Chương 11: Cậu theo bản năng ngoảnh đầu lại, ngón trỏ bị mũi dao rạch ra một đường máu mảnh.

*

Đêm không vui vẻ này quy về bình lặng trong lời hòa giải hai bên của Triệu Hinh Viện.

Lục Chính Đào dẫn Phan Hạo Xuyên vào phòng nhỏ, nghiêm mặt hỏi: “Thầy chủ nhiệm bắt đầu bảo cháu đến nhà họ hàng thầy ấy phụ đạo bài vở từ bao giờ? Sao không nói với chú và dì Lan?”

“Chưa lâu đâu ạ… chính là từ sau lần Giám đốc Tưởng đến trường.” Phan Hạo Xuyên biết mình không nên giấu giếm, nhưng đây là “công việc” duy nhất mà với năng lực hiện tại cậu có thể nhận được, Tưởng Vĩ Bằng ít nhất nói đúng một chuyện, nghèo cho sạch rách cho thơm, dựa vào bản lĩnh của mình kiếm tiền thì không mất mặt.

“Những lời chú nói cháu đều quên hết rồi!” Lục Chính Đào rất tức giận, “Cháu có biết nửa năm tiếp theo này quan trọng đến mức nào không, nếu thành tích của cháu bị ảnh hưởng, cuối cùng tổng điểm không đủ chuẩn thì sẽ mất đi tư cách tuyển thẳng! Con đường đời liên kết chặt chẽ từng nấc một, sai một ly đi một dặm, đến lúc bỏ lỡ trường tốt rồi cháu có hối hận cũng không kịp nữa đâu!”

Phan Hạo Xuyên đương nhiên hiểu rõ tấm lòng của ông, nhỏ giọng nói: “Một tuần cháu chỉ đi hai buổi thôi, không ảnh hưởng đến việc học đâu ạ…”

Lục Chính Đào thở dài, vẫn lắc đầu, “Sau này đừng đi nữa, phía thầy giáo để chú đi nói. Còn Xuân Kỳ, nó không làm phiền cháu ở trường đấy chứ? Chú Lục tuy bảo cháu giúp đỡ chăm sóc nó nhưng cũng chỉ muốn hai đứa ở trường có bạn có bè trông nom lẫn nhau, cháu phải hiểu bài vở của mình mới là quan trọng nhất! Xuân Kỳ cũng không còn là đứa trẻ con nữa, gửi vào trường nội trú cũng là để rèn luyện tính độc lập cho nó, cháu đừng việc gì cũng giúp nó. Lần thi cuối kỳ này nó thi rất tốt, chú Lục rất cảm ơn cháu, nhưng học tập và cuộc sống đều không thể thiếu sự tự giác, như thế sau này trưởng thành mới có thể tự lập tự cường được!”

“Con rất tự giác mà!”

Lục Xuân Kỳ nghe lén nãy giờ, liền lách qua khe cửa chui vào, “Bài làm sai con đều tự phân loại sắp xếp, tổng kết lại trọng tâm kiến thức rồi mới tập trung luyện các dạng bài tương tự, anh Tiểu Xuyên bảo thế này gọi là suy một ra ba.”

“Ái chà giỏi quá nhỉ!” Lục Chính Đào xoa xoa đầu cô bé, “Thế thì bố giao cho con một nhiệm vụ mới, con giúp bố trông chừng anh, ở trường là phải làm những việc học sinh nên làm, không cho phép cậu ấy làm những việc ngoài chuyện học tập!”

“Tuân lệnh!” Lục Xuân Kỳ giơ tay chào kiểu quân đội, cười khúc khích.

Trước đây bố mẹ toàn bảo Phan Hạo Xuyên trông chừng cô bé, bây giờ cuối cùng cũng đến lượt cô bé trông chừng cậu!

Màn đêm ngày càng sẫm lại, Lục Xuân Kỳ và Phan Hạo Xuyên lần lượt đi ngủ ở phòng lớn và phòng nhỏ, Lan Mỹ Thục khoác chiếc áo ngoài bước ra, Lục Chính Đào vẫn đang ngồi bên bàn ăn nhỏ nghiên cứu mấy cái túi vải.

“Hôm nay em… có phải nói sai lời gì rồi không?” Lan Mỹ Thục tựa vào lưng ghế ngồi xuống, vẫn còn sợ hãi.

“Làm mất lòng Giám đốc Tưởng, việc tìm việc của em chắc chắn tiêu tùng rồi, liệu chuyến đi tàu tới của anh có bị ảnh hưởng theo không?”

“Không đến mức thế đâu, tính nết Lão Tưởng nóng nảy nhưng cũng không phải loại người thù lặt vặt!”

Lục Chính Đào xoa xoa vai bà an ủi, “Nhưng Lão Tưởng tuy nói thẳng nhưng cũng là nói thật, phong trào ‘phá ba sắt’ đang diễn ra rầm rộ, bây giờ thời đại khác rồi, bát cơm sắt, ghế sắt, lương sắt trước đây nói tới đều sắp thành quá khứ cả rồi.”

“Làm việc cả nửa đời người, đạt bao nhiêu năm lao động tiên tiến, chiến sĩ thi đua, làm đến mức chân tay già khọm đi, vất vả và vinh quang đều tan thành mây khói!” Lan Mỹ Thục cười khổ, “Ngày xưa em từng là tổ trưởng phân xưởng đấy, thế mà sang bên nhà hàng Phú Hào người ta nói sao? Ở cái tuổi này của em chỉ có thể vào bếp sau làm công nhật, em nghĩ thì làm phụ bếp thì phụ bếp, việc nhà em cũng thạo, biết đâu còn học thêm được chút tay nghề. Thế mà hổ xuống đồng bằng bị chó khinh! Thợ già đứng đầu coi khinh bà già này thì đã đành, thợ trẻ tự mình tay chân không sạch sẽ lại còn đổ vấy cho em ăn trộm!”

Bà hậm hực nhổ một bãi, nhưng trong mắt lại chan chứa nỗi thê lương, “Sao lại thành ra thế này chứ… Rốt cuộc là cái thế thái này đổi thay, hay là lòng người đã đổi thay…”

“Đừng nghĩ như thế…” Lục Chính Đào chỉ có thể khuyên bà như vậy, “Công việc ở nhà máy Quang Nghi quá vất vả, em nghỉ cũng tốt, chuyện tìm việc đừng vội, rừng nào mà chả có chim, loại người không biết lý lẽ thì mình bỏ đi! Em cứ nghỉ ngơi một thời gian đã, rồi thong thả tìm cơ hội mới.”

“Nghỉ ngơi làm sao? Thong thả thế nào được?” Lan Mỹ Thục thở dài thượt, muốn trách Lục Chính Đào, lại muốn trách bản thân mình, “Anh cả với chú ba của anh vừa mới nạo vét mất hơn nửa số tiền tiết kiệm trong sổ ngân hàng của chúng mình, em lại tiếp tục mất việc.”

Bà ngẩng đầu nhìn quanh căn nhà một lượt, chỉ thấy bàng hoàng.

“Người ta bảo khu nhà thủy thủ oai phong lắm, chỉ có em mới biết, toàn là cái vỏ hào nhoáng suông, cái rương rỗng tuếch.”

Lục Chính Đào cũng hối hận vì đã không chống đỡ nổi áp lực, nhưng hối hận thì đã muộn.

“Đợi Kiến Nghiệp sang Mỹ đứng vững chân rồi thì nó sẽ gửi tiền về thôi…”

Lan Mỹ Thục cười nhạt: “Đợi? Đợi đến tháng năm nào?”

Chi bằng nói thẳng ra, một đi không trở lại.

Trong lòng hai vợ chồng đều sáng như gương.

Lục Chính Đào không dám nói thêm nữa, im lặng một hồi rồi đưa cái túi vải trong tay cho Lan Mỹ Thục xem, “Anh vừa nghiên cứu qua rồi, cái này không khó, làm được, tính toán lợi nhuận gộp ra thì chỉ cần sản lượng tăng lên là cũng khá triển vọng đấy.”

Một chiếc túi vải nhỏ nhắn lại là chiêu thức mà người mẹ gần tuổi thất thập của Lan Mỹ Thục nghĩ ra cho gia đình con gái.

Lan Thải Vân ở trong núi sâu làm thầy thuốc tộc Xa cả đời, trồng thảo dược cả đời, nghe vị chủ nhiệm dưới thành phố lên thu mua thuốc kể lại rằng những năm gần đây thuốc Tây phổ biến, người uống thuốc Bắc ngày càng ít, nghiệp vụ cả đầu trên lẫn đầu dưới đều co hẹp lại, đến cả túi đựng thuốc cũng không nhập được hàng.

Bà nghĩ đây là một cơ hội kinh doanh nên vội vàng gọi điện thoại báo cho con gái và con rể. Lục Chính Đào chạy vạy khắp nơi, tìm mối lái, tích cực hỏi han, cuối cùng cũng tìm được người trung gian lấy được vải vóc và hàng mẫu.

“Muốn sản xuất hàng loạt thì làm từng cái một chắc chắn quá chậm!”

Lan Mỹ Thục cầm lấy, cẩn thận nghiên cứu đường kim mũi chỉ, bà đã bỏ bê kim chỉ bao nhiêu năm nay, giờ muốn cầm lại vừa hồi hộp lại vừa lo lắng, “Em thấy phải gấp đôi cả mảnh lớn lại, trên gấp một nếp, dưới gấp một nếp, may đè đường dọc rồi mới cắt ra, làm thế này mới nhanh!”

Trong nhà vừa hay vẫn còn giữ chiếc máy khâu mua từ hồi cưới năm xưa, Lan Mỹ Thục tưởng tượng cảnh bàn chân nhấn bàn đạp, thanh xuân và sức sống hình như lại trở về trên người bà.

Lục Chính Đào ôm lấy vai bà, hôn một cái lên má bà.

“Sẽ tốt thôi, mọi chuyện rồi sẽ tốt cả thôi!”

Phan Hạo Xuyên và Lục Xuân Kỳ cũng đều chưa ngủ, mỗi người ở trong phòng mình nghe lén, họ cũng đều tin rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.

……

Buổi sáng nghỉ đông vẫn như mọi khi, Lan Mỹ Thục nấu xong bữa sáng, gọi lũ trẻ dậy rồi đẩy chiếc xe Karacha ra khỏi nhà, giả vờ như vẫn đi làm ở nhà máy.

Lục Chính Đào đang trong đợt nghỉ phép ở nhà cũng không rảnh rỗi, năm lần bảy lượt bảo phải đi tìm bạn bè trên bờ ăn cơm uống trà, trước khi ra khỏi nhà lúc nào cũng mang theo hai bao thuốc lá, một chai rượu, hoặc giả là một túi hàng sơn lâm tươi ngon.

Bố mẹ mỗi ngày ra ngoài làm gì, Lục Xuân Kỳ đoán được tám chín phần, không còn như trước kia suốt ngày đòi đi Công viên Tả Hải chơi khu Thủy thành Venice nữa, ngoan ngoãn ở khu tập thể hải viên dắt chó Đại Hoàng đi dạo, làm đồ thủ công.

Lan Mỹ Thục chỉ dạy một lần là cô bé đã biết làm, cầm chiếc kéo nhỏ dọc theo khoảng giữa hai đường chỉ nhỏ mà mẹ dùng máy khâu may đè trên dải vải bông, cắt rời từng cái ra là thành những chiếc túi vải nhỏ bốn phương tám hướng vuông vắn.

Cô bé và Phan Hạo Xuyên một người cắt, một người gấp, một người cắt mệt rồi thì lại đổi cho nhau, rất nhanh đã xếp thành một ngọn núi nhỏ, xếp gọn gàng cho vào trong chiếc thùng carton lớn, chồng ở góc tường, cả hai đều tràn ngập cảm giác tự hào.

Buổi chiều sau khi làm xong bài tập, dưới nhà cũng dần náo nhiệt lên. Vừa nghỉ hè nghỉ đông là bọn trẻ trong khu tập thể lại đông lên, một đám học sinh tiểu học ngày nào cũng quấn lấy Lục Xuân Kỳ và Phương Mẫn Chân hai chị lớn, chẳng khác nào Hoa Quả Sơn.

Lục Xuân Kỳ dùng một hộp kẹo Khỉ Vương Đan dụ dỗ tụi nó thay phiên nhau đứng làm trụ, mỗi đứa một đầu kéo dây chun, cô bé thân hình nhẹ như chim én, ngoắc chân, lộn hoa, dẫm tam giác, đan giỏ hoa, một cú xoay người nhẹ nhàng nhảy ra, lũ học sinh tiểu học đồng loạt vỗ tay reo hò.

Mùa đông ngày ngắn đêm dài, Phương Mẫn Chân không dám chơi quá lâu, nhìn đồng hồ đeo tay một cái rồi về nhà ăn cơm. Bố mẹ Lục Xuân Kỳ đều chưa về nhà, cô bé lại ham chơi, vã cả mồ hôi hột vẫn không thấy mệt, cởi áo khoác ra chỉ mặc mỗi chiếc áo len màu đỏ rực, còn muốn thử thách độ cao mới, mấy đứa trẻ giữ dây chun cũng sợ bố mẹ gọi về giục, sốt sắng hỏi: “Bao giờ mới đến lượt bọn em ạ?”

“Bao giờ chị thua thì mới đến lượt!”

Lục Xuân Kỳ ra dáng chúa sơn lâm, chỉ đạo tụi nó giơ cao lên.

“Quả bóng nhỏ, giơ chân đá, hoa mã lan nở hai mươi mốt…” Dây chun từng nấc từng nấc nâng cao lên, đám trẻ đợi đến sốt cả ruột trố mắt nhìn chị lớn càng nhảy càng sung, càng nhảy động tác càng phức tạp, tiếng chân chạm đất tạch tạch tạch như tiếng trống, tựa điệu múa, uyển chuyển khiến người ta không lỡ chớp mắt.

Phan Hạo Xuyên làm xong một đề thi, nhìn thời gian thấy đã không còn sớm liền đứng dậy vào bếp chuẩn bị bữa tối trước.

Cật lợn làm món xào giòn kép dùng đến sứa biển ngâm vào nước sạch cho bớt mặn, cật lợn bổ đôi ra, dùng mũi dao lọc bỏ gân màng, thái hoa hình chữ thập.

Bên ngoài cửa sổ tiếng Lục Xuân Kỳ hát đồng dao xướng nhịp ríu rít như chim nhỏ, cậu không kìm được ngẩng đầu lên nhìn, bóng dáng màu đỏ rực như ngọn lửa chao đảo giữa mùa đông.

Bất ngờ cô bé nhảy lên một cái, linh hoạt xoay người lại, cậu theo bản năng ngoảnh đầu đi, ngón trỏ bị mũi dao rạch ra một đường máu mảnh.

Dây chun dần dần được nâng cao lên ngang vai, một đám trẻ đang nhìn đến ngơ ngẩn, thở cũng không dám thở mạnh thì đột nhiên kính koong kính koong một tràng chuông xe đạp vang lên chói tai.

Mọi người ngoái đầu lại nhìn, một chiếc xe đạp màu xanh da trời từ trên dốc cao lao xuống, đến trước mặt họ mới phanh khựng lại, anh lớn thời thượng mặc bộ đồ thể thao sọc ngang xanh trắng trên xe nở nụ cười xấu xa gọi lớn:

“Lũ con nít ranh dễ bị gạt thật, chị lớn đang coi mấy đứa làm lao động trẻ con đấy, đợi đến tối mịt cũng không đến lượt mấy đứa đâu!”

Chỉ riêng cái khí thế thôi đã đủ dọa người rồi, một đám học sinh tiểu học như nhìn thấy quái vật trong phim Siêu nhân Điện quang liền giải tán chạy mất dép.

Không còn ai kéo dây chun nữa, Lục Xuân Kỳ tức điên lên:

“Tưởng Tinh Dã cậu cố tình đấy à?!”

Cậu chỉ vào cây cổ thụ vặn mình trong khu tập thể, “Đồ ngốc, lắm cây thế này, tìm đại một cây buộc vào là xong chứ gì!”

Lục Xuân Kỳ trợn ngược mắt lên trời, “Cậu mới là đồ ngốc, hai cây cách xa thế kia mình nhảy làm sao được?!”

“Đồ ngốc, chẳng phải còn có mình đây sao!” Tưởng Tinh Dã nhặt sợi dây chun dưới đất lên định đi tìm một cây nhỏ xui xẻo nào đó, Lục Xuân Kỳ càng nghĩ càng tức, nắm chặt đầu dây chun bên kia không cho cậu lấy đi.

“Mình không chơi nữa, mình về nhà đây!”

Cô bé dùng sức, nhưng Tưởng Tinh Dã lại không chịu buông tay.

“Tại sao?”

Tưởng Tinh Dã bỗng nhiên hỏi: “Cậu là không muốn chơi nữa, hay là không muốn chơi với mình? Cậu ghét mình lắm à?”

Khung cửa sổ bếp tầng hai, Phan Hạo Xuyên gọi xuống dưới nhà:

“Lục Xuân Kỳ, về nhà ăn cơm!”

Cô bé dạ một tiếng rồi giật mạnh hơn một cái, Tưởng Tinh Dã đã thả tay ra, cô bé vội vàng thu dây chun rồi chạy về nhà.

Lúc quay lưng đi, hình như cô bé nghe thấy Tưởng Tinh Dã đằng sau nói nhỏ một câu gì đó, cô bé hơi ngạc nhiên, khi ngoảnh đầu lại nhìn thì cậu đã đạp xe chạy mất hút rồi.

Cô bé thẫn thờ mất hai giây rồi cũng không quá bận tâm, chạy bịch bịch lên lầu, Phan Hạo Xuyên vẫn đang bận rộn trong bếp.

Tivi đang mở phát chương trình thời sự, robot lặn tự do không dây cáp cấp độ 6000m đầu tiên của Trung Quốc CR-01 ra Thái Bình Dương tiến hành thử nghiệm trên biển, đồng thời thăm dò khu vực mỏ kết hạch đa kim ở độ sâu 5300m dưới nước. Các nhân viên nghiên cứu phát triển thuộc Viện Nghiên cứu Tự động hóa Thẩm Dương – Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc đã lần lượt chinh phục nhiều bài toán khó như truyền thông dưới nước, niêm phong áp suất cao, điều khiển hành trình tự động, hệ thống động lực, hoàn thành mỹ mãn nhiệm vụ khảo sát, đánh dấu trình độ kỹ thuật tổng thể về nghiên cứu phát triển robot của nước ta đã bước vào hàng ngũ tiên tiến trên thế giới.

Phan Hạo Xuyên bê nồi cơm ra ngoài, múc cho Lục Xuân Kỳ một bát, một bên quay đầu theo dõi thời sự.

Cậu nghe đến ngẩn ngơ, xới cơm múc cháo bị lệch, cháo khoai lang rơi lên mu bàn tay, nóng đến mức rụt tay lại.

Lục Xuân Kỳ thấy cậu bị bỏng vội đứng dậy tự múc cháo, nhưng mắt vẫn dính chặt vào chiếc robot phối màu đỏ vàng trong tivi, tò mò hỏi cậu: “Anh Tiểu Xuyên, robot là cái gì thế ạ? Sao nhìn trông giống như quả ngư lôi thế? Nó xuống dưới nước để làm gì vậy?”

Cậu biết cũng không nhiều, chỉ là thầy giáo Vật lý từng nhắc tới một lần, cậu ghi nhớ rồi lại đến thư viện mượn ít sách báo tạp chí về đọc.

“Robot… chính là một loại máy móc có thể thay con người hoàn thành nhiệm vụ, đừng nhìn dáng vẻ nó kỳ lạ, thực ra cũng giống như con người, biết nhìn, biết nghe, biết chuyển động, còn có thể đến những nơi con người không thể đến, ví dụ như đáy biển rất sâu, thăm dò địa hình, kim loại, khoáng sản, mang về những dữ liệu nghiên cứu khoa học quan trọng.”

Lục Xuân Kỳ nghe nửa hiểu nửa không, bụng đã đánh trống gầm gừ. Phan Hạo Xuyên sợ cô bé bị đói, tính tính thời gian chú Lục và dì Lan cũng sắp về nên quay lại vào bếp, lại tiếp tục bắc bếp làm thêm ba món ăn.

Móng tay rang muối tiêu, trứng hấp thịt băm, cật lợn xào giòn kép, từng món từng món dọn lên bàn.

Bát đũa bày sẵn, đợi đến lúc thức ăn nguội ngắt mà Lục Chính Đào và Lan Mỹ Thục vẫn chưa về.

Cậu liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, hỏi Lục Xuân Kỳ: “Có cần nhắn máy nhắn tin cho bố em không?”

Lục Xuân Kỳ nhớ rất kỹ số điện thoại, vừa cầm ống nghe lên, cô bé vội vã định bấm số thì tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên, mạnh hơn ngày thường rất nhiều.

Bạn cũng có thể thích...

Gửi phản hồi