Đăng bởi 3 phản hồi

Đoan Ngọ – Chương 2

***

Đoan Ngọ thức dậy vào sáng thứ Ba với cái bụng đói cồn cào để đi học. Bữa sáng vốn đã chuẩn bị sẵn, dì giúp việc đặc biệt nấu cho cô cháo trứng bắc thảo thịt nạc. Nhưng khi Đoan Ngọ bưng bát lên thì vừa lúc Đoan Mạn Mạn từ trên lầu xuống, bà liếc qua cô rồi không mấy nhẹ nhàng hừ một tiếng khiến Đoan Ngọ lập tức nổi cáu. Dù sao thì nhịn đói hai bữa cũng không chết được!

Bốn tiết học buổi sáng trở nên dài đằng đẵng, Đoan Ngọ nằm ườn trên bàn học, cô hối hận vì sáng không mang theo ví tiền. Những câu hỏi trên bài kiểm tra trở nên khó hiểu vô cùng, những công thức giới hạn thật là rối rắm. Trước khi tiết học cuối cùng bắt đầu, Lý Nhất Nặc cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của cô, nhưng chưa kịp hỏi rõ thì chuông vào học đã reo, cô nàng chỉ kịp đưa cho Đoan Ngọ nắm hạt dưa còn sót lại từ hôm qua để tạm thời đỡ đói.

Lần này, Đoan Ngọ hoàn toàn chịu thua. Cô đói đến mức bụng dán vào lưng, chiếc điện thoại Iphone của Lý Nhất Nặc với viên đá trang trí lấp lánh trước mắt giờ đây cũng không còn hấp dẫn như hôm qua nữa.

Khi sắp tan học, Đoan Ngọ nhìn thấy Đoan Mạn Mạn đứng dưới giàn bóng rổ ngoài cửa sổ. Đoan Mạn Mạn đang nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm của cô, cô giáo cứ tiếc nuối lắc đầu mãi, nụ cười khó nhọc của Đoan Mạn Mạn cũng không duy trì được nữa.

Năm phút sau khi chuông tan học reo, Đoan Ngọ lôi cái ba lô ra rồi chậm rãi bước ra ngoài. Trời mùa thu cuối tháng, sau cơn mưa hiếm hoi là một ngày nắng đẹp, nhưng cả Đoan Mạn Mạn và Đoan Ngọ đều mang gương mặt u sầu không nói lời nào. Giáo viên chủ nhiệm của Đoan Ngọ sau khi cho phép nghỉ học đã thành thật thông báo với Đoan Mạn Mạn rằng: Đoan Ngọ tuân thủ kỷ luật, chăm chỉ và nghiêm túc, luôn hoàn thành bài tập được giao, là học sinh ngoan được thầy cô yêu thích, nhưng cô không biết suy luận, điều này là một nhược điểm rất lớn đối với các môn khoa học tự nhiên…

Đoan Mạn Mạn cảm thấy muốn đưa cái bánh mì kẹp thịt mới mua cho chó ăn.

“Chào cô Đoan ạ.” 

Lý Nhất Nặc từ xa bước tới, vui vẻ chào hỏi.

“Nhất Nặc à, lại đây, cô mua hai cái bánh mì kẹp thịt ở cổng trường, cháu và Đoan Ngọ mỗi người một cái.” 

“Hì hì, cháu thích món này nhất.” 

Lý Nhất Nặc kẹp ba lô dưới cánh tay, cô nàng vui mừng nhận lấy bánh mì kẹp thịt và ăn ngon lành. Bánh mì kẹp thịt ở cổng trường luôn khan hiếm, Lý Nhất Nặc thường phải đói hoa mắt mới có thể xếp hàng mua được.

Đoan Mạn Mạn mặt ngoài thì cười nhưng lòng cảm thấy không thoải mái. Từ khi còn ở mẫu giáo, sự chênh lệch về khả năng học tập giữa Lý Nhất Nặc và Đoan Ngọ đã rất rõ ràng. Lý Nhất Nặc không cần học lâu đã có thể đếm từ một đến một trăm, còn Đoan Ngọ học nửa năm vẫn không nói nổi số tám mươi sau bảy mươi chín. Đến khi vào trung học, sự chênh lệch càng rõ rệt. Lý Nhất Nặc hầu như không làm bài tập ngoài giờ, nhiều khi bài tập về nhà cũng chép của Đoan Ngọ vào giờ lên lớp, nhưng kết quả thi luôn cao hơn Đoan Ngọ.

Đối với vấn đề về khả năng, Đoan Mạn Mạn không biết phải làm sao. Điều khiến bà tức giận là mẹ của Lý Nhất Nặc, người thường xem thường bà, luôn sang nhà chơi sau khi có kết quả thi và tận tình hướng dẫn bà cách nấu canh ba ba để bổ não cho Đoan Ngọ.

Đoan Mạn Mạn đưa bánh mì kẹp thịt cùng túi cho Đoan Ngọ, thấy Đoan Ngọ bắt chước Lý Nhất Nặc kẹp ba lô dưới cánh tay, bà khẽ nhăn mặt.

“Nhất Nặc, cuối tuần đến nhà chơi với Đoan Ngọ nhé, muốn ăn gì cứ nói trước với cô.” 

“Được ạ, cháu thích món sườn xào chua ngọt của cô nhất.” 

“Không vấn đề gì, món đó không khó.”

Ba người chia tay ở cổng trường. Lý Nhất Nặc vừa đạp xe vừa ăn bánh mì kẹp thịt rồi vui vẻ rời đi.

Đoan Mạn Mạn dẫn Đoan Ngọ đi bộ chậm rãi dưới ánh nắng trưa gay gắt về phía chiếc xe hơi màu đen ở cuối phố. Nhiếp Đông Viễn hạ cửa kính xe, ông nhìn hai mẹ con vẫn chưa có dấu hiệu hòa hợp, cảm thấy đau đầu.

“Lên xe đi.” 

Đoan Mạn Mạn ngồi vào ghế trước và cài dây an toàn. Nhiếp Đông Viễn quay đầu nhìn Đoan Ngọ ở ghế sau, ông cười nói: 

“Đoan Ngọ, mẹ con đã nói với con sẽ đi đâu chưa?”

 “Chưa ạ.” 

Đoan Ngọ cúi đầu, cô đặt chiếc ba lô lớn lên đùi.

“Là thế này, con còn nhớ chú Chu không? Lần trước chú ấy đến nhà chơi, mang theo bé Chu Mạt, bé đã xé nát bài tập của con đấy.” 

“Vâng, con nhớ.”

Đứa bé ngồi kiên nhẫn xé từng trang bài kiểm tra tiếng Anh và toán của cô thành từng mảnh nhỏ, khiến cô giận dữ muốn đẩy đứa bé ra ngoài, làm nó sợ ngồi xuống đất khóc toáng lên. Tất nhiên, Đoan Mạn Mạn không chấp nhận việc cô gây sự với đứa bé bốn tuổi, ngay khi gia đình chú Chu vừa rời đi, Đoan Mạn Mạn đã hủy bữa tối của cô vào ngày hôm đó.

Nhiếp Đông Viễn tiếp tục nói: “Con trai lớn của chú Chu, Chu Hành, gần đây được chẩn đoán có khối u não lành tính. Tháng trước cậu ấy đã phẫu thuật… Nhưng đến giờ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cứ mê man mãi.”

Đoan Ngọ chỉ “Ồ” một tiếng, cô không biết phải nói gì tiếp theo.

“Khi mới phẫu thuật xong, bố và anh con đã đến bệnh viện thăm, bác sĩ phẫu thuật nói ca mổ rất thành công, khi đó chỉ nghĩ rằng tỉnh lại là ổn rồi… Con và mẹ con cũng nên đi thăm cậu ấy, từ thời ông cố con, hai gia đình đã qua lại thân thiết.”

Đoan Mạn Mạn nghe mà không kiên nhẫn: “Anh giải thích với một người ngốc nghếch làm gì?”

Nhiếp Đông Viễn bất đắc dĩ: “Chuyện hôm qua bỏ qua đi, tính khí em có hơi quá rồi. Nó chỉ muốn dùng điện thoại, em không cho thì thôi, còn mỉa mai làm gì.”

Lúc này Đoan Mạn Mạn mới thôi.

Đoan Ngọ lần này không giận, biết mẹ chỉ là ngoài miệng cay độc nhưng lòng dạ mềm mại. Tất nhiên, không tính việc không cho cô dùng điện thoại. Vừa rồi mẹ còn lo lắng cô đói, mang bánh mì kẹp thịt để cô lót dạ.

Nhiếp Đông Viễn nhanh chóng kéo câu chuyện quay lại chuyện của Chu Hành.

“Cậu ấy từ nhỏ đã rất quyết đoán, muốn học ngành công nghệ thông tin và chỉ muốn học ở trong nước. Ông Chu đã sắp xếp hết việc du học, nhưng cậu ấy không chấp nhận, làm ông Chu lo lắng… Đến khi tốt nghiệp, ông Chu nghĩ cậu ấy sẽ nhượng bộ, nhưng ngay từ năm ba, cậu ấy đã cùng hai người bạn lập một công ty công nghệ. Ông Chu khi đó nói đó chỉ là cái vỏ bán game, không để tâm, nhưng đúng thời cơ, cái vỏ bán game đó, bốn năm sau lại đứng thứ hai trong ngành…”

Khi cả ba người đến bệnh viện, vừa lúc mẹ của Chu Hành, Tần Huy Nhân, đang nói chuyện với Chu Hành. Chu Hành nhìn cuối giường, đôi mắt đen tối như viên ngọc quý bị phủ bụi lâu năm; tay áo bệnh phục xắn lên để lộ cánh tay trắng như sứ hiếm thấy; những ngón tay dài hơi cong lại đặt bên giường. Chu Mạt đang nằm bên cạnh anh, ngủ say ngáy nhẹ.

Tần Huy Nhân thấy gia đình Nhiếp Đông Viễn thì đứng dậy chào hỏi. Đoan Mạn Mạn lập tức bước nhanh đến, hai người đứng đối diện qua giường bệnh rộng rãi và trao đổi vài lời khách sáo.

“Sự rộng rãi” ở đây là vì giường bệnh trong phòng VIP của bệnh viện Đại Úc có kích thước gấp 2.5 đến 3 lần giường bệnh thông thường. Thậm chí còn rộng hơn giường của Đoan Ngọ ở nhà, mà giường đó đã đủ lớn để cô và Lý Nhất Nặc chơi đùa lăn lộn.

Nhiếp Đông Viễn sau khi chào hỏi Chu Thành Xuyên liền nhẹ nhàng đẩy Đoan Ngọ ra phía trước để cô chào hỏi người thanh niên nằm trên giường, nhưng Đoan Ngọ nhìn người thanh niên rõ ràng không tỉnh táo trên giường, không biết phải nói gì. Cô cũng không chắc lời nói của mình có thể lọt vào tai anh không.

Đoan Mạn Mạn nghĩ rằng Đoan Ngọ quên tên của người thanh niên nên đã nhắc nhở trong khi trò chuyện với Tần Huy Nhân: “Gọi là anh Chu Hành.”

Đoan Ngọ nhìn chằm chằm vào người thanh niên, nói một cách nghiêm túc: “Anh Chu Hành, em là Đoan Ngọ, chúc anh mau chóng hồi phục.”

Đoan Mạn Mạn hơi xấu hổ nói: “Con bé nhà em từ nhỏ đã vậy, khá chậm trong việc mở lòng, ăn nói vụng về. Em đã tra trên mạng, tình trạng sau phẫu thuật như thế này không phải là hiếm, khả năng tỉnh lại rất cao.”

“Ông Chu mời toàn là các chuyên gia hàng đầu về khoa não, họ cũng nói vậy, dù sao cũng là phẫu thuật não. Nhưng sau bốn ngày vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, lời nói của họ trở nên thận trọng hơn. Ông Chu tối qua đã cho bảo mẫu nghỉ việc, tự mình đến bệnh viện chăm sóc. Vừa rồi, trước khi mọi người đến, y tá trực ban nói nửa đêm ông ấy đi dạo một vòng quanh sân.”

Tần Huy Nhân nói mà mắt đã rơm rớm nước.

“Trước đây nó thường xuyên làm thêm giờ, nói thế nào cũng không nghe, cứ thức khuya đến một hai giờ sáng. Không có dấu hiệu gì báo trước. Chỉ có hai lần, nó ngủ rất sớm, hôm sau chị hỏi thì nó nói đau đầu.”

Đoan Mạn Mạn cúi đầu nhìn người thanh niên có gương mặt điển trai trên giường, cảm thấy vô cùng xót xa.

“Vậy hiện tại bệnh viện nói sao?”

“Họ đang thực hiện liệu pháp oxy cao áp, kết hợp thuốc và châm cứu. Họ cũng đề nghị gia đình và bạn bè dùng giọng nói và xúc giác để giao tiếp với nó. Chị chưa thông báo cho bạn bè nó, hiện giờ chỉ có chị và bố nó chăm thôi. Chu Mạt thì ngủ ngay trên giường bệnh của nó. Nghe nói trẻ con có nhiều dương khí…”

Chu Thành Xuyên lên tiếng trách: “Nhảm nhí.”

Tần Huy Nhân cười khổ: “Nó bị bệnh như vậy, nói gì thì em cũng tin”

Nhiếp Đông Viễn biết được dì giúp việc của nhà họ Chu, một người xin nghỉ về nhà, một người hôm qua về thì bị sốt nhẹ chưa kịp mang đồ ăn tới. Ông đề nghị mời vợ chồng họ Chu đi ăn ngoài, không xa, chỉ ở một nhà hàng Trung Hoa cách bệnh viện hai con phố. Chu Thành Xuyên lập tức đứng dậy đi ngay, rất quả quyết, không giống một người cha quanh quẩn dưới lầu như lời Tần Huy Nhân. Tần Huy Nhân lại có chút do dự, bà không yên tâm khi không có ai canh chừng bên giường bệnh, thêm nữa, Chu Mạt cũng đang ngủ.

Tần Huy Nhân chỉnh lại khăn lụa Bulgari trên vai, nói: “Mọi người cứ đi đi, em không đi đâu.”

Đoan Mạn Mạn rất hiểu sự lo lắng của bà ấy. Bà nhìn Chu Hành mơ màng trên giường và Chu Mạt đang ngủ, rồi nói với Đoan Ngọ:  “Con thay cô Tần trông chừng nhé, bố mẹ sẽ quay lại trong vòng hai giờ.”

Tần Huy Nhân không đồng ý, nhưng không cãi lại được Đoan Mạn Mạn, cuối cùng Đoan Ngọ cũng đồng ý ở lại phòng bệnh trông chừng Chu Hành và Chu Mạt.

Ngoài cửa sổ, trên ngọn cây vẫn còn những con ve chưa chết, tiếng kêu đứt quãng, không còn ầm ĩ như giữa mùa hè, mang chút âm thanh của sự giãy giũa đến chết. Gió thu vẫn mang chút hơi ấm của mặt trời.

Ban đầu, Đoan Ngọ không để ý đến khung ảnh Damask lớn trên chiếc bàn nhỏ, cô chỉ buồn chán nhìn quanh phòng, tính toán về sau sẽ kể cho Lý Nhất Nặc nghe thế nào về phòng bệnh cao cấp này, có phòng tắm, tủ lạnh, phòng khách và ban công rộng rãi. Nhưng tổng diện tích phòng bệnh này không lớn, chưa đến 90 mét vuông. Chỉ sau mười phút cô đã xem hết mọi ngóc ngách. Chu Mạt đang ngủ phát ra vài tiếng lẩm bẩm mơ hồ, có vẻ đang đánh nhau trong giấc mơ, nó nắm chặt tay nhỏ. Cô nhẹ nhàng nhéo cái mông tròn trịa của cậu nhóc, rồi ánh mắt chạm vào hai khung ảnh Damask đẹp mắt.

Trong khung ảnh đều là hình của Chu Hành.

Đoan Ngọ như bị quỷ thần xui khiến, tiến lại gần chiếc bàn nhỏ.

Xung quanh Đoan Ngọ toàn là bạn bè đồng trang lứa, đang ở lứa tuổi giữa thiếu niên và thanh niên, có cùng niềm vui và nỗi lo, cười đùa, mắng chửi, tràn đầy sức sống. Không có ai giống Chu Hành cả. Khuôn mặt vô cùng tinh tế của anh không phải là vẻ tinh tế chưa phát triển của tuổi thiếu niên, mà là nét tinh tế của thanh niên trưởng thành theo năm tháng.

Đoan Ngọ chăm chú nhìn vào khung ảnh trên bàn. Trong chiếc khung đầu tiên, Chu Hành đang ngủ trưa bên cửa sổ lớn, ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá rơi nhẹ nhàng trên đầu ngón tay hơi co lại của anh, bên ngoài là một bể bơi lấp lánh, góc bể bơi có một đợt nước lớn văng lên tạo thành cầu vồng nhỏ. Trong khung ảnh thứ hai, Chu Hành ôm Chu Mạt đứng trước kệ hàng trong siêu thị mua ngũ cốc, Chu Mạt cúi đầu định liếm cây kẹo mút, Chu Hành nhìn về phía ống kính vừa đẩy tới từ đối diện kệ hàng, đôi mắt ánh lên tia sáng nhẹ, nụ cười thoáng qua như làn gió xuân ấm áp thổi qua cánh đồng trong chốn đào nguyên.

Đoan Ngọ nhìn qua nhìn lại hai bức ảnh, đặc biệt là bức thứ hai, thậm chí cô còn nảy sinh ý định ăn trộm nó về. Vì mẹ cô, Đoan Mạn Mạn, dù có đôi lúc đùa giỡn hay trêu chọc cô nhưng bà chưa bao giờ là một người mẹ dịu dàng, Đoan Ngọ từ nhỏ đã không thể cưỡng lại nụ cười như vạn cây lê nở hoa ấy.

Tiếng cười đùa của hai cô y tá vang lên ngoài cửa sổ, vì cửa sổ đang mở, dù họ cố nói nhỏ, Đoan Ngọ vẫn nghe rõ mồn một, nhưng chỉ hai phút sau cô đã thấy xấu hổ… Các cô y tá đang thảo luận về kích cỡ, độ bền và tần suất.

Đoan Ngọ chậm rãi quay lại giường bệnh.

Lúc nãy khi chào anh, thật sự cô không để tâm lắm. Mẹ cô vẫn chưa nguôi giận, ánh mắt nặng nề, bố cô đứng sau lưng đẩy cô tới, chú Chu và cô Chu cũng nhìn cô khích lệ… Giờ đây, không có áp lực nào từ bên ngoài, cô lại đột nhiên muốn gần gũi với người thanh niên này.

Tất nhiên, cô vẫn chắc chắn rằng anh không thể nghe thấy gì.

Cô do dự đẩy cặp kính đen đang đè lên sống mũi.

“Chào anh, em là Đoan Ngọ.” 

Cô ngập ngừng: “Em là Đoan Ngọ đã có xích mích với em trai anh, Chu Mạt. Lần trước nó đến nhà em, xé nát bài kiểm tra vừa làm xong của em, không thể dán lại được, em không cố ý, chỉ đẩy nhẹ một cái mà nó đã ngã. Nó khóc òa lên, em không dỗ nổi, khi bố anh và bố em bước vào em đã nói rằng nó tự ngã… Anh nghe thấy không, nếu anh nghe thấy thì…”

Đoan Ngọ quay lại nhìn khung ảnh Damask trên bàn trà.

“Mẹ anh nói anh đã như vậy đã sáu ngày rồi, mau tỉnh lại đi, tỉnh lại là mọi chuyện sẽ ổn thôi. Bánh mì kẹp thịt ở cổng trường em, mì cắt tay của Hai Béo ở phố Thượng Nhiêu, cá kho tộ ở ‘Đất lành chim đậu’, và mì kéo sợi ở cổng bắc quảng trường âm nhạc Thiên Nhan… Chỉ cần nghĩ đến bốn món này là em không ngủ yên được, sao anh có thể ngủ ngon thế chứ? Anh có nghe thấy không? Anh nghe thấy không? Em đúng là đồ thần kinh mà…”

Đoan Ngọ thở dài một tiếng, cô mở chiếc túi rồi lôi ra đề toán chưa làm xong bắt đầu làm bài, nhưng chỉ vui vẻ làm được hai bài đầu, đến bài thứ ba thì lại đụng phải chỗ khó. Đoan Ngọ lôi sách giáo khoa ra định ôn lại từ định nghĩa cơ bản, nhưng định nghĩa thì cô hiểu, ví dụ đơn giản sau định nghĩa cũng hiểu, nhưng đề bài trên giấy thì mãi không hiểu.

Cô vò đầu bứt tai, nhìn về phía cuối giường, qua lớp chăn, hình như cô thấy chân anh có cử động nhẹ.

“Alo? Alo? Alo? Xin nghe đề: Một trường học có tổng cộng 490 giáo viên, trong đó có 350 người dưới 40 tuổi, và 140 người từ 40 tuổi trở lên. Để hiểu về việc phổ biến tiếng phổ thông trong trường, người ta dùng phương pháp lấy mẫu phân tầng, chọn ra 70 người từ toàn bộ giáo viên để kiểm tra trình độ tiếng phổ thông, trong đó số giáo viên dưới 40 tuổi cần chọn là bao nhiêu người?”

Tất nhiên, Chu Hành không trả lời cô.

Đoan Ngọ ủ rũ thu ánh mắt nóng bỏng về, cô bỏ qua bài này để làm những câu trắc nghiệm sau.

Đăng bởi 1 phản hồi

Đoan Ngọ – Chương 1

***

Chiều thứ Sáu, tiết tự học cuối cùng là thời gian không thể thiếu như một chiếc gương chiếu yêu, chỉ cần nhìn qua là có thể phân biệt ngay ai là học sinh giỏi, học sinh kém hay những người chỉ đủng đỉnh sống qua ngày. Tất nhiên, cũng có ngoại lệ như Đoan Ngọ. Cô gái này dùng thái độ học tập của học sinh giỏi để học được trình độ của học sinh kém. Trong lần thi thử vừa rồi, điểm số ba môn lý, hóa, sinh của cô vừa đủ để đạt điểm tối đa của một môn. Mẹ cô, Đoan Mạn Mạn, trong buổi họp phụ huynh đã không biết giấu mặt vào đâu, trên đường về nhà đã mua ngay một cây chổi lông gà.

Tiếng chuông tan học vang lên chậm rãi. Những học sinh của lớp 5 dù là người đang ngủ gật, trò chuyện, đọc tiểu thuyết hay chơi cờ caro đều đã chuẩn bị sẵn sàng dọn dẹp bàn ghế từ năm phút trước để sẵn sàng chạy ra khỏi lớp ngay khi chuông reo. Tiếng chuông vừa dứt, chỗ ngồi xung quanh Đoan Ngọ đã trống trơn. Hai phút sau, Đoan Ngọ với cặp kính che gần hết khuôn mặt, bắt đầu nhẩm lại từ vựng khi đầu của cô vừa ngoi lên từ trong biển bài tập.

“Thiên Kim.”

Cô lắc nhẹ người bạn cùng bàn đang ngủ say.

“Thiên Kim, tan học rồi.”

“Thiên Kim, chỉ còn chúng ta thôi, trực nhật sẽ đến đuổi chúng ta đi đấy.”

Lý Nhất Nặc lau vệt nước dãi, cô nàng mơ màng ngẩng đầu lên.

“Ờ…Ờ…”

Đoan Ngọ xếp gọn bài kiểm tra định nhét vào túi, nhưng hành động đột ngột dừng lại khi cô xoay cánh tay nhìn vết bầm ở khuỷu tay. Trong tiết học cuối, Lý Nhất Nặc và kẻ thù không đội trời chung Tống Kiều Kiều đã đánh nhau. Đoan Ngọ định can ngăn, nhưng vô tình giẫm phải Tống Kiều Kiều, khiến cô bị Tống Kiều Kiều đá lăn xuống dưới bàn.

“Tống Kiều Kiều nói gì với mày vậy?”

Nghe vậy, Lý Nhất Nặc trở nên tỉnh táo, nghiến răng nói: “Không liên quan đến mày!”

“Mày đừng để ý đến nhỏ đó, tính nó là như vậy đấy, mày càng để ý thì nó càng hăng.”

“Mày nghĩ tao muốn sao? Mày nhìn xem Tống Kiều Kiều cao to thế nào, nó một chân cũng có thể đá chúng ta bay qua bức tường phía đông và rơi xuống hồ nhỏ bên ngoài đấy. Mày nghĩ tao muốn đánh nhau với nó sao?”

“Thiên Kim.”

Lý Nhất Nặc ghét bị gọi là “Thiên Kim”, không phải vì cái tên đẹp đẽ “Thiên Kim Nhất Nặc – Lời Hứa Ngàn Vàng” mà vì nó đồng âm với “Ngàn cân” do cô nàng hơi béo.

“Cút đi!”

Đoan Ngọ bĩu môi, cô ôm cặp sách đi theo sau Lý Nhất Nặc ra khỏi lớp.

Biểu cảm bực tức của Lý Nhất Nặc chỉ duy trì được năm phút, khi hai người đi xuống cầu thang, Lý Nhất Nặc thấy xung quanh không có ai, cô nàng lập tức kể về cậu bạn tên Lâm Mẫn với nét mặt rạng rỡ. Chỉ vài lần gặp gỡ tình cờ không mấy đặc biệt, cô nàng kể lại từng chi tiết với đủ mọi góc độ, còn Đoan Ngọ kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng thêm vào vài từ đồng tình.

Vừa ra khỏi cổng trường, Đoan Ngọ và Lý Nhất Nặc bị chặn lại bởi vài nam sinh vừa bị trường bắt nghỉ học vì đánh nhau. Đó là đám “anh trai kết nghĩa” mà Tống Kiều Kiều luôn tự hào, nghe đồn rằng từng đánh gãy xương sườn của giáo viên, khiến các anh chị khóa trên phải chuyển trường.

Đoan Ngọ nuốt nước bọt, cô căng thẳng đến mức muốn vỡ bàng quang.

Lý Nhất Nặc cố tỏ vẻ gan dạ nói: “Các người muốn làm gì? Thầy cô sắp họp xong ngay bây giờ đấy!”

“Chỉ hỏi xem cô em có phải là Lý Nhất Nặc không, lằng nhằng muốn ăn đòn à!”

“Tôi… tên là Lý Tưởng.”

Đoan Ngọ trừng mắt nhìn Lý Nhất Nặc đang nói dối.

Nam sinh dẫn đầu hơi nheo mắt lại, cậu ta học theo xã hội đen trong phim Hong Kong.

“Tôi biết Lý Tưởng, lớp 11-5, đẹp hơn cô em nhiều.”

Lý Nhất Nặc đeo kính không độ, bình tĩnh nói: “Tôi là Lý Tưởng của lớp 11-3, lớp 11-3 toàn học sinh giỏi, nam nhiều nữ ít, tôi là hoa khôi của lớp.”

Cơn buồn tiểu của Đoan Ngọ đột ngột biến mất.

Nam sinh cười khẩy rồi quay sang nói với đồng bọn: “Chắc không phải nhỏ đó rồi, Tống Kiều Kiều nói Lý Nhất Nặc chân tay to lớn, mặt đầy tàn nhang, cô em này không có tàn nhang… Đệch, hoa khôi cái đếch gì!”

Lý Nhất Nặc không dám đáp lại ‘Cái đếch gì’.

Ba tên du côn hùng hổ quay vào trong trường.

Lý Nhất Nặc kéo Đoan Ngọ chạy bạt mạng trong gió thu se lạnh về phía trạm xe buýt gần đó. Hai người bắt kịp một chiếc xe buýt đang chuẩn bị khởi hành, xe không đi về hướng phố Thượng Nhiêu nơi nhà của Lý Nhất Nặc, cũng không đi về hướng Nam Sơn nơi nhà của Đoan Ngọ. Xe buýt đi qua ba trạm, Lý Nhất Nặc mới thả tay ra, cô nàng nhìn chằm chằm vào Đoan Ngọ với vẻ mặt rạng rỡ.

“Sao vậy?”

“Mày nhìn xem đây là đâu?”

Đoan Ngọ nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nụ cười dần nở trên môi. Đó là một sân trượt băng hơi cũ, nơi Lý Nhất Nặc từng bị gãy chân và Đoan Ngọ bị gãy răng cửa.

Đoan Ngọ về nhà mới ở khu biệt thự Victoria trước bữa tối. Khu Victoria là khu biệt thự đầu tiên của thành phố, đã trải qua ba lần cải tạo lớn và giờ đây là một trong những điểm nổi tiếng nhất của thành phố hiện đại. Ngày đầu tiên chuyển đến đây sống cùng mẹ, Đoan Ngọ đã dạo quanh khu vực này cả buổi chiều.

Đoan Ngọ đẩy cửa vào nhà, suýt thì đụng phải Nhiếp Minh Kính, người vừa về nhà trước cô nửa phút và đang học lớp 12.

“Anh.”

Nhiếp Minh Kính quay đầu nhìn cô, mặt không biểu cảm, cậu lê dép lên lầu.

Đoan Ngọ đi ngang qua bếp, cô lượn một vòng rồi ra. Dì giúp việc đang nấu canh, mười phút nữa là ăn tối. Mười phút đủ để Đoan Ngọ tắm nhanh. Cô xách cặp sách đi lên lầu, nghe tiếng điện thoại từ phòng của Nhiếp Minh Kính khi đi qua, nhưng cô không dừng lại mà tiếp tục đi vào phòng mình.

Lý Nhất Nặc từng hỏi Đoan Ngọ có biết khái niệm nhà mới là gì không, nhưng đến giờ Đoan Ngọ cũng không trả lời được. Cô chỉ biết rằng tất cả phòng ngủ trong nhà mới đều có phòng tắm riêng, phòng tắm chính còn lớn hơn cả phòng khách của căn hộ cũ trên phố Thượng Nhiêu, điều này đôi khi khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Cộc cộc cộc. Tiếng gõ cửa không quá mạnh cũng không quá nhẹ vang lên.

Đoan Ngọ quấn khăn lau tóc ướt mở cửa, bên ngoài là Đoan Mạn Mạn, mẹ cô. Bà đang bàn chuyện xuất bản hình minh họa với biên tập Lương qua WeChat. Dù gần đây tâm trạng không tốt, nhưng khi nghe biên tập Lương nhắc đến tiền bản quyền, bà liền mỉm cười, thậm chí tạm thời quên đi điểm số thảm hại của Đoan Ngọ và dịu dàng bảo: “Đi gọi ông bà xuống ăn cơm đi con.”

Khu biệt thự Victoria nằm xung quanh hồ, đi thẳng theo con đường trước nhà họ Nhiếp 400 mét rồi rẽ thêm 200 mét nữa là đến chỗ ông cụ đang câu cá, bà cụ cũng ở đó. Ông bà đang thu dọn đồ đạc dưới ánh đèn đường, rõ ràng, dù Đoan Ngọ không đến, họ cũng sẽ về nhà.

“Bà ơi để cháu cầm cho.”

Bà cụ không nói gì, chỉ nhíu mày nhìn Đoan Ngọ đang đeo cặp kính gọng đen thật dày.

“Đoan Ngọ đến rồi.”

Ông cụ chào qua loa, cũng không mấy nhiệt tình.

Bữa cơm tối tại nhà mới vẫn căng thẳng như mọi khi.

Dù cuối cùng ông bà cũng đồng ý cho Đoan Mạn Mạn vào nhà, nhưng họ rõ ràng bày tỏ không hợp với bà. Nhiếp Đông Viễn cố gắng bẻ lái câu chuyện sang Đoan Mạn Mạn, nhưng mỗi khi bà mở miệng, hai ông bà liền giả vờ như không nghe thấy gì.

Đoan Ngọ cúi đầu chăm chú nhìn món gà xào ớt trước mặt, cứ dùng đũa liên tục. Chỉ trong vài phút, cô đã nuốt xong nửa bát cơm. Ba phút sau, bát cơm của cô đã trống rỗng. Đoan Ngọ ăn rất khỏe, cô thường ăn hai bát cơm mà không khó khăn gì, dễ dàng bị so bì với Nhiếp Minh Kính, người vốn ăn rất ít.

Nhiếp Đông Viễn lại đề cập đến việc muốn chuyển Đoan Ngọ đến trường Trung học Phổ thông Thành phố Tấn, nơi Nhiếp Minh Kính đang học. Đoan Ngọ không dám từ chối thẳng, nhưng đầu cô cúi thấp, lén nhìn Đoan Mạn Mạn đang bày ra biểu hiện không rõ ý định rồi buồn bã ăn cơm.

“Bố chỉ đề nghị thôi, đi hay không là do con quyết định.”

Đoan Ngọ nắm chặt đũa trong tay, nhẹ nhàng nói: “Con… không muốn đi.”

Nhiếp Đông Viễn hơi thất vọng, nhưng cũng không cố thuyết phục cô nữa. Đoan Mạn Mạn đột nhiên nhớ đến kết quả học tập của Đoan Ngọ, niềm vui từ tiền bản quyền sách ngay lập tức tan biến.

Trước khi đi ngủ, Nhiếp Đông Viễn hỏi Đoan Ngọ có phải vì muốn “làm đầu gà còn hơn đuôi phượng” nên không muốn đến trường có tỷ lệ đỗ đại học cao nhất thành phố hay không. Đoan Ngọ ấp úng trả lời. Nghe vậy, Đoan Mạn Mạn giận dữ cầm cây chổi lông gà mới mua, chạy đuổi quất cô khắp phòng: “Con thi ba môn tự nhiên tổng cộng mới được 100 điểm, làm gì mà đòi làm đuôi phượng ở trường Tấn!”

Lý do chính Đoan Ngọ không muốn chuyển trường là vì sợ làm kẻ yếu kém ở trường Trung học Phổ thông Thành phố Tấn. Hơn nữa, ở trường cũ có Lý Nhất Nặc, người bạn từ nhỏ lớn lên cùng cô ở phố Thượng Nhiêu. Từ tiểu học đến trung học, họ luôn học cùng một lớp, và Đoan Ngọ đã quen với việc theo sau Lý Nhất Nặc, người duy nhất không chê cô không có chính kiến và yếu đuối. Tất nhiên, ở trường cũ còn có một anh chàng lớp 12 mà cô để ý từ lâu. Anh chàng có ngoại hình đẹp, học giỏi, tính cách lạnh lùng nhưng lại rất cuốn hút. Chỉ có điều, Lý Nhất Nặc sau này tìm hiểu được rằng bố của anh chàng là một đại sứ nổi tiếng, khiến cô gần như từ bỏ ý định mơ mộng viển vông này.

Chiều thứ Hai, tiết thể dục cuối cùng lại một lần nữa bị thay thế bởi tiết toán của cô chủ nhiệm vì “thầy giáo thể dục có việc bận.” Trong tiếng than vãn của học sinh lớp 5, cô chủ nhiệm vẫn bình thản chữa bài kiểm tra vài ngày trước, rồi trong mười phút cuối cùng, cô giao bài tập về nhà và rời đi, để học sinh tự học. Tất nhiên, chỉ còn mười phút thì không ai chịu học bài. Bài tập dù sao cũng không thể làm xong, nên mọi người chia nhóm trò chuyện, chơi cờ ca rô trên vở bài tập, đọc tiểu thuyết kiếm hiệp, trêu chọc bạn học ngồi phía trước… Một số học sinh thì lẩm bẩm: “Cậu ấy thích mình, cậu ấy không thích mình…” Bạn nam dễ thương ngồi cạnh cười mãi cho đến khi nhận ra tên kia đang xé từng trang vở bài tập của mình liền lao vào đánh nhau.

Lý Nhất Nặc nằm bò trên bàn, cẩn thận vọc chiếc điện thoại trái cây mới của mình. Chiếc điện thoại mới không dễ gì có được, cô nàng đã phải làm thêm và chịu hai trận đòn mới có, vì vậy cô nàng rất trân trọng nó.

“Thiên Kim, mày tan học có việc gì không?” Đoan Ngọ dùng sách che miệng hỏi.

Lý Nhất Nặc liếc nhìn cô, hờ hững nói: “Tao có việc gì được chứ? Phố Thượng Nhiêu phá dỡ không cần tao phê duyệt, Đàm phán Sáu bên (*) cũng không cần tao đứng giữa hòa giải.”

Đoan Ngọ im lặng một lúc, rồi tiếp tục: “Tao muốn xem điện thoại.”

Lý Nhất Nặc duỗi người một cái.

“Mày chịu được đòn không?”

Đoan Ngọ cúi đầu.

Đoan Mạn Mạn đã đe rằng nếu thành tích của Đoan Ngọ không lọt vào top 10 của lớp thì tất cả các thiết bị điện tử, bao gồm cả điện thoại thì cô đừng hòng nghĩ đến. Nhưng trong thời buổi này, điện thoại giống như giấy vệ sinh, là nhu yếu phẩm hàng ngày. Trong lớp có 47 người thì chỉ có sáu người không có điện thoại. Đoan Ngọ cũng không mong Đoan Mạn Mạn bỏ tiền mua cho cô một chiếc điện thoại Iphone, chỉ cần một chiếc điện thoại nội địa cũng được, hoặc thậm chí là điện thoại cũ đã qua sử dụng cũng ổn.

Lý Nhất Nặc có chút không nỡ.

“Hay là, tao đưa mày điện thoại cũ của tao nhé?”

Đoan Ngọ lắc đầu.

“Mẹ tao không cho.”

“Vậy tao nhờ bố mày xem sao?”

Đoan Ngọ lại lắc đầu, cô không nói gì nữa.

Trước khi đi ngủ, Nhiếp Minh Kính nghe thấy Đoan Ngọ khóc thút thít trong phòng bên cạnh. Dì giúp việc nói rằng Đoan Ngọ muốn có một chiếc điện thoại, nhưng mẹ cô khăng khăng rằng nếu thành tích của cô không lọt vào top 10 của lớp thì sẽ không cho dùng, và cũng không cho phép bố cô mua cho cô. Có lẽ vì bị áp lực quá lâu, hôm nay trong bữa cơm, Đoan Ngọ nhắc lại chuyện này, và khi mẹ cô lại từ chối, cô tức giận đẩy bát đũa. Thực ra bát đĩa không đổ mà đũa cũng không rơi, nhưng hành động này đã khiến mẹ cô nổi giận, bà phạt cô không được ăn tối.

Đoan Ngọ khóc suốt, tiếng mưa thu rả rích bên ngoài càng làm tăng thêm sự khó chịu. Nhiếp Minh Kính bực bội dựng đứng gối lên, mở sách ra, đọc lướt qua từng trang trong tiếng thút thít từ phòng bên.

Chú thích:
(*) “Đàm phán sáu bên” là thuật ngữ chỉ một quá trình đàm phán hoặc cuộc hội đàm mà có sự tham gia của sáu bên tham gia vào các cuộc hội đàm hoặc các hiệp định. Điều này có thể ám chỉ đến các cuộc đàm phán quốc tế, thương mại, chính trị hoặc vấn đề khác có sự tham gia của sáu bên hoặc nhóm đại diện.