MƯA ÔN ĐỚI – CHƯƠNG 34

Chương 34: Khu nhà tập thể – Cậu cũng khách sáo với cái tên Dục Anh kia như vậy à? * Đường thì luôn có điểm cuối. Điểm cuối của con đường này là nơi Lâm Độ sinh trưởng từ nhỏ đến lớn, nằm trong những bức tường viện đá trắng cao vút, một khu tập thể …

MƯA ÔN ĐỚI – CHƯƠNG 36

Chương 36: Làm bài tập – Muốn kiểm soát tôi đấy à? * Rời khỏi ga tàu điện ngầm ồn ào không tiện nói chuyện, Lâm Độ đi theo Chu Gia Lương trong con ngõ nhỏ của khu phố cổ thưa thớt người qua lại, hai dáng người gầy thanh mảnh, một cao một thấp, chênh …

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 1

Chương 1: Khởi Đầu * Cửa sổ mái bám đầy bụi bặm, chẳng còn nhìn rõ ánh trời bên ngoài. Tống Mỹ San ngồi dậy trên giường, mí mắt sưng húp, cổ họng đau rát, đầu óc thì kêu ong ong. Phải mất một lúc lâu để thích nghi, cô mới đưa tay sờ soạn trên …

[NƯỚC TRONG – KẺ THÙ] – CHƯƠNG 3

Chương 3: Viếng tang * Theo quốc chế, Diêu Vận Tu qua đời, đồng liêu trong kinh đều phải đến thăm viếng điếu tang, an ủi tang quyến nén đau thương. Ngụy Cảnh Chi đợi khoảng bốn năm ngày sau, tan buổi bãi triều buổi sớm liền ngồi quan kiệu, dọc đường lắc lư tiến …

[NƯỚC TRONG – KẺ THÙ] – CHƯƠNG 1

Chương 1: Tâm tư * Tên sai vặt Phúc An đứng ngoài thư phòng, nghe thấy tiếng quát tháo bên trong truyền ra, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc. Hắn không dám khinh suất, đợi qua nửa buổi mới đứng sau rèm bẩm báo: “Thượng thư Lễ bộ Bùi đại nhân, Đại Lý Tự Thiếu khanh Giả đại …

[NƯỚC TRONG – KẺ THÙ] – CHƯƠNG 2

Chương 2: Di ngôn * Tiếp nối lời trước, nhìn thấy gương mặt Diêu Vận Tu gầy gò, dáng vẻ tiều tụy, khi thấy cặp hài nhi thì nụ cười hiện lên đầy yếu ớt. Diêu Nghiên nói: “Tỷ tỷ à, cha không chịu nổi đâu, tỷ mau buông tay ra.” Diêu Vận Tu lắc đầu: …

MƯA ÔN ĐỚI – CHƯƠNG 32

Chương 32: Đến ôm cậu – “Sau này mình không làm phiền cậu nữa.” “Cứ làm phiền đi.” * Sau đó đương nhiên là một cuộc giải tán trong không vui. Mấy bàn người tụ tập trong tiệm trà sữa chỉ trong vòng vài phút đã tản đi quá nửa. Tôn Linh Nhiễm vẫn ngồi ở vị …