có thể trả lời như vậy, cũng không phải thi đấu, náo nhiệt một chút cũng tốt.
“Bây giờ cũng náo nhiệt rồi.” Đàm Trinh hất cằm về phía sau cô, ra hiệu cho Lâm Sơ Vũ nhìn.
Quay đầu lại, phát hiện gần đây số nữ sinh đi vệ sinh rõ ràng nhiều lên, Đàm Trinh giải thích: “Đều là nghe tin rồi chạy đến hỏi thăm đó.”
Lâm Sơ Vũ: “…”
Tin này lan ra không cần ai truyền, người kích động thì rất nhiều, cũng có vài người gần như phát cuồng, không kìm được cảm xúc mà bình tĩnh bước ra ngoài, rồi ôm bạn nhảy cẫng lên: “Không phải chứ không phải chứ, sắp tốt nghiệp rồi mà vẫn còn được nghe cậu ấy hát, vận may của mình sao lại tốt thế này.”
Bọn họ là những người giống Lâm Sơ Vũ.
“Biết đâu cậu ấy hát dở thì sao.”
“Vậy cũng muốn nghe.” Cô gái mắt rưng rưng.
Lâm Sơ Vũ cười khẽ, cô hiểu tâm trạng này, bởi vì cô cũng vậy.
Càng về sau, những người đó càng hưng phấn, Đàm Trinh cầm một quyển sổ từ vựng nhỏ, ôm áo khoác, buồn chán không có việc gì làm: “Cuối cùng cũng hiểu thế nào là tiết mục chốt màn rồi.”
Lâm Sơ Vũ quay đầu hỏi cô ấy: “Cậu có muốn về chỗ ngồi xem không.”
“Thôi khỏi.” Đàm Trinh duỗi chân, “Chỗ này cũng ổn, không gian rộng, thoải mái.”
“Có chuyện gì à, cậu muốn qua đó sao.”
Cô nghĩ một chút: “Thôi, mình ở đây với cậu.”
Đàm Trinh định nói ở đây với mình làm gì, cậu muốn xem thì về đi, còn chưa kịp nói ra, cửa phòng nghỉ đã bị gõ: “Sơ Vũ, giúp chuyển đồ một chút được không.”
“Được.” Chủ đề bị cắt ngang, Lâm Sơ Vũ nhét túi khoai tây vào lòng Đàm Trinh, “Mình đi trước.”
Phía sau màn sân khấu còn có một đoạn không gian chật hẹp, bọn họ khom lưng đi qua rút dây cắm của loa nhỏ, hai người chia nhau đẩy sang bên kia.
“Chưa kết thúc mà, sao lại dọn cái này.”
“Tiết mục cuối là kịch nói, bọn họ đông người, không đủ chỗ, cái này cũng không dùng nữa.”
Lâm Sơ Vũ hỏi: “Không phải Tạ Ngật Chu sẽ hát sao.”
“Cậu ấy không có nhạc đệm, là hát mộc.”
“Hát mộc?”
“Ừ.” Cô gái chỉ huy, “Hai cậu ra phía sau xem thêm đi, lát nữa kết thúc thì làm nhanh lên, mấy tiết mục phía trước kéo dài hơi lâu rồi, đã mười giờ rồi.”
Cô ấy không nói thêm về chuyện của Tạ Ngật Chu, Lâm Sơ Vũ cũng không hỏi nữa.
Đi một vòng rồi quay lại, hiện trường bỗng yên tĩnh, MC báo tiết mục: “Tiếp theo xin mời lớp 12-7 Tạ Ngật Chu mang đến tiết mục guitar đàn và hát.”
Tạ Ngật Chu cúi đầu, đầu ngón tay khẽ gảy dây đàn để chỉnh âm, trên sân khấu chỉ còn vài tia sáng nhạt, tóc mái rủ xuống che đi hàng mày đôi mắt, chỉ lộ ra đường nét cằm rõ ràng.
Khúc dạo đầu vang lên, bước chân Lâm Sơ Vũ đột ngột khựng lại tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên cô nghe Tạ Ngật Chu hát, hay hơn tưởng tượng rất nhiều.
Giọng anh so với lúc nói chuyện thường ngày càng thêm lạnh, mang theo chút lười biếng khàn nhẹ, nhưng lại nhấn từng chữ vừa vặn: “Người yêu ơi có những chuyện chẳng thể dạy, biểu cảm sai lệch khiến cảm giác có chút tệ.”
Không có nhạc đệm, chỉ có âm thanh trong trẻo của guitar vang lên, làm nổi bật khí chất thiếu niên, như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua màng tai.
Dưới khán đài cuối cùng cũng có người không kìm được mà hét lên, điên cuồng gọi tên ba chữ đó.
Ngoại trừ Lâm Sơ Vũ.
Cô rất yên tĩnh, trong mắt chứa đầy sự không thể tin nổi, ngày ở phòng phát thanh vẫn còn vang vọng trong đầu, cô không kịp tránh né.
Vì sao anh lại chọn bài này.
Người trên sân khấu ngồi trên ghế cao, chỉ có một chiếc micro màu đen, một cây guitar, chân dài chống đất, giọng hát dần dịu xuống.
“Bờ mi của em cong lên nơi khóe môi, dùng ánh mắt chụp lấy tôi.”
Tạ Ngật Chu nghiêng đầu nhìn về phía cô, không cần tìm kiếm, cũng không cần cố ý.
Dường như khán giả chỉ có mình cô.
–
Lin and Xia’s emails – 22/01/2019, 3:50
–
Cậu ấy cao một mét tám bảy, biết chơi bóng rổ, biết guitar cũng biết đánh trống.
Hát hay, đối với động vật nhỏ cũng rất tốt.
Đã từng đưa mình về nhà vào mùa đông, từng che ô cho mình vào ngày mưa.
Cậu ấy từng dạy mình một bài toán, rồi lại để lại cho mình một đáp án không lời giải.
Mà những gì liên quan giữa mình và cậu ấy thì rất ít.
Chỉ có hai viên kẹo nho xanh, một tờ phiếu trả lời, một chiếc máy bay giấy.
Và nửa tờ giấy nháp bị xé vụn.
Editor có lời muốn nói:
Xin lỗi các bạn, mình sẽ check và sửa lại khối lớp của nam nữ chính, hiện tại là lớp 12 chứ không phải 11.
