Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 107

Chương 107: Chuyện thường tình của con người, ta hiểu mà.

*

Tôn Miểu hoảng hốt quỳ sụp xuống, dập đầu một cái, vội vàng nói: “Chủ tử nương nương ơi, người tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy, đây là… đại bất kính ạ…”

Trong khoảnh khắc, Hoàng hậu như nghe thấy một chữ nực cười nhất trên đời – kính.

Nàng đã kính Hoàng đế bao nhiêu năm, kính thân phận phượng bào này bao nhiêu năm, kính mối minh ước Mãn – Mông bao nhiêu năm, chính nàng cũng chẳng còn đếm rõ nữa. Thế nhưng Trường Sinh Thiên lại chẳng ban cho nàng một kết cục tốt đẹp, trái lại là từng tầng báo ứng. Báo ứng rơi xuống chính nàng, cũng rơi xuống con cái của nàng.

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 108

Đăng bởi 1 phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 102

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 101

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 103

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 104

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 99

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 100

Đói no lạnh ấm không ai hỏi, một mình ăn ngủ một mình đi!

Chẳng hay thân thể có thương tổn? Có phải khói lửa dọa kinh hoài?

Ngẫm lại chuyện xưa lòng còn hận, sinh chia uyên ương đôi ngả hai.

Suốt ngày như say rồi như bệnh, dựa lồng hương khổ đến canh mai.

Ngày đi hoa nở đầy đường thắm, nay đầu lầu liễu lại xanh tươi!

Cớ sao đi mãi không tin tức? Mặc kệ người trong nhà đứt ruột chờ!

Rốt cuộc nam nhi đa bạc hạnh, lầm người hai chữ ấy là công danh;

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 97

Đăng bởi 1 phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 98