Chương 14: Một ngày từ góc nhìn của Bách Hải (Ngoại truyện thứ nhất về Bách Hải)
*
Ánh nắng không ấm áp, chỉ mang theo độ chói lóa.
Khi Bách Hải mở mắt ra, cổ họng cậu khô khốc. Cậu nhận ra mình vừa mơ một giấc mơ. Như thường lệ, đó là một cơn ác mộng.
“Lăng Lăng Thất.”
Bách Hải xoa xoa mu bàn chân vẫn còn đau nhức của mình, khá bối rối khi đọc lên cái tên mà cậu đã liên tục gọi trong mơ.
“Lăng Lăng Thất.” Gần như ngay lập tức, cậu liên tưởng đến một khuôn mặt bình thường nhưng đầy bối rối.
Sao lại là cô nữa.
Gần đây những giấc mơ ngày càng trở nên kỳ lạ, nguyên nhân là trong mơ luôn xuất hiện một nhân vật phụ quá nổi bật – Lăng Lăng Thất.
“Nghe cho kỹ này Bách Hải, chúng ta đều là người được thần lựa chọn. Sau khi cậu lớn lên, ở bàn trước cậu sẽ có một cô gái không xinh đẹp lắm, học lực bình thường, không nổi bật… đó chính là mình, cậu nhất định phải tìm được cô ấy để nối lại duyên kiếp trước, yêu một cách oanh liệt vào.”
“Mình tên là Lăng Lăng Thất, nhưng mình không phải số 007. Không hiểu cũng không sao, dù sao cậu chỉ cần biết là mình đứng về phía cậu và mình là một quái vật tốt.”
Không hiểu sao cậu lại nhớ những lời cô nói rõ đến vậy. Rõ ràng là những lời ngớ ngẩn nhưng lại không cảm thấy khó chịu.
Người ta thường nói “Ngày nghĩ gì, đêm mơ đó”. Phải chăng cậu đối với Lăng Lăng Thất…
Bách Hải cau mày, cố gắng đẩy cái tên này cùng với hình ảnh người đó ra khỏi tâm trí.
Không, đó chỉ là giấc mơ mà thôi.
Bên ngoài cửa sổ trời quang đãng, có vẻ như hôm nay sẽ là một ngày đầy nắng.
Bách Hải đến trường rất sớm, ngồi tại chỗ lơ đãng đọc sách, ánh mắt không tự chủ liếc về phía bàn trước.
— Chỉ còn mười phút nữa là chuông học sớm sẽ reo, sao cô vẫn chưa đến?
Cậu hơi bồn chồn gõ ngón tay lên mặt đồng hồ, trong đầu hiện lên cảnh quái vật 007 bị nổ tung trong giấc mơ đêm qua.
— Liệu có phải, cô…
Làm sao có thể? Đó rõ ràng chỉ là giấc mơ thôi mà.
Hôm qua trong giờ nghỉ trưa, Bách Hải đã nghe được cuộc trò chuyện giữa Lăng Lăng Thất và Lâm Mỹ.
Giờ nhớ lại nội dung cuộc trò chuyện đó, trong đầu cậu không khỏi nảy sinh vài suy đoán kỳ quặc: Có lẽ, Lăng Lăng Thất mỗi tối đều mơ giống như cậu? Hoặc là, Lăng Lăng Thất có khả năng biết được nội dung giấc mơ của cậu?
Hay là… cô có thể, đi vào giấc mơ của cậu?
Nếu thực sự như vậy thì một Lăng Lăng Thất chết trong mơ của cậu, liệu còn có thể quay về thực tại không?
Bách Hải buồn bực lật sách giáo khoa ngày càng nhanh, muốn tìm việc gì đó để phân tán sự chú ý của mình khỏi bàn trước.
“Reng reng reng.”
Đúng lúc chuông học sớm vang lên, có một người không nổi bật lẻn vào từ cửa sau của lớp học.
— Những gì mình vừa tưởng tượng toàn là lung tung cả.
Thấy Lăng Lăng Thất đã đến lớp, Bách Hải lập tức thở phào nhẹ nhõm, không còn suy nghĩ lung tung nữa.
Cậu lặng lẽ quan sát Lăng Lăng Thất từ trên xuống dưới. Sau khi xác định rằng cô không bị thương, không có gì bất thường, trọng tâm lại chạy sang hướng khác…
Tóc cô sao lại rối như vậy? Thật giống một bông súp lơ mọc hỏng. Dậy sớm mà không chải đầu, có phải vì không ngủ ngon không?
Hai má cô phồng lên, có vẻ như đang ăn thứ gì đó ngon lành!
Bách Hải nghiêng đầu, lén ngửi mùi trong không khí.
— À, biết rồi, cô đang ăn bánh. Bánh nhỏ đóng gói mùi dừa thơm ngọt, với gò má phồng lên như vậy, cậu đoán cô nhét vào miệng năm cái!
“Bách Hải, cậu đang nhìn gì vậy?”
Mạc Nam dùng vai chạm vào khuỷu tay Bách Hải: “Vừa nhìn vừa cười, thật sến súa!”
“Đang nhìn Maria.”
Bách Hải dùng tay chỉ vào hình cô gái vẽ đơn giản trong sách tiếng Anh, bình tĩnh nói: “Cô gái này thoạt nhìn không quá nổi bật, nhưng nhìn lâu cũng khá thú vị.”
Lăng Lăng Thất ở bàn trước dường như sững người một chút khi nghe thấy lời cậu nói, rồi cô vội vã cúi đầu lục cặp sách.
Trông giống như… đang tìm sách tiếng Anh để học một số thứ.
Dù sao, buổi học sớm cũng là giờ tiếng Anh.
Ánh nắng dịu dàng của bình minh rọi xuống đỉnh đầu “bông súp lơ”, Bách Hải nhìn cô không hiểu sao lại có cảm giác hài lòng như “cái cây này lớn tốt quá”. Dây áo lót kiểu buộc dây được thắt thành nơ bướm, theo những cử động mạnh mẽ khi cô gái tìm sách mà đung đưa qua lại. Có lẽ vì vội vã ra khỏi nhà, hai vòng nơ bướm không đều nhau, khiến người ta rất muốn tiến lên nới lỏng dây áo.
Chỉ là nới lỏng, rồi, ừm… giúp cô buộc lại một lần nữa!
Bách Hải nghĩ một cách chính trực.
Sau khi tìm thấy sách tiếng Anh, cô gái khẽ di chuyển ghế của mình lùi lại vài centimet. Thực ra vị trí bàn trước đã đủ rộng rồi, không biết cô làm vậy có ý nghĩa gì.
Phải chăng… cô muốn đè lên chân cậu một lần nữa?
Bách Hải khẽ cong khóe miệng, cảm thấy hơi buồn cười.
“Này, Bách Hải.”
Mạc Nam nhìn chằm chằm vào cái ghế đang tiến gần về phía bàn của họ, dùng giọng cực nhỏ bí ẩn nói với Bách Hải: “Cậu có cảm thấy Lăng Lăng Thất ở bàn trước thích tôi không?”
Đột nhiên, cậu không còn muốn cười nữa.
“Lần trước trong giờ tiếng Anh, cậu ấy nói luôn mơ thấy mình khiến cậu ấy ngủ không ngon…”
Có vẻ như nhớ lại cảnh tượng lúc đó, Mạc Nam không nhịn được cười: “Tôi phát hiện ra, cậu ấy ngốc nghếch một cách đáng yêu.”
“Hôm qua, cậu ấy vẽ đồng hồ lên cổ tay, cố tình để lộ ra cho tôi thấy, kết quả bị thầy giáo toán tưởng là đang giơ tay. Phù ha ha…”
Mạc Nam hạ thấp giọng, chia sẻ tâm sự với Bách Hải tỉ mỉ từng chi tiết, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng.
Chàng trai tràn đầy ánh dương thực sự, chính là có diện mạo như cậu ta.
Lăng Lăng Thất có thích cậu ta không?
Cũng phải thôi, Mạc Nam vốn là một người rất đáng được yêu thích.
Thật ghen tị.
Nụ cười giả tạo không thể duy trì, những suy nghĩ độc địa cũng đã lộ ra.
Gần gũi với ánh sáng thì có thể trở thành ánh sáng, gần gũi với ánh dương thì chắc chắn sẽ trở nên ấm áp.
Vậy nên…
Gặp được người tốt, liệu có muốn trở thành người tốt hơn không?
…Không phải như vậy.
Càng đến gần ánh sáng, những thứ u ám càng để lại cái bóng nặng nề và dày đặc hơn.
Ánh sáng là ánh sáng, và rác rưởi vốn như thế nào vẫn sẽ như thế ấy.
Bách Hải oán hận ánh sáng, cậu cũng cảm thấy không thể kiềm chế sự ghét bỏ đối với Mạc Nam – người được mọi người yêu mến.
Rất muốn có được vẻ ngoài như cậu ta; rất muốn được bao quanh bởi đám đông, được mọi người yêu thích; không muốn cô đơn nữa; không muốn bị bỏ rơi nữa.
Nhưng, dù cố gắng học theo Mạc Nam thế nào, cậu cũng không học giống được.
Không thể như cậu ta thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình, không thể như cậu ta vô tư cười lớn, không thể như cậu ta thiện lương thân thiện đối xử với mọi người.
Càng cố gắng cười với người khác, càng muốn thân thiện với người khác, càng cảm thấy nụ cười của mình giả tạo đến nhường nào, càng cảm thấy nội tâm mình lạnh lẽo đến nhường nào.
Dù có sao chép được khuôn mặt dịu dàng giống hệt, cũng không thể thực sự trở nên dịu dàng.
Trước mẫu hình nguyên bản này, hàng giả dù cố gắng hết sức bắt chước vẫn hiện rõ sự giả tạo vô cùng.
Cậu ta giống như tấm gương, phản chiếu tất cả những điều không xứng của bản thân. Những dấu vết mô phỏng thô thiển, những tính cách lạnh lùng, tê dại, ích kỷ hẹp hòi… hoàn toàn trái ngược với Mạc Nam, bị đối chiếu một cách rõ ràng.
“Khụ khụ, không để ý nói nhiều quá, để cậu ấy nghe thấy thì không hay.” Mạc Nam khẽ ho một tiếng, mỉm cười nhìn về phía Bách Hải: “Cậu có đang lắng nghe không?”
Bách Hải đáp lại bằng nụ cười không khác gì cậu ta: “Ừm.”
“Cậu cũng nói xem cậu nghĩ sao, trong mắt cậu Lăng Lăng Thất là người như thế nào?” Mạc Nam lo lắng chà chà tay, sợ rằng Bách Hải cũng có cảm tình với Lăng Lăng Thất.
Những suy nghĩ thực sự trong lòng dần dần trở nên sôi sục, mãnh liệt.
Cuối cùng, chậm rãi lắng xuống trong tiếng ồn ào của mọi người.
Bách Hải nhếch môi, giọng nói nhạt nhòa đến mức không thể tìm thấy cảm xúc của cậu.
“Rất xấu.” Cậu nói.
“Không phải chứ?” Trái tim Mạc Nam lập tức yên ổn, không thể che giấu vẻ mặt an tâm khi mỉm cười, lẩm bẩm: “Cậu ấy không xinh lắm, nhưng cũng không đến nỗi xấu.”
— Sao lại không chứ, xấu như quái vật, xấu như thiên thần mặt úp xuống đất, thật mẹ nó xấu.
Bách Hải thầm cười nhạt một tiếng.
Mạc Nam lắc đầu, nghiêm túc nói với cậu: “Bách Hải à, cậu phải nhìn theo hướng tốt chứ.”
Ví dụ như Mạc Nam, cậu ta có đôi mắt giỏi phát hiện cái đẹp.
Trên thế giới có rất nhiều cô gái, họ trông đều khác nhau, xinh đẹp, dịu dàng, mạnh mẽ, tốt bụng… Những phẩm chất tốt đẹp và đặc biệt ở họ giống như những nụ hoa chờ nở, đợi người khác khám phá. Mạc Nam giỏi phát hiện vẻ đẹp của người khác nên cậu ta luôn có thể nhận ra điểm đáng yêu ở những cô gái xung quanh.
Nhưng Bách Hải không nhìn thấy.
So với những bông hoa xinh đẹp, cậu nhìn thấy nhiều hơn là những con sâu đen bò trên thân cây.
Cùng loại sẽ tìm kiếm đồng loại. Sinh vật u ám sẽ nhìn vào chỗ tối tăm.
Vì vậy…
— Cậu ấy cũng sẽ thích Mạc Nam hơn phải không.
So với mình, chắc cô thích Mạc Nam – người nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, mỉm cười với cô, dịu dàng với cô.
…Đó cũng là điều không thể tránh khỏi.
Bách Hải nghĩ một cách bình tĩnh.
Nhưng cậu không nhận ra, đầu bút máy trong tay vì dùng lực quá mạnh đã xé rách một đường dài đen ngòm và dữ tợn trên mặt giấy.
Tui nằm đây đợi truyện ra chương tiếp v huhu