Năm Mới
*
Khi tôi gặp anh Toji là vào một ngày hè nóng bức, và bây giờ đã vô tình bước vào giữa mùa đông.
Tôi rất ít ra ngoài, sức khỏe không tốt, và cũng không tập thể dục. Theo lời anh Toji, lúc mới gặp tôi, làn da và màu tóc của tôi trông giống như một đứa trẻ tội nghiệp trên TV bị ngược đãi vậy.
Tất nhiên, đó là vì thời gian đó tôi không có thu nhập, để tiết kiệm tiền không ăn uống đầy đủ, lại còn phải học tập mệt mỏi, đến mức sức khỏe suy giảm. Sau khi trở lại chế độ sinh hoạt bình thường, tôi mới dần hồi phục lại. Nhưng hậu quả của việc lười vận động từ nhỏ đến lớn là tôi rất sợ lạnh, hoàn toàn khác với anh Toji, người chỉ cần mặc một chiếc áo hoodie trong mùa đông sâu này.
Mỗi lần ra ngoài, tôi phải cuộn mình thành một quả bóng, và mỗi lần tôi đều thấy vẻ mặt nhịn cười của Megumi và anh Toji. Và mỗi lần, anh Toji đều nắm tay tôi trong tay anh để sưởi ấm.
Vì vậy, mùa đông lạnh lẽo thường ngày cũng trở nên ấm áp.
Vào sáng sớm cuối năm, anh Toji đặt trước mặt tôi số dư tài khoản ngân hàng của anh, và khi tôi nhìn thấy con số đó, tôi liền tỉnh giấc.
“Đây là anh đầu tư sao?”
Anh Toji xoa đầu tôi: “Một phần thôi, phần còn lại là từ nhiệm vụ mà anh làm.”
Anh ngồi xuống giường, ôm tôi vào lòng, cằm tựa trên vai tôi: “Năm sau chúng ta có thể mua ngôi nhà mà em thích rồi.”
Tôi vui mừng không tả xiết, nhưng khi nghe câu đó, tất cả niềm vui sướng bỗng chốc biến thành xúc động. Tôi phải nén một hồi mới không bật khóc. Tôi quay lại thu mình vào vòng tay anh Toji, ngước lên hôn nhẹ vào khóe môi anh: “Thật tuyệt.”
“Đây là món quà năm mới tuyệt vời nhất mà em từng nhận được.” “Như vậy chúng ta sẽ có một ngôi nhà.” Cánh tay của anh Toji siết chặt, sau một lúc thở dài nhẹ nhõm, ánh mắt dịu dàng của anh khiến tôi đắm sasay.
“Ừ, có nhà rồi.”
Điều quan trọng nhất trong dịp Tết là mua đồ Tết và mua quà. Megumi luôn tỏ ra điềm tĩnh và trưởng thành, nhưng khi nhìn thấy áo có hình đồng hồ yêu quái, cậu vẫn không kiềm được mà thích thú, nên tôi lén mua cho cậu chiếc áo bông có hình đồng hồ yêu quái, cậu vui đến mức mặt đỏ bừng.
“Nhóc con.”
Anh Toji rất giỏi phá hoại không khí – đặc biệt là khi Megumi vui vẻ. Thế là, vừa mở miệng, Megumi liền trở lại dáng vẻ bình tĩnh của mình, còn trừng mắt nhìn anh Toji một cách chế giễu: “Tôi vẫn tốt hơn ông.”
Cảnh hai người họ không ưa nhau tôi đã quen rồi, không còn can thiệp nữa. Tôi kéo anh Toji vào cửa hàng quần áo nam để mua đồ mới cho anh. Anh Toji không giống như những người đàn ông cơ bắp bước ra từ phòng gym, anh có cơ bắp rõ ràng, thân hình vạm vỡ, nhưng không phô trương, trông thể thao khỏe mạnh khi mặc đồ thể thao, còn mặc đồ trang trọng thì rất quyến rũ.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nhận ra ngoài thân hình của anh, gương mặt của anh cũng khá thu hút. Vì tôi rất ít ra ngoài, cũng không thích đi mua sắm, nên sau khi anh Toji thử ba, bốn bộ, tôi quyết định mua cho anh một chiếc áo khoác màu xanh đậm. Dù sao thì anh Toji đẹp trai như vậy, mặc gì cũng đẹp. Megumi kéo tôi hỏi tại sao không mua cho mình, tôi xoa đầu cậu cười nói: “Chị chỉ thích áo thun, quần jeans và giày thể thao thôi, những bộ trang phục trang trọng ở nhà còn nhiều lắm!”
Megumi cứng đầu nhìn tôi lắc đầu, tôi ngạc nhiên rồi cười: “Megumi muốn tặng quà cho chị sao? Vậy lần tới thi đứng trong top 10 được không?”
Megumi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu thật mạnh.
Tôi rất cảm động, suốt đường đi đều nắm tay Megumi không buông, đến khi anh Toji chen vào giữa tôi và Megumi, nắm tay tôi trong lòng bàn tay anh: “Lạnh thế này, để nó tự đi, để anh sưởi ấm cho em.”
Rồi anh kéo tôi đi thẳng. Tôi thấy Megumi trừng mắt nhìn anh Toji. May mà con đường này không dài, nếu không tôi thật lo lắng hai người họ sẽ cãi nhau ngay trên phố. Về đến nhà, tôi bắt đầu giúp anh Toji nấu ăn.
Bây giờ anh Toji có lẽ đã là đầu bếp hạng nhất, có những bước làm tôi không biết tên và mục đích. Cuối cùng, việc tôi có thể làm chỉ là rửa rau và canh giờ. “Anh Toji thật tuyệt vời, cái gì cũng biết, học cái gì cũng nhanh.”
Tôi nhìn anh Toji đeo tạp dề trông thật ấm cúng, không kìm được mà ôm anh: “Em thật may mắn…”
Anh Toji quay lại ôm tôi vào lòng, hôn nhẹ một cái: “May mắn là anh.”
Nhìn vào mắt anh Toji với sự tập trung và dịu dàng, tôi siết chặt tay, không kìm được mà nhón chân lên, mở miệng hôn anh, cho đến khi tôi thở không ra hơi mới rời ra. Tôi dụi đầu vào anh Toji: “Thật tuyệt vời, em rất thích anh Toji, thích mọi thứ về anh.”
Anh Toji tắt bếp, nâng cằm tôi lên, so với nụ hôn dịu dàng lúc nãy, lần này anh dữ dội hơn nhiều, không quan tâm đến sự phản đối của tôi khi thở không ra hơi, cho đến khi cuối cùng anh cắn nhẹ tôi một cái: “Đừng lúc nào cũng trêu chọc anh, còn ăn cơm nữa không?”
Tôi cười khúc khích, lại dụi vào anh. Anh Toji vuốt nhẹ má tôi: “Ngoan, em mới là người tuyệt vời nhất.”
“Chỉ cần có em, mọi thứ đều tốt nhất.”
Vào đêm giao thừa, tôi, anh Toji và Megumi ngồi trước máy tính xem chương trình âm nhạc Kouhaku Uta Gassen, vừa ăn vừa hò reo. Nửa đêm, Megumi không chịu nổi nữa, chào tôi rồi về phòng ngủ. Vì vậy, vào những phút cuối của năm, chỉ còn lại tôi và anh Toji, anh nắm tay tôi, chúng tôi đứng bên cửa sổ, nghe tiếng đếm ngược từ máy tính, nhìn pháo hoa nổ tung trên bầu trời đêm.
“Chúc mừng năm mới, Toji!” Khi tôi nhìn về phía anh Toji, anh đưa ra chiếc khăn quàng và mũ, nhẹ nhàng đội lên cho tôi.
Tôi sờ lên, ngạc nhiên: “Anh tự đan sao?”
Anh Toji gật đầu, rồi anh ôm tôi: “Chúc mừng năm mới, Yuzu.”
Tác giả có lời muốn nói:
Chương ngắn về Năm Mới! Dù gì chúng ta cũng vừa qua Tết! Tôi đã thay đổi thời gian nhập học của Nhật Bản để phù hợp với lịch trong nước cho tiện. Mọi người nghỉ ngơi chút, mấy ngày này là ngày tốt, ngọt ngào ngọt ngào vài ngày. Vì sắp đạt ba mươi triệu lượt đọc rồi – Tôi sẽ viết cả kết thúc buồn và kết thúc hạnh phúc, mọi người yên tâm (bậc thầy hút thuốc).
