Chương 117: Trẫm cầm bút định danh nàng, trẫm viết thế nào, nàng sống thế ấy. * Ánh trăng rơi xuống khoảng sân dài hẹp …
Nàng Và Đèn
LÀM PHI – CHƯƠNG 118
Chương 118: Chuyện thường ngày trên bàn ăn * Hoàng đế cười nhạt một tiếng: “Chăm chỉ có thể bù vụng, nhớ lấy.” “Vâng. Nhi …
LÀM PHI – CHƯƠNG 119
Chương 119: Trẫm cảm thấy, khoảnh khắc đó, là lúc trẫm hồ đồ nhất trong đời. Nói vậy nàng hiểu không. * Hoàng đế vừa …
LÀM PHI – CHƯƠNG 120
Chương 120: Hoàng a mã của con không phải là người nông cạn như vậy. * “Ta hiểu…” – Tháng Chạp, sau một trận tuyết lớn phủ xuống …
LÀM PHI – CHƯƠNG 113
Chương 113: Ha… người đó ấy à, đúng là một kẻ ngốc nghếch. * Chu Minh vẫn chưa chịu mở lời, cứ đi qua đi lại trước …
LÀM PHI – CHƯƠNG 114
Chương 114: Bao giờ nàng mới học được cách không mắng trẫm. * Mọi cơn nóng giận của Hoàng đế bỗng chốc bị một câu …
LÀM PHI – CHƯƠNG 115
Chương 115: Người hát tuồng, nếu quá biết lạnh biết nóng, thì thật là đê hèn. * Chớp mắt đã tới tháng Sáu. Trong Tây …
LÀM PHI – CHƯƠNG 116
Chương 116: Con nối dõi là quốc sự, Vương Sơ Nguyệt là việc riêng của trẫm. * Vương Sơ Nguyệt yên ổn tựa vào trong …
LÀM PHI – CHƯƠNG 112
Chương 112: Về sau sẽ lưu lại bệnh tật… giống như mẫu thân của nương nương. * Tôn Miểu vào Dực Khôn Cung, cũng không …
LÀM PHI – CHƯƠNG 111
Chương 111: Nói với cô: “Dẫu ở chốn cao, cũng chớ sợ hãi.” * Hoàng hậu vừa rời đi, trên dưới Dực Khôn Cung đều đưa …
