Tên truyện: Quan Môn Đón Xuân (Nhà Quan Đón Xuân)
Tác giả: Lương Phương Đình
Số chương: 320 chương
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, đấu đá quan trường, nam chính thái giám, góc nhìn nam chính, HE
Vào lần gặp gỡ đầu tiên, Phương Duy chỉ là một thái giám phụ trách dọn dẹp và chăm sóc hương đèn trong ngôi chùa, số lần lau dọn bát hương trong ngày còn nhiều hơn số người chàng gặp. Còn Lư Ngọc Trinh là một cô gái phong trần bình thường bên bờ sông Tần Hoài, số người giống như cô có thể lên đến hàng ngàn.
Do duyên phận, cô đã đến bên cạnh chàng.
Sau đó, chàng được sủng ái, mưu mô quyền lực, dần thăng tiến trở thành Thái giám Bỉnh bút của Ty lễ giám. Cô học châm cứu, học chế thuốc, dần dần trở thành một y nữ có tiếng.
Chàng không nói với cô rằng ban đầu chàng chỉ muốn bảo vệ cô vẹn toàn; cô cũng không nói với chàng rằng ban đầu cô chỉ muốn chữa khỏi bệnh đau đầu của chàng.
Cuộc sống khó khăn, mọi người đều cố gắng sống sót dưới quyền lực hoàng gia, như hạt bụi trong gió. Nhưng, luôn có những điều mình có thể nắm giữ, như người đang ở trong lòng lúc này.
Vì có chàng, em đã yêu lại thế gian này.
Giới thiệu về câu chuyện:
1. Kết thúc hạnh phúc.
2. Nam chính là một thái giám thật sự, vì khiếm khuyết cơ thể mà gặp khó khăn trong sinh hoạt.
3. Nữ chính từng gả chồng, từng vào thanh lâu, từng tiếp khách. Nam chính từ đầu đến cuối chỉ có nữ chính.
4. Chức vị và công việc của thái giám trong câu chuyện này được lấy từ “Chước Trung Chí” và “Vạn Lịch Dã Hoạch Biên”, một số chi tiết có điều chỉnh.
5. Bối cảnh lấy cảm hứng từ triều Minh, các chế độ quản lý tư pháp, thuế, ruộng đất trong câu chuyện được tham khảo từ các tài liệu liên quan, một số diễn đạt có thể không chính xác. Kiến thức về y học cổ truyền chủ yếu có tham khảo tài liệu, một số trường hợp có phần sáng tạo.
6. Một số nhân vật có nguyên mẫu, nhưng xin đừng gán ghép.
Tag: Cuộc sống giản dị, Tình yêu biên giới, Nam chính ấm áp, Chính kịch, Cứu rỗi
Nhân vật chính: Phương Duy, Lư Ngọc Trinh
Nhân vật phụ: Tưởng Tế Nhân, Lý Phu, Lục Diệu
Tóm tắt bằng một câu: Có em, dù khiếm khuyết cũng trở nên trọn vẹn.
Ý tưởng: “Em gửi nỗi buồn cho ánh trăng, theo chàng đến tận Dạ Lang Tây.”