Chương 10: Động phòng
*
Ngụy Cảnh Chi rời khỏi chính sảnh, không nhanh không chậm đi về phía hỷ phòng. Khi băng qua khu vườn, chàng bỗng chậm bước. Vừa qua Trung thu, trăng sáng như sương, bên tai vang lên tiếng chim ngủ mê lẩm bẩm, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng cá quẫy đuôi dưới ao, tiếng hạt bồ đề rơi, tiếng gió lay ngọn cành, không biết là thiếu niên nhà ai đang thổi tiêu, âm thanh thanh vắng, quạnh hiu. Tâm tình chàng cũng chẳng khá hơn, liền đứng lại một lát, rồi mới đẩy cửa viện đi vào.
Khắp nơi đều là sắc đỏ, chỉ có song cửa hắt ra ánh đèn vàng nhạt.
Trên hành lang đứng mấy nha hoàn do đại phòng phái tới, tự xưng danh tính:
“Tôi là Thúy Anh.”
“Tôi là Ỷ Tử.”
“Tôi là Hạ Phương.”
“Đại phu nhân sai chúng ta tới giúp việc.”
Ngoài ra còn có một ma ma mặt mũi lạ lẫm và một nha đầu. Ma ma họ Lý, nha đầu tên Tiểu Xuân, cả hai cùng cúi người hành lễ. Lý ma ma vén rèm lên, cất giọng: “Nhị lão gia đến rồi.”
Ngụy Cảnh Chi không muốn vào ngay, chỉ hỏi qua loa: “Nàng đã dùng bữa chưa?”
Lý ma ma đáp: “Dùng một ít điểm tâm và trà rồi ạ.”
Ngụy Cảnh Chi nói: “Đem thêm chút đồ ăn cho nàng.”
Rồi chàng dặn mấy người Thúy Anh “Chuẩn bị tịnh phòng, ta muốn tắm rửa.”
Nói rồi, chàng liền xoay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.
Diêu Diên nghe ma ma hô “nhị lão gia tới”, vội vàng ngồi thẳng dậy. Tiểu Xuân vào bẩm báo: “Gia đã sang tịnh phòng tắm rồi ạ.”
Chốc lát sau, Lý ma ma xách hộp thức ăn bước vào, bày cơm nước lên bàn.
Diêu Diên ngửi thấy mùi thơm, bụng réo lên từng hồi, liền vén khăn hỷ hỏi: “Đó là món gì vậy?”
Lý ma ma cười nói: “Nhị lão gia nghe nói cô nương chưa dùng cơm, nên sai lão nô mang chút đồ ăn tới.”
“Nhị gia chẳng những dung mạo tuấn tú, mà người cũng thật tốt!” Diêu Diên vui vẻ ngồi xuống bàn. Trên bàn có canh cơm, ngỗng nấu rượu nếp, gà hấp khô, thịt hoa mai om tỏi, thêm mấy món rau tươi theo mùa, từng đĩa nhỏ bày ra gọn gàng. Nàng thực sự đói, ăn rất ngon miệng, đến cả bát canh bát bảo cũng dùng quá nửa.
Lý ma ma dọn dẹp xong xuôi, Tiểu Xuân thình thịch chạy vào nói: “Nhị lão gia đến rồi.”
Diêu Diên vội vàng trở lại giường, phủ khăn hỷ lên đầu. Chỉ nghe tiếng bước chân từ xa tới gần, dừng lại ngay trước mặt nàng. Nàng rũ mắt nhìn đôi ủng đế dày màu đen giẫm lên vạt váy mình, bất động không nhúc nhích. Nàng nín thở, chờ chàng vén khăn.
Chờ mãi, chờ mãi, vẫn không thấy động tĩnh.
Chàng đang làm gì? Đang nhìn gì? Sao lại ngẩn ra như vậy?
Trán Diêu Diên rịn mồ hôi mịn, chỉ cảm thấy đỉnh đầu như sắp bốc cháy, nàng không nhịn được khẽ vặn người. Bỗng trước mắt sáng bừng, nàng ngẩng đầu lên, khăn hỷ đã được vén rất cao, như cánh hoa rơi xuống, lặng lẽ đáp đất.
Ngụy Cảnh Chi cũng đang nhìn nàng, nét mặt không chút biểu cảm, đôi mắt đào hoa sâu không lường được. Tim nàng bỗng đập nhanh không rõ nguyên do, gò má cũng đỏ lên, đầu ngón tay khẽ kéo tay áo chàng, giọng mềm mại gọi: “Phu quân… phu quân.”
Con gái của Diêu lão cẩu, kẻ thù gặp mặt lẽ ra phải mắt đỏ ngầu, sợ hãi run rẩy, vậy mà nàng lại dám gọi chàng là phu quân?! Sao gọi nổi? Hay là dùng lui để tiến? Người đàn bà này không thể coi thường.
Ngụy Cảnh Chi cười lạnh một tiếng.
Ai da, chàng cười lên, mày mắt sáng sủa, môi mỏng khẽ mím, đúng là một nhị gia thanh tú. Hoàn toàn trúng tim nàng.
Ngụy Cảnh Chi phất tay áo, nghiêng người ngồi xuống bên nàng: “Đêm đã khuya, còn chưa rửa mặt nghỉ ngơi sao!”
“Phu quân đợi ta một chút.” Diêu Diên đứng dậy, rót hai chén rượu hoa điêu, đưa cho Ngụy Cảnh Chi một chén, tự cầm một chén, nói: “Phu quân uống trước một ngụm.”
Chẳng lẽ rượu có độc?
Ngụy Cảnh Chi bình thản nói: “Cô uống trước đi.”
Phu quân còn thật khiêm nhường.
Diêu Diên hớn hở uống một ngụm, Ngụy Cảnh Chi chăm chú nhìn nàng, lúc này mới nhấp nhẹ một ngụm.
Diêu Diên nhận lấy chén rượu của chàng, cùng chén của mình đổ chung vào bát, lắc đều rồi rót lại vào hai chén. Nàng đưa cho Ngụy Cảnh Chi một chén, tay phải khoác lấy tay phải của chàng, nói: “Cùng uống đi.”
Ngụy Cảnh Chi thấy nàng uống cạn rượu, lúc này mới hiểu ra, thì ra là muốn cùng chàng uống rượu giao bôi. Chàng không nói gì, đã không có độc, liền một hơi uống cạn.
Phải rồi, thành thân thì phải uống rượu giao bôi, ý là “trong ta có chàng, trong chàng có ta”, nếu không thì tính là vợ chồng gì chứ.
Diêu Diên đặt hai chén rượu lên bàn, kéo ngăn tủ ra, lấy một chiếc kéo, nắm chặt trong tay, từng bước từng bước đi về phía Ngụy Cảnh Chi.
Ngụy Cảnh Chi hỉ nộ không lộ ra mặt, ánh mắt âm trầm nhìn nàng áp sát, nhìn nàng giơ cao chiếc kéo, nhìn nàng đột ngột vung tay kéo rơi xuống, liền mạnh tay siết chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng, cười khẩy một tiếng: “Muốn giết ta? Tự lượng sức mình.”
Diêu Diên kêu lên: “Buông ra!”
“Đêm động phòng mà dám giết ta? Diêu Diên, cô và cha cô đúng là cùng một giuộc, tìm chết!”
“Ta giết chàng làm gì?” Diêu Diên lấy làm lạ: “Ta chỉ muốn cắt một lọn tóc của chàng thôi.”
“Cắt tóc ta làm gì?” Chàng nghiêm giọng ép hỏi.
“Để làm lễ ‘hợp kế’ chứ sao.” Nàng đáp.
“‘Hợp kế’ là cái lễ gì?”
“Có câu tục ngữ nói: cắt mây tóc thê tử một đoạn, chia vài sợi tóc lang quân, quấn thành nút đồng tâm, tơ giao kết rồng phượng, đời này bên nhau trọn kiếp, xuống Hoàng Tuyền cũng theo cùng. Phu quân cắt một lọn tóc, ta cắt một lọn tóc, quấn thành kết đồng tâm, cất vào hộp gấm. Đợi sau này hai ta tuổi già qua đời, phải hợp kế rồi mới có thể chôn chung một huyệt, cùng sang kiếp khác, luân hồi lại làm vợ chồng.”
Diêu Diên chớp đôi mắt long lanh như nước xuân, bĩu môi nói: “Hoá ra phu quân cũng không biết chuyện này.”
Còn muốn chôn chung một huyệt với chàng!
Luân hồi còn muốn làm vợ chồng!
Lại còn chê chàng học vấn chưa đủ!
Ai cho nàng lá gan nói ra những lời như vậy?
Có lẽ là vì ám sát chàng không thành nên bịa cớ. Cũng có thể là thuật công tâm, muốn chọc tức chàng đến chết. Chàng sao có thể trúng kế của nàng, liền thu lại chiếc kéo, hất tay nàng ra.
Cổ tay Diêu Diên lập tức nổi lên một vòng bầm xanh đỏ, nàng tủi thân ngay, giơ tay ra trước mặt chàng cho chàng xem: “Phu quân đánh ta, đau lắm.”
“Trong ngăn kéo có thuốc mỡ.” Chàng lạnh lùng nói: “Tự bôi đi.”
“Chúng ta còn chưa làm lễ hợp kế cơ mà!”
Ngụy Cảnh Chi cũng không biết là do uống rượu, hay vừa rồi đấu trí đấu sức với người đàn bà họ Diêu, mà đầu bỗng hơi đau. Chàng dứt khoát không thèm để ý tới nàng nữa, cởi giày lên giường, nằm ngửa nghỉ ngơi.
Diêu Diên gọi Lý ma ma vào hầu hạ chải đầu rửa mặt, tẩy đi lớp phấn son dày nặng, thay xiêm y, búi tóc lỏng lẻo thành một búi quấn đơn giản. Thu xếp ổn thỏa xong, nàng cũng lên giường. Tiểu Xuân bưng chậu đồng nước thừa ra ngoài đổ đi, Lý ma ma buông rèm giường, đốt hương, nến đỏ vẫn cháy, rồi lặng lẽ lui ra khỏi phòng, buông màn cửa xuống.
Diêu Diên nghe trong phòng dần yên tĩnh, bỗng nghe thấy tiếng gấm vóc cọ xát. Chưa kịp phản ứng, Ngụy Cảnh Chi đã đè tới, tách hai chân nàng ra, rồi chống người dậy nửa thân, trong tay là thứ dược tình mà Trình Nguyên Huy đưa cho.
Chàng muốn cùng nàng viên phòng, nhưng không có hứng dây dưa. Dây dưa tất sinh dục niệm, mà chỉ cần dính đến một chữ “tình”, rất dễ sinh nghiệt duyên. Nữ nhi của kẻ thù, chàng tuyệt đối sẽ không mềm lòng nửa phần. Vì thế dùng dược tình, nhanh gọn dứt khoát, mới là lựa chọn sáng suốt.