PS: THEO ĐUỔI VỢ TRẦY TRẬT không thành công, đôi bên cùng chết (nữ chính chết vì bệnh, nam chính tuẫn tình theo, kết cục nằm giữa bi kịch và hài kịch, kiểu đạo lý “một người thắng không bằng cả hai cùng thua xem ra cũng khá sảng khoái”). Cảm hứng câu chuyện lấy từ hot trend show giải trí [Trai trẻ không chịu gọi chị, tâm cơ rất ngông] và câu thành ngữ phương Tây [Đại tượng không bao giờ quên].
Giới thiệu 1
Mùa xuân năm 2002: Tại Sóc Sơn, Lịch Viễn Trăn lạnh lùng nhìn một đám nhóc ranh chạy theo sau người phụ nữ trẻ đến từ thành phố lớn, luôn mồm gọi “chị ơi”, trong đó đứa gọi hăng hái nhất là Chu Du.
Mùa hè năm 2002: Kỳ nghỉ hè, vào một buổi tối rảnh rỗi không có việc gì làm, mấy người chen chúc trong cửa hàng băng đĩa nhỏ hẹp bàn tán về bộ phim Titanic vừa xem xong. Đang ở độ tuổi hormone phát triển mạnh mẽ, đương nhiên không tránh khỏi chủ đề về phụ nữ. Chu Du cho rằng, ngoại hình và khí chất của Trác Khinh rất gần với nữ chính trong phim; Trác Khinh và Rose đều sống cuộc sống nhung lụa giàu có. Đã có Rose rồi, vậy ai sẽ là chàng Jack hào hoa đây? Mấy người đồng loạt hướng ánh mắt về phía Lịch Viễn Trăn vừa đẩy cửa bước vào. Đông Nhã vốn im hơi lặng tiếng suốt từ đầu liền vội vàng đứng bật dậy phản đối: “Viễn Trăn không giống đám thối tha các cậu đâu, Viễn Trăn khác các cậu.”
Mùa xuân năm 2003: Ánh đèn nơi cửa sổ phòng Trác Khinh sáng trở lại sau bốn tháng im lìm. Trước đó, người trong làng đều khẳng định Trác Khinh sẽ không quay lại nữa. Sóc Sơn là một xó núi nghèo nàn, những từ “pizza” và “salad” qua lời Trác Khinh người Sóc Sơn nghe còn chẳng hiểu nổi. Buổi sáng ngày thứ hai sau khi Trác Khinh trở lại Sóc Sơn, Đông Nhã nghe thấy bà ngoại cằn nhằn không biết Viễn Trăn có phải bị ma ám không mà chạy quanh làng suốt một đêm. Lịch Viễn Trăn là chàng trai duy nhất trong đám con trai ấy không chạy theo Trác Khinh gọi “chị”. Có một lần, bà nội của Lịch Viễn Trăn bảo anh mang nhu yếu phẩm đến chỗ Trác Khinh ở, dặn anh phải gọi người ta là “chị”. Lịch Viễn Trăn lập tức đá bay một ống tre xuống đất ngay tại chỗ. Sau đó, anh bảo là vô tình đá trúng.
Mùa hè năm 2003: Trong bốn bức tường sân vuông vức, Trác Khinh nói với chàng trai đang sửa giàn hoa cho cô: “Lịch Viễn Trăn, gương mặt này của cậu nếu ở thành phố lớn sẽ làm mê đắm biết bao cô gái.” Lịch Viễn Trăn vẫn giữ vẻ mặt không mấy bận tâm đến cô. Trác Khinh nhún vai, ngắm nghía gương mặt anh một lúc, rồi như ma xui quỷ khiến bổ sung thêm một câu: “Nếu tôi trẻ hơn vài tuổi, chắc chắn cũng sẽ bị cậu làm cho mê mẩn.” Lời vừa dứt, Lịch Viễn Trăn thẳng tay ném chiếc kìm sắt trong tay sang một bên, một chân bước qua bồn hoa, cúi xuống hôn cô.
Giới thiệu 2
Sau năm hai mươi lăm tuổi, Lịch Viễn Trăn thỉnh thoảng lại mơ thấy những gợn sóng thời không. Hai mươi tám tuổi, anh hẹn hò với một cô bạn gái theo đúng kế hoạch. Ba mươi tuổi, cô ấy trở thành người vợ hợp pháp của anh. Ba mươi lăm tuổi, sự nghiệp của anh có chút thành tựu. Ba mươi sáu tuổi, Lịch Viễn Trăn làm việc ngốc nghếch thứ một trăm vì Trác Khinh, ở độ sâu hai nghìn feet dưới đáy biển, anh lặng lẽ đợi Trác Khinh đến nắm tay mình, giống như năm anh mười tám tuổi, trước cửa phòng y tế, cô đã nắm lấy tay anh mà không có bất kỳ điềm báo nào.
Trác Khinh từng nói, gợn sóng thời không là một hiện tượng sinh ra giữa các chòm sao với nhau. Trác Khinh còn nói, nếu con người chìm vào trong gợn sóng thời không, biết đâu có thể ngược dòng thời gian. Lịch Viễn Trăn yêu bóng đêm, bóng đêm có thể dung thứ cho mọi sự điên cuồng. Vào rất nhiều đêm muộn, Lịch Viễn Trăn đắm mình trong gợn sóng thời không, trở lại buổi chiều cuối tuần năm anh hai mươi mốt tuổi. Anh và Trác Khinh đang đợi xe ở cửa trung tâm thương mại thì một nhóm người đi tới đối diện, đều là những gương mặt quen thuộc. Đi đầu là Trình Vân Lạc có gương mặt như búp bê Barbie. Đối mặt với câu hỏi có vẻ vô tình của Trình Vân Lạc: “Lịch Viễn Trăn, cô ấy là dì của cậu à?”, Lịch Viễn Trăn khẽ “Ừ” một tiếng.
Lịch Viễn Trăn luôn nghĩ, nếu lúc đó anh không giả vờ như không nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Trác Khinh, nếu lúc đó có thể đuổi theo cô, cho dù không nói lời nào mà chỉ lặng lẽ bước đi cùng cô, thì liệu sau này tiếc nuối có bớt đi một chút không?
Ở Scotland có một truyền thuyết cổ xưa, kể rằng nếu một cô gái trẻ chạm vào váy cưới của cô dâu, cô ấy sẽ miễn nhiễm với tình yêu suốt đời. Trác Khinh đã nhìn thấy dáng vẻ của một người không được yêu. Năm mười tám tuổi, tại một đám cưới, Trác Khinh đã lén chạm vào chiếc váy cưới trên người cô dâu. Trác Khinh không hy vọng người khác yêu mình, càng không muốn yêu bất kỳ ai.
Tác phẩm chia làm 3 phần
Phần 1: Nếu đời người chỉ như lần đầu gặp gỡ
Phần 2: Không có gì là vĩnh cửu bất biến
Phần 3: Voi sẽ mãi không quên (Chủ yếu là các chương ngoại truyện)
Tags: Học đường, trâm anh thế phiệt, tình yêu duy nhất, con cưng của trời, tình chị em
Nhân vật chính: Trác Khinh, Lịch Viễn Trăn
Nhân vật khác: Đông Nhã, Thành Gia Tu
Tóm tắt bằng một câu: Trai trẻ không chịu gọi chị, tâm cơ rất ngông.
Ý nghĩa: Tình yêu bình dị, chậm rãi nơi làng quê; câu chuyện về một nhóm thiếu niên thiếu nữ trưởng thành trong thời kỳ kinh tế đang trên đà phát triển
