Chương 70: Cầu xin giúp đỡ

*

Nối tiếp đoạn trước. Ngụy Cảnh Chi ngồi kiệu suốt quãng đường đến ngõ chùa Tướng Quốc, ngôi nhà nơi này chính là biệt viện của chàng. Phúc An gọi mở cửa, chàng sải bước đi thẳng vào gian nhà chính. Trong nhà, sát vách tường là bài vị của mẫu thân chàng, trên bàn thờ bày biện lư hương, nến trắng, tế phẩm tam sinh, kẹo đường Sư Tiên, bánh quai chèo, bánh sanh chi, rượu thịt cùng các thứ đồ cúng tế khác. Chàng quỳ trên bồ đoàn dập đầu bái lạy, sau đó đốt giấy vàng, suốt từ đầu đến cuối đều im lặng không nói một lời.

Tế bái xong xuôi, Ngụy Cảnh Chi trở về nội phòng, trên bàn đã bày biện sẵn tiệc rượu, chính giữa nền nhà, chiếc chậu đồng thau lớn đang đốt than thú rừng rực. Phúc An gọi gia nhân trong trạch đến dập đầu, chàng ban thưởng tiền bạc cùng các thỏi vàng thỏi bạc nhỏ, rồi phẩy tay ra hiệu cho họ lui xuống, tự mình rót rượu nhấm nháp.

Qua chừng nửa tuần nhang, quản sự mang bái thiếp vào dâng lên, Phúc An quát mắng: “Đồ không biết nhìn trước ngó sau, giờ là lúc nào rồi mà còn dám đến làm phiền Nhị gia.”

Quản sự hoảng sợ định lui ra, Ngụy Cảnh Chi liền lên tiếng: “Trình lên đây.” Rồi lại bảo Phúc An: “Ngươi đọc cho ta nghe.”

Phúc An đón lấy bái thiếp, mở ra đọc: “Hạ quan Lễ bộ Chủ sự Đường Phưởng cùng thê tử cúi đầu trăm bái, kính cẩn dâng lên: một chiếc đĩa tròn sơn mài chạm đỏ họa tiết hoa dành dành thời Nguyên, một tấm bình phong cắm bàn chạm thủng hình Trạng nguyên cập đệ có đế viền men lưu ly, một bức thư họa vẽ cảnh liễu rủ tơ bay thời Nam Tống, một pho tượng Quán Thế Âm Bồ Tát giáp trữ dát vàng, một chiếc bình cổ dài thất bảo thiêu họa tiết mẫu đơn trên nền trắng ánh trăng…”

Ngụy Cảnh Chi ngắt lời: “Cho bọn họ vào gặp.”

Chẳng mấy chốc, nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, Phúc An vén rèm lên, Đường Phưởng cùng Khâu thị bước vào, tiến đến trước mặt quỳ lạy. Ngụy Cảnh Chi nói: “Hôm nay là đêm trừ tịch, không cần phải câu nệ lễ nghi, Đường đại nhân có thể nể mặt cùng ta uống vài chén rượu chăng?”

Đường Phưởng hoảng hốt chắp tay vái dài: “Được ngồi cùng mâm với Ngụy đại nhân là phúc phận của hạ quan.” Phúc An hầu hạ Đường Phưởng ngồi xuống, quản sự bê thêm ghế tới mời Khâu thị ngồi, đồng thời dâng lên trà bánh.

Phúc An cầm ấm rót rượu cho Đường Phưởng, Đường Phưởng không dám tùy tiện, ngửa cổ uống cạn một hơi, cổ họng đau rát như lửa bỏng. Ngụy Cảnh Chi khẽ mím môi, Phúc An cũng cười bảo: “Đây là rượu mạnh, vị cay nồng, Đường đại nhân cứ thong thả mà uống thôi.”

Đường Phưởng đỏ bừng mặt nói: “Nghe danh Ngụy đại nhân thích dùng rượu phương Nam và rượu bồ đào, không ngờ cũng uống cả rượu mạnh.”

“Ăn mãi một vị thì muốn đổi thay, nếm lâu một mùi thì thèm cái mới. Sơn hào hải vị ăn hoài cũng thấy nhạt, cơm rau dưa thường ngày ăn mãi lại thèm chút mỡ màng.” Chàng chuyển dời ánh mắt chằm chằm nhìn vào Khâu thị, bờ môi còn vương vệt rượu, cười như không cười: “Đàn bà cũng vậy thôi!”

Bạn cũng có thể thích...

3 Bình luận

  1. Khi nào chị Diên mới ngược lại anh đây

  2. Cơ mà… Một người chồng mà làm đc chuyện để vợ mình hầu hạ người khác như này thì…

Gửi phản hồi