(01)
***
“Vào năm thứ hai mươi sau khi tôi chết, chồng tôi Vệ Mẫn sắp kết hôn.”
*
Năm Ôn Từ quen Vệ Mẫn, là mùa đông lạnh nhất trong lịch sử của thành phố An. Sáng hôm đó cô cùng các bạn học trực ở cổng trường, tháng mười hai sương mù mờ mịt, gió không giống gió mà như lưỡi dao cắt vào mặt đau buốt. Những người đi cùng đều rét run cầm cập, tâm trí không để vào việc trực, miệng liên tục than phiền về quy định không nhân đạo của trường. Ôn Từ cúi đầu, nửa khuôn mặt cô vùi vào trong cổ áo, suy nghĩ như bị đóng băng, cũng không nghe kỹ họ nói gì, vai bất ngờ bị người khác đụng vào.
“Nhìn xem đó là ai.”
Học sinh lớp 10-8 ở lầu dưới – Khương Lộ không giấu được giọng phấn khích: “Trực bao nhiêu lần, cuối cùng cũng gặp một lần rồi.”
Ôn Từ nhìn theo hướng cô nàng chỉ.
Chàng trai đeo một chiếc ba lô đen trên vai, tóc cắt rất ngắn, khuôn mặt gầy, đường nét cũng đẹp, chỉ là thần sắc hơi lạnh lùng, nhìn có vẻ không gần gũi. Cậu đi nhanh hơn người khác, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng.
“Trông cũng đẹp trai, chỉ là không biết tính cách thế nào.”
Khương Lộ cười rồi quay lại nhìn cô: “Nghe nói những cô gái theo đuổi cậu ấy có thể xếp hàng từ đài phun nước đến cổng trường đấy.”
“Thật sao?” Ôn Từ cười hưởng ứng.
Chàng trai đó là Vệ Mẫn của lớp 10-18, nhân vật nổi tiếng của trường Trung học số Tám, bình thường bất cứ việc gì liên quan đến vi phạm nội quy trường đều có mặt cậu. Ôn Từ và cậu là hai thái cực hoàn toàn trái ngược nhau, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ có liên quan gì đến cậu. Nhưng ở độ tuổi của họ, càng là người nổi loạn càng dễ thu hút sự tò mò. Huống chi, cậu còn có một khuôn mặt đẹp, những cô gái theo đuổi cậu không ít. Nhưng cùng trường lâu như vậy, Ôn Từ chỉ nghe nói cậu trốn học, đánh nhau, ít khi có những tin đồn tình cảm như vậy.
“Ai mà biết được, đều là nghe đồn thôi.”
Khương Lộ đoán: “Tớ nghĩ cậu ta chắc sẽ thích kiểu con gái cá tính, cảm giác rất hợp với khí chất của cậu ta.”
“Cá tính như thế nào?”
“Ít nhất cũng phải là dám thách thức quyền uy của thầy Giang, mặc váy ngắn, xỏ khuyên tai, uốn tóc, kiểu như vậy.”
Khương Lộ thở dài: “Chắc chắn không phải là người như chúng ta.”
Ôn Từ thử tưởng tượng cảnh đó, dường như quá thảm hại, cô không muốn nghĩ tiếp nữa, lắc đầu để loại bỏ những suy nghĩ viển vông trong đầu. Uốn tóc? Chắc thầy Giang sẽ phát điên mất.
Khó khăn lắm mới đến lúc kết thúc ca trực, Khương Lộ kéo Ôn Từ cùng đi ăn sáng ở căng tin.
“Không, tớ đã ăn sáng ở nhà rồi, các cậu đi đi.”
Ôn Từ bị thổi gió lạnh suốt buổi sáng, cô cảm thấy toàn thân không còn chút nhiệt lượng nào, cô chỉ muốn nhanh chóng quay lại lớp uống chút nước ấm.
Các lớp mũi nhọn khối mười đều ở cùng một tầng, lớp 10-1 ở phía tây, gần cầu thang. Ôn Từ bước vào từ cửa sau của lớp. Giờ đọc sách buổi sáng chưa kết thúc, Lâm Kiểu nhân lúc cô uống nước, ghé lại gần: “Cậu có xem dự báo thời tiết hôm qua không, hôm nay hình như sẽ có tuyết rơi.”
“Chẳng trách hôm nay lạnh như vậy.”
Ôn Từ đậy nắp bình, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời xám xịtL “Cũng không biết khi nào sẽ có tuyết.”
“Tớ mong tuyết rơi ngay lập tức, tớ không muốn tham gia lễ chào cờ chút nào.”
Hôm nay là thứ hai, lễ chào cờ là hoạt động bắt buộc, trời cũng không chiều lòng Lâm Kiểu, đến giờ ra chơi trời còn có vẻ hửng nắng. Ôn Từ là lớp trưởng, cô chịu trách nhiệm cầm bảng tên lớp ở phía trước hàng. Lâm Kiểu đứng cạnh cô cầm cờ lớp, cô nàng lạnh đến mức răng va lập cập: “Tớ có thể báo cáo trường lên Sở giáo dục vì ngược đãi chúng ta không~~”
“Tớ ủng hộ.” Nam sinh phía sau nói. Trong hàng cười rộ lên, Ôn Từ cũng cười theo, tóc dài bị gió lạnh thổi tung bay, cô cúi đầu vén tóc ra sau tai, tiếng ồn ào vang lên bên tai.
Ôn Từ ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy nam sinh đi qua trước mặt. Bước chân cậu vẫn nhanh như vậy, như cơn gió lạnh trong mùa đông, vụt qua.
“Có vẻ hôm nay lại có hoạt động bổ sung rồi.”
Ai đó nói, lại gây nên một trận cười rộ. Ôn Từ không cười, cô chỉ nhìn theo hướng cậu rời đi vài giây. Sau đó đúng như dự đoán. Sau lễ chào cờ, nam sinh đứng trên bục, cậu cao hơn thầy Giang một đoạn, tay đẩy micro lên. Không giống như đến đọc kiểm điểm, ngược lại giống như đến diễn thuyết.
“Chào các thầy cô, các bạn buổi sáng tốt lành.”
Giọng chàng trai bất ngờ trong trẻo sạch sẽ, không cao không thấp hầu như không có dao động, so với tiếng ồn ào xung quanh thì nghe như giọng nơi thiên đường.
“Tôi là Vệ Mẫn, lớp 10-18, về sự cố đánh nhau tuần trước, tôi đã nhận thức sâu sắc lỗi lầm của mình, sau này tôi sẽ rút kinh nghiệm, không ngừng cố gắng. Người kiểm điểm, Vệ Mẫn, lớp 10-18.”
Đây không phải lần đầu Vệ Mẫn lên bục đọc bản kiểm điểm “đặc biệt” như vậy, nhưng các bạn học sinh bên dưới vẫn rất nhiệt tình vỗ tay reo hò. Thầy Giang nói yên lặng mấy lần nhưng không yên lặng được, cuối cùng thầy chỉ có thể cầm micro hét lên với người gây rối: “Vệ Mẫn! Thêm hai nghìn chữ kiểm điểm! Giải tán!”
Tiếng cười rộ xung quanh cùng dòng người tản ra dần lắng xuống. Ôn Từ cầm bảng tên lớp đi sau Lâm Kiểu, đi qua bục giảng, cô không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Chàng trai đứng trở lại trước bục, lưng tựa vào lan can phía sau, gió thổi mạnh, cậu đột nhiên quay đầu nhìn xuống dưới. Chỉ một chút nữa thôi. Bạn học phía sau vô tình va vào vai Ôn Từ, cô loạng choạng, khi quay lại, chàng trai đã thu hồi ánh nhìn. Ôn Từ không nhìn thêm nữa, cô chỉ tò mò cậu đang nghĩ gì.
“Nghĩ gì vậy?”
Lâm Kiểu chạm vào vai cô. Ôn Từ tỉnh lại, cô ngước nhìn lên bầu trời: “Nghĩ xem hôm nay có tuyết không.”
“Có vẻ không có đâu.”
Lâm Kiểu cũng ngước nhìn trời: “Cảm giác sắp có nắng rồi.”
“Có lẽ…”
Lời chưa dứt, Ôn Từ đột nhiên cúi đầu hắt xì, cô hít mũi nói: “Thôi đừng có tuyết nữa, thực sự rất lạnh.”
“Ha ha, không cần biết có tuyết hay không, mau quay lại lớp thôi.”
Đến trưa, mặt trời quả nhiên ló dạng, nhưng nhanh chóng trời lại trở lạnh, gió bắc thổi ù ù, trời tối sầm lại, là dấu hiệu của tuyết rơi.
“Cưng à, giờ nghỉ giúp tớ đi lấy bài kiểm tra ở văn phòng thầy Dương nhé, tớ đau bụng phải đi toilet.”
Cuối tiết thứ hai, Lâm Kiểu ôm bụng nằm trên bàn, tay nắm chặt một cuộn giấy.
“Được.”
Ôn Từ nhìn cô nàng: “Cậu có cần báo cáo đi vệ sinh không?”
“Không… cần…”
Lâm Kiểu nói mà không dám dùng lực: “Bà giáo già thích lải nhải lắm, tớ không muốn chạm vào cơn bực của bà ấy đâu… Ôi…”
Giờ nghỉ, bà giáo già vừa đi khỏi, Lâm Kiểu lập tức chạy ra khỏi lớp, Ôn Từ không chậm trễ, cũng bước ra theo. Văn phòng thầy Dương ở tầng ba. Sau khi lấy xong bài kiểm tra, Ôn Từ lên lầu, cô nghe có người gọi tuyết rơi rồi, cô nhanh chân lên tầng bốn, từ hành lang nhìn ra ngoài.
Bầu trời xám xịt, như phủ một lớp sương mù, nhưng không có tuyết rơi. Ôn Từ không dừng lại một hồi lâu, cô đang định tiếp tục bước lên, khi quay lại thì thấy chàng trai từ trên lầu xuống, bước chân cô dừng lại vài giây.
Cậu không mặc đồng phục, khoác một chiếc áo khoác đen, khi nhìn thấy cô dường như cũng không ngạc nhiên, họ rất xa lạ, không cần chào hỏi, thậm chí ánh mắt giao tiếp cũng vội vàng và qua loa. Cô đi lên, cậu đi xuống. Từ đầu đến cuối, không ai nói lời nào.
Lại có người bảo có tuyết rơi. Cả hai đều chưa đi xa, họ dừng lại trên bậc thang, quay đầu lại theo thói quen.
Bầu trời vẫn xám xịt. Nhưng thật sự có tuyết rơi.
Cơn mưa tuyết này kéo dài rất lâu, từ giữa đông đến Tết Nguyên Đán.
Ôn Từ không bao giờ gặp lại Vệ Mẫn trong trường nữa. Cô cũng không nghĩ rằng sẽ có gì liên quan đến cậu, nhưng giống như cơn mưa tuyết hôm đó, những điều xảy ra sau này khiến cô cảm thấy dường như mọi thứ đã được định trước từ lâu.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết Âm lịch, vào buổi chiều, bố của Ôn Từ lái xe qua trường Trung học số Tám, Ôn Từ đi cùng ông đến trường sớm. Cô đứng bên đường nhìn chiếc xe của bố đi xa sau đó đeo cặp sách đi vào con hẻm đối diện đường. Nhà Lâm Kiểu ở gần đó, trước khi ra khỏi nhà, Ôn Từ đã hẹn cô nàng gặp nhau ở tiệm sách cũ gần trường. Ban đầu, cô không để ý gì, cho đến khi nghe thấy tiếng gì đó vỡ, rồi tiếp theo là tiếng chửi rủa tức giận.
Khu vực này không chỉ có trường Trung học số Tám, mà còn có các trường cao đẳng, trung cấp nghề, đại học, rất đông đúc và lộn xộn. Ôn Từ không muốn xen vào chuyện của người khác, cô cúi đầu vội vàng đi qua nhưng cũng không nhịn được mà nhìn vào con hẻm bên cạnh.
Chỉ một thoáng, chỉ một ánh nhìn.
Cô thấy chàng trai nằm co ro trên mặt đất, cậu ôm đầu, lông mày nhíu chặt, dòng máu đỏ tươi kéo dài trên khuôn mặt lạnh lùng của cậu.
Ôn Từ nhìn thấy mà tim đập thình thịch. Lúc đó trong hẻm không có mấy người, cô không dám lấy trứng chọi đá, cô nhanh chóng chạy về phía đầu hẻm, gọi cảnh sát giao thông đang trực gần đó.
“Cảnh sát! Tất cả dừng tay!”
“Mẹ nó, đi thôi, nhanh lên!”
“Đứng lại! Đừng chạy!”
“Chạy tách ra! Đệch!”
…
Trong hẻm vang lên tiếng chó sủa, tiếng mèo kêu, sau một hồi hỗn loạn không biết từ góc nào chạy ra vài con mèo hoang nhiều màu sắc. Vệ Mẫn dựa vào tường ngồi trên mặt đất, chiếc áo khoác đen đầy dấu chân bùn lầy, trông rất thảm hại. Cậu nghe tiếng bước chân mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt rõ nét trở nên mờ nhòe, chỉ còn đôi mắt đen láy sạch sẽ. Ôn Từ dừng lại, cô đối diện ánh mắt cậu, bỗng cảm thấy có chút căng thẳng.
“Chẳng phải đã đi rồi sao?”
Giọng cậu khàn khàn, hơi thở cũng không ổn định.
“Cậu không thấy tôi sao?”
Ôn Từ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
“Hử?”
“Sợ cậu quay lại trả thù tôi.”
“Hừ.”
Vệ Mẫn cười nhẹ, rồi lại ho, cả người đau nhức, đầu cậu cúi thấp trông thêm vài phần yếu ớt. Ôn Từ không đúng lúc mà nghĩ đến con sư tử đực bại trận trong thế giới động vật, nó co ro trong góc tự liếm vết thương, đáng thương mà cũng đáng kính.
Vệ Mẫn dựa vào tường nghỉ ngơi vài giây, tay chống tường từ từ đứng dậy, dáng người loạng choạng. Cậu nhìn Ôn Từ suýt nữa không nhịn được muốn đưa tay ra đỡ.
“Không đi sao?”
Cậu đột nhiên quay đầu nhìn cô.
“Gì cơ?”
Khi đến gần hơn, Ôn Từ mới phát hiện cậu là mắt một mí, cũng không tiện nhìn lâu, cô chậm rãi dời ánh nhìn.
“Về trường thôi.”
Vệ Mẫn ho khẽ: “Lát nữa tôi phải đi ghi lời khai, cậu đừng đi, làm người tốt không phải việc tốt.”
Ôn Từ không cảm thấy mình đang làm việc tốt, nhưng cô cũng không nói gì thêm. Cô quay người đi về phía đầu hẻm. Khi đi ngang qua nhau, trời đột nhiên lại có tuyết rơi, lất phất rơi trên vai hai người.
Vệ Mẫn nghe tiếng bước chân gần đến, cậu nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Ôn Từ không dừng bước mà vẫn tiếp tục đi thẳng. Cô nghĩ rằng đó sẽ là kết thúc của câu chuyện.