Chương 40: Cảm tình
*
Chờ tất cả mọi người đi khỏi, sau khi cánh cửa đã đóng chặt, Tống Mỹ San lầm lũi đi về phía phòng ngủ. Phùng Vu rảo nhanh hai ba bước đến trước mặt, bóp chặt lấy cánh tay cô, bực bội hỏi: “Em muốn rời xa anh sao?”
Tống Mỹ San quay đầu, chăm chăm nhìn anh, đôi mắt cô đen trắng rõ mồn một, lạnh băng. Ánh nhìn đó càng làm Phùng Vu thêm tức giận, anh chất vấn: “Em thà vào viện mồ côi, cũng không chịu ở bên anh sao?”
Cô nói: “Nếu nghĩ như vậy khiến anh thấy dễ chịu hơn, thì cứ coi như là em muốn đi đi. Bây giờ em chán ghét mọi thứ đến tận cùng rồi, một khắc cũng không muốn chịu đựng thêm nữa.”
Cô làm sao có thể nói lời ly biệt một cách nhẹ lòng mà không đau đớn chứ, vậy thì những ngày qua sự giày vò của anh tính là gì? Anh vô cùng thất vọng: “Em có phải là em gái ruột của anh không hả? Em chỉ cần lắc đầu, hoặc nói không phải, chúng ta từ nay sẽ một dao cắt đứt, không còn liên can gì nữa. Em muốn đi đâu thì đi, anh sẽ không mảy may quản đến em nữa!”
Tống Mỹ San không phải là không dám nhận, cô có thể lắc đầu nói không phải với bất kỳ ai, nhưng duy chỉ đối diện với Phùng Vu, miệng cô hệt như bị băng keo dán chặt, nửa câu cũng không thốt ra nổi.
Tận sâu trong lòng cô giấu giếm rất nhiều sự ích kỷ, cho dù Phùng Vu có bỏ rơi cô, cô cũng không muốn anh được sống yên ổn. Một đứa em gái ruột thịt máu mủ tình thâm sẽ vĩnh viễn không bao giờ là một khách qua đường trong cuộc đời anh. Nếu cô chọn thừa nhận thực tế, ban đầu anh có lẽ sẽ nhớ thương cô, nhưng ngày dài tháng đoạn, anh rồi cũng sẽ tâm an lý đắc mà quên bẵng cô đi. Đó là quy luật tự nhiên, là định luật bất biến không thể phá vỡ, hệt như ngày đêm thay đổi, bốn mùa tuần hoàn, con người ta lúc nào cũng thích cái mới, chán ghét cái cũ, đến cuối cùng những chuyện cũ xưa cũng bị quẳng ra sau đầu.
Tống Mỹ San không muốn Phùng Vu quên mình, điều đó còn khiến cô khó chịu hơn cả cái chết.
“Em chính là em gái ruột của anh, cả đời này anh cũng không rũ bỏ được em đâu!” Thấy Phùng Vu kinh ngạc trợn tròn mắt, cô lại chột dạ, gục đầu xuống nói: “Em không cần anh phải chịu trách nhiệm với em đâu!”
Kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo, sự tình đã đến nước này rồi mà cô vẫn còn lý thẳng khí hùng lừa dối anh! Cô thì có khác gì Phùng Kiến Quốc và Phùng Chính Nghi chứ, đều trăm phương ngàn kế muốn lợi dụng anh!
“Đại tiểu thư rốt cuộc vẫn là đại tiểu thư, một thân ngạo khí, sắt đá vô tình.” Phùng Vu tức giận nói lời cay nghiệt: “Trong mắt chỉ có bản thân mình, ích kỷ tự đại, tùy tiện làm càn, không biết nhìn nhận thời thế, chẳng hiểu phân tấc tiến lui, nửa phần uất ức cũng không chịu nhận, cứ gặp xung đột là chỉ biết trốn chạy, từng chút một mài mòn sạch sẽ mọi sự kiên nhẫn của người khác.”
Nói xong câu đó, anh quay người thay giày đi xuống lầu, bước ra con ngõ nhỏ. Đi được mười mấy bước, anh quay đầu nhìn lại ban công nhà mình, cánh cửa sổ vẫn mở ra để đón gió, Tống Mỹ San không hề ngó đầu ra ngoài.
Anh đi lang thang một hồi rồi rẽ vào tiệm chiếu video. Cẩu Bách Huệ là người ra mở cửa, cô đang gội đầu, trên vai vắt một chiếc khăn lau cũ, mái tóc ướt sũng. Thấy anh, cô ta bỗng thẫn thờ, những giọt nước từ trên trán chảy tuột vào trong mắt.
Phùng Vu hỏi: “Trần Đậu Đậu có ở đây không? Không có thì tôi đi.”
“Anh đừng đi, cứ vào trong ngồi trước đã.” Cẩu Bách Huệ dùng khăn quấn đại mái tóc lại, nhanh nhảu nói: “Để tôi đi gọi anh trai qua.” Rồi cô ta quýnh quáng phóng đi ngay.
Phùng Vu bước vào trong ngồi, buổi chiều tiệm chiếu video không mở cửa kinh doanh nên trống hoác. Bên dưới bậu cửa sổ, trên chiếc ghế đẩu đặt một chậu nước dùng dở, nổi những bong bóng xà bông màu xám trắng, sực lên mùi xà bông lưu huỳnh.
Anh thầm nghĩ, nếu bảo Tống Mỹ San dùng xà bông lưu huỳnh này để gội đầu, đại tiểu thư chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, cô nâng niu mái tóc của mình lắm.
Chẳng biết ở viện mồ côi người ta cho dùng loại gì nữa… Anh chợt nghe thấy tiếng bước chân, không chỉ có Trần Đậu Đậu, mà cả Tiền Khải và Đào Lỗi cũng cùng tới.
Cẩu Bách Huệ lặng lẽ bưng chậu nước đi chỗ khác.
Tiền Khải mang đến một chai bia Lực Ba, Đào Lỗi xách một chiếc cặp lồng nhôm đựng đậu nành luộc muối, Trần Đậu Đậu tìm đâu ra bốn chiếc ly thủy tinh, rót đầy bia vào từng ly rồi quay sang hỏi Phùng Vu: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”
Phùng Vu hớp một ngụm bia, lầm lì không nói một lời. Mấy đứa khác nhìn nhau trân trân, Tiền Khải liền đánh tiếng lảng sang chuyện khác: “Nghe nói mấy ngày nay trên mặt Diệp Thành Tân lúc nào cũng có vết thương, bị ông già cậu ta tẩn cho một trận ra trò.”
“Sao lại bị đánh chứ?”
“Kỳ thi thử đại học vừa rồi, cậu ta đến cả top mười toàn khối cũng không chen chân vào nổi. Ngược lại là anh Vu, nhà xảy ra chuyện lớn, nghỉ học mất mấy ngày liền mà vẫn giật giải nhất toàn khối như thường.” Trần Đậu Đậu nói: “Tôi nghe lén các thầy cô trong văn phòng dự đoán, anh Vu mà vào Đại học Đồng Tế là cái chắc, mười phần chắc chín.”
Đào Lỗi hạ thấp giọng: “Tôi có chuyện này, chẳng biết có nên nói hay không nữa!”
“Nói đi!” Tiền Khải bảo: “Đừng có úp úp mở mở nữa.”
Cẩu Bách Huệ đang ra sức lau sạch những vệt nước vương vãi trên sàn nhà.
Đào Lỗi gọi lớn: “Em gái Bách Huệ ơi, làm phiền em chiên ít bánh phồng tôm mang lên giùm nha!”
Chờ cô ta bước ra ngoài, cậu ta mới nói: “Ba tôi làm ở đội hình sự của cục công an, lúc ăn cơm ông có thuận miệng nhắc tới, nói vụ tai nạn xe cộ của ba mẹ anh Vu lần này có chút kỳ lạ.”
“Kỳ lạ?” Phùng Vu chăm chăm nhìn cậu ta hỏi: “Lời này có ý gì?”
“Theo như điều tra tại hiện trường thì bảo là do mất phanh mới dẫn đến va chạm. Chiếc xe đó do ba cậu cùng một bác tài khác họ Diêu thay phiên nhau lái. Bác Diêu có nói, hai ngày trước khi xảy ra tai nạn, ba cậu vừa mới đem xe đi bảo dưỡng, toàn bộ má phanh đều đã được thay mới tinh.”
“Cho nên ý cậu là, vụ tai nạn này có thể là do kẻ khác cố tình hãm hại?” Phùng Vu không tài nào tin nổi, liền hỏi: “Vậy tại sao không lập án điều tra?”
“Ba tôi bảo, ba cậu chắc là muốn tiết kiệm tiền nên thay loại má phanh là hàng nhái kém chất lượng, tính năng an toàn rất khó nói. Hơn nữa chiếc xe lại bị đâm cho nát bét, lại gặp đúng lúc thời tiết khắc nghiệt, mặt cầu bị sụt lún, nên cũng không tra ra được động cơ cố ý gây thương tích của người khác. Tổng hợp lại các yếu tố thì không đủ điều kiện để cấu thành vụ án hình sự, bởi vậy đành phải quyết định không lập án.”
Phùng Vu im lặng, uống cạn ly bia rồi nói: “Ba tôi thế nào các cậu đều biết rõ mà, ông có keo kiệt đến mấy cũng không đời nào đem mạng sống của chính mình ra làm trò đùa đâu, má phanh tuyệt đối không có vấn đề gì hết!”
Đào Lỗi tiếc nuối bảo: “Nếu tôi không bị mù màu thì đã đăng ký thi vào trường cảnh sát rồi.”
“Hay là để tôi thi vào trường cảnh sát cho! Lỗi Tử thi sư phạm.” Tiền Khải hỏi: “Còn Đậu Đậu vẫn tính thi đại học y hả?”
Trần Đậu Đậu gật đầu, sực nhớ ra điều gì liền nói: “Kỳ thi thử lên cấp ba vừa rồi, Đại Tiểu Thư cũng giật giải nhất toàn khối đó. Anh Vu, sao sắc mặt cậu lại như vậy? Không thấy mừng cho em ấy à?”
Cẩu Bách Huệ bưng lên một đĩa bánh phồng tôm lớn.
Phùng Vu nói: “Người bên ban dân phố đến rồi, bàn bạc chuyện sắp xếp chỗ ở cho tôi với Mỹ San, họ muốn đưa Mỹ San vào viện mồ côi.”
“Cái gì!” Mấy đứa đồng thanh hét lên: “Tại sao chứ? Đến cả Đại Tiểu Thư cũng bằng lòng đi sao?”
Phùng Vu đem ngọn ngành câu chuyện tóm tắt lại những ý chính nói qua một lượt. Tiền Khải tức giận chửi đổng lên: “Mấy người chú với cô của cậu đúng thật là không phải con người mà.”
Trần Đậu Đậu nói: “Nếu không phải tại con khốn Lan Lan kia hại nhà tôi đến mức tan cửa nát nhà, thì nhà tôi đã có thể thu nhận Đại Tiểu Thư rồi, mẹ tôi hồi xưa quý em ấy lắm.”
Tiền Khải hỏi: “Không phải là thân thích cũng có thể thu nhận sao?”
Đào Lỗi giải thích: “Nếu không có ông bà trực hệ, anh chị đã trưởng thành, hay họ hàng thân thích, thì tiêu chuẩn điều kiện sẽ được nới lỏng ra, bạn bè của cha mẹ hoặc chòm xóm láng giềng tự nguyện thu nhận thì cũng có thể làm thủ tục ủy thác chăm sóc.”
Tiền Khải bảo: “Vậy để tôi về nhà hỏi ba mẹ tôi xem sao.”
“Thôi đừng làm khó chú dì làm gì.” Phùng Vu nói: “Hoành cảnh nhà cậu thế nào ai mà chẳng rõ chứ!” Anh uống bia vào thấy đầu óc váng vất, trong dạ dày cũng cồn cào khó chịu, chẳng buồn hé môi nói thêm lời nào, bèn đứng dậy cáo từ.
Cẩu Bách Huệ mang ra một ly nước lọc cùng một vỉ thuốc đau bao tử, Phùng Vu xua xua tay rồi bước đi.
Trần Đậu Đậu sa sầm nét mặt cười lạnh: “Bỗng dưng tỏ vẻ ân cần, không có mưu đồ bất chính thì cũng là kẻ trộm cắp.”
Phùng Vu trở về đến nhà, bước vào phòng mình liền ngã đầu xuống giường ngủ thiếp đi. Cảm giác ánh mặt trời chiếu ngay bên bậu gối, sáng chói lòa làm nhức cả mắt, anh liền gọi lớn bảo Tống Mỹ San kéo rèm cửa sổ lại.
Chỉ trong chốc lát, không gian trước mắt bỗng tối sầm lại, một bóng người đã bước đến bên cạnh anh, một lòng bàn tay áp lên vầng trán anh, mang lại một cảm giác mát rượi.
Anh nắm chặt lấy bàn tay đó, lẩm bẩm nói: “Tống Mỹ San, Đại Tiểu Thư, em gái ơi, em chỉ toàn bắt nạt anh, lừa dối anh, thấy anh đau lòng khổ sở là em vui lắm phải không!”
Tống Mỹ San không nói lời nào, rút bàn tay ra rồi tìm chiếc nhiệt kế kẹp vào dưới nách anh. Anh lật người một cái, một cánh tay vòng qua ôm xiết lấy eo cô, đầu tựa sát vào chân cô, ý thức chìm vào hôn mê mỏi mệt.
Cô chăm chú ngắm nhìn gương mặt anh, nhìn thế nào cũng thấy không đủ, liền không tự chủ được mà dùng ngón tay từ trán anh nhẹ nhàng vuốt xuôi xuống, dọc theo sống mũi cao, chạm đến bờ môi đang khô khốc nóng rực của anh. Anh cứ ngỡ đó là dòng nước, bèn đưa đầu lưỡi ra liếm nhẹ một cái.
Tống Mỹ San giật bắn mình, cảm giác tê dại hệt như bị mèo cắn, khuôn mặt trong phút chốc nóng bừng như lửa đốt. Cô vội gạt cánh tay anh ra, chạy đi rót nước mang lại, đỡ anh dậy cho uống thuốc, rồi lại vắt một chiếc khăn lạnh đắp lên trán cho anh.