Đăng bởi 5 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 71

Chương 71: Chúng tướng (Nhiều dáng vẻ)

*

Đêm hôm ấy, Phan Dật Niên, Dật Văn, Dật Võ và Dật Thanh lười đi xa đến quán rượu nhỏ, từ Phục Hưng Phường bước ra, đi chừng mười phút thì đến một tiệm thực phẩm. Trước cửa để hai cái bàn, trên mặt bàn đặt một ngọn đèn xăng có chụp kính.

Nhân viên mặc áo bông trắng, ngồi sau quầy đang đan áo len, nghe có người đến, tay vẫn không ngừng, ngẩng đầu hỏi: “Mua gì đó?”

Dật Thanh đáp: “Có rượu không?”

Nhân viên hất cằm về phía bên trái: “Tự mình coi đi.”

Dựa tường xếp mấy chum rượu rót lẻ, mỗi chum dán một tờ giấy trắng, trên giấy dùng bút thép viết xiêu xiêu vẹo vẹo: ngũ cà bì, hoa điêu, bia, phân tửu, đại khúc… ánh đèn mờ quá, nhìn vào bên trong cũng chẳng rõ lắm.

Dật Thanh hỏi: “Anh trai, uống loại nào?”

Phan Dật Niên đáp: “Anh uống ngũ cà bì.”

Dật Văn chọn hoa điêu, Dật Võ gọi phân tửu. Nhân viên đứng lên hỏi: “Rượu có cần hâm không?”

Dật Thanh trả lời: “Đương nhiên.”

Nhân viên lại hỏi: “Muốn mấy cân?”

Dật Thanh đáp: “Cứ lấy trước ba cân, không đủ thì gọi thêm.”

Nhân viên hỏi tiếp: “Có cần đồ nhắm không?”

Dật Thanh hỏi lại: “Có những gì?”

Trên lò than đặt một cái nồi thép, nóng hầm hập bốc hơi nghi ngút. Nhân viên mở nắp ra, có trứng trà và đậu phụ khô ngũ vị.

Dật Thanh hỏi: “Giá bao nhiêu?”

Nhân viên nói: “Trứng trà một hào, đậu phụ khô một hào ba miếng.”

Mấy anh em nhà họ Phan ngồi quây quanh bàn, bóc trứng trà, đậu phụ khô chấm tương ớt cay, vừa ăn vừa uống.

Dật Văn mở lời trước: “Anh gọi bọn em ra, có chuyện gì thế?”

Phan Dật Niên đi thẳng vào vấn đề: “Anh làm ăn bị đả kích nặng, toàn bộ tích cóp đều thua sạch, vẫn chưa đủ bù.”

Dật Văn và Dật Thanh sững sờ, Dật Võ kêu lên: “Thật hay giả vậy, anh đừng giỡn nữa.”

Phan Dật Niên gằn giọng: “Chuyện này mà giỡn được sao?”

Dật Văn hỏi: “Từ bao giờ vậy, sao anh chưa từng nhắc?”

Phan Dật Niên đáp: “Dự án khách sạn ở đường Nam Kinh, vừa đóng xong móng, bị bên trên khẩn cấp ra lệnh đình chỉ.”

Dật Văn hỏi: “Vì sao?”

Phan Dật Niên nói: “Họ bảo giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cấp ra có sai quy trình, phải dừng thi công thẩm tra lại.”

Dật Văn lại bảo: “Vậy thì nhanh chóng chuẩn bị hồ sơ nộp lại thôi.”

Phan Dật Niên lắc đầu: “Nếu đơn giản như thế thì đã tiện rồi.”

Dật Văn lập tức hiểu, cau mày: “Anh đắc tội với ai rồi à?”

Phan Dật Niên uống một ngụm rượu, cười lạnh: “Chuyện này phải hỏi Dật Võ.”

Dật Võ bật dậy: “Gì, liên quan gì tới em?”

Dật Văn không hiểu: “Anh có nhầm không, hai bên đó đâu có cùng một vòng.”

Dật Võ hừ một tiếng: “Em hiểu rồi, từ khi em với A Lâm, Quyên Quyên trở về, anh nhìn chỗ nào cũng thấy chướng mắt.”

Phan Dật Niên lạnh lùng: “Có tật giật mình gì, lại buông mấy câu đó.”

Dật Võ văng giọng: “Giờ anh làm ăn thất bại, lại đổ lỗi sang đầu em, trò cười lớn nhất thiên hạ. Em đây chẳng khác nào Đậu Nga đời nay, sắp tuyết rơi giữa hè rồi.”

Dật Thanh khuyên: “Nói nhỏ thôi, từ tốn mà bàn.”

Phan Dật Niên đập bàn cái “rầm”, quát: “Anh còn chưa nói, mà đã nhảy dựng lên tám thước, gặp thằng cha nào rồi mà dám trở mặt với anh thế hả?”

Dật Thanh cuống lên: “Nhẹ thôi, nhẹ thôi mà.”

Dật Văn hòa giải: “Anh bớt giận, rốt cuộc vì cái gì, nói rõ ràng đi.”

Nhân viên xách ấm đồng qua thêm nước vào nồi hâm rượu, liếc xéo cả đám một vòng, chẳng ai lên tiếng. Đợi anh ta đi rồi, Phan Dật Niên lạnh nhạt nói: “Vốn định trước mặt anh em, để cho thằng ba chút thể diện, dẫu sao anh cũng tự mình chịu hết. Giờ xem ra, chẳng cần thiết nữa. Quyên Quyên có thể vào học Tiểu học số Một Lô Loan, chỗ nào mà vào được?”

Dật Võ nghẹn họng, Dật Thanh liền hỏi: “Chỗ nào mà vào được?”

Dật Văn hiểu hết rồi, lông mày giật liên hồi: “Quyên Quyên có thể vào Tiểu học số Một Lô Loan, là em dâu tìm Mỹ Kỳ giúp đó.”

Dật Võ chột dạ: “Chuyện này em cũng không biết, sau đó A Lâm mới kể cho em. Em cũng mắng rồi, giờ còn biết sao, chẳng lẽ ly hôn được chắc.”

Phan Dật Niên chất vấn: “Vì sao phải giấu kỹ mọi người?”

Dật Võ đáp: “Đến lúc em biết, chuyện đã thành rồi, nói hay không cũng vô ích.”

Dật Văn trách: “Thằng ngốc, đầu đất một cục, sớm mở miệng, anh trai trong lòng ít nhiều cũng có chuẩn bị chứ.”

Dật Võ phản bác: “Cán bộ quốc gia, ăn nói không ngay ngắn, coi giống gì.”

Dật Văn gằn giọng: “Giỏi rồi phải không, càng láo lếu, coi chừng bị người ta dạy cho biết đời.”

Dật Võ cự lại: “Mắng em làm gì, chuyện này với việc anh trai thất bại trong làm ăn thì có liên quan gì, ép gán sang đầu em quá khiên cưỡng.”

Dật Văn vỗ bàn: “Đồ ngu, có biết chồng của Mỹ Kỳ là ai không?”

Dật Võ hỏi: “Là ai?”

Dật Văn đáp: “Ông Ngụy, Ngụy Trưng.”

Dật Thanh hoảng hốt: “Chẳng lẽ là…”

Dật Võ vẫn chưa rõ tình hình, Dật Thanh ghé tai thì thầm, Dật Võ sợ đến tỉnh cả nửa cơn say.

Ngọc Bảo gõ cửa phòng Dư Lâm: “Qua phòng mẹ Ngô một chuyến, có chuyện cần bàn.”

Dư Lâm nói bằng tiếng phổ thông: “Có lâu không?”

Ngọc Bảo trả lời: “Chắc cũng không lâu.”

Dư Lâm gật đầu: “Em qua ngay.”

Ngọc Bảo bước vào buồng, mẹ Phan hỏi: “A Lâm đâu rồi?”

Ngọc Bảo đáp: “Chờ một lát nữa ạ.”

Năm phút sau, Dư Lâm cũng tới.

Mẹ Phan hỏi: “Thằng bé Tráng Tráng ai trông?”

Dư Lâm đáp: “Quyên Quyên ạ. Có chuyện gì vậy mẹ?”

Mẹ Phan đặt tay lên ngực: “Ngọc Bảo kể đi.”

Ngọc Bảo thở dài: “Khách sạn Dật Niên đang xây bị đình chỉ, tổn thất cực lớn, toàn bộ tích cóp của chúng tôi đều đổ hết vào.”

Dư Lâm nhìn Ngọc Bảo, lại nhìn mẹ Phan: “Thật sao?”

Mẹ Phan buồn bực: “Chuyện thế này, làm sao bịa được.”

Dư Lâm than: “Con vẫn nói với Dật Võ, đừng có đỏ mắt vì anh cả chị dâu kiếm nhiều tiền. Thực ra gánh rủi ro cũng lớn, phải đi từng bước vững chắc. Muốn nuốt cả miếng béo một lúc, dễ nghẹn chết lắm.”

Mẹ Phan khó chịu: “Toàn mấy câu xúi quẩy.”

Dư Lâm bình thản: “Con không có học, chẳng biết nói cho hay, nhưng đạo lý này đâu có sai.”

Ngọc Bảo nhỏ giọng: “Từ trước đến nay, chi tiêu trong nhà phần lớn đều do Dật Niên và chị gánh vác. Anh chị dư dả thì đóng góp nhiều cũng chẳng sao. Nhưng giờ tình thế khác rồi. Gọi A Lâm đến, chủ yếu để bàn lại việc chi tiêu trong nhà, phân phối lại như thế nào.”

Dư Lâm im lặng, lôi ra cái bấm móng tay: “Ngày thường chăm Tráng Tráng, không rảnh để cắt móng.”

Mẹ Phan lên tiếng: “Mẹ nói thử ý kiến của mẹ, để các con tham khảo. Dật Thanh mới đi làm, lương thấp, chi tiêu xong chẳng còn bao nhiêu, lại hay đi công tác, ít khi ở nhà, thôi miễn đóng, sau này lương khá hãy góp. Còn Dật Văn, cũng bận rộn, tiền sinh hoạt cứ giữ nguyên, dù gì cũng phải dành dụm cưới xin. Nhà anh cả lúc nguy nan, khỏi cần xuất. Mẹ biết Dật Võ đi xây nhà thuê, kiếm cũng khá, A Lâm đóng góp nhiều hơn, cộng thêm tiền hưu của mẹ, bình thường tiết kiệm một chút, chắc cũng xoay sở được. Đợi khi kinh tế anh cả hồi phục rồi, lại đóng tiếp.”

Dư Lâm nói: “Đấy là ý của mẹ.”

Mẹ Phan hơi khựng lại: “Đúng, là ý của mẹ. Anh cả bao năm nay vì cái nhà này, vì mấy đứa em, đã dốc toàn bộ. Giờ gặp khó, giúp đỡ là chuyện nên làm.”

Ngọc Bảo im lặng.

Dư Lâm cắt xong móng tay bên trái, đổi sang bên phải: “Con cũng có ý, chỉ sợ mẹ không thích, lại nổi giận.”

Mẹ Phan đáp: “Cứ nói đi, mẹ không giận đâu.”

Dư Lâm điềm nhiên: “Mẹ nói, anh cả bao năm nay vì cái nhà này, vì mấy đứa em, hi sinh tất cả. Đó là do anh cả tự nguyện, lòng anh ấy muốn thế. Mẹ và các em có ép không?”

Mẹ Phan đáp: “Không.”

Dư Lâm nói: “Vậy cũng không thể ép mẹ và các em phải giống như anh cả, dốc hết tất cả. Rốt cuộc mỗi người có suy nghĩ, có hoàn cảnh riêng. Con nói vậy đâu có sai.”

Mẹ Phan không trả lời, Ngọc Bảo chỉ ngồi nghe.

Dư Lâm tiếp tục: “Chúng con về đây, tính ra cũng chưa tới một năm. Trước đó chi tiêu trong nhà, coi như toàn anh cả chị dâu gánh, chúng con cũng chẳng hưởng chút nào, đâu liên quan gì.”

Mẹ Phan tức giận: “Ngày đó lễ cưới lấy 288 đồng tiền nạp thái, là anh cả xuất ra, thế gọi là không hưởng à.”

Dư Lâm nói: “Con đang nói chi tiêu, mẹ lại lôi sính lễ, chẳng cùng chuyện. Hơn nữa ở Giang Tây, đàn ông lấy vợ phải bỏ tiền sính lễ, đó là lẽ thường. Chúng con chỉ nhận là do nhà họ Phan bỏ thôi.”

Mẹ Phan cãi: “Thế sau khi về đây thì sao, chẳng phải là hưởng rồi à.”

Dư Lâm điềm nhiên: “Đó là lỗi của mẹ.”

Mẹ Phan trừng mắt: “Lại bảo mẹ sai nữa hả.”

Dư Lâm nói: “Khi mới về, mẹ không hề nhắc phải góp chi tiêu chung.”

Mẹ Phan giải thích: “Mẹ thương, thấy chưa có việc làm.”

Dư Lâm lại nói: “Sau đó anh cả đề nghị đóng tiền sinh hoạt, mỗi tháng chúng con đưa ba mươi đồng, mẹ cũng nhận, không hề nói ba mươi không đủ, vẫn phải để anh cả chị dâu gánh phần lớn. Con nói có đúng không?”

Mẹ Phan nghẹn lời, chẳng thốt nổi lời nào.

Dư Lâm nói: “Con luôn nghĩ chi tiêu trong nhà, là gia đình con và gia đình anh cả chị dâu chia đều. Giờ lại có một kiểu nói khác, con không thừa nhận, cũng không tin.”

Mẹ Phan hỏi: “Không tin cái gì?”

Dư Lâm mỉm cười: “Không tin anh cả chị dâu lại dại dột đến mức ấy.”

Ngọc Bảo không chịu nổi nữa.

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 72

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 73

Đăng bởi 8 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 74

Đăng bởi 2 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 75

Đăng bởi 1 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 65

Đăng bởi 1 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 66

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 67

Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 68

Chương 68: Tự tiến cử

*

Phan Dật Niên cất giọng: “Ai mà chẳng có quá khứ, cũng chỉ là với ông Ngụy thôi, tôi mới tự lột trần riêng tư, về sau sẽ không nhắc lại nữa. Đàn ông làm việc, dựng nghiệp, gánh vác gia đình, thật sự chẳng còn hơi sức dư thừa mà hoa lá ngoài đường.”

Đúng lúc Tô Diệp đẩy cửa bước vào, nghe vậy liền cười: “Ông Lý chẳng phải cũng thế sao.”

Phan Dật Niên đáp: “Không tiện đem so với ông Lý.”

Tô Diệp hỏi: “Sao vậy.”

Phan Dật Niên mỉm cười: “Ông Lý chẳng phải hươu nai, hải mã gì cũng đã dùng qua không ít.”

Tô Diệp trêu: “Ý của Tổng giám đốc Phan là, chính mình chẳng còn sức rồi.”

Phan Dật Niên thản nhiên: “Chỉ cần tôi muốn, một đêm bốn năm lượt cũng không thành vấn đề.”

Tô Diệp bật cười: “Khoác lác tận trời.”

Phan Dật Niên cười: “Chút tự tin này tôi vẫn có, bằng không làm sao có được hai đứa nhỏ.”

Ngụy Trưng khẽ ho một tiếng: “Nói thêm nữa thì thành dơ bẩn rồi.”

Xì gà hút xong, trà cũng uống cạn, chuyện cần bàn cũng đã xong, Phan Dật Niên và Tô Diệp cáo từ rời đi. Ngụy Trưng tiễn ra cửa, Mỹ Kỳ vừa bước vào sân, cả hai đều có chút ngẩn ngơ.

Tô Diệp lên tiếng chào: “Chị dâu từ đâu về vậy.”

Mỹ Kỳ mỉm cười: “Đường Nam Đan, tôi đi dự lễ nhà thờ.”

Tô Diệp bảo: “Tôi có một thắc mắc về Chúa Jesus, nghĩ mãi không thông.”

Mỹ Kỳ hỏi: “Gì thế.”

Tô Diệ nói: “Chúa Jesus đã từng kết hôn chưa.”

Mỹ Kỳ đáp lời: “Chuyện đó không quan trọng.”

Tô Diệp lại bảo: “Nếu kết hôn rồi, thì có con không.”

Mỹ Kỳ ôn tồn: “Jesus là một niềm tin, dạy chúng ta yêu thương, hòa bình và khoan dung.”

Tô Diệp cười: “Chị dâu, tôi đây, vẫn cứ phàm tục lắm, tình yêu có, tôi cũng mong thế giới hòa bình, chỉ là thiếu khoan dung, Chúa Jesus sẽ nói sao đây.”

Ngụy Trưng cau mày: “Đủ rồi, đừng bàn tiếp nữa.”

Mỹ Kỳ điềm đạm: “Chẳng có gì không thể thổ lộ. Anh Tô hứng thú, tôi có thể tặng một cuốn Phúc Âm, đọc trước, sau đó dẫn đi gặp các anh chị em của tôi.”

Tô Diệp vội xua tay: “Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Ánh mắt Mỹ Kỳ hướng về phía Phan Dật Niên, lấp lánh, muốn mở lời lại thôi.

Phan Dật Niên thì quay sang Ngụy Trưng: “Chuyện dự án xây dựng của tôi…”

Ngụy Trưng cắt ngang: “Tôi chẳng đã nói rồi, không dính dáng gì đến tôi.”

Phan Dật Niên đáp: “Tôi hiểu rồi.”

Tô Diệp giục: “Đi thôi.”

Phan Dật Niên gật đầu.

Ngụy Trưng nói: “Tạm biệt.”

Mỹ Kỳ không nói thêm một tiếng.

Ra khỏi cổng viện, máy nhắn tin của Phan Dật Niên reo liên hồi. Anh nhìn qua, bảo Tô Diệp đi trước, rồi tìm buồng điện thoại trong hẻm gọi lại.

Vừa nối máy, Trương Duy Dân mở miệng: “Bàn bạc thế nào rồi.”

Phan Dật Niên đáp: “Đã bàn đến cùng.”

Trương Duy Dân: “Sao lại bảo vậy.”

Phan Dật Niên: “Từ nay về sau, bất kỳ dự án nào của tôi cũng không liên quan gì tới ông Ngụy.”

Trương Duy Dân hỏi: “Thế dự án khách sạn đường Nam Kinh thì sao.”

Phan Dật Niên: “Một sớm một chiều thì không giải được. Nhưng chẳng phải không có hy vọng. Chính sách cải cách mở cửa đang ngày càng nới rộng, nhất là mảng đầu tư nước ngoài, dự án sớm muộn cũng sẽ khởi động lại, chỉ là vấn đề thời gian.”

Trương Duy Dân thở phào, cảm khái: “Bánh xe lịch sử lăn cuồn cuộn, chẳng ai ngăn nổi bước chân thời đại.”

Phan Dật Niên mỉm cười: “Chuẩn.”

Trương Duy Dân: “Tôi cũng có tin vui đây.”

Phan Dật Niên: “Xin mời.”

Trương Duy Dân: “Dự án cải tạo khách sạn Hoa Viên đã trúng thầu, có một điều kiện, yêu cầu phải thi công ngay.”

Phan Dật Niên khựng lại: “Vốn là vấn đề lớn.”

Trương Duy Dân: “Đúng vậy.”

Phan Dật Niên trầm ngâm.

Trương Duy Dân lại nói: “À phải, hôm nay Trình Phi Đình tìm đến tôi.”

Phan Dật Niên hỏi: “Có chuyện gì.”

Trương Duy Dân đáp: “Muốn gặp Tổng giám đốc Phan trò chuyện. Tôi hỏi chuyện gì thì không chịu nói.”

Phan Dật Niên ngẫm nghĩ rồi bảo: “Chọn ngày chẳng bằng gặp ngay, bảy giờ tối nay, hỏi xem kỹ sư Trình có ăn thịt dê không, nếu đồng ý thì gặp ở Hồng Trường Hưng, Duy Dân cũng đến cùng đi.”

Trương Duy Dân cười: “Được, tôi đi liên hệ ngay.”

Ngọc Bảo trở về Phục Hưng Phường, bếp lò nhỏ, người chen chúc, bàn tán rôm rả.

Mẹ Ngô đang vo gạo, Ngọc Bảo cất tiếng: “Có chuyện gì vậy.”

Mẹ Ngô đáp: “Con gái của bà Lưu từ Tân Cương trở về rồi.”

Ngọc Bảo nói: “Tin vui đó, dẫu sao cũng là con gái ruột, em ruột, vẫn còn nghĩ đến tình thân.”

Chị Diêu ghé sát tai thì thầm: “Nghĩ gì thế, là lấy danh nghĩa tàn tật mà về đấy.”

Ngọc Bảo khẽ thốt: “Tàn tật.”

Chị dâu họ Diêu gật: “Một bàn tay bị phế rồi.”

Ngọc Bảo kêu khẽ: “A.”
Chị Diêu tiếp: “Nghe đâu làm công nhân đứng máy ở xưởng dệt len, sơ sẩy, tay cuốn vào máy, may mà thợ sửa máy phản ứng kịp, bằng không người cũng không còn.”

Dì Trang rùng mình: “Nghĩ thôi cũng sởn da gà.”

Mẹ Ngô hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi.”

Chị Diêu: “Hai mươi tám, để được về mà còn chưa lấy chồng.”

Mẹ Ngô thở dài: “Khổ quá.”

Bà Lưu dụi nước mắt, từ trên lầu bước xuống, mở nắp ấm đồng trên bếp, định nấu rượu nếp trứng gà.

Chú Lý an ủi: “Mặc kệ ai nói gì, con gái mình, rốt cuộc cũng đã trở về.”

Dì Trang gật gù: “Chỉ cần về rồi, là còn đường sống.”

Bà Lưu im lặng, gương mặt đầy lo âu.

Phan Dật Niên và Trương Duy Dân gọi xong món, Trình Phi Đình cũng đến đúng hẹn, nửa bên vai áo bị mưa làm ướt sũng.

Trương Duy Dân bảo: “Bên ngoài đang mưa.”

Trình Phi Đình đáp: “Ừ, còn khá to. Một trận mưa thu, một trận lạnh, rõ ràng thấy gió buốt lùa.”

Chị cởi áo khoác trượt tuyết, treo lên giá mũ áo. Bên trong mặc chiếc len cổ lọ màu trắng ngà, bởi cổ cao vai mảnh, toát lên một nét mảnh mai riêng biệt.

Ngồi yên chỗ, Trình Phi Đình xoa xoa tay, cười: “Tôi đói muốn chết rồi.”

Phan Dật Niên khẽ bảo: “Không vội, ăn trước rồi hãy nói.”

Trình Phi Đình cũng chẳng khách sáo, bưng đĩa thịt dê bỏ vào nồi đồng, nhúng cho đổi màu, chấm vào tương đậu phộng mè, đưa lên miệng, ăn như gió cuốn mây tan.

Trương Duy Dân kinh ngạc: “Vài ngày rồi chưa ăn cơm đấy à.”

Trình Phi Đình không đáp, ăn liền hai đĩa thịt dê, lại uống thêm một chén rượu vàng mới thỏa mãn.

Phan Dật Niên lên tiếng: “Kỹ sư Trình tìm tôi, có chuyện gì vậy.”

Trình Phi Đình bảo: “Có thuốc lá chứ.”

Trương Duy Dân đưa hộp cùng bật lửa. Trình Phi Đình rút một điếu châm, kẹp giữa ngón tay, hít một hơi.

Trương Duy Dân hạ giọng: “Người đàn bà này cay lắm, thuốc rượu đều không thiếu.”

Phan Dật Niên chỉ mỉm cười.

Trình Phi Đình nói thẳng: “Tôi muốn theo Tổng giám đốc Phan cùng nhau làm sự nghiệp.”

Phan Dật Niên và Trương Duy Dân đều ngẩn người, có chút ngoài dự liệu.

Phan Dật Niên chậm rãi: “Kỹ sư Trình chưa hiểu tình cảnh của tôi. Dự án đường Nam Kinh bị chặt ngang, tôi toàn thân là nợ, rơi xuống tận đáy, người người đều tránh né.”

Trình Phi Đình đáp: “Chẳng phải lại nhận được dự án khách sạn Hoa Viên sao.”

Trương Duy Dân chen vào: “Thế gian không có bức tường nào gió lọt không qua.”

Phan Dật Niên bảo: “Dự án này chu kỳ dài, nhiệm vụ nặng, thời gian gấp rút, lại là công trình cải tạo kiến trúc cũ, các bên đều nhìn chằm chằm, lợi nhuận chắc chắn mỏng, áp lực cực lớn. Điểm yếu nhất của tôi vẫn là vốn, có làm được hay không còn phải cân nhắc.”

Trình Phi Đình quả quyết: “Nhất định phải làm, nghe tôi không sai đâu.”

Trương Duy Dân hỏi: “Vì sao.”

Trình Phi Đình đáp: “Dự án làm thành công, chính là kinh nghiệm, là danh tiếng. Ai biết sau này Thượng Hải sẽ xây bao nhiêu khách sạn bốn năm sao nữa chứ.”

Phan Dật Niên cất giọng: “Kỹ sư Trình ở viện thiết kế, cơm sắt cơm vua, tài năng đầy mình, chỉ cần chịu khó thêm vài năm, tiền đồ vô hạn. Hà tất phải theo tôi mạo hiểm, chịu khổ, chịu nạn.”

Trương Duy Dân phụ họa: “Kỹ sư Trình là phụ nữ, còn phải kết hôn sinh con, ở lại Viện thiết kế, ngày ngày yên ổn thoải mái, chẳng phải tốt hơn sao.”

Trình Phi Đình nhìn thẳng: “Xem ra trong lòng Tổng giám đốc Trương vốn coi nhẹ phụ nữ.”

Trương Duy Dân vội vàng: “Tôi chỉ là lời khuyên từ tâm.”

Trình Phi Đình thản nhiên: “Người ta chí hướng khác nhau, chẳng phân nam nữ. Tôi đối với cuộc sống ổn định đã chán ngán, tôi hướng đến thử thách, ham cái cảm giác thành tựu, muốn làm nên sự nghiệp lớn, mở ra một vùng trời mới. Tôi cảm nhận được, thời đại đang biến đổi, thành phố sắp cất cánh, cơ hội thế này khó có, tôi nhất định phải nắm lấy.”

Trình Phi Đình gảy tàn thuốc: “Tôi là người theo chủ nghĩa độc thân, ghét đàn ông.”

Trương Duy Dân hơi khựng lại: “Ghét đàn ông, vậy mà vẫn phải sống trong đám đàn ông, khổ cho kỹ sư Trình rồi.”

Trình Phi Đình nheo mắt cười.

Phan Dật Niên nghĩ ngợi rồi hỏi: “Vì sao lại là tôi.”

Trình Phi Đình đáp: “Lâu nay đã nghe danh bản lĩnh của Tổng giám đốc Phan, lần hợp tác này càng thấy danh bất hư truyền.”

Phan Dật Niên khẽ nói: “Đã suy tính kỹ chưa.”

Trình Phi Đình quả quyết: “Tôi không phải người nhất thời bốc đồng, làm việc hồ đồ.”

Phan Dật Niên chỉ cười, lại gọi thêm hai đĩa thịt dê, trong làn khói thuốc quẩn quanh, vẫn chưa đưa ra quyết định.

Đăng bởi 1 phản hồi

KHÓI LỬA THƯỢNG HẢI – CHƯƠNG 69