63. Tổ Khúc Cá Bạc
*
Từ Vân Ni cảm thấy mọi chuyện đều diễn ra một cách tự nhiên.
Vì cô cảm thấy buồn nên ông trời đã ban cho cô một cách để giải tỏa.
Thời Quyết dụi tắt điếu thuốc rồi nói: “Tối nay chúng ta ra ngoài ăn tối.”
Quán ăn này do anh tìm, nằm không xa khu sân vườn ngoài trời mà lần trước cô dẫn anh đến ăn. Có lẽ anh đã để ý đến nó khi đi ngang qua lần trước.
Đó là một nhà hàng Tây rất tốt.
Anh đã gọi điện đặt bàn vào buổi chiều.
Trước khi ra ngoài, Từ Vân Ni trở về ký túc xá để lấy vài thứ. Cô nói với Đào Vũ rằng tối nay mình không về, người kiểm tra phòng cũng quen biết cô, chỉ cần chào hỏi là được.
Đào Vũ sững sờ một chút rồi “Ồ” lên một tiếng rồi hỏi: “Cậu đi hẹn hò với Thời Quyết à?”
Từ Vân Ni đáp: “Ừ.”
Cô tắm rửa xong rồi chọn từ trong tủ quần áo ra hai bộ, một chiếc váy đuôi cá dài màu trắng ngà làm từ vải sa tanh và một chiếc áo len ôm sát người trễ vai màu đen. Cô cẩn thận búi tóc lên, sau đó rời ký túc xá.
Nhiếp Ân Bối nhìn theo bóng cô rời đi, cô ấy nói với Đào Vũ: “Wow.”
Từ Vân Ni trở về căn hộ, vừa mở cửa thấy anh, cô lại ngẩn người.
Đôi khi, Từ Vân Ni cảm thấy giữa cô và Thời Quyết có rất nhiều điểm khác biệt, nhưng đôi khi cô lại cảm thấy họ rất giống nhau. Họ không hẹn trước, nhưng cả hai đều thay đổi trang phục. Anh đã cởi áo hoodie và quần thể thao, thay vào đó là bộ trang phục có phần trang trọng hơn. Có lẽ do khí chất riêng, dù mặc đồ trang trọng, anh vẫn giữ được vẻ thoải mái, tóc được vuốt gọn gàng, anh chỉ đeo thêm chiếc vòng tay.
Điều này làm cô nhớ đến buổi ghi hình bài hát của trường ở Hoa Đô, khi anh giả làm Gatsby.
Anh nhìn cô một chút rồi cũng ngẩn ngơ, sau đó anh bước đến trước mặt cô rồi nói: “Từ Vân Ni, em thật lãng mạn.”
Từ Vân Ni nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng mà.”
Thời Quyết cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào môi cô, rồi đứng thẳng lên, sau đó nói với cô: “Chúng ta đi thôi.”
Họ đi ăn tối.
Hai người không ăn nhiều lắm, thời gian cũng không lâu, nhưng cả hai nói chuyện rất vui vẻ.
Trên đường về, trời bắt đầu mưa.
Mưa không lớn cũng không nhỏ, taxi dừng trước khu chung cư, họ chạy vào đến cổng tòa nhà, anh bảo cô lên trước chờ anh.
“Anh đi mua chút đồ.”
Từ Vân Ni không lên lầu mà đứng ở cổng, cô nhìn theo bóng dáng anh lững thững bước vào cơn mưa nhỏ, tay anh cầm điếu thuốc, lòng cô chợt tràn ngập cảm xúc.
Khi anh trở lại thì cầm theo một chiếc túi. Đến giữa đường anh đã nhìn thấy cô vẫn đứng ở đó, anh liền chuyển thuốc và túi sang một tay, tay còn lại vòng qua vai cô.
Họ vào phòng, Thời Quyết cởi áo khoác, sau đó lấy ra một chai rượu mơ từ trong túi.
“Uống chút không?” Anh hỏi.
Từ Vân Ni đáp: “Được.”
Vẫn là loại rượu quen thuộc, vẫn là mùi vị quen thuộc.
Anh nói: “Em uống đi, anh đi tắm một chút.”
Anh rửa sạch nước mưa trên người.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, chỉ sáu bảy phút đó, Từ Vân Ni đã đứng trong phòng, uống liền ba ly rượu.
Khi anh bước ra, cô đã có chút say.
Rượu làm tê liệt sự xấu hổ, phóng đại sự phấn khích và ham muốn.
Xa xa, tầng mây vang lên tiếng sấm ầm ầm.
Thời Quyết chỉ quấn một chiếc khăn tắm bước ra, anh lau tóc rồi ném khăn sang một bên, đứng trần trụi trước mặt cô.
Từ Vân Ni nhìn thân thể này bằng đôi mắt đã ngà ngà say.
Anh cũng cúi đầu nhìn xuống, nói với cô: “Đáng tiếc quá.”
Từ Vân Ni hỏi: “Tiếc gì cơ?”
Thời Quyết nhìn những vết thương to nhỏ trên cơ thể mình, đặc biệt là vết sẹo dài hơn mười cm ở phía trong đầu gối phải, trông như một con rết đỏ bò trên da thịt.
“Đây không phải là thời điểm tốt nhất của anh.” Anh nói, rồi nhìn cô, “Nếu lúc đầu anh hỏi em mà em đồng ý ngay, có lẽ em sẽ thấy một phiên bản tốt hơn.”
Từ Vân Ni không nói gì.
Thời Quyết cúi xuống, anh nhìn khuôn mặt cô, sau đó hỏi: “Trách ai đây?”
“Trách gì?”
“Anh hỏi em, trách ai đây?”
“Trách em.”
“À…”
Anh cười cười, “Em biết là được rồi.”
Từ Vân Ni cảm thấy anh nói quá nhiều, cô liền ngẩng đầu lên, chặn miệng anh lại.
Bàn tay to lớn của anh đặt lên lưng cô, đáp lại nụ hôn của cô.
Từ Vân Ni ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh trong miệng anh, mùi rượu, mùi hơi nóng, và cả mùi hương của hoa.
Cơ thể anh áp sát vào cô, lớp váy sa tanh mỏng manh không thể che đậy bất cứ điều gì.
Hôn được một lúc, cô ôm lấy cổ anh, lần này cô cảm thấy khó thở, nhưng anh không để ý đến cô.
Anh bế cô lên, Từ Vân Ni cảm thấy mình nhẹ bẫng, như không có trọng lượng, rồi cô được anh đặt lên giường.
Đây là lần đầu tiên Từ Vân Ni nằm trên chiếc giường này, lưng cô dán vào tấm ga giường màu xám bạc mà anh thường sử dụng.
…Cô nên làm gì đây?
Cô vùng vẫy muốn ngồi dậy nhưng không thành công, anh đã bước qua, quỳ trên người cô, chính xác hơn là ngồi trên gót chân mình. Hai chân anh đè lên hai bên chân cô, đầu gối tách ra, cơ bắp đùi căng cứng.
Cô nhìn vào vòng eo hẹp, rắn chắc, đôi vai rộng và thẳng của anh từ phía trên xuống. Anh nói rằng cơ thể mình không còn ở thời điểm tốt nhất, nhưng lại tự tin khi phô diễn nó.
Anh cầm ly rượu mà cô chưa uống hết, uống cạn một hơi.
“Em không cần cởi đồ sao…” Cô khẽ hỏi.
“Anh sẽ cởi cho em.” Giọng anh luôn nhẹ nhàng, “Đừng vội.”
Tại sao lại nói cô vội, cơ thể anh đã thay đổi rồi, anh không thấy sao?
Anh nói sẽ cởi đồ cho cô, nhưng thật ra chỉ cởi hai lớp bên trong, để lại những lớp còn lại để anh từ từ khám phá.
Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn.
Giữa người với người, có thể gần gũi đến mức nào?
Kề tai nói nhỏ, quấn quýt không rời?
Cơ thể anh áp xuống, tháo bung búi tóc của cô. Anh chạm nhẹ vào mũi cô rồi nói: “Anh sẽ dùng tay trước, nếu em không thoải mái thì nói với anh.”
Không đợi cô trả lời, anh lại hôn lên môi cô.
Có lẽ anh muốn dùng nụ hôn để phối hợp, Từ Vân Ni nghĩ, để phân tán sự chú ý của cô, giúp cô bớt căng thẳng.
Thật ra, Từ Vân Ni không hề căng thẳng, thậm chí cô cảm thấy, anh có chút chậm chạp.
Cô ôm lưng anh, đầu ngón tay cảm nhận làn da ấm áp và đàn hồi, chỉ cần cử động nhẹ là cả khối cơ bắp dưới tay cô chuyển động theo.
Giữa người với người, có thể tin tưởng đến mức nào?
Chỉ có thể cho phép đối phương hòa vào mình.
Từ Vân Ni cảm thấy mọi thứ này đều diễn ra tự nhiên.
Vì cô cảm thấy nỗi buồn của sự chia ly, nên ông trời đã ban cho cô một cách để giải tỏa.
Thời Quyết khi ở trên giường tạo nên một áp lực lớn hơn cả khi anh đứng trên mặt đất, sự chênh lệch về vóc dáng và sức mạnh giữa họ lại càng được phóng đại thêm vài phần.
Trong phòng tối om, nhưng rèm cửa lại được kéo ra, ánh trăng tuy nhạt nhòa nhưng không phải là không có. Thỉnh thoảng, một tia chớp lóe sáng, chiếu lên cơ thể anh, ánh sáng trong khoảnh khắc ấy thật mơ hồ, khiến lòng người thêm phần rối loạn.
Anh vẫn đắm chìm vào chuyện này trước cô, vẻ mặt của anh khiến cô trong lúc đang phải chịu đựng cảm giác căng tức cũng phải cố gắng kìm nén. Cô sợ làm phiền đến linh hồn đang hòa quyện giữa hai người, cô sợ rằng mình phát ra âm thanh kỳ quặc nào đó sẽ khiến tất cả mọi thứ trở nên rối loạn.
Chiếc giường nhỏ xíu, anh lại còn đặt rượu và đá trên giường, cô phải trông chừng không để chúng bị đá văng xuống.
Có quá nhiều điều cô phải lo nghĩ…
So với cô, trong mắt anh dường như chỉ có một việc duy nhất.
Điều Từ Vân Ni nhớ rõ nhất trong lần đầu tiên của mình là âm thanh, tiếng mưa, tiếng giường, và điều khiến cô cảm thấy cơ thể như đang bốc cháy, là âm thanh của anh… Cô không thể xác định được liệu đó là do xấu hổ hay do đam mê, có vài lần cô đã muốn lên tiếng bảo anh nhỏ tiếng lại, đây là một căn hộ cách âm cực kỳ kém.
Nhưng cuối cùng, cô không lên tiếng, cơn say đã làm tê liệt ý thức công dân của cô. Cô thích giọng của anh, đặc biệt là khi làm chuyện này.
Nghe kỹ mà xem, có người rên rỉ khi làm tình như đang ca hát vậy.
Anh đang làm dở thì bất ngờ dừng lại, đôi mắt rối bời nhìn chằm chằm vào cô.
Từ Vân Ni cũng sững sờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thời Quyết đặt tay lên hông cô, mân mê chiếc váy sa tanh mềm mịn, rồi ánh mắt anh hạ xuống, nhìn vào nơi họ đang hòa quyện.
Sự xấu hổ của Từ Vân Ni trong khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm.
Cô giơ tay, mạnh mẽ kéo cằm anh trở lại.
“Anh đừng nhìn nữa…”
Anh nói: “Có hơi đau.”
Từ Vân Ni hỏi: “Gì cơ? Đau chỗ nào?”
Anh đáp: “Nơi bị khâu, rất ngứa.”
Từ Vân Ni đưa tay chạm vào vết sẹo dưới xương sườn của anh, da anh hơi co lại. Có phải bị kích thích bởi ham muốn không? Vết thương đó dường như trở nên tươi sáng hơn…
Thật kỳ diệu, anh có thể thực sự là người ngoài hành tinh cũng không chừng.
Từ Vân Ni nghiêm túc nói: “Có lẽ nó sắp nở hoa rồi.”
Anh nhìn cô mà không nói gì, một lát sau, anh bất ngờ bật cười, sau đó là một tràng cười liên tục, mắt anh đen như ngọc thạch, như đang gợn sóng nước.
Từ Vân Ni nghĩ, mặc dù có giống kẻ biến thái đôi chút, nhưng đôi môi đỏ răng trắng của anh…
Vẫn nên cười nhiều hơn.
Thời Quyết lại cúi người xuống.
Rất nóng.
Cực kỳ nóng…
Không chỉ là nhiệt độ bên ngoài cơ thể, mà còn cả nhiệt độ bên trong.
Từ Vân Ni dần dần đắm chìm trong những động tác lặp đi lặp lại này mà cảm nhận được một cảm giác siết chặt, ngón chân cô co rút lại, vô thức ôm chặt lấy anh. Cơn mưa tầm tã khiến không gian càng trở nên kín mít hơn, cho đến khi Thời Quyết phát ra một tiếng rên dài, tay anh nắm chặt lấy vai cô, như một con cá nhảy vọt ra khỏi mặt nước. Lông mày anh nhíu lại, cả phần trên cơ thể anh đều uốn cong lên. Cơ thể anh trắng như sứ, nhưng vùng quanh mắt, đôi môi và vết sẹo trên người lại đỏ rực như mây chiều hoàng hôn.
Một tia sáng từ ngoài cửa sổ, hoặc từ trong đầu Từ Vân Ni chợt lóe lên.
Toàn bộ cơ thể cô, cùng với linh hồn, như bị đâm chích liên tục, thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác, thậm chí cả hương vị của rượu và nước bọt còn sót lại trong miệng…
Tất cả các giác quan, như không tiếc tiền mà ồ ạt tràn vào.
Đầu óc Từ Vân Ni choáng váng, cảm giác nhạy cảm đến kỳ lạ, hàng mi khẽ rung động cùng những giọt nước mắt, cô nhẹ nhàng cắn lên mu bàn tay mình.
Đây là mối tình đầu của Từ Vân Ni, cảm giác mà nó mang lại cho cô, đã gần như không thể chứa nổi.
Tình yêu của người khác cũng như vậy sao?
Họ im lặng rất lâu.
Anh từ từ ngồi dậy, nhưng vẫn quỳ trên người cô.
Ngực anh phập phồng, hơi hé miệng thở dốc, tóc anh đã hoàn toàn rối bời.
Anh nhẹ giọng hỏi: “Em cảm thấy thế nào?”
Từ Vân Ni nằm đó, thành thật đáp: “Chân em đau quá…”
“Ha, ha ha…” Anh cười, “Dây chằng và cơ bắp của em cần phải rèn luyện nhiều hơn.”
Anh nhìn cô rất lâu, sau đó lại nhìn chính mình, có chút như đang chìm vào cơn ảo giác.
Từ Vân Ni hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
“Em nghe tiếng nước ngoài kia không.” Anh lẩm bẩm, “Em nói xem, chúng ta có giống…”
Từ Vân Ni hỏi: “Giống cái gì?”
Anh không nói tiếp, cơ thể hạ xuống, cả người nằm đè lên cô.
“Này, nặng quá.” Từ Vân Ni đẩy anh một cách tượng trưng, nhưng anh không hề nhúc nhích.
Anh ép chặt cô xuống, cứ thế nằm một lúc.
Từ Vân Ni nói: “Em sắp không thở nổi rồi.”
“Không đâu.” Anh chạm vào cô, “Em cảm thấy không? Chỗ đó của em vẫn đang run rẩy.”
Cô không nói gì.
Thời Quyết chống tay lên mặt cô, bàn tay to lớn của anh, những ngón tay lướt vào mái tóc cô, anh hỏi: “Em có thích không? Anh thấy chúng ta rất hợp nhau trong chuyện này.”
Anh quá tự nhiên mà hưởng thụ việc này, đến mức Từ Vân Ni cũng bớt đi một tầng xấu hổ mà hoàn toàn dấn thân vào trải nghiệm.
Cô rất thích.
Tất cả sự bất an và xao động đều được xoa dịu trong quá trình làm tình với anh.
Kết quả hòa hợp này khiến Thời Quyết rất vui mừng, anh ngồi dậy, sau đó cầm lấy điện thoại, nghịch một lúc rồi vứt sang một bên.
Ngay sau đó, âm nhạc vang lên.
Một bản nhạc không lời, mơ hồ, huyền ảo, như những cơn sóng trong đêm đen ập đến, rất phù hợp với đêm mưa lớn này.
Từ Vân Ni cố tình hỏi: “Đây là nhạc của ai vậy?”
Thời Quyết rót thêm rượu rồi cầm ly trong tay, dường như cũng hiểu cô đang giả vờ hỏi nên cũng lười trả lời. Anh uống rượu, ngậm trong miệng, sau đó cúi xuống cho cô một nửa.
Nửa miệng rượu, vài viên đá.
Khi môi răng họ giao thoa, cô lại cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể anh.
Cô im lặng, một lần nữa ôm lấy anh.
Thời Quyết là một người có chút tự luyến.
Anh là người thích bật nhạc do mình sáng tác khi làm tình.
Trong những năm sau đó, anh đã sáng tác riêng một loạt nhạc cho chuyện giường chiếu, đặt tên là “Tổ Khúc Cá Bạc”.
Khi anh chính thức đặt tên cho nó, đã là hơn hai năm sau đêm mưa lớn này.
Lúc đó, Từ Vân Ni cuối cùng cũng biết, trong mắt anh, đêm đó của họ thực sự là hình ảnh gì.
Khi đặt tên, Thời Quyết ngồi trên bậu cửa sổ, khoác một chiếc áo choàng tắm, ôm cây đàn và hút thuốc.
Anh giải thích: “Thực ra, chữ ‘Bạc’ đáng lẽ là ‘Dâm’ trong từ ‘Dâm loạn’ (*), nhưng viết ra thì không phù hợp thuần phong mỹ tục, chúng ta chỉ cần hiểu trong lòng là được rồi.”
Cô ngồi bên bàn đọc sách, liếc nhìn anh, cô nghĩ thầm, hóa ra trong từ điển của anh còn có từ ‘thuần phong mỹ tục’ nữa cơ đấy.
Mưa tạnh, trời sáng.
Mây tan, sương mờ.
Thời Quyết phải đi rồi.
Thật lòng mà nói, đêm đó Từ Vân Ni không nghỉ ngơi tốt. Trước hết, cảm giác phía dưới rất không thoải mái, anh quá giỏi trong việc hành hạ cô, thể lực của anh so với cô gần như là vô hạn.
Anh làm đến nửa đêm, sau đó ôm cô đang run rẩy đi tắm.
Cả người cô đầy dấu vết, giữa chừng tắm cô đã gần như ngủ thiếp đi.
Anh dùng một tay ôm cô từ phía sau, tay còn lại giúp cô tắm rửa.
Ký ức của cô dừng lại ở đó, phần sau thì không nhớ gì nữa.
Kết quả là sáng hôm sau, anh còn dậy sớm hơn cô. Khi cô mở mắt, hành lý của anh đã đóng gói xong.
Cô cố gắng trụ vững với cơ thể gần như tan rã, tiễn anh ra sân bay.
Tâm trạng Thời Quyết rất tốt, ở sảnh sân bay, anh chào tạm biệt Từ Vân Ni bằng một cách rất cổ điển.
Anh chỉ vào cô, nói rất nghiêm túc: “Phải luôn nhớ đến anh, nhớ chưa? Dám nhìn người đàn ông khác thì em chết chắc.”
Nhân viên an ninh nhìn sang với ánh mắt khó chịu.
Từ Vân Ni cúi đầu, khẽ ừ một tiếng không thể nghe thấy.
Thời Quyết rõ ràng cảm nhận được, Từ Vân Ni rất lo lắng những lời thoại ngượng ngùng của họ bị người xung quanh nghe thấy.
Anh cười vui vẻ, ôm lấy cô một cái, rồi đi vào cổng kiểm tra an ninh.
Ở cổng kiểm tra, anh quay đầu lại một lần nữa.
Cô vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn anh.
Thời Quyết vẫy tay chào cô, rồi quay người rời đi.
Trên máy bay, anh nhìn thành phố này dần nhỏ lại, cuối cùng tan biến vào hư không.
Anh đeo tai nghe và che mắt, bắt đầu ngủ bù.
Chú thích:
银 (Yín): Thường mang nghĩa là “bạc” (như trong “Ngân hà”, “Ngân phiếu”), tạo ra cảm giác thanh khiết và lấp lánh, như ánh sáng trên bề mặt nước, đồng thời cũng là cách chơi chữ để thay thế cho từ “Dâm” – 淫 (Yín), mang ý nghĩa tinh tế hơn nhưng vẫn ẩn chứa sự gợi cảm.

Quyết 10đ trong chuyện này, xoá sạch cái dớp của anh khác trong lòng teo hihi. Tiền diễn hậu diễn cả quá trình đều ko có chỗ chê, còn rên giỏi hơn mẻ Ni nữa🌚
làm xong còn bế đi tắm nữa, tinh tế vậy anh ơi
không ngờ 2 mẻ tiến triển nhanh z lun??! Á á á á. Từ lúc gặp nhau, xác định mqh, hôn nhau rồi lên giường 2 bé tiến tới cái rụp luôn?! Ko chần chừ luôn?! Bạn quyết hứg tình rên ở cả bé ni lun? :)) còn sáng tác cả một tổ hợp ca khúc, chết toy mấtttt
bất ngờ đấy chàng trai
Tui chưa thấy cái truyện nào mà lúc làm tình bên nam rên còn to hơn bên nữ ý 😂 đã vậy còn sáng tác riêng nhạc lúc làm tình. Quyết ngồi ngay ngắn chị lạy em luôn. Thấy tụi nhỏ ngọt ngào quá cứ sờ sợ có biến, mà thấy quả 2 năm sau Ni Ni vẫn ngồi bên cửa sổ khinh bỉ làm tình playlist của Quyết hỗn là thấy yên tâm
hình như đàn trai cầm nhầm kịch bản đúng hem :)))))