Đăng bởi 6 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 13

Đăng bởi 3 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 12

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 11

Đăng bởi 2 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 10

Đăng bởi 1 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 9

Đăng bởi 12 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 8

Đăng bởi 1 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 7

Chương 7: Sự nghiệp

*

Phan Dật Niên đến Quảng Châu, dự án bất động sản anh phụ trách sắp hoàn tất. Sau khi cùng lãnh đạo thành phố đi thị sát, lại cùng năm vị tổng giám đốc dự xong tiệc rượu, đèn hoa rực rỡ, ánh đèn neon chớp nhoáng, trời hãy còn sớm, cả nhóm cùng đến phòng trà nhạc sống ở khách sạn Đông Phương để giải trí.

Vào cửa bằng phiếu ngoại tệ, thuộc diện khách nước ngoài nên dịch vụ tương xứng cao cấp, được sắp xếp ngồi ghế lô nửa kín, yên tĩnh giữa chốn náo nhiệt. Nhân viên phục vụ mang lên đĩa trái cây, bánh ngọt và rượu, bày đầy một bàn lớn. Ban nhạc trong hồ biểu diễn thổi kéo đàn gảy, một ca sĩ đang hát, giọng truyền cảm.

Phan Dật Niên là chỗ quen cũ với ông Lý – một người Hồng Kông làm bất động sản. Bốn người còn lại là Tổng giám đốc Trương Huy của Văn phòng Tổng vụ Kiều vụ, Tổng giám đốc Lôi của Địa ốc Gia Phong, Tổng giám đốc Tống của Phát triển Tân Thôn, và Tổng giám đốc Phùng – một thương nhân địa ốc ở Ma Cao. Mọi người khách sáo một hồi rồi cùng ngồi xuống, vừa trò chuyện đôi câu thì tình cờ – hoặc cũng có thể không hẳn tình cờ – Khổng Tuyết dẫn theo một cô gái đi tới chào hỏi.

Khổng Tuyết nói: “Đây là bạn tôi, Triệu Lam Tình, làm kinh doanh vật liệu xây dựng.”

Triệu Lam Tình là một mỹ nhân thanh tú, nụ cười duyên dáng, ăn mặc sang trọng, lời nói cử chỉ đều tự nhiên, lần lượt phát danh thiếp cho từng người. Khi đến trước mặt Phan Dật Niên, cô mỉm cười nói:

“Mong sau này Tổng giám đốc Phan chiếu cố nhiều cho em ạ.”

Phan Dật Niên nhận danh thiếp, chỉ cười, không đáp lời.

Ông Lý nói: “Hai cô nếu không ngại thì cùng ngồi xuống trò chuyện đi.”

Khổng Tuyết cười bảo: “Tình cảm nồng hậu vậy, sao mà từ chối được, ngồi thôi!”

Phan Dật Niên đang nói chuyện phiếm với Tổng giám đốc Trương. Triệu Lam Tình bước lại hỏi: “Em ngồi đây được không?”

Phan Dật Niên không đáp, Tổng giám đốc Trương nói: “Được chứ.”

Ông dịch người sang phải chừa chỗ, Triệu Lam Tình ngồi xuống ở giữa. Khổng Tuyết thì ngồi cạnh ông Lý.

Tổng giám đốc Trương hỏi: “Cô Triệu quê ở đâu vậy?”

Triệu Lam Tình cười: “Anh đoán xem.”

Tổng giám đốc Trương nói: “Tôi ghét đoán lắm.”

Triệu Lam Tình đáp: “Ồ, em là người Thượng Hải.”

Tổng giám đốc Trương bảo: “Người Thượng Hải hả, dạo này người Thượng Hải hay đổ về Quảng Châu, Thâm Quyến, Châu Hải lắm.”

Đôi mắt Triệu Lam Tình long lanh: “Miền Nam là tuyến đầu của cải cách mở cửa, chính sách cởi mở, kinh tế cất cánh, ngành bất động sản phát triển nhanh chóng. Bọn em làm ăn trong ngành này, không đến thì còn ai đến nữa? Nhưng nếu muốn hưởng thụ phong cách sống, cảm nhận sự hoa lệ xa xỉ thì vẫn là Thượng Hải hợp hơn. Sau này anh có đến Thượng Hải, lúc nào em cũng tiếp đãi hết mình, ăn ở đi lại, em lo hết.”

Tổng giám đốc Trương nhấp ngụm rượu: “Cô Triệu thật rộng rãi.”

Triệu Lam Tình cười tươi: “Anh Trương đừng khách sáo vậy chứ, cứ gọi em là Tiểu Tình đi.”

Cô cầm chai rượu vang đỏ rót thêm cho Tổng giám đốc Trương, rồi nghiêng người về phía Phan Dật Niên. Phan Dật Niên đưa tay che miệng ly:

“Không cần đâu.”

Triệu Lam Tình hỏi: “Tổng giám đốc Phan cũng là người Thượng Hải à?”

Phan Dật Niên đáp: “Ừm.”

Triệu Lam Tình lại hỏi: “Anh hiện đang làm việc ở đâu vậy?”

Phan Dật Niên hỏi ngược lại: “Cô thật sự không biết sao?”

Gò má Triệu Lam Tình thoáng ửng hồng: “Em muốn nghe chính miệng anh nói cơ.”

Phan Dật Niên im lặng. Triệu Lam Tình mím môi cười, đôi môi đỏ hé mở: “Em thấy anh gần gũi quá, sau này gọi anh là anh trai được không? Anh cũng có thể gọi em là Tiểu Tình, hoặc là em gái.”

Phan Dật Niên khẽ nhíu mày, vẻ mặt khó đoán là vui hay giận, Tổng giám đốc Trương vừa nhâm nhi rượu vừa mỉm cười, vẻ như đang xem trò vui.

Nhân viên phục vụ bước đến hỏi có ai muốn lên sân khấu hát không. Ông Lý nói:

“Tổng giám đốc Phan hát hay lắm đó, cậu hát đi!”

Phan Dật Niên đặt ly rượu xuống, cũng xem như mượn cớ để thoát khỏi Triệu Lam Tình, đứng dậy theo nhân viên phục vụ đi đến hồ nước, trao đổi mấy câu với ban nhạc, rồi cầm micro ngồi lên ghế cao. Rất nhanh sau đó nhạc đệm vang lên, giọng anh trầm ấm đầy chất vang, cất lời hát:

“Chau seoi fai bat heoi
Nỗi sầu này chẳng thể nào xua tan

Fu mun saan bat heoi
U uất trong lòng chẳng thể vơi đi

Wai ho ngo sam yat pin hung heoi
Vì sao tim tôi cứ trống rỗng đến lạ

Gam ching yi sat heoi
Tình yêu ấy… đã không còn nữa

Yat chai dou sat heoi
Mọi thứ cũng tan biến theo

Mun hong han sau bat ho siu cheui
Nỗi hận và buồn chẳng thể nào xoá nổi

Wai ho nei dik jeui leui zung si naa yat geui
Vì sao miệng em chỉ lặp lại một câu nói ấy

Wai ho ngo dik sam bat wui sei
Vì sao tim tôi vẫn không thể chết lặng

Ming baak dou oi sat heoi
Dù đã hiểu tình yêu đã mất

Yat chai dou bat deoi
Mọi chuyện giờ đây đều trở nên sai lầm

Ngo yau wai ho pin pin hei fun nei
Thế nhưng vì sao… tôi vẫn cứ yêu em…”

Lời ca bằng tiếng Quảng Đông, Triệu Lam Tình nghe mà suýt rơi nước mắt, nói: “Em chưa từng nghe bài này.”

Ông Lý nói: “Bài mới của Trần Bách Cường đó, ‘Cứ thích em’, đang làm mưa làm gió khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Hồng Kông.”

Tổng giám đốc Trương cười bảo: “Không ngờ tiếng Quảng Đông của Tổng giám đốc Phan cũng không tệ ha.”

Ông Lý nói: “Anh đâu có biết lai lịch của cậu ấy…”

Triệu Lam Tình nghe có phần khó hiểu, nhưng đại khái là: Năm 1979, để tiến quân vào ngành xây dựng quốc tế, Tổng cục Xây dựng thành lập công ty Trung Hải – tức Công ty Xây dựng Hải ngoại Trung Quốc – nhận thầu các dự án ở Hồng Kông. Lúc đó có gần ba mươi kiến trúc sư được cử đi, Phan Dật Niên là một trong số đó. Khởi đầu luôn gian nan, muôn vàn khó khăn không kể xiết, sau hơn hai năm nỗ lực, Trung Hải đã tham gia hàng trăm dự án, nhờ đó giành được trọn vẹn năm hạng mục cấp phép xây dựng loại C – lập được công lao to lớn cho công ty.

Tổng giám đốc Phùng nói:
“Vậy Tổng giám đốc Phan là một trong mười tám La Hán danh tiếng của Trung Hải à?”

Ông Lý nói: “Anh xem thường cậu ấy rồi, Tổng giám đốc Phan là người dẫn đầu của mười tám La Hán đó.”

Triệu Lam Tình tiếp tục lắng nghe. Năm 1981, Phan Dật Niên dẫn theo mười tám La Hán quay trở lại nội địa, đến Thâm Quyến, khai phá dự án Hải Phong Viên – chính là khu nhà mà ban ngày bọn họ vừa đi thị sát. Dự án Hải Phong Viên được coi trọng từ trên xuống dưới, có ý nghĩa vô cùng to lớn với ngành phát triển bất động sản trong nước, mang tính chất cột mốc.

Phan Dật Niên hát xong, tiếng vỗ tay vang lên nhiệt liệt. Anh không lưu luyến sân khấu, đặt micro xuống rồi quay lại chỗ ngồi.

Tổng giám đốc Lôi và Tổng giám đốc Tống vốn không thân thiết với anh, nhưng sau khi nghe xong những thành tựu rực rỡ đó, thái độ rõ ràng cung kính hơn hẳn. Tổng giám đốc Lôi đùa: “Tổng giám đốc Phan tao nhã nho nhã, hát thì sâu lắng, nhìn sao cũng không giống người làm xây dựng công trình chút nào.”

Tổng giám đốc Tống nói: “Đúng vậy, tôi cũng thấy thế.”

Tổng giám đốc Phùng nói: “Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể đong bằng đấu.”

Phan Dật Niên chỉ cười, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Tổng giám đốc Trương nổi hứng, kéo theo cả Tổng giám đốc Lôi và Tổng giám đốc Tống cũng muốn lên sân khấu trổ tài ca hát.

Phan Dật Niên ngồi xuống cạnh ông Lý, Tổng giám đốc Phùng ghé lại gần, ba người cụng ly vừa uống rượu vừa bàn chuyện. Triệu Lam Tình cũng muốn chen vào, nhưng bị Khổng Tuyết kéo tay giữ lại. Khổng Tuyết hạ giọng nói: “Vừa rồi cô nói gì khiến Tổng giám đốc Phan không vui vậy.”

Triệu Lam Tình hỏi lại: “Anh ấy đâu có không vui?”

Khổng Tuyết nói: “Tôi từng làm mấy vụ làm ăn với anh ấy, sắc mặt anh ấy ra sao tôi còn nhìn không ra chắc?”

Triệu Lam Tình nói: “Em có nói gì đâu.”

Khổng Tuyết nói: “Người khác thì tôi không dám nói, nhưng cô thì tôi hiểu quá rõ – kiểu như đóa hoa nhẹ hẫng gặp gió là rụng.”

Triệu Lam Tình lạnh mặt: “Đừng tưởng em hiền rồi muốn nói gì thì nói.”

Khổng Tuyết nói: “Người khác thì không biết, nhưng Tổng giám đốc Phan là người đoan chính đàng hoàng, đối với phụ nữ cũng rất lạnh nhạt.”

Triệu Lam Tình hỏi lại: “Vì sao lạnh nhạt? Tổng giám đốc Phan chẳng lẽ thích đàn ông?”

Khổng Tuyết gắt: “Nói bậy nói bạ có gì vui đâu.”

Triệu Lam Tình hỏi tiếp: “Vậy vì sao?”

Khổng Tuyết mất kiên nhẫn nói: “Tôi làm sao biết được! Tốt nhất đừng có đi chọc vào Tổng giám đốc Phan, hậu quả cô không tưởng nổi đâu, đừng để liên lụy khiến tôi làm ăn khó khăn!”

Triệu Lam Tình cười nhạt: “Buồn cười thật, em có cần dựa vào chị chắc?”

Khổng Tuyết bực bội: “Tại ai bảo tôi dắt một con bướm hoa như cô theo làm gì!”

Tổng giám đốc Phùng hỏi: “Tổng giám đốc Phan đã từng nghĩ tới chuyện rời khỏi Trung Hải, ra ngoài tự mở công ty riêng chưa?”

Phan Dật Niên cười đáp: “Chuyện đó cần dũng khí lớn lắm.”

Ông Lý nói: “Mô hình hợp tác chính quyền cấp đất, nhà đầu tư nước ngoài góp vốn đang thí điểm khá thành công ở Thâm Quyến. Tôi và anh Phùng cũng đang nhắm đến thị trường bất động sản Thượng Hải. Năng lực nhận thầu các dự án xây dựng của anh, ai cũng thấy rõ cả. Giao những công trình lớn cho anh làm tổng thầu, bọn tôi tuyệt đối yên tâm.”

Phan Dật Niên đang định mở miệng, thì thấy Tổng giám đốc Trương cùng mấy người kia cười ha hả đi vào, cuộc trò chuyện đành ngắt ngang.

Mọi người tiêu khiển đến tận mười hai giờ đêm mới rời khỏi khách sạn Đông Phương. Trong lúc chờ tài xế lái xe tới, ông Lý và ông Phùng lại đến gần hỏi Phan Dật Niên:

“Về chuyện lúc nãy, anh có suy nghĩ gì không?”

Phan Dật Niên giữ ý nói: “Để tôi suy nghĩ thêm đã, chuyện này đâu phải chuyện nhỏ.”

Khổng Tuyết và Triệu Lam Tình bước tới chào tạm biệt. Triệu Lam Tình hỏi: “Tổng giám đốc Phan bao giờ quay về Thượng Hải vậy?”

Khổng Tuyết trừng mắt nhìn cô.

Phan Dật Niên đáp: “Cụ thể thì chưa định.”

Triệu Lam Tình nói tiếp: “Khi anh về Thượng Hải, để em mời anh ăn cơm nhé, anh nhất định phải nể mặt đó.”

Phan Dật Niên liếc nhìn Khổng Tuyết, chỉ cười mà không nói gì. Khổng Tuyết trong lòng chột dạ, nói: “Bọn em về trước đây.”

Chị nắm lấy tay Triệu Lam Tình, vừa kéo vừa đẩy lên một chiếc taxi, rời đi thẳng một mạch.

Tổng giám đốc Trương đùa: “Nếu Tổng giám đốc Phan chịu lấy vợ sớm, thì đâu có những chuyện rắc rối thế này.”

Tham khảo về bất động sản: Bốn mươi năm bất động sản Trung Quốc.

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 73

Chương 73: “Xem ra không chỉ tặng cho một mình anh.”

*

Ôn Tễ vốn áy náy với Tạ Lan.

Dù sao giả mang thai khiến bà hiểu lầm, tuy Trương Sơ Việt đã nhận lỗi, nhưng quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn tinh tế, như đi trên dây, hễ sơ sẩy là cân bằng nghiêng ngả, muốn sửa ấn tượng lại khó.

Nhưng giờ, rõ ràng người lúng túng là Tạ Lan.

Nói xấu con trai con dâu sau lưng, bị bắt quả tang rồi.

Ôn Tễ không giận, ngược lại muốn cười, cô lén liếc Trương Sơ Việt, giờ họ thành người đứng trên đỉnh đạo đức.

“Có nên qua chào một tiếng không?”

Cô nghiến răng, mỉm cười lên tiếng.

Trương Sơ Việt bình thản đáp: “Người ngồi đối diện mẹ anh là bạn thân của mẹ, dì Thẩm.”

Ôn Tễ khẽ “ồ”, cả hai đã đến trước mặt Tạ Lan.

Bà càng lúng túng hơn.

Ôn Tễ cười, mắt cong cong, gọi: “Mẹ, dì Thẩm, chào buổi tối.”

Người được gọi là dì Thẩm để tóc xoăn sóng dài vừa, mặt tròn da trắng, trông dễ gần, khó mà nghĩ bà lại thân với Tạ Lan mạnh mẽ như thế.

“Sao về mà không nói một tiếng? Mẹ bảo dì giúp việc nấu cơm, các con còn ăn ngoài sao?”

Tạ Lan mở miệng trách trước, như đã quên lỗi nhỏ vừa mắc.

Trương Sơ Việt đáp: “Chẳng phải mẹ bảo bọn con tết đừng về sao?”

Như sét đánh ngang, mắt Ôn Tễ mở to, miệng cắn chặt suýt kinh ngạc há ra.

Dì Thẩm vội xoa dịu: “Cháu không biết mẹ cháu mong các cháu thế nào đâu, xem đi, cả nhà đúng là có duyên, Nam Thành rộng thế, lại vào cùng một quán ăn gặp nhau.”

Ai cũng nghe ra câu của Trương Sơ Việt là vì Tạ Lan giận chuyện họ nói dối nên nói lời cay nghiệt, Ôn Tễ thấy Tạ Lan mặt giận dữ, nhưng trước người ngoài cố kìm, thể diện vẫn phải giữ, cô ngọt ngào gọi: “Mẹ, con từ Bắc Thành mang quà về, định tết tặng mẹ ạ.”

Ý là dù mẹ không cho về, bọn con vẫn nghĩ đến mẹ.

Nếu không giờ đã chẳng ở Nam Thành.

Quả nhiên, Ôn Tễ vừa nói, Tạ Lan liếc bạn thân, rồi cười với cô: “Ăn chưa? Mẹ gọi nhân viên thêm hai ghế.”

“Ăn rồi ạ, mẹ với dì cứ dùng từ từ, bọn con về…”

“Mẹ! Dì Thẩm!”

Ôn Tễ vội cắt lời Trương Sơ Việt trước khi anh nói “về khách sạn”, mặt cô đỏ bừng vì căng thẳng, khi ánh mắt anh nhìn sang, cô lén véo lòng bàn tay anh: “Con đi thanh toán cho mẹ!”

Nghe câu này, vẻ mặt vừa bị cô làm giật mình của Tạ Lan và dì Thẩm lập tức dịu đi.

Dì Thẩm cười trêu Tạ Lan: “Con trai con dâu mời ăn, tôi lời rồi, bà có phúc.”

Tạ Lan bị cả hai dỗ, bà đưa thực đơn cho Ôn Tễ, cười: “Mẹ và dì Thẩm cũng no rồi, xe của chú Trần ở ngoài, lát nữa cùng về.”

Ôn Tễ nhận lệnh quay đi quầy thu ngân, Trương Sơ Việt lạnh lùng liếc cô, cô sợ anh lại nói gì kinh người bèn kéo anh đi cùng.

Dì Thẩm thò cổ nói với Tạ Lan: “Con bé xinh thật, lúc trước bà bảo Sơ Việt cưới cô gái quê, tôi giật cả mình.”

Tạ Lan vẫy tay, bà hạ giọng: “Hôn sự do người lớn định, lúc đầu tôi cũng không đồng ý, nhưng con bé giỏi, thi đỗ Đại học Yến, nhà nó cũng giữ lời, không đòi sính lễ. Hơn nữa, tôi nghe bố Sơ Việt nói, nhà họ Ôn ở Nam Thành, mở nhà máy điện tử, có gia sản.”

Nói đến đây, Tạ Lan không nhịn được than: “Trương Sơ Việt không tiền, lại không lấy tiền nhà, bà biết không, trước đây giới thiệu người yêu cho nó, hai nhà môn đăng hộ đối, cô gái đi mua sắm tiện tay mua túi hàng hiệu, nó nuôi nổi không?”

Dì Thẩm gật đầu: “Đúng thật, bà cũng khôn, con dâu thế này dễ nắm hơn.”

Nghe vậy, Tạ Lan trợn mắt: “Nắm cái gì, tôi bị thằng nhóc đó nắm rồi, còn kéo con bé đi lừa mẹ nó.”

Nói đến đây, Tạ Lan uống cạn cốc nước, mắt sắc thấy con trai và con dâu đi tới thì vội im bặt.

Bạn thân lập tức phối hợp diễn: “Nhìn xem, trai tài gái sắc, Sơ Việt mắt tinh thật.”

Vừa nãy cả hai bước tới, một cao lớn, một nổi bật, mày rậm mắt to bên mắt hạnh má đào, Tạ Lan thấy nhiều thực khách ngoảnh nhìn, trong lòng có chút tự hào.

Lúc này, bà cười với bạn thân: “Chứ sao, lúc A Tễ ba bốn tuổi, nó đã biết nắm tay con bé, người khác trêu em gái nó còn chẳng vui.”

Ôn Tễ lén liếc Trương Sơ Việt, trong lòng cười anh: Thật không đấy? Trương Sơ Việt, anh đúng là ba tuổi đã lộ bản chất, đồ nhóc lưu manh.

“Dì Thẩm, để cháu đưa dì về.”

Trương Sơ Việt trông lạnh nhạt, nhưng lễ phép chu đáo, chỉ là trong tai Ôn Tễ, anh như đang nói: Dì mau đi đi.

“Không cần, dì có tài xế đưa, tết gặp lại nhé!”

Ôn Tễ và Trương Sơ Việt ra ngoài tiễn trưởng bối, khi người ngoài đi rồi, Tạ Lan nghiêm mặt quay lại: “Hai đứa, lên xe với mẹ.”

“Mẹ! Quà con mang cho mẹ còn trên xe!”

Cô mặc áo khoác da lộn nâu nhạt, cổ quấn lông thỏ, hơi cúi đầu, đôi mắt ngây thơ vô tội.

Trương Sơ Việt thấy cô nói dối trơn tru, ngón tay xoa lòng bàn tay cô.

Tạ Lan tin ngay: “Thế mẹ đợi ở đây, mau đi lấy, cả hành lý nữa.”

“Xe của Trương Sơ Việt…”

“Tốn xăng làm gì, gara nhà đầy xe rồi, để đây đi.”

Ôn Tễ: “…”

Đúng là không phải người một nhà, không vào một cửa.

Ôn Tễ vội vào khách sạn, Trương Sơ Việt liếc cô: “Em đoán xem mẹ anh có nhận ra em đang nói dối không.”

Cô ngẩng nhìn anh, rồi nhìn số tầng: “Anh biết không, sẵn lòng nói dối vì một người để họ khỏi buồn, tức là quan tâm họ, mẹ dù biết cũng sẽ vui.”

Trương Sơ Việt không nói nữa, như trầm tư vì lời cô nói.

Vào phòng khách sạn, Ôn Tễ vội thu dọn hành lý, nói: “Ở ít một đêm là bớt một khoản tiền, anh đi trả phòng trước, em dọn được.”

Trương Sơ Việt khoanh tay nhìn cô: “Em thật sự muốn về nhà mẹ anh sao?”

Ôn Tễ đáp: “Chẳng lẽ anh muốn cãi nhau với mẹ? Nếu hôm nay không gặp thì thôi, đằng này lại đụng, em không phải người tốt quá đáng, nếu anh không muốn về, em nói dối thêm lần nữa ư?”

Trương Sơ Việt khẽ thở dài, bất đắc dĩ: “Thôi đừng nói dối nữa, mệt chết em.”

Cô xếp quần áo vào vali, cả hai về đây chỉ tắm rửa, gần như chẳng lấy gì, cuối cùng Ôn Tễ lấy ra một túi màu tối, ánh mắt Trương Sơ Việt dõi theo, anh hỏi: “Cái gì thế?”

“Mua cho mẹ, vừa nãy chẳng phải em nói rồi à?”

Trương Sơ Việt nhíu mày: “Anh còn tưởng câu đó cũng là nói dối.”

Nói đến đây, anh cười khẩy: “Xem ra không chỉ tặng cho một mình anh.”

Ôn Tễ lôi từ túi ra một chiếc khăn cashmere nâu xám: “Đâu có, cái này mua, tốn tiền học bổng của em, anh xem chất này, cashmere, mềm ấm, hoàn toàn khác cái em đan cho anh.”

Trương Sơ Việt ngẩn ra hai giây, vậy là cô dùng cách so sánh để nhấn mạnh quà tặng anh tốt hơn sao?

Cả hai kéo vali xuống lầu, Tạ Lan đợi một lúc, liếc thấy trên cổ con trai quàng chiếc khăn xanh chưa từng thấy.

Bà định hỏi, thì Ôn Tễ đã đưa túi tới.

Tạ Lan cười rạng rỡ, hai tay nhận: “Oa! Cảm ơn con dâu~”

Trương Sơ Việt thở hắt, quay đi xếp vali, anh lạnh lùng nói với tài xế: “Không cần, tôi tự làm.”

Ôn Tễ khẽ liếc, không rõ nhà họ Trương sao lại có tài xế, nhưng Trương Sơ Việt khá lịch sự, chẳng bao giờ sai bảo người khác.

Trên xe, Ôn Tễ trả lời từng câu hỏi của Tạ Lan, bỗng nghe bà tò mò hỏi: “Nhà máy điện tử bố con mở ở Nam Thành làm ăn được chứ? Con học máy tính, tốt nghiệp định tiếp quản nhà máy à?”

Câu này khiến Ôn Tễ ngẩn ra.

Lúc này Trương Sơ Việt ngồi ghế phụ nhìn qua gương chiếu hậu, anh nói: “Tết hai nhà ăn một bữa, không thì mẹ cứ hỏi thẳng họ, thông tin còn chính xác hơn.”

Câu nói khiến Tạ Lan nghẹn lời, như bị mỉa mai hỏi nhiều, bà cau mày: “Mẹ với A Tễ là người một nhà, hỏi ý định sau này của con bé có gì lạ, hơn nữa nhà máy điện tử giờ do anh con bé quản, trước mặt họ mẹ biết cái gì nên nói.”

Tay Ôn Tễ trên đầu gối khẽ siết.

Trương Sơ Việt nhếch môi cười: “Mẹ cứ hỏi, bữa cơm này trông cậy vào mẹ.”

Về nhà họ Trương đã hơn chín giờ tối, Tạ Lan nói: “Dì Phương dọn sạch tầng ba cho hai đứa rồi, tối nghỉ ngơi cho tốt, mai đi ăn với ông bà ngoại.”

Ôn Tễ xuống xe, im lặng suốt, nghe lời Tạ Lan thì gật đầu, cô nở nụ cười: “Mẹ ngủ ngon.”

Tạ Lan vuốt đầu cô: “Mệt rồi hả, mau nghỉ đi.”

Nói rồi bà nhìn Trương Sơ Việt: “Chăm sóc tốt nhé.”

Trương Sơ Việt xách vali lên lầu, tránh bánh xe làm bẩn sàn. Khi vào phòng, Ôn Tễ chẳng tâm hỏi chuyện nhà anh, chỉ cúi đầu lục vali: “Em tắm trước đây.”

Ngoài phòng tầng ba là phòng khách, lúc về anh thấy bố mình không ở nhà.

Ấm nước sôi lục bục, đã ngắt điện, đôi cốc sứ trắng được tráng sạch, đổ nước rồi để nguội.

Nghe cửa phòng tắm mở, anh nói: “Uống cốc nước đi, quần áo anh giặt.”

Ôn Tễ tóc dài đứng dưới hành lang, ánh sáng ấm áp phủ lên váy trắng, yểu điệu mềm mại, anh bước tới, định ôm, nhưng cô nhận cốc nước, nói: “Anh tắm đi, quần áo dính mùi nhà hàng.”

Cái ôm định giơ lên của Trương Sơ Việt khựng lại.

Vòi sen trong phòng tắm chảy róc rách, anh chỉnh nước mát.

Quấn khăn tắm bước ra, Ôn Tễ vẫn đứng đó ngẩn ngơ.

Anh bước tới: “Nước nguội rồi, anh đổ cốc khác cho em.”

Nói thì nói, nhưng anh đặt cốc xuống rồi bước qua ôm cô.

Mềm mại như một khối bông.

Anh vùi cằm vào cổ cô.

Ôn Tễ kiễng chân, khẽ nói: “Em chẳng biết bố em mở nhà máy điện tử ở Nam Thành, anh đừng để lộ nhé…”

Trương Sơ Việt siết lưng cô chặt hơn, khớp tay nổi rõ.

“Đến lúc đó ăn bữa cơm cho có lệ, để bố mẹ anh ra mặt, em chẳng cần nói gì, chúng ta giữ lễ là được.”

Ôn Tễ nắm vai áo anh: “Anh có phải không muốn về đây ở đúng không? Nếu không mai chúng ta đi nhé?”

“Đợi hai nhà ăn cơm xong đã.”

“Anh muốn mẹ anh ra mặt giúp em, nên mới về đây ở đúng không?”

“Không phải.”

Giọng cả hai càng nói càng nhỏ, như tình nhân thì thầm, tim kề tim, như lời đường mật của đôi lứa yêu nhau.

Ôn Tễ nói: “Nói dối, trong tủ quần áo đây chẳng có áo anh, trước giờ anh đâu về ở.”

Vì chuyện của cô phải nhờ trưởng bối nên anh mới cúi đầu lần này.

Thật ra cô chẳng để tâm lễ nghi, bữa cơm này cô có thể không ăn, cô không muốn Trương Sơ Việt khó chịu.

Lúc này Trương Sơ Việt nhếch môi cười, anh dỗ cô: “Chẳng phải em nói lời nói dối có tâm sẽ làm đối phương vui sao, giờ em vui chưa?”

Mắt Ôn Tễ ngấn nước, giọng cô chậm rãi vang lên: “Trương Sơ Việt, anh nói xem, cách âm ở đây thế nào?”

Vừa nói xong, cô cảm nhận cơ thể anh căng cứng.

Tác giả có lời muốn nói:

Ôn Tiểu Tễ thì thào: Ông xã, nếu không sao chúng ta phải nói nhỏ thế này?

Đăng bởi 1 phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 72

Tác giả có lời muốn nói:

Anh Việt: Đừng nghe mẹ nói, chúng ta đâu có tiêu tan, về chơi “trứng” tiếp.

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 71