Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 73

Chương 73: “Xem ra không chỉ tặng cho một mình anh.”

*

Ôn Tễ vốn áy náy với Tạ Lan.

Dù sao giả mang thai khiến bà hiểu lầm, tuy Trương Sơ Việt đã nhận lỗi, nhưng quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn tinh tế, như đi trên dây, hễ sơ sẩy là cân bằng nghiêng ngả, muốn sửa ấn tượng lại khó.

Nhưng giờ, rõ ràng người lúng túng là Tạ Lan.

Nói xấu con trai con dâu sau lưng, bị bắt quả tang rồi.

Ôn Tễ không giận, ngược lại muốn cười, cô lén liếc Trương Sơ Việt, giờ họ thành người đứng trên đỉnh đạo đức.

“Có nên qua chào một tiếng không?”

Cô nghiến răng, mỉm cười lên tiếng.

Trương Sơ Việt bình thản đáp: “Người ngồi đối diện mẹ anh là bạn thân của mẹ, dì Thẩm.”

Ôn Tễ khẽ “ồ”, cả hai đã đến trước mặt Tạ Lan.

Bà càng lúng túng hơn.

Ôn Tễ cười, mắt cong cong, gọi: “Mẹ, dì Thẩm, chào buổi tối.”

Người được gọi là dì Thẩm để tóc xoăn sóng dài vừa, mặt tròn da trắng, trông dễ gần, khó mà nghĩ bà lại thân với Tạ Lan mạnh mẽ như thế.

“Sao về mà không nói một tiếng? Mẹ bảo dì giúp việc nấu cơm, các con còn ăn ngoài sao?”

Tạ Lan mở miệng trách trước, như đã quên lỗi nhỏ vừa mắc.

Trương Sơ Việt đáp: “Chẳng phải mẹ bảo bọn con tết đừng về sao?”

Như sét đánh ngang, mắt Ôn Tễ mở to, miệng cắn chặt suýt kinh ngạc há ra.

Dì Thẩm vội xoa dịu: “Cháu không biết mẹ cháu mong các cháu thế nào đâu, xem đi, cả nhà đúng là có duyên, Nam Thành rộng thế, lại vào cùng một quán ăn gặp nhau.”

Ai cũng nghe ra câu của Trương Sơ Việt là vì Tạ Lan giận chuyện họ nói dối nên nói lời cay nghiệt, Ôn Tễ thấy Tạ Lan mặt giận dữ, nhưng trước người ngoài cố kìm, thể diện vẫn phải giữ, cô ngọt ngào gọi: “Mẹ, con từ Bắc Thành mang quà về, định tết tặng mẹ ạ.”

Ý là dù mẹ không cho về, bọn con vẫn nghĩ đến mẹ.

Nếu không giờ đã chẳng ở Nam Thành.

Quả nhiên, Ôn Tễ vừa nói, Tạ Lan liếc bạn thân, rồi cười với cô: “Ăn chưa? Mẹ gọi nhân viên thêm hai ghế.”

“Ăn rồi ạ, mẹ với dì cứ dùng từ từ, bọn con về…”

“Mẹ! Dì Thẩm!”

Ôn Tễ vội cắt lời Trương Sơ Việt trước khi anh nói “về khách sạn”, mặt cô đỏ bừng vì căng thẳng, khi ánh mắt anh nhìn sang, cô lén véo lòng bàn tay anh: “Con đi thanh toán cho mẹ!”

Nghe câu này, vẻ mặt vừa bị cô làm giật mình của Tạ Lan và dì Thẩm lập tức dịu đi.

Dì Thẩm cười trêu Tạ Lan: “Con trai con dâu mời ăn, tôi lời rồi, bà có phúc.”

Tạ Lan bị cả hai dỗ, bà đưa thực đơn cho Ôn Tễ, cười: “Mẹ và dì Thẩm cũng no rồi, xe của chú Trần ở ngoài, lát nữa cùng về.”

Ôn Tễ nhận lệnh quay đi quầy thu ngân, Trương Sơ Việt lạnh lùng liếc cô, cô sợ anh lại nói gì kinh người bèn kéo anh đi cùng.

Dì Thẩm thò cổ nói với Tạ Lan: “Con bé xinh thật, lúc trước bà bảo Sơ Việt cưới cô gái quê, tôi giật cả mình.”

Tạ Lan vẫy tay, bà hạ giọng: “Hôn sự do người lớn định, lúc đầu tôi cũng không đồng ý, nhưng con bé giỏi, thi đỗ Đại học Yến, nhà nó cũng giữ lời, không đòi sính lễ. Hơn nữa, tôi nghe bố Sơ Việt nói, nhà họ Ôn ở Nam Thành, mở nhà máy điện tử, có gia sản.”

Nói đến đây, Tạ Lan không nhịn được than: “Trương Sơ Việt không tiền, lại không lấy tiền nhà, bà biết không, trước đây giới thiệu người yêu cho nó, hai nhà môn đăng hộ đối, cô gái đi mua sắm tiện tay mua túi hàng hiệu, nó nuôi nổi không?”

Dì Thẩm gật đầu: “Đúng thật, bà cũng khôn, con dâu thế này dễ nắm hơn.”

Nghe vậy, Tạ Lan trợn mắt: “Nắm cái gì, tôi bị thằng nhóc đó nắm rồi, còn kéo con bé đi lừa mẹ nó.”

Nói đến đây, Tạ Lan uống cạn cốc nước, mắt sắc thấy con trai và con dâu đi tới thì vội im bặt.

Bạn thân lập tức phối hợp diễn: “Nhìn xem, trai tài gái sắc, Sơ Việt mắt tinh thật.”

Vừa nãy cả hai bước tới, một cao lớn, một nổi bật, mày rậm mắt to bên mắt hạnh má đào, Tạ Lan thấy nhiều thực khách ngoảnh nhìn, trong lòng có chút tự hào.

Lúc này, bà cười với bạn thân: “Chứ sao, lúc A Tễ ba bốn tuổi, nó đã biết nắm tay con bé, người khác trêu em gái nó còn chẳng vui.”

Ôn Tễ lén liếc Trương Sơ Việt, trong lòng cười anh: Thật không đấy? Trương Sơ Việt, anh đúng là ba tuổi đã lộ bản chất, đồ nhóc lưu manh.

“Dì Thẩm, để cháu đưa dì về.”

Trương Sơ Việt trông lạnh nhạt, nhưng lễ phép chu đáo, chỉ là trong tai Ôn Tễ, anh như đang nói: Dì mau đi đi.

“Không cần, dì có tài xế đưa, tết gặp lại nhé!”

Ôn Tễ và Trương Sơ Việt ra ngoài tiễn trưởng bối, khi người ngoài đi rồi, Tạ Lan nghiêm mặt quay lại: “Hai đứa, lên xe với mẹ.”

“Mẹ! Quà con mang cho mẹ còn trên xe!”

Cô mặc áo khoác da lộn nâu nhạt, cổ quấn lông thỏ, hơi cúi đầu, đôi mắt ngây thơ vô tội.

Trương Sơ Việt thấy cô nói dối trơn tru, ngón tay xoa lòng bàn tay cô.

Tạ Lan tin ngay: “Thế mẹ đợi ở đây, mau đi lấy, cả hành lý nữa.”

“Xe của Trương Sơ Việt…”

“Tốn xăng làm gì, gara nhà đầy xe rồi, để đây đi.”

Ôn Tễ: “…”

Đúng là không phải người một nhà, không vào một cửa.

Ôn Tễ vội vào khách sạn, Trương Sơ Việt liếc cô: “Em đoán xem mẹ anh có nhận ra em đang nói dối không.”

Cô ngẩng nhìn anh, rồi nhìn số tầng: “Anh biết không, sẵn lòng nói dối vì một người để họ khỏi buồn, tức là quan tâm họ, mẹ dù biết cũng sẽ vui.”

Trương Sơ Việt không nói nữa, như trầm tư vì lời cô nói.

Vào phòng khách sạn, Ôn Tễ vội thu dọn hành lý, nói: “Ở ít một đêm là bớt một khoản tiền, anh đi trả phòng trước, em dọn được.”

Trương Sơ Việt khoanh tay nhìn cô: “Em thật sự muốn về nhà mẹ anh sao?”

Ôn Tễ đáp: “Chẳng lẽ anh muốn cãi nhau với mẹ? Nếu hôm nay không gặp thì thôi, đằng này lại đụng, em không phải người tốt quá đáng, nếu anh không muốn về, em nói dối thêm lần nữa ư?”

Trương Sơ Việt khẽ thở dài, bất đắc dĩ: “Thôi đừng nói dối nữa, mệt chết em.”

Cô xếp quần áo vào vali, cả hai về đây chỉ tắm rửa, gần như chẳng lấy gì, cuối cùng Ôn Tễ lấy ra một túi màu tối, ánh mắt Trương Sơ Việt dõi theo, anh hỏi: “Cái gì thế?”

“Mua cho mẹ, vừa nãy chẳng phải em nói rồi à?”

Trương Sơ Việt nhíu mày: “Anh còn tưởng câu đó cũng là nói dối.”

Nói đến đây, anh cười khẩy: “Xem ra không chỉ tặng cho một mình anh.”

Ôn Tễ lôi từ túi ra một chiếc khăn cashmere nâu xám: “Đâu có, cái này mua, tốn tiền học bổng của em, anh xem chất này, cashmere, mềm ấm, hoàn toàn khác cái em đan cho anh.”

Trương Sơ Việt ngẩn ra hai giây, vậy là cô dùng cách so sánh để nhấn mạnh quà tặng anh tốt hơn sao?

Cả hai kéo vali xuống lầu, Tạ Lan đợi một lúc, liếc thấy trên cổ con trai quàng chiếc khăn xanh chưa từng thấy.

Bà định hỏi, thì Ôn Tễ đã đưa túi tới.

Tạ Lan cười rạng rỡ, hai tay nhận: “Oa! Cảm ơn con dâu~”

Trương Sơ Việt thở hắt, quay đi xếp vali, anh lạnh lùng nói với tài xế: “Không cần, tôi tự làm.”

Ôn Tễ khẽ liếc, không rõ nhà họ Trương sao lại có tài xế, nhưng Trương Sơ Việt khá lịch sự, chẳng bao giờ sai bảo người khác.

Trên xe, Ôn Tễ trả lời từng câu hỏi của Tạ Lan, bỗng nghe bà tò mò hỏi: “Nhà máy điện tử bố con mở ở Nam Thành làm ăn được chứ? Con học máy tính, tốt nghiệp định tiếp quản nhà máy à?”

Câu này khiến Ôn Tễ ngẩn ra.

Lúc này Trương Sơ Việt ngồi ghế phụ nhìn qua gương chiếu hậu, anh nói: “Tết hai nhà ăn một bữa, không thì mẹ cứ hỏi thẳng họ, thông tin còn chính xác hơn.”

Câu nói khiến Tạ Lan nghẹn lời, như bị mỉa mai hỏi nhiều, bà cau mày: “Mẹ với A Tễ là người một nhà, hỏi ý định sau này của con bé có gì lạ, hơn nữa nhà máy điện tử giờ do anh con bé quản, trước mặt họ mẹ biết cái gì nên nói.”

Tay Ôn Tễ trên đầu gối khẽ siết.

Trương Sơ Việt nhếch môi cười: “Mẹ cứ hỏi, bữa cơm này trông cậy vào mẹ.”

Về nhà họ Trương đã hơn chín giờ tối, Tạ Lan nói: “Dì Phương dọn sạch tầng ba cho hai đứa rồi, tối nghỉ ngơi cho tốt, mai đi ăn với ông bà ngoại.”

Ôn Tễ xuống xe, im lặng suốt, nghe lời Tạ Lan thì gật đầu, cô nở nụ cười: “Mẹ ngủ ngon.”

Tạ Lan vuốt đầu cô: “Mệt rồi hả, mau nghỉ đi.”

Nói rồi bà nhìn Trương Sơ Việt: “Chăm sóc tốt nhé.”

Trương Sơ Việt xách vali lên lầu, tránh bánh xe làm bẩn sàn. Khi vào phòng, Ôn Tễ chẳng tâm hỏi chuyện nhà anh, chỉ cúi đầu lục vali: “Em tắm trước đây.”

Ngoài phòng tầng ba là phòng khách, lúc về anh thấy bố mình không ở nhà.

Ấm nước sôi lục bục, đã ngắt điện, đôi cốc sứ trắng được tráng sạch, đổ nước rồi để nguội.

Nghe cửa phòng tắm mở, anh nói: “Uống cốc nước đi, quần áo anh giặt.”

Ôn Tễ tóc dài đứng dưới hành lang, ánh sáng ấm áp phủ lên váy trắng, yểu điệu mềm mại, anh bước tới, định ôm, nhưng cô nhận cốc nước, nói: “Anh tắm đi, quần áo dính mùi nhà hàng.”

Cái ôm định giơ lên của Trương Sơ Việt khựng lại.

Vòi sen trong phòng tắm chảy róc rách, anh chỉnh nước mát.

Quấn khăn tắm bước ra, Ôn Tễ vẫn đứng đó ngẩn ngơ.

Anh bước tới: “Nước nguội rồi, anh đổ cốc khác cho em.”

Nói thì nói, nhưng anh đặt cốc xuống rồi bước qua ôm cô.

Mềm mại như một khối bông.

Anh vùi cằm vào cổ cô.

Ôn Tễ kiễng chân, khẽ nói: “Em chẳng biết bố em mở nhà máy điện tử ở Nam Thành, anh đừng để lộ nhé…”

Trương Sơ Việt siết lưng cô chặt hơn, khớp tay nổi rõ.

“Đến lúc đó ăn bữa cơm cho có lệ, để bố mẹ anh ra mặt, em chẳng cần nói gì, chúng ta giữ lễ là được.”

Ôn Tễ nắm vai áo anh: “Anh có phải không muốn về đây ở đúng không? Nếu không mai chúng ta đi nhé?”

“Đợi hai nhà ăn cơm xong đã.”

“Anh muốn mẹ anh ra mặt giúp em, nên mới về đây ở đúng không?”

“Không phải.”

Giọng cả hai càng nói càng nhỏ, như tình nhân thì thầm, tim kề tim, như lời đường mật của đôi lứa yêu nhau.

Ôn Tễ nói: “Nói dối, trong tủ quần áo đây chẳng có áo anh, trước giờ anh đâu về ở.”

Vì chuyện của cô phải nhờ trưởng bối nên anh mới cúi đầu lần này.

Thật ra cô chẳng để tâm lễ nghi, bữa cơm này cô có thể không ăn, cô không muốn Trương Sơ Việt khó chịu.

Lúc này Trương Sơ Việt nhếch môi cười, anh dỗ cô: “Chẳng phải em nói lời nói dối có tâm sẽ làm đối phương vui sao, giờ em vui chưa?”

Mắt Ôn Tễ ngấn nước, giọng cô chậm rãi vang lên: “Trương Sơ Việt, anh nói xem, cách âm ở đây thế nào?”

Vừa nói xong, cô cảm nhận cơ thể anh căng cứng.

Tác giả có lời muốn nói:

Ôn Tiểu Tễ thì thào: Ông xã, nếu không sao chúng ta phải nói nhỏ thế này?

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 70

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 69

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 67

Đăng bởi 1 phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 66

Chương 66: “Muốn hiểu anh thế nào?”

*

“Nước pha sữa bột không được quá nóng, lượng sữa cũng phải kiểm soát tốt, mỗi muỗng phải đầy ngang, như thế này đổ vào bình sữa, rồi dùng lòng bàn tay ủ ấm thân bình, xoa nhẹ, kiên nhẫn một chút, để sữa hòa tan hoàn toàn vào nước ấm…”

Nhân viên hướng dẫn Trương Sơ Việt cách pha sữa, Ôn Tễ đứng một bên, chớp mắt trộm ngắm nhìn anh.

Anh nghiêm túc trong nhiều việc: nấu ăn, làm việc, đóng đồ gỗ… nhưng nghiêm túc pha sữa thì là lần đầu. Ôn Tễ không khỏi nghĩ đến tương lai.

“Anh thử xem, nuôi dạy con cần cả hai vợ chồng cùng cố gắng.”

Nghe câu này, Ôn Tễ chợt nhớ đến lúc cô hiểu lầm tờ xét nghiệm, anh đã nói gì mà chỉ có thể sinh con với cô, gì mà tối qua đã “sinh” bao nhiêu lần.

Cô thấy anh cầm bình sữa lên, lập tức quay đầu bước đi.

Không dám nhìn thẳng.

Đến lúc thanh toán, nhân viên lại hỏi: “Anh chị còn cần gì nữa không ạ?”

Trương Sơ Việt ánh mắt điềm tĩnh, quay sang nhìn Ôn Tễ: “Em đi chọn thêm đi.”

Ôn Tễ thoáng ngẩn ra, nhưng nghĩ lại, anh đã mua sữa bột và bình sữa, chứng tỏ anh dần buông bỏ oán giận, có thể bình thản đối mặt với chuyện này.

Mà đã là vợ chồng, cô đương nhiên đứng về phía anh.

“Anh mua sữa bột và bình sữa, vậy em chọn quần áo cho bé nhé?”

Ôn Tễ bước về phía kệ hàng, nhưng Trương Sơ Việt lại cúi đầu, vẻ mặt thoáng nghi hoặc: “Mua quần áo gì cho bé?”

Cô sững sờ, môi hé mở ngẩng lên nhìn anh, nhưng anh lại nói: “Nhà không có đồ lót của em, đi thử đi.”

Ôn Tễ: ???

Đồng tử cô mở to cùng với gò má nóng bừng. Dù xung quanh không có ai, giọng cô vẫn nhỏ như muỗi vo ve. Dù cô có gan lớn cũng không sánh bằng Trương Sơ Việt mặt dày này—

“Em… em đi cửa hàng đồ lót mua…”

“Không thấy chương trình giảm giá à?”

Anh ra vẻ đường hoàng: “Mua thêm cho đủ hóa đơn, đừng lãng phí.”

Nhà hàng trong trung tâm thương mại đa phần là món ăn chế biến sẵn theo chuỗi. Khi ánh nắng cuối ngày trượt khỏi mặt kính tòa nhà, Trương Sơ Việt dẫn Ôn Tễ đi ăn ở một quán bên ngoài.

Mấy túi mua sắm lớn nhỏ đều được để trong xe, Ôn Tễ hỏi: “Quán gì mà xe cũng không vào được thế này?”

Đến nơi mới thấy, đúng là chật hẹp thật.

Quán ăn nhỏ nằm trong ngõ, mới sáu giờ mà trước cửa đã xếp một hàng dài. Ôn Tễ định xem bảng thực đơn trong quán, thấy vậy lập tức chạy đến cuối hàng, bàn tay nhỏ vẫy lia lịa, ra hiệu cho Trương Sơ Việt mau qua xếp hàng.

Anh khoanh tay, hất cằm về tiệm bánh bên cạnh: “Quán sắp đóng cửa rồi, anh đi mua ít bánh ngọt trước.”

Trách nhiệm xếp hàng rơi lên đầu Ôn Tễ. Cô kiễng chân chụp ảnh, rồi mở nhóm ký túc xá chia sẻ: [Chưa biết mùi vị thế nào, phải thử thẩm định xem sao.]

Bên dưới là bạn cùng phòng thi nhau nhắn.

Chu Tịnh Nghi: [Cậu đi hẹn hò với chồng mà đến chỗ này ăn à?]

Lâm Tố: [Bánh bao nước, hai mắt tối sầm.]

Trần Ni Ni: [Hai người nói gì thế, biết đâu là ý của A Tễ, cậu ấy vốn tiết kiệm mà.]

Ngón tay Ôn Tễ gõ “tạch tạch tạch” đáp lại: [Người hiểu mình không ai bằng chị trưởng phòng.]

Chu Tịnh Nghi: [Thế mà anh ấy chịu theo cậu ăn khổ cũng tốt đấy.]

Lâm Tố: [Dù sao làm con gái đừng để mình thiệt, không thì sau này có khối cơ hội thiệt thòi.]

Ôn Tễ cúi đầu định trả lời, đột nhiên phía sau vang lên một giọng: “Cô gái, tiến lên chút đi.”

“Xin lỗi, xin lỗi…”

Mải chơi điện thoại, cô quên mất nhiệm vụ xếp hàng. Ôn Tễ quay đầu xin lỗi, thấy một cặp đôi trẻ tuổi, cô bèn nghĩ, rốt cuộc chồng cô đi đâu rồi.

Nhìn thấy chàng trai bên cạnh xoa ngón tay cho cô gái, Ôn Tễ thầm nghĩ, rốt cuộc là anh lạnh hay bạn gái anh lạnh đây.

Ôn Tễ xếp hàng đến lượt, ngồi vào một bàn vuông nhỏ. Cô ngồi phía trong, chừa chỗ đối diện rộng hơn cho Trương Sơ Việt. Quán cũ không còn nhiều chỗ trống, bàn bên cạnh cách không xa, chính là cặp đôi vừa xếp sau cô.

Ôn Tễ mở ứng dụng đánh giá, xem vài món đặc trưng. Quán là do Trương Sơ Việt chọn, cô đợi anh về rồi mới gọi món. Chẳng mấy chốc, món tráng miệng của bàn bên đã được dọn lên, là món thạch dừa.

Kích thích vị giác, Ôn Tễ nhìn các bàn xung quanh, thấy vài món ngon, lát nữa cô cũng gọi theo. Nhưng khi ánh mắt quét lại, cô sững sờ.

Một phần thạch dừa, hai người cùng ăn.

Đột nhiên, tầm nhìn bị một bóng dáng cao lớn che khuất. Một túi quà màu đỏ lướt qua, đặt lên ghế bên cạnh cô.

Trương Sơ Việt ngồi xuống, mu bàn tay hơi tím vì lạnh, lật thực đơn. Khi ngước mắt lên, dường như nhận ra cô đang nhìn món của bàn bên, anh nói: “Em muốn ăn thì cứ gọi.”

Ôn Tễ cúi đầu, khẽ nói: “Em muốn ăn một phần thạch dừa, anh muốn ăn thì tự gọi đi.”

Ánh mắt Trương Sơ Việt liếc sang bàn bên, khóe môi khẽ cong không thể nhận ra, gọi nhân viên đến ghi món.

Trong lúc đợi món, Ôn Tễ đẩy cốc nước nóng về phía anh: “Anh cầm cho ấm tay.”

Trong quán ăn cũ kỹ, tiếng ồn trắng vang khắp. Ôn Tễ và Trương Sơ Việt thường không nói chuyện nhiều, ăn uống cũng lặng lẽ nghiêm túc. Lúc này, tiếng trò chuyện ngắt quãng của cặp đôi bàn bên truyền đến.

Chàng trai nói: “Gần đây anh đi công tác nhiều nơi, miền Nam gần như đi khắp.”

Cô gái ngạc nhiên: “Trời ơi, ngưỡng mộ quá, anh biết đấy, dạo này em bận rộn, chẳng có thời gian đi du lịch. Dân IT ở công ty thì rảnh, máy tính hỏng mà chẳng tìm được ai.”

Chàng trai hỏi: “Vấn đề gì?”

Cô gái: “Phải cài lại hệ thống.”

Chàng trai: “Cái này đơn giản, em muốn cài thì anh làm giúp cho.”

Câu này dường như cực kỳ sát thương, cô gái lập tức nhìn anh đầy ngưỡng mộ: “Thật à, anh giỏi quá~”

Ôn Tễ nghe bên cạnh, đưa tay đỡ trán. Là một cô gái học công nghệ, cô không ngờ chiêu này lại lợi hại thế.

“Chào anh chị, bánh bao nước đây, cẩn thận nóng ạ.”

Bụng Ôn Tễ réo lên, cô dọn sạch bàn để nhân viên mang món lên. Bánh bao nước ở đây to bằng cái đĩa nhỏ, Ôn Tễ chỉ gọi một cái, còn trước mặt Trương Sơ Việt là một cặp.

Bánh bao trắng muốt bốc hơi nóng, phần đỉnh được véo thành những nếp gấp như cánh hoa, khi đặt xuống khẽ rung rinh, bên trong đầy ắp nước súp.

Trương Sơ Việt dùng đũa kẹp phần đỉnh, nhẹ nhàng nhấc lên, chiếc bánh trắng mịn dựng đứng, đầy nước nên cực kỳ đàn hồi, trông thật kích thích vị giác.

Đang ăn thì cặp đôi bên cạnh tiếp tục trò chuyện như diễn tấu, một người khoe khoang, một người ngưỡng mộ. Ôn Tễ nhớ đến lời Chu Tịnh Nghi về “khích lệ”, liệu đây cũng là một phần trong đó?

Dù sao họ nói chuyện vui vẻ lắm.

Nhìn lại cô và Trương Sơ Việt, ngày tháng dường như chỉ xoay quanh ăn và ngủ, chưa từng hăng hái trò chuyện lâu. Ngay cả chuyện nhà anh, anh cũng không nói ngay với cô, thậm chí định tiếp tục giấu.

Ôn Tễ chống cằm ăn thạch dừa, lơ đãng thì nghe Trương Sơ Việt nói: “Ăn không hết thì đưa anh.”

Cô theo phản xạ kéo phần thạch về phía mình, phản ứng lại mới thấy mình quá rạch ròi. Dù sao trưa nay, bát canh thịt dê chẳng phải cũng chia sẻ sao.

“Anh chẳng phải không ăn đồ ngọt à?”

“Thỉnh thoảng có thể phá lệ.”

Ôn Tễ dùng muỗng cạo nhẹ, phá lệ…

Cô lén liếc cặp đôi bên cạnh, tay họ đã bắt đầu sờ soạng nhau dưới bàn.

Không được, không được, ở nhà thì được, ngoài này thì phải nghiêm túc.

“Em ăn rồi, với lại em ăn hết được, tuyệt đối không lãng phí đồ ăn.”

Trương Sơ Việt nhướng mày rồi cụp xuống, giọng trầm thấp trong tiếng ồn trắng vang bên tai cô: “Ăn của em mà còn ít à.”

Sau khi ra khỏi quán, Ôn Tễ không nhịn được, nói: “Bình thường một mình em ăn được cả phần thạch dừa, giờ yêu đương rồi chỉ được nửa phần.”

Đăng bởi 1 phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 64

Đăng bởi 1 phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 63

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 62

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 59

Đăng bởi Để lại phản hồi

THUỞ MỚI LÀM CHỒNG – CHƯƠNG 60