Chương 31: Tiếng thì thầm – Cô đã có bạn trai rồi, anh còn qua đó làm gì
*
Thực ra anh không hiểu lắm, vì sao Lâm Sơ Vũ lại xóa phương thức liên lạc. Là vì có người mình thích, sợ anh hiểu lầm sao.
Đêm đó, Tạ Ngật Chu và Cảnh Tu Tề ngồi trên băng ghế gỗ trong công viên lúc chiều hè dần tắt, trước mắt người qua kẻ lại, cảnh sắc muôn vẻ, trong tay Tạ Ngật Chu cầm lon bia lạnh, đường môi mím chặt.
Cảnh Tu Tề khoác tay lên cổ anh, đổ thêm dầu vào lửa: “Wow, hóa ra cậu ấy thật sự không thích cậu.”
“Lớn đến chừng này rồi, đây là lần thứ hai anh em thấy đau lòng thay cậu đấy.” Nói rồi, cậu ta vỗ vai Tạ Ngật Chu, “Nhưng không sao, chuyện tình cảm này ấy mà, kiểu gì thì mười năm tám năm cũng vượt qua thôi, tụi mình còn trẻ, đợi được.”
Tạ Ngật Chu: “Cậu đang trù tôi à.”
Cảnh Tu Tề nghiêm túc bịa chuyện: “Nói gì thế, tôi đang phân tích cho cậu một cách nghiêm túc đấy. Cậu xem, giờ cậu mới mười tám, lần đầu thích con gái, với tốc độ của cậu, kiểu gì cũng phải thêm chín năm nữa.”
Tạ Ngật Chu bóp lon nước, mí mắt hạ xuống, liếc xéo Cảnh Tu Tề, vẻ mặt nhàn nhạt không nói gì.
Trông anh lúc này không dễ chọc vào, Cảnh Tu Tề biết điều ngậm miệng, nhưng vẫn thấy Tạ Ngật Chu giơ tay lên.
Cảnh Tu Tề suýt nữa tưởng mình sắp bị đánh.
May mà Tạ Ngật Chu chỉ cười khẩy, lười để ý cái vẻ nhát gan của cậu ta, anh ném lon rỗng sang thùng rác bên trái, “keng” một tiếng, trúng đích.
“Có phương thức liên lạc của Nhiếp Tư Tư không, gửi cho tôi.”
“Có thật này.” Cảnh Tu Tề loay hoay một lúc, Tạ Ngật Chu liền bấm gửi lời mời kết bạn.
Anh đi thẳng vào vấn đề: “Dạo này Lâm Sơ Vũ ổn không.”
Nhiếp Tư Tư nói: “Ổn mà, rất ổn, sức khỏe cực tốt, ăn gì cũng ngon.”
Nhiếp Tư Tư lại nói: “Sao vậy, cậu có chuyện à?”
Giọng cô ấy không mấy thiện cảm, Tạ Ngật Chu cảm nhận được.
Cảnh Tu Tề nhìn Tạ Ngật Chu im lặng một lúc, gõ mấy chữ trong khung chat, rồi lại xóa từng chữ một, cuối cùng thoát ra.
“Thôi, ổn là được.”
Vậy nên chỉ đơn giản là xóa bạn.
Không có lý do nào khác.
Thích một người, cũng không phải cứ thích là được.
Phải là hai người cùng thích nhau mới được.
…
Điện thoại vang lên, là Giang Diễm: “Mua được chưa?”
Tạ Ngật Chu “ừ” một tiếng.
“Vậy cậu về nhanh đi.” Cậu ta dừng một chút, rồi nửa đùa nửa thật nói, “Cảnh Tu Tề hình như sắp không chịu nổi rồi.”
“…Bảo cậu ta chịu đi.”
Quán nướng này là “bảo vật” được các khóa đàn anh đàn chị của Đại học Kinh truyền miệng qua từng lớp.
Đầu dây bên kia Giang Diễm vẫn còn nói gì đó, Tạ Ngật Chu đã cúp máy, đẩy cửa quán nướng, hơi nóng trộn lẫn mùi thì là ập vào mặt.
Tầng một ồn ào náo nhiệt, dưới ánh đèn trắng, khói nướng lơ lửng.
Ánh mắt anh lướt qua chỗ ngồi cạnh cửa sổ thì khựng lại một chút, Lâm Sơ Vũ ngồi ở bàn phía trong, quay lưng lại, đang lật thực đơn, mái tóc dài vén sau tai, lộ ra một chiếc khuyên tai hình nơ bướm. Bàn họ có rất nhiều người, Tạ Ngật Chu không nhìn kỹ mà đi thẳng lên tầng hai.
Cầu thang gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, chìm trong sự ồn ào của quán.
Giữa tầng hai, Cảnh Tu Tề đang ngả vật trên ghế rên rỉ: “Nhanh lên, thuốc, bệnh viêm dạ dày này của tôi không chịu nổi nữa rồi.”
Giang Diễm đang cúi mắt nhìn xuống lầu, chậm rãi ngẩng lên, đẩy một ly rượu qua, khóe môi cong lên: “Trùng hợp thật.”
Cảnh Tu Tề bẻ hai viên thuốc nuốt xuống, uể oải, không còn nghe họ nói gì nữa.
Nhưng Tạ Ngật Chu đã nghe thấy.
Cũng hiểu rồi.
Tần Hằng đến sớm nhất, sau đó mọi người lần lượt tới đông đủ, tổng cộng khoảng mười người, vây quanh một chiếc bàn dài. Món lên chậm, trước mắt chỉ có một đĩa ngô nướng, Tần Hằng đang kể chuyện xấu hổ của buổi tiệc năm ngoái: “Khóa các cậu lần này giỏi hơn bọn tôi nhiều, ít nhất danh sách tiết mục khiến thầy cô hài lòng.”
Anh ta rót cho mấy nam sinh mới đến mỗi người một ít bia, tiếp tục nói: “Năm ngoái bị cắt mấy tiết mục liền, cuối cùng hết cách phải để tôi lên nhảy street dance cho đủ số, lâu rồi không luyện nên động tác cũng hơi cứng, cái Footwork đầu tiên đã ngã sấp xuống, video đến giờ vẫn còn treo trên diễn đàn.”
Sở Sở nghĩ lại chuyện đó vẫn cười không chịu nổi, suýt làm rơi miếng ngô nướng trên tay, cô nhướng mày: “Cũng có cái lợi mà, gương mặt đẹp trai của Trưởng câu lạc bộ Tần cuối cùng cũng được công chúng biết đến, hôm sau có không ít người tìm tôi xin WeChat của anh ấy đấy.”
Trần Tuyết trêu: “Cũng coi như trong họa có phúc rồi.”
Tần Hằng cười hai tiếng: “Cũng tạm.”
Mùi đồ nướng thơm nức, câu chuyện cũng càng lúc càng thoải mái.
“Câu lạc bộ của mình năm nay tân sinh viên ngoại hình ổn áp thật.” Một đàn anh năm hai họ Trương đột nhiên dùng đũa gõ gõ vào ly, “Đặc biệt là em Lâm, hôm tuyển người đã có mấy nam sinh tới hỏi thăm rồi…”
“Đúng đúng đúng!” Bên cạnh lập tức có người hùa theo, “Lần trước cũng có, còn mang trà sữa tới, bị tôi chặn lại luôn.”
Tần Hằng cười xấu xa, ghé lại gần: “Không ai lọt mắt à? Muốn tìm kiểu gì, anh giới thiệu cho.”
“Các anh đủ rồi nhé!” Tai Lâm Sơ Vũ đỏ bừng, “Trưởng câu lạc bộ dẫn đầu hóng chuyện thế này coi được không?”
Tần Hằng chẳng để tâm: “Như vậy mới giống một gia đình chứ.”
Trong tiếng cười ầm ĩ, Sở Sở đột nhiên ghé sát tai Lâm Sơ Vũ: “Nói thật nhé, mấy bộ khác có mấy nam sinh lén hỏi mình cậu có bạn trai chưa.”
Lâm Sơ Vũ vẫn câu đó: “Hiện tại mình không muốn yêu.”
Sở Sở hỏi vì sao.
Lâm Sơ Vũ nuốt miếng thịt xuống, dùng khăn giấy lau miệng: “Vì chuyện yêu đương với mình mà nói mức độ ưu tiên không cao lắm.”
“Mình vừa mới đến đây, gặp được rất nhiều người giỏi, hiểu thêm rất nhiều điều thú vị mà trước giờ chưa thử, nên muốn dành thời gian cho những thứ quan trọng hơn.”
Sở Sở cười: “Cậu đúng là… nhưng mình ủng hộ cậu, con gái nên có nội lực và chí khí của riêng mình, nhìn xa mới đi xa được, tham vọng sôi trào, càng dễ tích lũy để bùng nổ.”
Lâm Sơ Vũ gật đầu đồng ý.
Hai người cụng ly, Sở Sở lại nói đùa thêm một câu: “Trước đó mình còn tưởng cậu là kiểu hồi cấp ba đã nếm ‘trái cấm’, giờ nhìn rõ rồi nên mới…”
“Cậu từng thích ai chưa.”
Lâm Sơ Vũ khựng lại.
“Chắc là có nhỉ, mình thấy không thể là không có.” Sở Sở nhạy bén dồn tới.
Chưa kịp nói xong đã bị Lâm Sơ Vũ nhét cho một xiên đồ nướng, vội vàng ngăn lại: “Được rồi, đừng nói về mình nữa, mau ăn đi.”
Sở Sở “chậc chậc” hai tiếng, quay sang tám chuyện với Trần Tuyết.
Ba tiếng trôi qua lúc nào không hay.
Đến lúc tan cuộc, Tần Hằng bắt đầu gọi xe, anh uống nhiều nhất, đầu hơi choáng, chống tay lên đầu nói: “Tôi không về trường, mọi người về chú ý an toàn.”
Sở Sở tính toán một chút: “Anh gọi mấy xe rồi?”
“Ba xe.”
“Trần Tuyết với Mộng Mộng ở khu Nam, số người còn lại chắc ngồi không đủ, thiếu một chỗ.”
“Quên mất vụ này. Gọi thêm một xe nữa.”
Giang Diễm vừa hay từ tầng hai xuống thanh toán, ánh mắt chạm thẳng với Tần Hằng.
“Giang Diễm?” Tần Hằng thấy người thì lại hứng lên, “Cậu cũng ở đây à?”
Giang Diễm liếc nhìn đám người phía sau anh, rõ ràng đã biết từ trước mà vẫn giả vờ ngạc nhiên: “Liên hoan câu lạc bộ à?”
“Ừ.” Tần Hằng vỗ vai cậu ta, “Biết sớm thì đi cùng luôn rồi.”
Giang Diễm cười cười: “Thôi đi, lần sau hẹn riêng anh.”
“Được.” Anh ta chợt nhớ ra gì đó, “Cậu về kiểu gì?”
“Tôi lái xe.”
“Vừa hay.” Anh ta hạ giọng, “Giúp một chút, xe các cậu còn nhét thêm được một người không?”
Hiểu ý Tần Hằng, Giang Diễm gật đầu, ánh mắt lại lướt qua phía sau anh ta, lần này không che giấu nữa: “Lâm Sơ Vũ.”
Tần Hằng sững lại, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người: “Hai người quen nhau à?”
“Bạn học cấp ba.” Cậu ta giải thích đơn giản.
“À đúng rồi, nhớ ra rồi, hai người đều ở Đình Nam.”
Lâm Sơ Vũ không ngờ Giang Diễm lại đột nhiên nhắc tới chuyện họ là bạn học cấp ba. Thực ra ba năm cấp ba họ gần như không nói chuyện, ngay cả chào hỏi xã giao cũng không tính, liên hệ duy nhất chỉ là anh là bạn của Tạ Ngật Chu.
“Vậy vừa hay.” Tần Hằng quay sang Lâm Sơ Vũ nói, “Em đi xe của Giang Diễm đi, bạn cũ còn tiện chăm sóc.”
Lâm Sơ Vũ bị đẩy tới trước loạng choạng một bước, căn bản không có cơ hội từ chối, chuyện này trong mắt người khác cũng chẳng cần từ chối, cô liền nói được thôi, trong lòng lại bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm.
May mà là Giang Diễm, không phải người đó.
Khoảnh khắc ý nghĩ này xuất hiện, chính Lâm Sơ Vũ cũng khựng lại một chút.
Giang Diễm đưa chìa khóa xe cho Lâm Sơ Vũ: “0033, chiếc màu đen, cậu lên xe đợi trước đi. Bọn tôi còn một người nữa.”
Tần Hằng dặn đi dặn lại: “Đảm bảo đưa người về an toàn cho tôi đấy, đến nơi nhắn tin cho tôi.”
“Yên tâm, chắc chắn.”
Tần Hằng chỉ thấy Giang Diễm đáng tin, không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời cậu ta.
Lâm Sơ Vũ đi ra ngoài, trong đầu lại hiện lên gương mặt Tạ Ngật Chu, anh còn một người bạn, chắc không trùng hợp vậy đâu, chắc là không, nếu là Tạ Ngật Chu, Giang Diễm đại khái sẽ không đưa cô đi cùng.
Gió thổi tóc cô rối tung, cô tìm được chiếc SUV màu đen, chui vào ghế sau thì ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt.
Điện thoại hiển thị mười giờ, Lâm Sơ Vũ đeo tai nghe nghe nhạc, bọn họ có lẽ còn việc nên ra rất chậm, sự yên tĩnh và màn đêm làm cơn buồn ngủ của cô tăng lên, thêm cả cảm giác lâng lâng vì no, ý thức dần mơ hồ, mí mắt vô thức trĩu xuống.
Một lúc sau nữa, bên ngoài xe vang lên tiếng bước chân mơ hồ.
“Thật không lên à?”
“Tôi tự về.” Dừng một chút, giọng nói lạnh lẽo kia lại bổ sung, “Mở thoại đi, tôi cần xác nhận cậu ấy an toàn.”
Cảnh Tu Tề chịu thua, vừa rồi cậu mới biết Lâm Sơ Vũ cũng ở quán này, Giang Diễm hiểu chuyện biết bao, người cũng đã kéo qua rồi, bản thân còn bắt xe đi, chẳng phải là để nhường chỗ cho anh tạo cơ hội sao, kết quả người này lại chơi trò âm thầm bảo vệ.
“Được, cậu đừng hối hận, qua thôn này không còn quán khác đâu.”
Cô đã có bạn trai rồi, anh qua đó làm gì.
Tạ Ngật Chu đứng ở điểm mù tầm nhìn, Cảnh Tu Tề tự mình đi qua, mở cửa xe còn định chào hỏi bạn học cũ Lâm Sơ Vũ, ngoảnh lại nhìn, ồ, cô gái này đúng là vô tư, còn ngủ luôn rồi.
Lại quay về, cậu ta hạ thấp giọng nói với người kia: “Cậu ấy ngủ rồi.”
“Cậu thật sự mặc kệ à?”
Một khoảng im lặng.
Cửa ghế phụ được kéo mở khẽ khàng, có người ngồi vào, động tác cố ý nhẹ đến mức ghế gần như không phát ra tiếng.
Lúc động cơ khởi động rung lên, Lâm Sơ Vũ tỉnh lại một chút, mơ mơ màng màng, Cảnh Tu Tề kịp thời lên tiếng: “Tôi, Cảnh Tu Tề, tối nay Giang Diễm uống rượu nên tôi lái, cậu yên tâm.”
Lâm Sơ Vũ gật đầu, mơ hồ thấy phía trước còn có người, theo bản năng cho là Giang Diễm, cô nhỏ giọng nói làm phiền các cậu rồi.
“Không sao, cậu ngủ đi, còn một đoạn nữa, tôi lái chậm.” Giọng Cảnh Tu Tề hạ rất thấp, như sợ làm kinh động cơn buồn ngủ của cô.
Lâm Sơ Vũ vốn không định ngủ tiếp, cúi đầu mở màn hình điện thoại, ánh sáng chói khiến cô nheo mắt. Cảnh Tu Tề lái xe lại ổn đến lạ, tiết tấu xe chạy đều đều như khúc ru ngủ, cơn mệt mỏi mấy ngày thiếu ngủ lại ập tới, đầu cô vô thức nghiêng đi, đập vào cửa kính.
Phát ra một tiếng “cộc” không nhẹ không nặng.
Phía trước dường như có người quay đầu lại.
Trong khoang xe tối mờ, Lâm Sơ Vũ lơ mơ cảm giác nhìn thấy một góc nghiêng tinh xảo.
Đèn đường bên ngoài thoáng lướt qua đường nét của anh, bao phủ sống mũi cao thẳng, một gương mặt cô vô cùng quen thuộc cũng vô cùng thích, trái tim còn tỉnh dậy trước cả đôi mắt.
“Tạ Ngật Chu…” Lâm Sơ Vũ vô thức thì thầm.
Ba chữ rõ ràng rơi vào tai người phía trước.