
Bồ Tát Điên
Tác giả: Cương Qua
Editor: Fluoxetine
Bìa: Hổ Giấy
Số chương: 87 chương + 15 ngoại truyện
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, trâm anh thế phiệt, con cưng của trời, cứu rỗi, chữa lành, HE
*
Giới thiệu:
Một câu chuyện tình yêu đô thị phong cách Trung Hoa, u ám mà mộng ảo.
Bác sĩ tâm thần × Người thừa kế thế gia trăm năm
Lần đầu tiên cô gặp Lương Kinh Phồn là tại thọ yến của ông cụ nhà họ Lương.
Trong đại sảnh chén tạc chén thù, anh ung dung, ôn hòa, xử sự chu toàn, lễ độ. Trên người anh có phong độ và nền tảng chỉ những đại tộc thế gia mới có thể hun đúc, lại phảng phất một vẻ xa cách như đứng ngoài mọi vui buồn.
Nhưng mà.
Đêm say mê ấy.
Trong lư hương khảm vàng vẽ màu, trầm thủy hương chậm rãi bốc lên.
Gia chủ trẻ tuổi ngồi trong bóng tối, những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng miết nhẹ đường may bên sườn quần tây. Giữa làn khói mảnh, anh ngửa đầu thở gấp, yết hầu sắc nét dưới lớp da trắng mỏng chuyển động khó nhọc.
Bạch Thính Nghê lập tức sững người tại chỗ.
Người đàn ông phong nhã thanh tú, ôn lương tự chế ấy, vào khoảnh khắc này gần như bị dục vọng hữu hình quấn lấy, toàn thân tỏa ra một cảm giác suy mỹ đậm đặc, tàn diễm mà bi thương.
Anh nghiêng đầu nhìn sang, giữa mày mắt là nét tiêu điều hoảng hốt.
“Giúp… giúp… tôi.”
Năm thứ ba gả vào nhà họ Lương, mỗi lần nhớ lại cảnh tượng hôm đó, cô đều nghĩ: nếu ngày ấy cô quay đầu rời đi không chút do dự, liệu mọi chuyện có khác chăng.
Một ngày nọ sau khi đề nghị ly hôn với Lương Kinh Phồn.
Bạch Thính Nghê lục trong túi áo anh, tìm thấy một lọ thuốc có thể khiến người ta thần trí mơ hồ.
Là một bác sĩ tâm thần, cô quá rõ công dụng của thứ thuốc ấy.
“Lương Kinh Phồn, anh điên rồi!”
Người đàn ông đứng trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm. Một lát sau, anh đột nhiên cúi người bật cười, cười đến run rẩy cả thân.
Anh đâu chỉ là điên! Từ khoảnh khắc vì cuộc hôn nhân này mà bán rẻ linh hồn mình, anh đã là ác quỷ khoác da người rồi!
–
Lương Kinh Phồn sinh ra trong thế gia tựa như Vân Đỉnh Thiên Cung, nhưng “thần Phật” trên cao nào nhìn thấy chúng sinh dưới đất.
Bởi vì họ quá nhỏ bé.
Thế nên hôm ấy, vị Bồ Tát cao tọa nơi điện đường rốt cuộc cũng bước xuống khỏi đài ngọc ghế vàng.
Mùa đông năm nay ở Lương Viên lạnh lẽo khác thường.
Anh đứng dưới cổng hoa rủ, ánh mắt xuyên qua màn tuyết bay, không còn nhìn rõ bóng lưng cô.
[Hướng dẫn đọc]
Bối cảnh thời đại khởi đầu khi truyền thông tự do chưa trỗi dậy, vẫn là thời kỳ truyền thông truyền thống nắm quyền; có thiết lập riêng.
Mọi thiết lập đều phục vụ cho câu chuyện.
Kết cục HE, nam nữ đều là lần đầu của nhau.
Quyển I: Gương mặt Bồ Tát (Từ quen biết đến kết hôn, đã hoàn)
Quyển II: Lồng vàng xiềng ngọc (Sau hôn nhân đến ly hôn, đã hoàn)
Quyển III: Nghiệp hỏa thiêu (Chung cuộc của tự do, đã hoàn)
Ngoại truyện: Nhân duyên sát (Sự truyền tiếp qua các thế hệ, đã hoàn)
Từ khóa nội dung: Trâm anh thế phiệt, Tình yêu duy nhất, Con cưng của trời, Chính kịch, Đẹp – mạnh – thảm, Cứu rỗi
Nhân vật chính: Bạch Thính Nghê, Lương Kinh Phồn
Khác: Mỹ học Trung Hoa, Cảm giác vỡ vụn, Thần tính, Điên cuồng
Tóm tắt bằng một câu: Từ trên thần đàn bước xuống một vị Bồ Tát điên.
Ý nghĩa: Có những bài học đời người chỉ có thể tự mình giải quyết, tình yêu không thể gạt bỏ mọi gian nan.
| GƯƠNG MẶT BỒ TÁT | |
| Chương 1 | “Anh cho rằng chỉ cần làm là có thể giải quyết được mọi vấn đề sao?” |
| Chương 2 | Ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, ánh mắt hai người chạm vào nhau. |
| Chương 3 | Xem người ưu khuyết, trước hết nhìn vào thần và cốt. |
| Chương 4 | Trong ngực bỗng thắt lại, vô cớ cảm thấy có chút hoảng loạn. |
| Chương 5 | Lớp hòa nhã ấy là sự tu dưỡng của anh, chứ không phải tính cách. |
| Chương 6 | “Ồ, cô thích kiểu này à?” |
| Chương 7 | Một khi không còn bất kỳ che đậy nào, sẽ biến thành một thứ vũ khí xấu xí. |
| Chương 8 | Cô trông vẫn còn rất trẻ, đến cả cơn giận cũng tươi tắn. |
| Chương 9 | Người đàn ông đứng phía sau cô, bóng dáng cao lớn phủ xuống người cô. |
| Chương 10 | Anh chỉ máy móc lặp đi lặp lại một động tác tuần hoàn. |
| Chương 11 | Loại uy nghi ấy là sự khiêm tốn, toàn bộ đều thu lại dưới da xương. |
| Chương 12 | “Tôi thích lắm.” |
| Chương 13 | “Bạo lực về thể xác, thao túng về tinh thần và những hành vi gây tổn hại khác đều được tính là.” |
| Chương 14 | Càng là người quyền cao chức trọng, càng không dễ dàng bộc lộ bản chất lạnh lùng và cay nghiệt. |
| Chương 15 | Cái cảm giác mất kiểm soát ấy lại đến. |
| Chương 16 | “Lâu rồi không gặp, mọi người… cũng khá nhớ anh.” |
| Chương 17 | Dắt tay cô chậm rãi tiến về phía bụng dưới. |
| Chương 18 | Cảm giác rung động trong lòng bàn tay dường như vẫn còn dính trên da. |
| Chương 19 | Anh chắc chắn mình tuyệt đối không phải kiểu người say rượu mà làm bừa. |
| Chương 20 | “Việc cần làm đều đã làm rồi.” |
| Chương 21 | Lấy một tốc độ chậm rãi đến gần như cố ý, hơi dịch xuống nửa tấc. |
| Chương 22 | “Giờ là bảo bối của cô rồi.” |
| Chương 23 | Quyết định buông thả mình một lần. |
| Chương 24 | Một thứ thuộc về người đàn ông trưởng thành, bị đè nén… tính công kích. |
| Chương 25 | Là sao Hồng Loan động. |
| Chương 26 | “Vậy có đủ tư cách làm bạn trai của cô không?” |
| Chương 27 | Trên mặt người đàn ông lại nổi lên một vệt ửng đỏ quái dị. |
| Chương 28 | “Tôi đúng là thích cô.” |
| Chương 29 | “Tôi không cho rằng thâm tình phải đồng nghĩa với ngu xuẩn.” |
| Chương 30 | Quấn chặt lại thành một nút thắt trên môi cô. |
| Chương 31 | Ở bên nhau đi. |
| Chương 32 | Có đến mức muốn kết hôn với tôi không? |
| Chương 33 | Con muốn cưới cô ấy, nhất định phải cưới cô ấy. |
| Chương 34 | Ngay từ ánh nhìn đầu tiên thấy anh, cô đã cảm thấy giữa mình và anh sẽ có một câu chuyện. |
| Chương 35 | Nhất định là sự chỉ dẫn của số phận. |
| Chương 36 | Ba nghìn sợi tình si điên cuồng dâng trào. |
| Chương 37 | “Hôn em.” |
| Chương 38 | Người đàn ông này, thủ đoạn cao tay thật! |
| Chương 39 | Kỹ thuật hôn bình thường. |
| Chương 40 | “Anh yêu em, chúng ta kết hôn đi.” |
| Chương 41 | Kết thúc quyển một |
| LỒNG VÀNG XIỀNG NGỌC | |
| Chương 42 | Anh thực sự quá liều lĩnh, bao cũng rách. |
| Chương 43 | Người đàn ông nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của cô. |
| Chương 44 | “Cô chỉ có thể chọn một.” |
| Chương 45 | “Em hối hận vì đã kết hôn rồi sao?” |
| Chương 46 | Nhìn nam sắc mê người trước mặt, bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc. |
| Chương 47 | “Em nhiệt tình thật đấy.” |
| Chương 48 | Nhân cơ hội nhắc đến những tư thế và yêu cầu quá đáng. |
| Chương 49 | Dơ bẩn, máu me, hỗn loạn, điên cuồng, quên mình. |
| Chương 50 | “Có khi nào lại truyền ra tin đồn anh có sở thích đặc biệt gì không?” |
| Chương 51 | “Nhỏ thế này… em run cái gì.” |
| Chương 52 | Phong cách mang theo một chút phóng túng. |
| Chương 53 | Tự do chưa từng có. |
| Chương 54 | Về chuyện chiếm hữu. |
| Chương 55 | Gương mặt tuấn tú với đường nét rõ ràng ấy dưới bóng đèn lại hiện ra vài phần đáng sợ. |
| Chương 56 | Chỉ một lần |
| Chương 57 | Nụ hôn ấy thô bạo và hỗn loạn, tràn ngập vị đắng chát. |
| Chương 58 | Thực thi quyền của nữ chủ nhân. |
| Chương 59 | Chuyện này đã không còn đơn giản là ghen nữa. |
| Chương 60 | Sát ý sôi sục. |
| Chương 61 | Cơ thể em thành thật đến mức khiến người ta tuyệt vọng. |
| Chương 62 | “Nhân lúc tôi vẫn còn giữ được thể diện.” |
| Chương 63 | Lừa dối, Tham lam, Ghen tị, Ngạo mạn, Tàn bạo. |
| Chương 64 | “Đồ đàn ông xấu xa.” |
| Chương 65 | Bệnh đúng là quá tiêu chuẩn. |
| Chương 66 | Giám sát |
| Chương 67 | Sự gắn kết thân mật sâu sắc nhất. |
| Chương 68 | “Em thật sự quá không ngoan rồi.” |
| Chương 69 | Rơi vào một nút thắt vô giải. |
| Chương 70 | Anh lại một lần nữa được xá miễn. |
| Chương 71 | Trong sự nhẫn nhịn méo mó ấy, hoàn thành nghi thức tự trừng phạt. |
| Chương 72 | Trong thời gian ngắn sẽ không còn nghĩ đến chuyện đó nữa! |
| Chương 73 | Lời khẩn cầu trong tuyệt vọng. |
| Chương 74 | Cô yêu anh, nên mong anh có thể tốt hơn. |
| Chương 75 | Tình yêu như uống rượu độc giải khát. |
| Chương 76 | Một gia đình hoàn hảo. |
| Chương 77 | Anh muốn chỉ là một lớp da sao? |
| Chương 78 | “Anh điên rồi!” |
| Chương 79 | “Lâu như vậy rồi, sao anh có thể không muốn chứ?” |
| Chương 80 | Hận em khiến anh yêu em nhường này. |
| Chương 81 | Hãy đi theo đuổi điều anh thực sự muốn. |
| Chương 82 | Kết thúc quyển hai |
| NGHIỆP HỎA THIÊU | |
| Chương 83 | Mày cho rằng mình là anh hùng sao? |
| Chương 84 | Con dao găm bọc lụa. |
| Chương 85 | Hơi lạnh men theo sống lưng lan dần xuống dưới. |
| Chương 86 | Đã biết trời đất rộng lớn, vẫn thương cỏ cây xanh tốt. |
| Chương 87 | Hết truyện |
| NHÂN DUYÊN SÁT | |
| Chương 88 | Lương Thừa Chu x Mạnh Chiếu Thu |
| Chương 89 | Lương Thừa Chu x Mạnh Chiếu Thu |
| Chương 90 | Lương Thừa Chu x Mạnh Chiếu Thu |
| NGỌT NGÀO HÀNG NGÀY | |
| Chương 91 | Dính người – Cơ bụng khẽ co lại |
| Chương 92 | Môi lưỡi – Gấp như vậy, ăn cái gì |
| Chương 93 | Thót tim – Một loại kiên nhẫn giày vò |
| Chương 94 | Gương – Đẹp quá |
| Chương 95 | Một phen hú vía – Khiến mọi thứ càng thêm trực quan |
| Chương 96 | Thời kỳ mang thai – Thật đúng là vừa đau vừa vui |
| Chương 97 | “Chơi không nổi mà còn trêu anh.” |
| Chương 98 | Bắt lấy em – Đau đớn và cực lạc, buông thả và kiềm chế. |
| Chương 99 | Xem gì đó kích thích một chút nhé? |
| Chương 100 | Đọc sách – “Em thích kiểu này à, Nghê Nghê?” |
| Chương 101 | Giấc mộng đẹp đẽ – Anh đào bới mùa xuân trong màn đêm cực sâu này |
| Chương 102 | Sinh con – “Tay mỏi rồi.” |
Để lại một bình luận