Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào
*
Luôn có một người sẽ làm cho thời gian của bạn trở nên dịu dàng, chữa lành nỗi đau của bạn và xoa dịu vết thương của bạn. Fushiguro Toji ban đầu không tin điều đó. Cho đến khi anh gặp Aida Yuzu.
Fushiguro Toji luôn khao khát biết, và sợ hãi biết lý do Aida Yuzu yêu anh. Anh là người tăm tối, sa ngã và vô tri như vậy, làm sao lại xứng đáng gặp được cô ấy. Một đêm nọ, anh mơ thấy mình chưa bao giờ gặp Aida Yuzu, tiếp tục sống cuộc đời mờ mịt, cờ bạc, uống rượu, phụ nữ, xa hoa trụy lạc, rồi chết trong trận chiến với Gojo Satoru.
Trong giấc mơ, anh không có gì cả, và khi đối mặt với Gojo Satoru điên loạn hồi sinh, anh cũng không có ý định chạy trốn. Anh đã mất ý nghĩa của việc sống, khi sự tự đày đọa kéo dài hàng năm trời kết thúc, anh thậm chí còn cảm thấy một chút nhẹ nhõm vì được giải thoát.
Trong giấc mơ, anh chết, và trong thực tại, anh tỉnh dậy từ cơn ác mộng với hơi thở dồn dập. Anh gần như ngay lập tức nhìn về phía bên cạnh mình, rồi run rẩy ôm lấy cô gái đang ngủ say. Thực ra trong khoảnh khắc đó, anh không thể phân biệt đâu là giấc mơ. Một lần nữa, anh tự hỏi mình, tại sao mình lại xứng đáng.
Trong rất nhiều ngày sau đó, Fushiguro Toji luôn không dám hỏi điều đó, chỉ biết ôm Aida Yuzu nhiều lần, nghĩ rằng, ngay cả khi đây chỉ là giấc mơ, chỉ cần có em, anh cũng không muốn tỉnh lại.
Ngôi nhà tổ của Aida Yuzu đã sớm được cô bán đi để đổi lấy học phí và phí sinh hoạt, nhiều năm lang thang khắp nơi khiến Yuzu luôn ám ảnh về việc có “ngôi nhà của riêng mình”.
Lần đầu tiên Fushiguro Toji đi kiểm tra số dư trong tài khoản ngân hàng của mình và Yuzu, anh phát hiện ra rằng sau khi trả tiền thuê nhà, tiền điện nước, học phí và tiền sách của Yuzu và Megumi, trừ đi chi phí sinh hoạt hàng ngày, và trừ đi bảo hiểm y tế mà Yuzu mua cho anh… số tiền trong tài khoản của hai người họ không đủ để mua một ngôi nhà đàng hoàng.
Lần đầu tiên Fushiguro Toji hối hận vì những hành vi tiêu tiền như đốt của mình trước đây. Nếu anh tiêu ít hơn, họ đã có thể mua được một ngôi nhà đẹp từ lâu rồi. Nhưng anh cũng hiểu rằng, trước khi gặp Yuzu, anh thậm chí không muốn để lại bất kỳ dấu vết nào trên thế giới này, bất kỳ sự ràng buộc nào, tất nhiên cũng không muốn để lại bất kỳ khoản tiết kiệm nào. Anh nghĩ đến đôi mắt lấp lánh của Yuzu khi nói về “ngôi nhà của chúng ta”, anh nhẹ nhàng nắm chặt thẻ ngân hàng trong tay.
Từ bây giờ, hãy kiếm tiền thật tốt nhé! Fushiguro Toji xem xét lịch trình và nhiệm vụ của mình, kiểm tra phần thưởng của nhiệm vụ, lần đầu tiên gọi cho người trung gian, bảo anh ta tăng tiền thưởng nhiệm vụ. “Cố gắng đàm phán cao hơn, nhà đắt quá.”
Fushiguro Toji biết Yuzu luôn lo lắng về công việc của anh, mỗi khi anh đi làm nhiệm vụ, cô đều không thể ngủ yên. Nhưng cô chưa bao giờ nói với anh, cũng không ngăn cản công việc của anh. Cô luôn giấu đi nỗi lo lắng của mình, cùng anh dậy sớm, nhìn anh sắp xếp hành lý, đứng trước cửa, kéo chặt áo khoác trên vai, phía sau là ánh đèn mờ, Toji đứng trong hành lang tối om, nhìn cô nở nụ cười cong mắt chào tạm biệt.
“Hãy cẩn thận nhé, về nhà sớm nhé.”
Thế là Fushiguro Toji trong nhiệm vụ đột nhiên không còn sự điên cuồng không màng sống chết như trước, anh trở nên ngày càng thận trọng, ngày càng thích dùng ít đổi nhiều, cũng ngày càng chú trọng hiệu quả— Vì có người đang đợi anh về nhà.
Khi đã tích đủ tiền, mua nhà trở nên dễ dàng, nhìn thấy nụ cười của Yuzu, cuối cùng anh cũng dũng cảm giả vờ thản nhiên cầu hôn cô. Yuzu với đôi mắt tròn xoe vì ngạc nhiên, dần dần chảy nước mắt và nở nụ cười. Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi lòng bàn tay in vết móng tay, nắm lấy, mười ngón tay đan xen. “Được, anh đợi em.”
Nhưng anh suýt chút nữa đã không đợi được cô. Anh nghĩ rằng nếu không có lời dặn dò đầy máu me của Yuzu, anh chắc chắn sẽ phát điên, chắc chắn sẽ liều mạng xông vào Gojo Satoru. Dù không đánh lại, anh cũng muốn chết cùng cô. Nhưng cô nắm tay anh, ánh mắt kiên định lại cầu xin, cô cầu xin anh hãy sống thật tốt. Cả đời này, Fushiguro Toji luôn cố gắng chứng minh rằng bản thân bị ràng buộc với Thiên và Chú Lực, cũng có khả năng chiến đấu với các Chú Thuật Sư, muốn chứng minh rằng dù bị gia tộc Zenin từ bỏ, anh cũng có thể bước ra con đường của riêng mình. Dù gió mưa lớn, dù sấm sét chớp lóa, dù nguy hiểm đến tính mạng, dù bị đánh gãy đầu gối, anh cũng không bao giờ chịu cúi đầu. Nhưng vào khoảnh khắc Yuzu đầy máu me, nhắm mắt lại thở yếu dần, dường như có thứ gì đó nặng như núi đè lên lưng anh. Anh quỳ trước Gojo Satoru, cúi đầu thật sâu.
“Làm ơn cứu cô ấy, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì, xin anh…”
Sự kiêu ngạo và bướng bỉnh của anh, so với em, không đáng một xu.
Khi Yuzu tỉnh lại, Toji càng trở nên lo lắng, vì không thể làm được công việc ở Cao Chuyên, anh thậm chí còn nghĩ đến việc để Fushiguro Megumi hàng ngày theo Yuzu đi học, bảo vệ cô an toàn. Đề nghị này được Megumi hai tay ủng hộ, nhưng lại bị Yuzu kiên quyết phản đối.
“Không được, tuyệt đối không được.”
“Megumi phải đi học, Toji cũng phải làm việc, không thể hàng ngày chỉ theo em.”
Yuzu rất nghiêm túc: “Anh phải sống cuộc đời mình muốn, theo đuổi cuộc sống của riêng mình.”
“Đừng sợ, em sẽ không sao đâu.”
Cũng vào buổi tối hôm đó, Yuzu quỳ ngồi sau lưng anh, giúp anh lau tóc, vừa lau vừa nghiêm túc nói:
“Toji, em không biết đã xảy ra chuyện gì… nhưng em hy vọng anh đừng bao giờ vì em mà tự làm khổ mình.”
“Em thích anh, chính là con người thật của anh.” Fushiguro Toji ngẩn người, đột nhiên cảm thấy cay đắng, đột nhiên anh hỏi ra câu hỏi đã làm anh băn khoăn bấy lâu.
“Yuzu, tại sao em lại thích anh?” Fushiguro Toji nhìn đầy bối rối: “Anh lớn hơn em nhiều tuổi, không có tiền, mang theo một đứa con, không có bằng cấp, không có công việc, vi phạm pháp luật, cuộc sống hỗn loạn, cờ bạc, uống rượu… không có bất kỳ ưu điểm nào.”
“Em là người xuất sắc như vậy, tại sao lại thích anh?”
Aida Yuzu dừng lại, đặt khăn sang một bên, ngồi xuống trước mặt Toji, cô nắm lấy tay anh, nói từng chữ một.
“Em là một đứa trẻ ngoan theo quy tắc.”
“Từ không bao giờ làm sai, không bao giờ làm những việc nguy hiểm, không làm những việc không chắc chắn. Em không thích thử thách, không thích thay đổi, không theo đuổi những thứ không thể đạt được, không tức giận vì những điều mình không thể làm.”
“Em sống, chỉ để tiến về phía trước, sống một cuộc sống tốt hơn, nếu có thể tìm được mục tiêu, trở nên hạnh phúc, thì càng tốt.”
“Cuộc sống của em như nước chết, không bao giờ thay đổi.”
“Nhưng ông trời cho em gặp anh.”
“Anh nguy hiểm, kiêu ngạo, tự ti, lạnh lùng, dịu dàng… anh đầy mâu thuẫn, nhưng cũng vì những thứ em chưa từng có, chưa từng thấy, khiến anh trở nên quyến rũ trong mắt em.”
“Anh là người từ thế giới khác, sống một cuộc sống em chưa từng tiếp xúc, nhưng dù bóng tối đó cũng không thể làm mờ đi ánh sáng trong tâm hồn anh.”
“Em luôn nghĩ rằng tình yêu là điều quá hão huyền, sẽ không xảy ra với người lý trí và nhàm chán như em. Nhưng khi gặp anh, em mới nhận ra, tình yêu thực sự đến bất ngờ.”
“Anh và em hoàn toàn khác nhau, ban đầu em không đủ dũng khí để với tới.”
“Nhưng khi em nhận ra anh không phải là điều không thể đạt được, lý trí của em không còn kiềm chế được tình yêu của em nữa.”
“Và sau đó, khi em phát hiện ra anh cũng có cảm xúc tương tự, em đã thề rằng…”
“Em yêu anh, muốn ở bên anh.”
“Toji, anh hỏi tại sao em yêu anh.”
“Bởi vì anh xứng đáng.”
Tách!
Tiếng nước mắt rơi trên chăn thật nặng nề, nhưng mang theo hơi nóng, xuyên qua chăn, bao quanh toàn thân Fushiguro Toji. Fushiguro Toji nghĩ rằng, anh đã đợi ba chữ này, đợi cả đời. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên lòng bàn tay của Yuzu, sau đó thành kính hôn lên trán cô, rồi đưa tay ôm lấy cô. Như ôm cả thế giới. “Anh cũng yêu em, cũng muốn mãi mãi bên em.”
Ngày hôm đó, khi Gojo Satoru đưa ra yêu cầu với Fushiguro Toji trước cửa phòng bệnh, Fushiguro Toji im lặng gật đầu, cho đến cuối cùng mới nhìn vào phòng bệnh nói: “Làm ơn đừng bao giờ nói với cô ấy.”
Một người như tôi, có một ngày lại được ánh mặt trời chiếu rọi. Chiếu sáng cuộc đời tôi, sưởi ấm tuổi trẻ của tôi, chữa lành linh hồn của tôi. Hãy để tôi dùng thời gian còn lại, chạy hết mình về phía mặt trời.
Editor có lời muốn nói:
Chương 24 nói về cuộc sống của Zenin Toji 18 tuổi và Aida Yuzu 8 tuổi, có thể sẽ có 1 số bạn không thích nội dung như thế nên mình khóa chương, nếu bạn thích đọc thì nhập mật khẩu theo gợi ý nhé, không thích thì bỏ quá nha:
Gợi ý: Họ tên đầy đủ của nam nữ chính, viết hoa, viết liền không dấu, tổng cộng 21 chữ.
