Close

KHOẢNG TRỐNG – CHƯƠNG 62

Chương 62: Out

*

2 thoughts on “KHOẢNG TRỐNG – CHƯƠNG 62

  1. Lời chỉ trích chẳng qua chỉ là một thủ đoạn gây áp lực, ông ta rõ ràng là bị giẫm trúng chỗ hiểm nên mới có phản ứng dữ dội đến vậy. Giang Hằng nhìn ông ta đang nổi trận lôi đình, trong ký ức của anh, đây là lần đầu tiên ông ta chửi bới khó nghe như thế.

    Ghê thật, bị giẫm trúng chỗ hiểm mà xoay ngược lại chửi vuốt mặt không kịp đứa nào mà yếu chắc tái mét mặt mày không dám hó hé nửa câu rồi má t đọc mà t cũng tưởng thiệt không á

  2. Đặng Khải Chính cười ha ha, cười đến mức gần như không dừng lại được, già rồi, mắt đâm ra khô hơn, lại dễ rơi nước mắt hơn, nhưng trước khi giọt lệ kịp trào ra, ông vẫn kịp nén lại nụ cười: “Biết làm sao được, cứ suốt ngày giúp em ấy dọn dẹp đống rắc rối, thành thói quen mất rồi. Thôi kệ đi, tai nạn lao động thì tai nạn lao động vậy, đành chịu thôi.”

    Đọc tới đây là t khóc rồi á, mà cuối còn rung động với otp già của t nữa huhuhu

Gửi phản hồi