Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 11

Đăng bởi 3 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 12

Đăng bởi 6 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 13

Đăng bởi 3 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 14

Đăng bởi 1 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 7

Chương 7: Sự nghiệp

*

Phan Dật Niên đến Quảng Châu, dự án bất động sản anh phụ trách sắp hoàn tất. Sau khi cùng lãnh đạo thành phố đi thị sát, lại cùng năm vị tổng giám đốc dự xong tiệc rượu, đèn hoa rực rỡ, ánh đèn neon chớp nhoáng, trời hãy còn sớm, cả nhóm cùng đến phòng trà nhạc sống ở khách sạn Đông Phương để giải trí.

Vào cửa bằng phiếu ngoại tệ, thuộc diện khách nước ngoài nên dịch vụ tương xứng cao cấp, được sắp xếp ngồi ghế lô nửa kín, yên tĩnh giữa chốn náo nhiệt. Nhân viên phục vụ mang lên đĩa trái cây, bánh ngọt và rượu, bày đầy một bàn lớn. Ban nhạc trong hồ biểu diễn thổi kéo đàn gảy, một ca sĩ đang hát, giọng truyền cảm.

Phan Dật Niên là chỗ quen cũ với ông Lý – một người Hồng Kông làm bất động sản. Bốn người còn lại là Tổng giám đốc Trương Huy của Văn phòng Tổng vụ Kiều vụ, Tổng giám đốc Lôi của Địa ốc Gia Phong, Tổng giám đốc Tống của Phát triển Tân Thôn, và Tổng giám đốc Phùng – một thương nhân địa ốc ở Ma Cao. Mọi người khách sáo một hồi rồi cùng ngồi xuống, vừa trò chuyện đôi câu thì tình cờ – hoặc cũng có thể không hẳn tình cờ – Khổng Tuyết dẫn theo một cô gái đi tới chào hỏi.

Khổng Tuyết nói: “Đây là bạn tôi, Triệu Lam Tình, làm kinh doanh vật liệu xây dựng.”

Triệu Lam Tình là một mỹ nhân thanh tú, nụ cười duyên dáng, ăn mặc sang trọng, lời nói cử chỉ đều tự nhiên, lần lượt phát danh thiếp cho từng người. Khi đến trước mặt Phan Dật Niên, cô mỉm cười nói:

“Mong sau này Tổng giám đốc Phan chiếu cố nhiều cho em ạ.”

Phan Dật Niên nhận danh thiếp, chỉ cười, không đáp lời.

Ông Lý nói: “Hai cô nếu không ngại thì cùng ngồi xuống trò chuyện đi.”

Khổng Tuyết cười bảo: “Tình cảm nồng hậu vậy, sao mà từ chối được, ngồi thôi!”

Phan Dật Niên đang nói chuyện phiếm với Tổng giám đốc Trương. Triệu Lam Tình bước lại hỏi: “Em ngồi đây được không?”

Phan Dật Niên không đáp, Tổng giám đốc Trương nói: “Được chứ.”

Ông dịch người sang phải chừa chỗ, Triệu Lam Tình ngồi xuống ở giữa. Khổng Tuyết thì ngồi cạnh ông Lý.

Tổng giám đốc Trương hỏi: “Cô Triệu quê ở đâu vậy?”

Triệu Lam Tình cười: “Anh đoán xem.”

Tổng giám đốc Trương nói: “Tôi ghét đoán lắm.”

Triệu Lam Tình đáp: “Ồ, em là người Thượng Hải.”

Tổng giám đốc Trương bảo: “Người Thượng Hải hả, dạo này người Thượng Hải hay đổ về Quảng Châu, Thâm Quyến, Châu Hải lắm.”

Đôi mắt Triệu Lam Tình long lanh: “Miền Nam là tuyến đầu của cải cách mở cửa, chính sách cởi mở, kinh tế cất cánh, ngành bất động sản phát triển nhanh chóng. Bọn em làm ăn trong ngành này, không đến thì còn ai đến nữa? Nhưng nếu muốn hưởng thụ phong cách sống, cảm nhận sự hoa lệ xa xỉ thì vẫn là Thượng Hải hợp hơn. Sau này anh có đến Thượng Hải, lúc nào em cũng tiếp đãi hết mình, ăn ở đi lại, em lo hết.”

Tổng giám đốc Trương nhấp ngụm rượu: “Cô Triệu thật rộng rãi.”

Triệu Lam Tình cười tươi: “Anh Trương đừng khách sáo vậy chứ, cứ gọi em là Tiểu Tình đi.”

Cô cầm chai rượu vang đỏ rót thêm cho Tổng giám đốc Trương, rồi nghiêng người về phía Phan Dật Niên. Phan Dật Niên đưa tay che miệng ly:

“Không cần đâu.”

Triệu Lam Tình hỏi: “Tổng giám đốc Phan cũng là người Thượng Hải à?”

Phan Dật Niên đáp: “Ừm.”

Triệu Lam Tình lại hỏi: “Anh hiện đang làm việc ở đâu vậy?”

Phan Dật Niên hỏi ngược lại: “Cô thật sự không biết sao?”

Gò má Triệu Lam Tình thoáng ửng hồng: “Em muốn nghe chính miệng anh nói cơ.”

Phan Dật Niên im lặng. Triệu Lam Tình mím môi cười, đôi môi đỏ hé mở: “Em thấy anh gần gũi quá, sau này gọi anh là anh trai được không? Anh cũng có thể gọi em là Tiểu Tình, hoặc là em gái.”

Phan Dật Niên khẽ nhíu mày, vẻ mặt khó đoán là vui hay giận, Tổng giám đốc Trương vừa nhâm nhi rượu vừa mỉm cười, vẻ như đang xem trò vui.

Nhân viên phục vụ bước đến hỏi có ai muốn lên sân khấu hát không. Ông Lý nói:

“Tổng giám đốc Phan hát hay lắm đó, cậu hát đi!”

Phan Dật Niên đặt ly rượu xuống, cũng xem như mượn cớ để thoát khỏi Triệu Lam Tình, đứng dậy theo nhân viên phục vụ đi đến hồ nước, trao đổi mấy câu với ban nhạc, rồi cầm micro ngồi lên ghế cao. Rất nhanh sau đó nhạc đệm vang lên, giọng anh trầm ấm đầy chất vang, cất lời hát:

“Chau seoi fai bat heoi
Nỗi sầu này chẳng thể nào xua tan

Fu mun saan bat heoi
U uất trong lòng chẳng thể vơi đi

Wai ho ngo sam yat pin hung heoi
Vì sao tim tôi cứ trống rỗng đến lạ

Gam ching yi sat heoi
Tình yêu ấy… đã không còn nữa

Yat chai dou sat heoi
Mọi thứ cũng tan biến theo

Mun hong han sau bat ho siu cheui
Nỗi hận và buồn chẳng thể nào xoá nổi

Wai ho nei dik jeui leui zung si naa yat geui
Vì sao miệng em chỉ lặp lại một câu nói ấy

Wai ho ngo dik sam bat wui sei
Vì sao tim tôi vẫn không thể chết lặng

Ming baak dou oi sat heoi
Dù đã hiểu tình yêu đã mất

Yat chai dou bat deoi
Mọi chuyện giờ đây đều trở nên sai lầm

Ngo yau wai ho pin pin hei fun nei
Thế nhưng vì sao… tôi vẫn cứ yêu em…”

Lời ca bằng tiếng Quảng Đông, Triệu Lam Tình nghe mà suýt rơi nước mắt, nói: “Em chưa từng nghe bài này.”

Ông Lý nói: “Bài mới của Trần Bách Cường đó, ‘Cứ thích em’, đang làm mưa làm gió khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Hồng Kông.”

Tổng giám đốc Trương cười bảo: “Không ngờ tiếng Quảng Đông của Tổng giám đốc Phan cũng không tệ ha.”

Ông Lý nói: “Anh đâu có biết lai lịch của cậu ấy…”

Triệu Lam Tình nghe có phần khó hiểu, nhưng đại khái là: Năm 1979, để tiến quân vào ngành xây dựng quốc tế, Tổng cục Xây dựng thành lập công ty Trung Hải – tức Công ty Xây dựng Hải ngoại Trung Quốc – nhận thầu các dự án ở Hồng Kông. Lúc đó có gần ba mươi kiến trúc sư được cử đi, Phan Dật Niên là một trong số đó. Khởi đầu luôn gian nan, muôn vàn khó khăn không kể xiết, sau hơn hai năm nỗ lực, Trung Hải đã tham gia hàng trăm dự án, nhờ đó giành được trọn vẹn năm hạng mục cấp phép xây dựng loại C – lập được công lao to lớn cho công ty.

Tổng giám đốc Phùng nói:
“Vậy Tổng giám đốc Phan là một trong mười tám La Hán danh tiếng của Trung Hải à?”

Ông Lý nói: “Anh xem thường cậu ấy rồi, Tổng giám đốc Phan là người dẫn đầu của mười tám La Hán đó.”

Triệu Lam Tình tiếp tục lắng nghe. Năm 1981, Phan Dật Niên dẫn theo mười tám La Hán quay trở lại nội địa, đến Thâm Quyến, khai phá dự án Hải Phong Viên – chính là khu nhà mà ban ngày bọn họ vừa đi thị sát. Dự án Hải Phong Viên được coi trọng từ trên xuống dưới, có ý nghĩa vô cùng to lớn với ngành phát triển bất động sản trong nước, mang tính chất cột mốc.

Phan Dật Niên hát xong, tiếng vỗ tay vang lên nhiệt liệt. Anh không lưu luyến sân khấu, đặt micro xuống rồi quay lại chỗ ngồi.

Tổng giám đốc Lôi và Tổng giám đốc Tống vốn không thân thiết với anh, nhưng sau khi nghe xong những thành tựu rực rỡ đó, thái độ rõ ràng cung kính hơn hẳn. Tổng giám đốc Lôi đùa: “Tổng giám đốc Phan tao nhã nho nhã, hát thì sâu lắng, nhìn sao cũng không giống người làm xây dựng công trình chút nào.”

Tổng giám đốc Tống nói: “Đúng vậy, tôi cũng thấy thế.”

Tổng giám đốc Phùng nói: “Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể đong bằng đấu.”

Phan Dật Niên chỉ cười, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Tổng giám đốc Trương nổi hứng, kéo theo cả Tổng giám đốc Lôi và Tổng giám đốc Tống cũng muốn lên sân khấu trổ tài ca hát.

Phan Dật Niên ngồi xuống cạnh ông Lý, Tổng giám đốc Phùng ghé lại gần, ba người cụng ly vừa uống rượu vừa bàn chuyện. Triệu Lam Tình cũng muốn chen vào, nhưng bị Khổng Tuyết kéo tay giữ lại. Khổng Tuyết hạ giọng nói: “Vừa rồi cô nói gì khiến Tổng giám đốc Phan không vui vậy.”

Triệu Lam Tình hỏi lại: “Anh ấy đâu có không vui?”

Khổng Tuyết nói: “Tôi từng làm mấy vụ làm ăn với anh ấy, sắc mặt anh ấy ra sao tôi còn nhìn không ra chắc?”

Triệu Lam Tình nói: “Em có nói gì đâu.”

Khổng Tuyết nói: “Người khác thì tôi không dám nói, nhưng cô thì tôi hiểu quá rõ – kiểu như đóa hoa nhẹ hẫng gặp gió là rụng.”

Triệu Lam Tình lạnh mặt: “Đừng tưởng em hiền rồi muốn nói gì thì nói.”

Khổng Tuyết nói: “Người khác thì không biết, nhưng Tổng giám đốc Phan là người đoan chính đàng hoàng, đối với phụ nữ cũng rất lạnh nhạt.”

Triệu Lam Tình hỏi lại: “Vì sao lạnh nhạt? Tổng giám đốc Phan chẳng lẽ thích đàn ông?”

Khổng Tuyết gắt: “Nói bậy nói bạ có gì vui đâu.”

Triệu Lam Tình hỏi tiếp: “Vậy vì sao?”

Khổng Tuyết mất kiên nhẫn nói: “Tôi làm sao biết được! Tốt nhất đừng có đi chọc vào Tổng giám đốc Phan, hậu quả cô không tưởng nổi đâu, đừng để liên lụy khiến tôi làm ăn khó khăn!”

Triệu Lam Tình cười nhạt: “Buồn cười thật, em có cần dựa vào chị chắc?”

Khổng Tuyết bực bội: “Tại ai bảo tôi dắt một con bướm hoa như cô theo làm gì!”

Tổng giám đốc Phùng hỏi: “Tổng giám đốc Phan đã từng nghĩ tới chuyện rời khỏi Trung Hải, ra ngoài tự mở công ty riêng chưa?”

Phan Dật Niên cười đáp: “Chuyện đó cần dũng khí lớn lắm.”

Ông Lý nói: “Mô hình hợp tác chính quyền cấp đất, nhà đầu tư nước ngoài góp vốn đang thí điểm khá thành công ở Thâm Quyến. Tôi và anh Phùng cũng đang nhắm đến thị trường bất động sản Thượng Hải. Năng lực nhận thầu các dự án xây dựng của anh, ai cũng thấy rõ cả. Giao những công trình lớn cho anh làm tổng thầu, bọn tôi tuyệt đối yên tâm.”

Phan Dật Niên đang định mở miệng, thì thấy Tổng giám đốc Trương cùng mấy người kia cười ha hả đi vào, cuộc trò chuyện đành ngắt ngang.

Mọi người tiêu khiển đến tận mười hai giờ đêm mới rời khỏi khách sạn Đông Phương. Trong lúc chờ tài xế lái xe tới, ông Lý và ông Phùng lại đến gần hỏi Phan Dật Niên:

“Về chuyện lúc nãy, anh có suy nghĩ gì không?”

Phan Dật Niên giữ ý nói: “Để tôi suy nghĩ thêm đã, chuyện này đâu phải chuyện nhỏ.”

Khổng Tuyết và Triệu Lam Tình bước tới chào tạm biệt. Triệu Lam Tình hỏi: “Tổng giám đốc Phan bao giờ quay về Thượng Hải vậy?”

Khổng Tuyết trừng mắt nhìn cô.

Phan Dật Niên đáp: “Cụ thể thì chưa định.”

Triệu Lam Tình nói tiếp: “Khi anh về Thượng Hải, để em mời anh ăn cơm nhé, anh nhất định phải nể mặt đó.”

Phan Dật Niên liếc nhìn Khổng Tuyết, chỉ cười mà không nói gì. Khổng Tuyết trong lòng chột dạ, nói: “Bọn em về trước đây.”

Chị nắm lấy tay Triệu Lam Tình, vừa kéo vừa đẩy lên một chiếc taxi, rời đi thẳng một mạch.

Tổng giám đốc Trương đùa: “Nếu Tổng giám đốc Phan chịu lấy vợ sớm, thì đâu có những chuyện rắc rối thế này.”

Tham khảo về bất động sản: Bốn mươi năm bất động sản Trung Quốc.

Đăng bởi 1 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 9

Đăng bởi 2 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 10

Đăng bởi 9 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 5

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 6

Chương 6: Khốn đốn

*

Lâm Ngọc Bảo về đến nhà, mặt bàn đã dọn dẹp sạch sẽ, trong phòng sáng đèn, Tiết Kim Hoa và Ngọc Phượng đang ngồi dưới ánh đèn đan áo len.

Lâm Ngọc Bảo nói: “Em đêm nay ngủ ở đâu đây?”

Ngọc Phượng ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe, nói: “Ngủ chung với Tiểu Đào đi, ngủ trên gác xép.”

Lâm Ngọc Bảo hỏi: “Còn chị thì sao?”

Tiết Kim Hoa đáp: “Chị con ngủ chung với mẹ.”

Lâm Ngọc Bảo mím môi hỏi: “Vậy anh rể đâu?”

Ngọc Phượng đáp: “Hoàng Thắng Lợi đi ngủ nhờ giường trăm nhà.”

Lâm Ngọc Bảo nói: “Em chỉ nghe nói ăn cơm trăm nhà, chưa từng nghe ngủ giường trăm nhà.”

Tiết Kim Hoa nói: “Chỗ nhỏ như cái bàn tay, chỉ để tìm chỗ ngủ thôi mà cũng làm người ta sốt ruột muốn chết.”

Ngọc Phượng khựng tay lại, bực bội nói: “Mẹ, con lại đan sai phần gập ống tay rồi, cứ đến khúc này là lại đan sai.”

Tiết Kim Hoa mắng: “Nói bao nhiêu lần rồi, đan từng mảnh cho dễ, đan từng mảnh cho dễ, không nghe, cứ nhất quyết đan vòng thì tự lo đi.”

Ngọc Phượng nói: “Con đúng là đồ ngu, suốt ngày làm mấy chuyện vừa tốn công vừa không ai cảm ơn.”

Lâm Ngọc Bảo lặng lẽ lui ra khỏi phòng trong, cầm một chiếc thau nhựa, bên trong để khăn mặt, kem đánh răng, bàn chải và cốc, rồi xuống lầu, ra bồn nước bốn cạnh ngoài hẻm, vặn vòi không có nước chảy, đờ người nhìn chằm chằm.

Con gái dì Triệu – Triệu Hiểu Bình, cũng đang rửa mặt ở bồn bên cạnh, nhìn thấy cô thì nói: “Có người không biết điều, thích ăn cắp điện cắp nước, nên đồng hồ nước nhà nào cũng gắn hộp khóa riêng, dùng thì mở, không dùng thì khóa, chắc chị Ngọc Phượng quên nói với em rồi.”

Lâm Ngọc Bảo đáp: “Dạ.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Dùng của chị đi.”

Lâm Ngọc Bảo đáp: “Sao em dám làm phiền chị chứ!”

Triệu Hiểu Bình nói: “Toàn là hàng xóm cả, có gì đâu.”

Cô ây chủ động giúp Ngọc Bảo hứng nửa thau nước lạnh, còn rót thêm chút nước nóng trong bình giữ nhiệt dưới chân mình vào.

Lâm Ngọc Bảo nói: “Cảm ơn, cảm ơn chị nhiều.”

Rửa mặt xong, tóc mai còn ướt, Lâm Ngọc Bảo bưng thau đi vào phòng điện thoại. Phòng điện thoại chỉ chừng hai ba mét vuông, tường gỗ, cửa sổ gắn mấy thanh sắt, khoét hai lỗ tròn hình vòm, mỗi bên đặt một chiếc điện thoại màu cam – một cái nhận, một cái gọi.

Bà già trực điện thoại ngồi bên trong khung cửa, trông như đang bị giam trong ngục, đang ăn bánh gạo lát nấu canh, vừa ăn vừa húp xì xụp.

Lâm Ngọc Bảo nói: “Dì ơi, cháu là Lâm Ngọc Bảo ở tầng 4, số 38, có ai gọi tìm cháu không ạ?”

Bà già ăn ngon lành, mắt không thèm ngẩng lên, nói: “Không có!”

Lâm Ngọc Bảo không nói không rằng, đứng chờ một lát, rồi xoay người đi ra hẻm nhỏ.

Bà già ngược lại thấy lạ, cổ họng phát ra tiếng ừng ực, nói: “Đừng có nôn nóng, nôn nóng thì ăn bánh gạo nóng cũng không ngon, có điện thoại là tôi la lên cho mà.”

Lâm Ngọc Bảo đặt thau nước lên chỗ cao ở ban công, đi vào phòng khách, mở chiếc giường xếp vải.
Hoàng Thắng Lợi đang ngồi bắt chéo chân trên đó, thấy Ngọc Bảo thì cười cười không nói, Ngọc Bảo ngửi thấy một mùi khó tả, không rõ là mùi hôi chân hay mùi da thịt, nói chung là một thứ mùi rất kỳ quặc.

Cô cũng không nói gì, cúi đầu bước lên cầu thang gỗ lên gác xép, cầu thang phát ra tiếng cót két cót két.

Ngọc Phượng bưng chậu nước nóng đi vào, tưởng là Tiểu Đào nghịch ngợm, liền nói: “Trò mèo, đạp gãy cầu thang thì để mẹ cho con sống khổ luôn!”

Hoàng Thắng Lợi bĩu môi, Ngọc Phượng mới biết là nhận nhầm người, le lưỡi ra một cái, Lâm Ngọc Bảo làm như không nghe thấy gì.

Gác xép có đặt một chiếc giường, một cái tủ quần áo, một chiếc bàn, một cái ghế, đã chật ních.
Mái nhà nghiêng hình chữ nhất, tường có khoét cửa sổ hổ, bệ cửa sổ đặt một bình hoa, cắm mấy đóa hoa nhựa bám bụi.

Tiểu Đào thu dọn xong cặp sách, bò lên cầu thang, nhìn xuống qua kẽ hở, rồi lại chạy đến bên Lâm Ngọc Bảo nói: “Mẹ đang rửa chân cho ba.”

Lâm Ngọc Bảo đang cúi người dọn giường, các mép chăn được gấp ngay ngắn và ép phẳng.
Cô tìm thêm một chiếc bàn chải, chải cho bông mẫu đơn trên ga trải giường thêm rực rỡ.

Nghe Tiểu Đào nói, cô chỉ mỉm cười.

Tiểu Đào ngủ trong, Ngọc Bảo ngủ ngoài. Tiểu Đào trằn trọc không ngủ được, nói: “Tết Thiếu nhi con phải biểu diễn tiết mục đó dì.”

Lâm Ngọc Bảo hỏi: “Tiết mục gì vậy?”

Tiểu Đào nói: “Hát đồng dao, con hát cho dì hai nghe.”

— Em họ gì? / Em họ Hoàng.
— Hoàng nào cơ?
— Hoàng cỏ đầu.
— Cỏ gì?
— Cỏ xanh.
— Xanh nào?
— Xanh biếc.
— Biếc nào?
— Bút lông.
— Lông gì?
— Ba Mao.
— Ba nào?
— Núi cao.
— Cao gì?
— Bánh cao…

Ngọc Phượng lớn tiếng nói: “Người lên cơn rồi hả? Còn không chịu ngủ, mẹ cho con ăn măng tre kho thịt bây giờ đó!”

Tiểu Đào nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng ngủ rất không yên, tay chân quàng cả lên người Lâm Ngọc Bảo. Gác xép chật hẹp, ban ngày hứng đầy hơi nóng, lúc này bắt đầu tỏa ra, ngột ngạt khôn tả. Chỉ một lúc sau, trán Lâm Ngọc Bảo đã rịn đầy mồ hôi, cô nhẹ nhàng gỡ tay chân Tiểu Đào ra, rón rén ngồi dậy, định đi mở cửa sổ hổ.

Cửa sổ cài chặt không nhúc nhích, cô cố kéo, suýt nữa làm đổ luôn lọ hoa. Bị hù một trận như vậy, lưng cô càng thêm dính bết.

Cô không dám bật đèn, sợ làm kinh động người dưới lầu, mò mẫm một hồi cuối cùng cũng tìm được một chiếc quạt mo, rồi ngồi lên ghế phe phẩy. Cô cởi hai khuy áo trước ngực, tháo luôn cúc áo ngực, làn gió mát mẻ lùa vào ra qua lớp áo mỏng.

Lâm Ngọc Bảo ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ hổ, lọ hoa và mấy bông hoa nhựa trông tối đen như mực, bên ngoài cửa sổ là một mảng màu caramel.

Cô chợt nhớ đến Tân Cương, bầu trời xanh trong lấp lánh sao, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi, khoảng thời gian ấy đã vụt qua nhanh chóng.

Thượng Hải còn có tên là Đêm Thượng Hải, chưa bao giờ được bình yên.

Xe điện đến trạm reng reng chuông, mèo hoang chạy nhảy trên mái, đài phát thanh rì rì rì rì, vòi nước xì xì kêu, tiếng ho, tiếng khạc, thậm chí cả tiếng bật nắp bồn cầu tiểu tiện, chỉ cần để ý là nghe được hết.

Tiểu Đào bắt đầu nghiến răng ken két, như chuột gặm chân bàn.

Lâm Ngọc Bảo bắt đầu khóc thầm, từng giọt nước mắt xen lẫn mồ hôi nóng hổi, mằn mặn, mặn đến nhói lòng. Bỗng nghe thấy tiếng Hoàng Thắng Lợi bật cười nói: “Chảy nước rồi.”

Ngọc Phượng nói: “Đồ dơ bẩn.”

Hoàng Thắng Lợi nói: “Sinh cho anh một đứa con trai đi.”

Ngọc Phượng không đáp. Hoàng Thắng Lợi lại nói: “Người ta ai cũng có con trai, anh không thể tuyệt tự được.”
Ngọc Phượng nói: “Nhà bên, bé gái lầu trên, rồi cả Tiểu Đào, nhỏ tiếng lại đi.”

Hoàng Thắng Lợi nói: “Nhỏ thế nào, nói anh nghe thử coi.”

Ngọc Phượng im lặng.

Hoàng Thắng Lợi nói tiếp: “Ngoan nào, dang chân ra thêm chút nữa.”

Lâm Ngọc Bảo chỉ cảm thấy vô vị, nhón chân quay lại mép giường, nhẹ nhàng nằm xuống, trong đầu nghĩ lại mọi chuyện cũ kỹ ngày xưa, dường như đã thiếp đi, nhưng rồi lại giật mình tỉnh giấc.

Ngoài hẻm, tiếng chuông xe đạp leng keng vang lên từng hồi, một vệt sáng mờ lùa qua khe cửa sổ. Không sao ngủ lại được nữa, cô dứt khoát mặc quần áo xuống lầu. Ban đầu còn do dự, sợ nhìn thấy cảnh Ngọc Phượng và Hoàng Thắng Lợi ôm nhau, may mà chỉ có Hoàng Thắng Lợi, mặc độc chiếc quần xà lỏn, nằm ngửa bốn chi giang rộng, ngáy khò khò.

Bô cầu và bình nhổ đều đã đầy, Lâm Ngọc Bảo xách đi đổ ở trạm đổ phân, rồi dùng vòi nước công cộng ngoài nhà vệ sinh công cộng để cọ rửa. Vì đi sớm nên còn ít người, nếu trễ thì còn phải xếp hàng.

Khi Ngọc Phượng đầu tóc rối bù bước ra, Tiểu Đào đã quàng khăn đỏ ngồi ngay ngắn trước bàn, vừa ăn cháo cơm nguội vừa gặm trứng luộc. Bên cạnh là một đĩa rau tuyết lý hồng xào đậu nành non, một dĩa ba miếng chao đỏ, một đĩa bánh áp chảo và quẩy. Ngọc Phượng cười nói: “Con gái chăm chỉ ghê.”

Chị quay sang kêu người vẫn còn đang ngủ trong phòng: “Mặt trời đã chiếu tới mông rồi, dậy nhanh còn đi lái xe!”

Hoàng Thắng Lợi ngồi bật dậy, vươn vai hỏi: “Hôm nay tôi mặc đồ gì đây?”

Ngọc Phượng đáp: “Cởi trần luôn đi!” Rồi tức tối đi xuống lầu.

Hoàng Thắng Lợi lẩm bẩm: “Con mụ này sáng sớm y như ăn phải vỏ đạn vậy.”

Lên gác xép lục tủ đồ, lôi ra được cái áo ba lỗ trắng rồi mặc vào, sau đó đi xuống. Tiểu Đào nói: “Ba ơi, sau lưng áo toàn lỗ như lưới đánh cá vậy, xấu chết!”

Hoàng Thắng Lợi nhéo má con bé.

Trong phòng trong, Tiết Kim Hoa nghe rõ mọi chuyện, vội vàng lấy ra một chiếc áo ba lỗ mới tinh, vừa đi ra vừa lẩm bẩm: “Mấy hôm trước mới mua cái mới cho con rể mặc, bị mẹ quên mất tiêu, người già trí nhớ kém, thật đáng chết!”

Lâm Ngọc Bảo vừa nhai bánh quẩy vừa không nói gì, bỗng nghe tiếng bà già ở đầu hẻm gọi to:
“Phòng 38, tầng 4, Lâm Ngọc Bảo, Kiều Thu Sinh gọi điện tìm cô!

Kiều Thu Sinh gọi điện tìm cô, mau đến phòng điện thoại nhận máy! Mau đến nhận máy!”

Hoàng Thắng Lợi đang thay áo ba lỗ, nhìn thấy Lâm Ngọc Bảo như có lửa cháy mông lao xuống lầu, suýt chút nữa đâm sầm vào Ngọc Phượng, anh ta nói: “Kiều Thu Sinh là ai vậy? Nghe cái tên, hình như là đàn ông thì phải.”

Đăng bởi 6 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 3