Tên truyện: Vùng Biển Lý Tưởng
Tác giả: Hơi Bếp Ấm (Táo Nhi Noãn)
Giới thiệu truyện:
Năm 1995, Lục Xuân Kỳ – con gái của một thủy thủ, đã lẻn vào xưởng đóng tàu để nhìn trộm mô hình chiếc thủy phi cơ đầu tiên của Trung Quốc. Cô bé dùng từng nét bút tỉ mẩn mô phỏng lại trên giấy, một ước mơ tuy mờ nhạt nhưng bỏng cháy đã lặng lẽ đâm chồi trong tim.
Một tai nạn bất ngờ xảy ra, người bố là thuyền trưởng của cô đột ngột được nghỉ phép. Ông dẫn về nhà một thiếu niên và bảo cô gọi là “anh Hạo Xuyên”. Thế giới nhỏ bé của cô bỗng chốc nổi trận cuồng phong.
Cậu chàng ngỗ nghịch Tưởng Tinh Dã thì muốn vào không quân để lái chiếc máy bay do cô chế tạo; trong khi học sinh giỏi Phương Mẫn Chân lại vì ước mơ của mình mà làm trái với kỳ vọng của mẹ. Tiếng còi tàu gầm vang nơi cảng cũ, con tàu khổng lồ nhổ neo khởi hành. Tuổi trẻ của bốn đứa trẻ nơi khu tập thể thủy thủ cùng cưỡi sóng đạp gió, hướng về phương xa.
Đây là câu chuyện về hai mươi năm phát triển vượt bậc của những thiết bị trọng điểm quốc gia, và cũng là hai mươi năm đầy biến động nhưng họ chưa từng đánh mất bầu nhiệt huyết của mình.
Nhiều năm sau, Phan Hạo Xuyên thực hiện nhiệm vụ thử nghiệm trên biển. Đứng trên con tàu mẹ đang viễn chinh, anh ngoái đầu nhìn lại: đôi cánh máy bay trắng muốt lướt qua bầu trời xanh, giống như chú chim hải âu đang cất tiếng hót giữa sóng dữ.
Từ nhỏ anh đã biết, cô chính là chú chim tự do bay lượn, và là ngọn hải đăng rực rỡ dẫn đường cho cuộc đời đầy sương mù của anh.
- Tag: Phiên bản Hàng không Vũ trụ & Đại dương của “Reply 1995”, thanh mai trúc mã, nam thầm yêu, giai đoạn đầu chua xót nhẹ nhàng, giai đoạn sau ngọt sủng. Cảm ơn các bạn độc giả đã đồng hành cùng Xuân Kỳ và Hạo Xuyên hướng về vùng biển lý tưởng 💖.
- Bối cảnh: Cảng cũ nơi những con tàu vạn tấn neo đậu, nơi có nhà, có lý tưởng và cả những bí mật của tuổi trẻ.
- Thể loại: Ngôn tình hiện đại, thanh xuân, thanh mai trúc mã, niên đại (thập niên 90), quần tượng (truyện nhiều nhân vật), cuộc sống bình dân.
| Chương 1 | Là chữ “Kỳ” trong “Xuân Kỳ Hạ An” phải không? Nghĩa là hạnh phúc, anh biết rồi. |
| Chương 2 | Sao anh lại ngủ dưới đất thế? |
| Chương 3 | Nhưng Lục Xuân Kỳ nghĩ, họ mới đang nói linh tinh ấy! |
| Chương 4 | Nhà của em chính là nhà của anh. |
| Chương 5 | Cậu muốn tẩy chiếc máy bay cô vẽ đi, lại có chút không nỡ. |
| Chương 6 | Đó là tiếng biển, chảy qua đầu từ và băng từ, vỗ vào trái tim cậu. |
| Chương 7 | Cô ngắm nhìn mình trong gương, hình như chẳng có gì thay đổi, mà rõ ràng có chỗ nào cũng đã khác rồi. |
| Chương 8 | Cô bé tin cậu không phải người như thế. |
| Chương 9 | Lục Xuân Kỳ nắm tay cậu nhắc lại: Chúng ta về nhà! |
| Chương 10 | Tưởng Tinh Dã cảm thấy kỳ lạ: “Tại sao anh ấy ăn thì được? Mình ăn lại không được?” |
| Chương 11 | Cậu theo bản năng ngoảnh đầu lại, ngón trỏ bị mũi dao rạch ra một đường máu mảnh. |
| Chương 12 | Cô bé lắc lư điệu múa, hạt gốm buông ngang vai xoay vần, giọt va vào giọt ngân vang trong lòng cậu, mãi không thôi. |
| Chương 13 | Phan Hạo Xuyên dốc sức gật đầu: Thuyền trưởng Lục không cần lo lắng gì hết! |
| Chương 14 | Ai bảo bố mày dẫn cái tên sao chổi này vào nhà! |
| Chương 15 | Vào khoảnh khắc nghe thấy cô níu giữ. |
| Chương 16 | Cả thế giới thế giới của cô bé đều đang hân hoan. |
| Chương 17 | Làm bạn của anh, mới có thể làm bạn của cậu ấy. |
| Chương 18 | Sinh nhật vui vẻ! Hy vọng em thích. |
| Chương 19 | Nương tựa lẫn nhau mới là người một nhà, Xuân Kỳ chính là người nhà của cậu. |
| Chương 20 | Chỉ cần bước ra một bước, ví tiền sẽ không bị xẹp lép! |
| Chương 21 | Không ngờ anh cậu trông thư sinh thế mà người ngợm ra phết. |
| Chương 22 | Bạn trai chính là đá ngáng đường. |
| Chương 23 | Nhưng cậu không muốn đi quá xa, cậu muốn ở bên Xuân Kỳ mãi, đồng hành cùng cô bé trải qua kỳ thi đại học suôn sẻ. |
| Chương 24 | Tưởng Tinh Dã sờ ngôi sao năm cánh màu đỏ “Bát Nhất” trên mũ quân phục, ngẩn ngơ nói: Oai thật đấy! |
| Chương 25 | Cậu nhìn tập trung đến thế, chẳng nghe thấy bất cứ điều gì, dường như mọi thứ xung quanh đều không liên quan đến cậu. |
| Chương 26 | Anh xem, những ngôi sao trên trời cũng đang nhìn chúng mình kìa! |
| Chương 27 | Cậu luôn cho rằng cô bé rất cần cậu ở bên cạnh, nhưng chớp mắt cô bé đã trưởng thành nhanh đến thế. |
| Chương 28 | Xuân và Hạ, là những báu vật mà bà trân quý nhất trên thế giới này. |
| Chương 29 | Trái tim thích một người là thứ vô cùng quý giá! |
| Chương 30 | Cậu cảm thấy trái tim mình cũng như pháo thăng thiên nổ bùm một tiếng. |
| Chương 31 | Không ai hay biết, hơi ấm truyền tới từ bờ vai, vành tai nóng bừng, bí mật của cậu. |
| Chương 32 | Trong thiết kế máy bay có câu nói: Nhan sắc chính là sức chiến đấu! |
| Chương 33 | Trái tim Lục Xuân Kỳ đập thình thịch, trong tay nắm chặt chiếc chìa khóa. |
| Chương 34 | Dẫu thế nào đi chăng nữa, dùng hết mọi cách thì cậu cũng sẽ chờ cô bé, chờ cô bé trưởng thành. |
| Chương 35 | Mày muốn cả đời mập mờ làm cái danh anh trai hờ cho người ta sao? |
| Chương 36 | Anh chỉ là… không muốn làm anh trai em nữa. |
| Chương 37 | Hồi đó cậu thanh niên kia sang đây, cứ nhất quyết phải đặt mẫu mới nhất, cấu hình phải kịch trần. |
| Chương 38 | Cô bé luôn cúp điện thoại xong mới sực nhớ ra rất nhiều chuyện quên chưa hỏi, rất nhiều lời chưa kịp nói. |
| Chương 39 | Cô biết những lời Phan Hạo Xuyên và Tưởng Tinh Dã nói hôm ấy đều là gạt cô. |
| Chương 40 | Xin tha thứ cho tôi một đời phóng khoáng yêu tự do. |
| Chương 41 | Mà tình yêu trong lòng anh từ lâu đã quá mong manh, chỉ có thể dành cho người quan trọng nhất. |
| Chương 42 | Phan Hạo Xuyên và Tưởng Tinh Dã, cậu rốt cuộc thích ai hơn hả? |
| Chương 43 | Những hoài bão, dã tâm, khát khao ấp ủ nơi đáy lòng đều như cành lá đâm chồi nảy lộc bung tỏa ra từ cơ thể. |
| Chương 44 | Tính toán trăm phương ngàn kế, chẳng bằng vận mệnh nhẹ nhàng phẩy một nét. |
| Chương 45 | Anh muốn cô thi đỗ vào ngôi trường đại học hàng đầu, anh muốn cô thành công. |
| Chương 46 | Em rất nhớ anh, em thích anh. |
| Chương 47 | Anh đã chính tay vứt bỏ món quà trân quý nhất từng vô số lần cầu xin ông trời. |
| Chương 48 | Anh như một nốt nhạc đột ngột ngưng lại, chẳng còn hồi âm. |
| Chương 49 | Đại học Bưu chính Viễn thông Bắc Kinh ở rất gần Đại học Hàng Không Bắc Kinh, sau này thèm ăn gì cứ call mình, mình dẫn cậu ăn khắp Hải Điến! |
| Chương 50 | Cô nhớ ánh mắt của anh, khi rũ mắt nhìn cô, giống như đầm nước sâu tĩnh lặng, không thấy đáy. |
| Chương 51 | Cậu uống cạn nửa chai rượu rồi mỉm cười: Ai mà chưa từng thầm yêu chứ! |
| Chương 52 | Anh chính là một bậc thầy nói dối, lừa cô xem hết cả màn ảo thuật. |
| Chương 53 | Cô có một linh cảm, trong làn gió lạnh buốt dường như cũng phảng phất hơi thở của anh. |
| Chương 54 | Anh nhìn bóng dáng nhỏ bé xa xa kia, một bóng dáng không thể quen thuộc hơn, một bóng dáng đêm đêm hiện về trong những giấc mộng chẳng thể nào quên. |
| Chương 55 | Môi cô khi tức giận lại hơi nhếch lên, vẫn là độ cong xinh đẹp như xưa. |
| Chương 56 | Trong những năm tháng anh bỏ lỡ, cô đã vươn mình tự do khoe sắc. |
| Chương 57 | Cô mở mắt, nhìn anh đăm đăm, ngón tay lướt qua gân xanh cuồn cuộn trên cẳng tay anh. |
| Chương 58 | Nụ hôn ấy vẫn còn để lại hơi nóng bỏng rát trên môi anh, trái tim anh như chiếc diều, đầu dây bên kia đang được cô nắm lấy thả bay về nơi xa. |
| Chương 59 | Anh run run tay gạt đi hoa tuyết trên phong bì, một giọt nước mắt rơi xuống, chữ “Xuân” loang ra, mùa đông giá lạnh tan biến. |
| Chương 60 | Anh Tiểu Xuyên, chặt quá… |
| Chương 61 | Anh muốn nhổm người sang, kéo dài nụ hôn vừa rồi. |
| Chương 62 | Anh là kẻ tham lam nhất trên đời, muốn chiếm trọn mùa xuân làm của riêng. |
| Chương 63 | Khoảnh khắc quấn quít môi lưỡi, lời hứa hẹn nồng cháy, vĩnh viễn lắng đọng trong thời đại tràn đầy sức sống này. |
| Chương 64 | Trong bóng tối bàn tay cô được anh nắm chặt, chiếc nhẫn trên ngón tay lóe lên ánh kim mờ ảo. |
| Chương 65 | Ai bảo hai đứa mình là cột chèo cơ chứ! |
| Chương 66 | Bạn gái chắc chắn là phải nhường rồi, nhưng có nhường thì người thắng vẫn là bọn anh. |
| Chương 67 | “Hãy đi tới nơi cao hơn nữa đi!” Anh dịu dàng nói, vỗ vỗ đỉnh đầu cô như hồi còn nhỏ. |
| Chương 68 | Anh nắm chặt lấy tay Xuân Kỳ, sóng gió có lớn hơn nữa cũng tuyệt đối không buông ra nữa. |
| Chương 69 | Lục Xuân Kỳ mím môi cười: Đàn anh Phan đang nhìn đi đâu đấy? |
| Chương 70 | Hơi thở của anh cũng nóng hổi, kề sát làn môi cô: Rốt cuộc muốn được hướng dẫn cái gì? |
| Chương 71 | Hầm khí động màu xanh chàm đang hoạt động, cô có thể nhìn rõ hình dáng của gió. |
| Chương 72 | Cô ao ước anh có thể đến Bắc Kinh, vào một cơ quan tốt như Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc. |
| Chương 73 | Cô thò đầu ra khỏi phòng tắm: Anh… có thể qua đây kéo khóa kéo giúp em được không? |
| Chương 74 | Lần đầu tiên anh biết bản thân lại có một mặt điên rồ và tham lam đến thế. |
| Chương 75 | Anh hướng về bầu trời xanh thẫm nguyện ước, quãng đời còn lại về sau, bốn mùa sớm tối, anh đều muốn cùng cô trải qua. |
| Chương 76 | Đất trời rộng lớn, thỏa sức cống hiến, luôn có một con đường không phụ ơn thầy, cũng không phụ người yêu. |
| Chương 77 | Phan Hạo Xuyên mím mỉm cười đầy tình tứ: Về mặt tư tưởng, anh cũng chẳng thuần khiết cho lắm. |
| Chương 78 | Coi như con trai là một chuyện, ở bên Xuân Kỳ lại là chuyện khác. |
| Chương 79 | Phan Hạo Xuyên theo thói quen bóc tôm muốn đưa cho Xuân Kỳ, Lan Mỹ Thục liếc mắt qua một cái… |
| Chương 80 | Không chỉ là hiện tại, mà là sau này, là cả đời dài lâu bên nhau. |
| Chương 81 | Đều là vì em cả đấy, vì em nên mới có sức mạnh biến thành siêu nhân. |
