Đăng bởi Để lại phản hồi

Vương Thuật – Chương 3

Đăng bởi Để lại phản hồi

Quỹ đạo sao neon – Chương 11

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bí ẩn chưa lời giải – Chương 21

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bí ẩn chưa lời giải – Chương 20

Đăng bởi 1 phản hồi

Vương Thuật – Chương 2

Đăng bởi Để lại phản hồi

Vương Thuật – Chương 1

Đăng bởi 1 phản hồi

Bí ẩn chưa lời giải – Chương 19

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bí Ẩn Chưa Lời Giải – Chương 18

Tố chất tốt.

***

Lâm Thi Lan là một người không biết nói khoác.

Vài ngày sau, bài thuyết trình nhóm của Tô Cáp và Đàm Tẫn đã đạt được hạng nhất lớp, đúng như cô đã nói.

Giáo viên hết lời khen ngợi bài thuyết trình của họ: Nội dung tỉ mỉ, bao quát toàn diện, hiểu biết và áp dụng kiến thức rất thuần thục. Hai người chắc chắn đã bỏ ra toàn bộ công sức trong một tuần để làm ra bài thuyết trình xuất sắc như vậy.

Hai người được khen ngợi nhiều đến mức trên bục giảng trông họ có vẻ “xấu hổ vì được khen quá nhiều”. Thực ra, tuần qua họ chẳng làm gì cả, Lâm Thi Lan đã làm xong hết công việc trong một buổi chiều. Điều này khiến họ mỗi ngày chỉ ngồi trong lớp nhìn nhau chán chường, đến mức gần như mốc meo.

Khi phần thuyết trình của Tô Cáp kết thúc, trong lớp không ai vỗ tay. Đàm Tẫn nhìn cô ta cắn chặt môi, tay chân lúng túng không biết để đâu. Trong sự im lặng đó, cậu quyết định dẫn đầu vỗ tay cho cô ta.

Giáo viên thưởng cho hạng nhất hai hộp sô-cô-la, Đàm Tẫn giữ lại phần của mình mà không đưa cho Tô Cáp.

Ít nhất cũng phải khác với trước đây chứ!

Sau giờ học, Đàm Tẫn hẹn Lâm Thi Lan đi đón Tĩnh Tĩnh từ bệnh viện thú y.

Cô đứng đợi ở cổng trường, cậu từ góc tối bước ra, như có một cái bóng đi theo sau lưng.

Thấy vẻ mặt lo lắng của Đàm Tẫn, Lâm Thi Lan lập tức hỏi: “Nhóm cậu thuyết trình không tốt à?”

“Không phải.” 

Cậu lục tìm trong cặp sách, lấy ra hộp sô-cô-la thưởng tặng cho cô.

Lâm Thi Lan không khách sáo. Cô mở hộp ngay tại chỗ, lấy ra hai viên sô-cô-la; một viên cầm trên tay, một viên ăn ngay.

Cô chẳng hề quan tâm cậu, cũng không hỏi thêm nữa.

Đàm Tẫn đầy ắp oán thán, cảm giác muốn rút ra một chiếc khăn tay mà vặn xoắn.

Cậu tự mình mở lời: “Tuần này tớ và Tô Cáp ở riêng với nhau. Không có gì để làm, thật là chán, có mấy lần cậu ấy đến nói chuyện với tớ. Trước đây, với tính cách nội tâm của cậu ấy, chuyện này không thể xảy ra. Cảm giác bây giờ tớ và cậu ấy tiếp xúc còn nhiều hơn trước, thậm chí tan học, cậu ấy chạy theo, mặt đỏ bừng, nói lời cảm ơn tớ…”

Lâm Thi Lan nhỏ nhẻ ăn sô-cô-la. Cắn một miếng, nhấm nháp; sô-cô-la tan, lại cắn thêm một miếng.

Đàm Tẫn nghi ngờ cô không hề lắng nghe.

Người khác bắt đầu thích cậu rồi, chuyện này không hay rồi. Cô nghe vào tai này ra tai kia, không để tâm.

Cậu cực kỳ không vui, giọng nghẹn lại: “Lâm Thi Lan, một tuần nay cậu không đi tìm tớ.”

Câu này cuối cùng cô cũng nghe thấy, động tác ăn sô-cô-la dừng lại một lúc: “Tớ phải học, nếu thành tích kiểm tra lần hai không đạt yêu cầu của mẹ tớ, bà sẽ không cho tớ nuôi Tĩnh Tĩnh.”

“Vậy bạn đồng hành của cậu thì sao? Đã nói là sẽ đổi trận địa chiến đấu mà?” 

Cậu cứ bám lấy cô: “Chúng ta không phải nên giúp đỡ lẫn nhau sao?”

Lâm Thi Lan nghĩ đơn giản, làm cũng đơn giản: “Đúng rồi, giúp đỡ lẫn nhau, tớ đã giúp cậu hoàn thành bài tập mà. Như vậy cậu ấy sẽ không vì cùng làm bài tập với cậu mà nảy sinh tình cảm nữa.”

Cậu vừa nói câu kia xong, cô cũng đã nghe thấy: “Không ngờ, các cậu không có gì để làm mà ở riêng, nhưng cậu ấy vẫn nảy sinh tình cảm. Điều này, thật khó xử lý đó nha.”

Đàm Tẫn bối rối trong cơn mưa.

“Được rồi, cậu không có cách, tớ nghĩ ra một cách.” 

“Cậu hãy làm bạn với Tô Cáp, từ góc độ tình bạn, dành cho cậu ấy sự quan tâm.”

Cô gãi gãi cổ, cười hơi ngây ngô: “Tớ không có bạn, không biết làm bạn với người khác thế nào.”

Đàm Tẫn cảm thấy trong một khoảnh khắc: Lâm Thi Lan chỉ muốn nhìn cậu gặp rắc rối rồi ngồi xem kịch vui.

“Sô-cô-la ngon lắm.” 

Quá tiếc nuối, cô ăn hết một viên.

Viên sô-cô-la còn lại trong tay, nghĩ một lúc, cô chia sẻ cho người bên cạnh.

“Cậu ăn đi.”

Nhìn cách cô đưa viên sô-cô-la, Đàm Tẫn tưởng tượng một chút rằng Lâm Thi Lan muốn xin lỗi.

Sự tức giận âm ỉ biến mất, cậu không cưỡng lại mà nhận lấy viên sô-cô-la.

Đàm Tẫn vừa ăn vừa nói: “Có gì ngon đâu? Tớ không thích sô-cô-la.”

Có vẻ, Đàm Tẫn và Tĩnh Tĩnh đều ổn rồi.

Chú chó con hồi phục khá tốt, chú ta đã có thể đứng dậy, đi khập khiễng vài bước. Tinh thần cũng tốt, khi Lâm Thi Lan vừa gặp, nó đã lè lưỡi, vẫy đuôi với cô.

Không muốn chó con dùng chân bị thương nhiều, Lâm Thi Lan đón nó về, cứ bế nó suốt.

Cách cô bế chó như bế em bé. Cô gọi từng tiếng “Tĩnh Tĩnh”, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng và dịu dàng.

Chú chó con hé miệng, đôi tai tam giác rũ xuống khẽ động, như đang đáp lại.

Đàm Tẫn cũng trong những tiếng “Tĩnh Tĩnh”, bắt đầu mua sắm.

Chuồng chó, thức ăn cho chó, đồ chơi nhai, đồ chơi cho chó, áo cho chó, dây dắt chó… Cậu không ngần ngại, từng món từng món mua hết.

Lâm Thi Lan muốn thanh toán, cậu ngăn lại. Lâm Thi Lan muốn trả tiền, cậu không nhận.

Dường như vẫn là cái tên côn đồ không chịu học hành ngày xưa, cậu khẽ ngẩng đầu, không quan tâm mà phẩy tay: “Tiền tiêu vặt của tớ rất nhiều, đừng lo, bình thường tớ chơi game, tiêu còn nhiều hơn thế này.”

Lâm Thi Lan ôm chó, che ô. Đàm Tẫn xách hết chiến lợi phẩm mua sắm.

Thị trấn nhỏ đầy mưa có không khí trong lành, cây cối tươi tốt, những dãy nhà gỗ thấp. Khác với thành phố sau này cô sống, đầy tiếng người, tiếng còi xe, cầu vượt tấp nập xe cộ, đèn neon sáng suốt đêm.

Hai người một chó, đi bộ trong buổi chiều tối ở huyện Nhạn, gió thổi nhẹ trên mặt có hương vị của núi.

Đó là một mùi ẩm ướt mà xa xăm, trong đó pha trộn nhiều thứ: đất, cây cối, con đường lầy lội, những bông hoa mùa hè không tên, thêm chút hương cơm nóng hổi vừa nấu xong.

Đây là quê hương của họ.

Lâm Thi Lan bất chợt nhớ lại câu hỏi của Đàm Tẫn trong bệnh viện: “Sau lũ lụt, cậu có còn quay lại huyện Nhạn không?” 

Lần đầu tiên, cô đột nhiên có ý nghĩ muốn trở về huyện Nhạn trong tương lai để xem thế nào.

Đống đồ dùng cho chó khiến Đàm Tẫn nặng đến mức phải nhăn nhó.

Lâm Thi Lan quay lại nhìn cậu.

Cậu vội vã nhấc cánh tay lên, nhìn thẳng phía trước, cố tỏ vẻ thoải mái.

Hiểu ra vấn đề, cô kẹp chú chó vào cánh tay, rảnh một tay để lấy bớt một túi nhựa từ cậu.

Mua nhiều thật, cũng hơi nặng. Vì thế, cô tạm thời không nói với cậu về ý định của mình.

Dù đã đồng ý với Lữ Hiểu Dung rằng tạm thời có thể nuôi chó, nhưng khi mẹ cô về nhà và thấy con chó, Lâm Thi Lan vẫn bị mẹ mắng té tát.

“Làm xong bài tập chưa, ở đó mà chơi chó? Nhìn con chơi với chó vui như vậy, chắc quên hết chuyện thi cử rồi đúng không? Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ thi thử, lớp 12 rồi mà còn lười biếng như con, cũng không tìm được ai như thế đâu. Thật là lãng phí, nhìn xem con mua bao nhiêu thứ cho chó, tốn bao nhiêu tiền của mẹ? Đúng là phá gia chi tử!”

Lần này không giống như lần trước, Lâm Thi Lan không chuẩn bị trước cách phản bác lại mẹ.

Chú chó nhỏ Tĩnh Tĩnh bị tiếng mắng to của Lữ Hiểu Dung làm cho hoảng sợ, chú ta co rúm lại trong góc chuồng, chiếc chân nhỏ không bị thương cứ run rẩy không ngừng.

Cô dùng hai tay che tai chú chó.

Mẹ mắng cô, Lâm Thi Lan đã quen rồi, có những lần còn bị mắng thậm tệ hơn nên những lời này không có tác động gì lớn. Bị mắng, cô ngược lại an ủi chú chó: “Không sao đâu, Tĩnh Tĩnh, đừng sợ, không phải mắng em đâu.”

Lâm Thi Lan không tỏ ra dao động, trong mắt Lữ Hiểu Dung, con gái bà đã bị đắm chìm trong thú vui vô bổ.

“Giỏi lắm, Lâm Thi Lan, mẹ nói mà con coi như gió thoảng qua tai à? Không muốn học nữa phải không, cũng không định thi đại học nghiêm túc phải không, nhìn cái bộ dạng này thì sau này cũng chẳng có tương lai gì đâu…”

Bà mắng rất hăng, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa ầm ầm.

Tay cầm máy chơi game, tai đeo tai nghe, Đàm Tẫn xuất hiện ở cửa nhà cô.

Lữ Hiểu Dung vừa mở cửa, cậu đã thẳng thắn nói rõ ý định: “Cô à, cô có thể đừng mắng cậu ấy nữa không.”

Lữ Hiểu Dung nhận ra Đàm Tẫn, nhưng không có ấn tượng tốt về cậu, nên nói chuyện cũng chẳng kiêng dè.

“Không mắng? Tại sao? Cậu với con bé có quan hệ gì? Tôi mắng con mình thì liên quan gì đến cậu?”

Đàm Tẫn cũng không phải dạng vừa trong việc cãi lại. Ngoại trừ Lâm Thi Lan, cậu chưa từng thua ai.

“Cô .”

Cậu kéo dài giọng, gọi một tiếng khách sáo, nhưng nội dung không khách sáo chút nào.

“Xin cô đấy, làm ơn, hãy nghĩ cho người khác một chút có được không?”

“Cô mắng con lớn tiếng quá, làm phiền đến việc học của cháu, còn ảnh hưởng đến tâm trạng của cháu nữa. Cháu là học sinh lớp 12, rất cần yên tĩnh.”

“Nếu cô làm cháu không thể thi đỗ đại học, thì chẳng phải làm hỏng tương lai của cháu, rồi hủy hoại cả cuộc đời cháu sao? Cháu rất nhạy cảm với tiếng ồn, thực sự không thể nghe nổi bất kỳ lời nào khó nghe. Thời kỳ đặc biệt, mong cô thông cảm, cảm ơn cô.”

Lữ Hiểu Dung trừng mắt, bị cậu làm cho nghẹn lời.

Đàm Tẫn thực sự đã nắm vững tinh hoa của việc đổi trận địa chiến đấu.

Có thể nói, cậu đã hoàn toàn cho thấy Lâm Thi Lan – kẻ vô dụng trong liên minh, thấy một ví dụ rõ ràng về những tố chất mà một đồng minh “nên có”… Hoặc có thể nói là những tố chất mà một đồng minh “không nên có”.

Đăng bởi 3 phản hồi

Chương 33: Ngoại truyện: Khi xưa muốn ở bên anh cũng là “lựa chọn” của Đoan Ngọ, Đoan Ngọ phải chịu trách nhiệm.

***

Đoan Ngọ sau khi tắm xong, lau khô tóc, rồi đẩy cửa bước vào phòng ký túc xá số 215, nơi treo một tấm biển gỗ nhỏ ghi “Khu danh lam thắng cảnh 4A”. Có lẽ phong thủy của phòng 215 không tốt, vì nơi đây tập hợp bốn nữ sinh đại học với vòng một cỡ A từ khắp nơi trên đất nước. Đoan Ngọ ngưỡng mộ nhìn cô bạn cùng lớp sở hữu vòng một đầy đặn đang ghé thăm từ phòng bên cạnh, rồi tự ti cúi xuống.

Chủ đề trò chuyện trong phòng 215 không khác gì so với các phòng ký túc khác. Nếu có khác thì chỉ là thỉnh thoảng họ chen vào vài phương pháp tăng kích cỡ vòng một giữa những câu chuyện về làng giải trí, phim Hàn, trưởng khoa nho nhã, nam thần và những lập trình viên máy tính kỳ quặc. Lý Tư Giai là người có nhiều phương pháp nhất, nhưng vòng một của cô nàng lại nhỏ nhất, điều này khiến cô luôn day dứt cho đến năm ba đại học.

“Đoan Ngọ, tớ thấy cậu tập luyện rất chăm chỉ, có kết quả không?”

Đoan Ngọ vừa định trả lời thì hai cuốn “Từ điển Anh-Hán” và “Nhị Thập Tứ Sử” dưới nách cô lần lượt rơi xuống. Cô lắc lắc tay, nhìn vào cổ áo, hớn hở nói: “Tớ cảm thấy có, tớ cảm thấy mình đang ở giữa A và B.”

Lý Tư Giai nghe vậy thì lo lắng: “Cậu thế này không ổn đâu, phải cố gắng hơn nữa, Lê Vi Vi đã là C rồi.”

Đoan Ngọ nằm thẳng xuống. Giờ cô đã năm ba, vừa tròn hai mươi mốt, không còn cơ hội phát triển thêm nữa. Với tình hình hiện tại, cô cảm thấy suốt đời mình sẽ chẳng thể đạt được cỡ C, dù sau này có nuôi con thì có lẽ cũng chỉ đến B+. Đoan Ngọ nhớ lại cảnh ngực Lê Vi Vi như sắp nhảy ra khỏi áo trong phim “Gió Xuân Mười Dặm”, không khỏi bày ra vẻ mặt thất vọng và hối hận. Bà ngoại cô từng nói rằng Đoan Mạn Mạn đã là cỡ C từ thời trung học. Cô tự tin rằng với gen tốt, ngực cô sẽ tự nhiên nở nang, vì thế cô đã không chú ý nhiều đến việc phát triển ngực.

Chủ đề trò chuyện trong phòng 215 nhanh chóng chuyển sang bạn trai của từng người. Khi Đoan Ngọ một lần nữa nói rằng cuối tuần vừa qua sống cùng Chu Hành vẫn là một cuối tuần yên bình, ba cô gái còn lại trong phòng đều bày tỏ sự cảm thông và an ủi cô. Đoan Ngọ mặt đỏ tía tai, chối quanh rằng nếu Chu Hành không muốn, thì để lần đầu tiên của họ vào đêm tân hôn cũng không tồi. Ba cô gái còn lại, bao gồm cả Lý Tư Giai, đều cười nhạo đầy khinh thường. Chẳng biết là ai, gần đây liên tục lướt xem đồ ngủ ren trên Taobao và còn tải một ứng dụng kỳ lạ có thể ghép đầu mình vào mẫu thử để xem hiệu quả.

Đúng mười giờ, Đoan Ngọ nằm trên giường, nửa người trên thẳng, đùi và bụng tạo góc chín mươi độ áp vào tường, vừa làm thon chân vừa nhìn chằm chằm vào điện thoại chờ cuộc gọi thường lệ; mười giờ mười lăm, hai chân Đoan Ngọ mở rộng thành một chữ cái không mấy đẹp mắt, tóc dài đen dán lên mặt, trông như sắp chết; mười giờ hai mươi lăm, tư thế của Đoan Ngọ thay đổi thành ngồi xếp bằng; mười giờ ba mươi lăm, Đoan Ngọ gãi tai gãi đầu, cuối cùng chủ động gọi điện.

Nếu Chu Hành hôm nay quá bận, họ có thể chỉ nói chuyện một phút hoặc ba mươi giây, nhưng không có cuộc gọi hay tin nhắn thế này thì cô không thể ngủ yên.

Kết quả là đầu dây bên kia là giọng nói đặc biệt êm ái và dễ nghe của Chu Hành sau khi uống rượu.

“Tiểu Đoan Ngọ.”

Đoan Ngọ không ngờ Chu Hành bắt máy ngay lập tức, vội vàng tắt loa ngoài, nhìn Lý Tư Giai, thấy cô nàng đang trợn mắt. Lý Tư Giai thẳng thắn cảnh báo Đoan Ngọ rằng sau này, nếu có Chu Hành xuất hiện, tốt nhất đừng hẹn cô nàng cùng lúc, vì cô nàng sợ không thể kiểm soát được đôi mắt và đạo đức của mình.

Đoan Ngọ vừa nói “Cậu cút đi” vừa ném gối ôm vào bụng Lý Tư Giai, cô cầm chặt điện thoại, đỏ mặt nói: “Anh Chu Hành, em biết có thể anh đang bận, nhưng trước khi ngủ em muốn nói chuyện với anh, anh dậy ra cửa sổ đứng một chút, cho em vài phút thôi.”

Chu Hành ngừng một lúc, cười nói: “Ừ, nhưng anh muốn gặp em trực tiếp hơn.”

Lông tơ của Đoan Ngọ dựng đứng lên.

“Đoan Ngọ, em ra đây đi.”

“Ơ?”

“Anh đang đến cổng trường của em rồi.”

Đoan Ngọ trong cơn gió mát của đầu mùa hè đứng chờ một lúc thì thấy Chu Hành đang từ từ bước tới, phía sau anh là Cao Tiểu Ý đang từ từ hạ cửa sổ xe, và Lý Ngộ Hằng đang say khướt, anh ta đang cố gắng kéo cổ Cao Tiểu Ý để hôn.

Đoan Ngọ nắm lấy tay Chu Hành đang từ từ đưa ra. Cô vừa định chào Cao Tiểu Ý thì thấy Cao Tiểu Ý không kiên nhẫn quay đầu lại và tát vào mặt Lý Ngộ Hằng. Cái tát vang lên rõ mồn một trong đêm yên tĩnh. Chu Hành cũng không kìm được quay lại nhìn.

Đoan Ngọ cẩn thận nói: “Chị Tiểu Ý, chị, chị đừng đánh anh ấy, anh ấy tỉnh không như thế đâu.”

Cao Tiểu Ý lạnh lùng nói: “Không liên quan đến em. Chú ý an toàn, chúng tôi đi đây.”

“Vâng.”

Chu Hành chỉ uống hai ly rượu, và là rượu nho có nồng độ rất thấp, nhưng tửu lượng anh không tốt lắm, suốt đường đến Đại học Sư phạm Thành phố Tấn và bước xuống xe, anh đã không nhìn rõ mặt người. Anh chăm chú nhìn Đoan Ngọ một lúc lâu, cuối cùng nhận ra cô gái có nụ cười hiền lành này chính là bạn gái nhỏ của mình, liền mỉm cười.

“Đoan Ngọ.”

Đoan Ngọ biết Chu Hành say rất nhanh, nhưng tỉnh cũng nhanh. Miệng cô đáp lại Chu Hành, mắt nhìn quanh, thấy một quán cháo cách đó hai, ba mươi mét.

“Anh Chu Hành, chúng ta vào quán cháo ngồi chút đi.”

“Được.”

Dù đã gần mười một giờ đêm, nhưng vì đầu hè và quán cháo nằm trên con đường tập trung ít nhất một nửa thanh niên trong thành phố nên vẫn rất đông khách. Đoan Ngọ nắm tay Chu Hành đến chỗ ngồi gần cửa sổ, hai người vừa ngồi xuống chưa kịp gọi món thì Nguyễn Thông Thông, bạn học cấp ba của Đoan Ngọ, cũng là người thi đỗ vào Đại học Sư phạm Thành phố Tấn đã xuất hiện. Nguyễn Thông Thông rất nhiệt tình, không ngừng bày tỏ sự bất ngờ khi gặp lại Đoan Ngọ. Đây là lần thứ ba họ tình cờ gặp nhau trong tuần này. Thoáng nhìn thấy Chu Hành, cậu ta tưởng anh là anh trai của Đoan Ngọ, Nhếp Minh Kính, liền chào hỏi với ánh mắt ngầm hiểu.

Nguyễn Thông Thông nhiệt tình nói: “Đoan Ngọ, các cậu muốn ăn gì, để tớ đi gọi món cho.”

Đoan Ngọ vội xua tay: “Không cần đâu, bạn cậu còn đang đợi cậu kìa, cậu mau qua đó đi.”

Nguyễn Thông Thông nhìn chằm chằm Đoan Ngọ, người mà trong mắt cậu ta còn đẹp hơn hoa khôi lớp thời cấp ba, buột miệng nói: “Họ không đợi tớ, họ chỉ tò mò muốn biết cậu trông như thế nào thôi.”

Đoan Ngọ ngớ người: “Gì cơ?”

Nguyễn Thông Thông che giấu sự lỡ lời của mình, vội vàng sửa chữa: “À, tớ không nói gì cả.”

Chu Hành nhìn hai người còn đang ngẩn ngơ, nụ cười trên khóe miệng nhạt dần.

Nguyễn Thông Thông tránh ánh mắt của Chu Hành, vẫn chăm chú nhìn Đoan Ngọ, cậu ta nói tự nhiên: “Vậy cùng đi gọi món nhé, bọn tớ cũng vừa mới tới thôi.”

Đoan Ngọ không cần hỏi Chu Hành muốn ăn gì, vì sau ba năm sống chung, cô rất hiểu thói quen và sở thích ăn uống của anh. Cô dặn Chu Hành giữ điện thoại và ví của mình, rồi trả lời những câu hỏi của Nguyễn Thông Thông về trận bóng rổ của khoa, cùng cậu ta đi đến quầy gọi món.

Chu Hành dựa vào cửa kính, trong mắt dần chỉ còn lại chiếc váy màu xanh đậm của Đoan Ngọ và chiếc áo sơ mi trắng của Nguyễn Thông Thông. Anh nhìn sự hòa hợp lạ kỳ giữa màu xanh đậm và màu trắng, trong mắt anh dần hiện lên chút bực bội.

Khi Đoan Ngọ vừa tốt nghiệp trung học và chuyển vào căn hộ của anh, Lý Ngộ Hằng đã hỏi anh có định sống với Đoan Ngọ như thế này mãi không. Anh trả lời “có thể”, không để tâm lắm. Anh biết mình thích Đoan Ngọ, ở bên cô rất vui vẻ, nhưng Đoan Ngọ là một biến số, cô sẽ trưởng thành, sẽ có những người theo đuổi xuất sắc, và có thể sau này cô sẽ không hài lòng với mối tình bắt đầu có phần lạ lùng này và muốn thay đổi… Lúc đó, anh chỉ có thể tôn trọng lựa chọn của cô gái đã cùng anh nhìn thấy toàn cảnh của thế giới người lớn.

Nhưng giờ đây khi thấy một trong những người theo đuổi, thấy Đoan Ngọ đi cùng người đó, thấy người đó dùng những câu chuyện cười trẻ con không biết từ đâu tìm được khiến Đoan Ngọ cười tít mắt, Chu Hành nhận ra mình không thể thờ ơ tôn trọng “lựa chọn” của Đoan Ngọ. Anh không thể chấp nhận việc Đoan Ngọ quay đầu nhìn người khác bằng ánh mắt mà cô đã nhìn anh suốt những năm qua.

Đoan Ngọ đã lấy xong thức ăn trước, cô vội vàng chào Nguyễn Thông Thông rồi cảm thấy có chút lạ lùng mà đi về phía chỗ ngồi bên cửa sổ. Trước khi đi lấy đồ, dù Chu Hành có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn còn tỉnh táo, chỉ trong bảy tám phút ngắn ngủi, anh dường như đã từ giấc ngủ ngắn chuyển thẳng vào giấc ngủ sâu.

Đoan Ngọ đẩy bát cháo rau ra ngoài tầm tay Chu Hành, chống cằm kiên nhẫn chờ. Mười mấy phút sau, cô chạm vào thành bát, cháo rau vừa nấu cuối cùng cũng hạ xuống nhiệt độ vừa đủ để ăn, cô nhẹ nhàng đánh thức anh.

“Anh Chu Hành, anh ăn cháo rồi chúng ta về nhà nhé.”

Chu Hành từ từ ngẩng đầu lên, anh nhìn vào đôi mắt và nụ cười của Đoan Ngọ giống như lần đầu gặp, những rối rắm và khó chịu trong khoảnh khắc trước biến mất ngay lập tức. Anh kéo bát cháo lại gần, nhận lấy chiếc thìa gỗ mà Đoan Ngọ đã lau sạch đưa cho. Thực ra sau khi uống rượu anh không có khẩu vị, nhưng đây là do Đoan Ngọ mang đến, và Đoan Ngọ đang cười tươi nhìn anh. Trong khả năng của mình, anh không muốn để cô thất vọng chút nào. Trước khi cúi đầu ăn cháo, anh lại nhìn chằm chằm vào Đoan Ngọ, mặt không biểu cảm: Khi xưa muốn ở bên anh cũng là “lựa chọn” của Đoan Ngọ, Đoan Ngọ phải chịu trách nhiệm.

Lần này cơn say của Chu Hành tan hơi chậm, đến khi hai người xuống taxi, anh vẫn cảm thấy chân như không chạm đất. Ban đầu anh chỉ nắm cánh tay Đoan Ngọ, sau khi đi được hai ba mươi mét, anh ôm cô vào lòng một cách tự nhiên , và khi cuối cùng bước vào căn hộ, đôi môi ấm áp của anh đã đến sau tai Đoan Ngọ…

Đoan Ngọ nổi hết da gà, cô rất nhiệt tình ôm chặt lấy Chu Hành ngay lập tức, đồng thời âm thầm nghĩ lại xem đồ lót mình đang mặc có phải là một bộ với nhau không, có ren không, quan trọng nhất là, liệu có đủ để khiến Chu Hành say mê, tạm thời quên rằng cô chưa tốt nghiệp hay không. 

Bạn cùng phòng của Đoan Ngọ, chỉ cần có bạn trai và hẹn hò trên một năm thì đều có trải nghiệm rất tuyệt vời về mặt tình dục. Chỉ có Đoan Ngọ, vì Chu Hành kiên quyết rằng trước khi cô tốt nghiệp hai người sẽ không làm gì ngoài hôn nên đến giờ cô vẫn chưa được hưởng thú vui đó.

Chu Hành hôn Đoan Ngọ, đôi tay dài của anh nhẹ nhàng luồn vào trong áo cô, anh ấn nhẹ nhàng lên lưng cô, từ từ đi lên và đến chỗ cái móc cài. Anh nheo mắt nhẹ nhàng bật mở cái móc, giống như những chiếc hộp nhạc cổ điển thịnh hành hồi nhỏ. Mắt anh mờ dần, cố gắng nắm giữ chút tỉnh táo cuối cùng để suy nghĩ xem nên tiếp tục hay dừng lại. Anh thực sự đã không còn kiềm chế được nữa, men rượu vẫn còn, cùng với người theo đuổi phiền toái kia, đang cùng nhau từng chút một phá hủy ý chí của anh. Chu Hành chưa kịp suy nghĩ rõ ràng thì đã cảm nhận được bàn tay phải của Đoan Ngọ không khách sáo lần xuống theo đường eo anh một cách trơn tru, đồng thời tay trái cô nhanh nhẹn luồn vào cổ áo mình và chỉ trong vài giây đã kéo chiếc áo lót ra ngoài qua cổ áo.

Chu Hành nhẹ nhàng đẩy Đoan Ngọ ra, gương mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Đoan Ngọ mím môi, phản ứng lại bằng vẻ tức giận nhưng vẫn có chút e dè.

Chu Hành kéo Đoan Ngọ trở lại, anh vùi mặt vào hõm vai cô, đột nhiên cười. Đoan Ngọ không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng tiếng cười có chút say sưa, đầy mê hoặc của anh khiến cô cảm thấy mình cũng đang mất dần đạo đức. Cô muốn hôn anh, muốn ôm anh, muốn cùng anh làm những điều mà lẽ ra họ đã làm từ lâu.

Sau tiếng cười của Chu Hành, cái ôm trở nên chặt chẽ hơn, như thể muốn khảm Đoan Ngọ vào cơ thể anh. Trong phòng có một khoảnh khắc yên tĩnh ấm áp đặc biệt.

Đoan Ngọ ưỡn ngực, đột nhiên hỏi: “Anh Chu Hành, anh có cảm thấy hơi căng lên không?”

Chu Hành khựng lại, lập tức hiểu Đoan Ngọ đang nói gì, nhưng anh tạm thời không muốn rờikhỏi cô. Hơn nữa, anh cũng đang choáng váng, giữ nguyên nụ cười, anh nói: “Đoan Ngọ, em đùa giỡn rất tự nhiên đấy.”

Đoan Ngọ bất lực nói: “Em đã hai mươi mốt tuổi rồi.”

Chu Hành ngạc nhiên: “Ừ? Đúng là tuổi thích hợp để làm trò này sao?”

Đoan Ngọ kiễng chân, ngẩng mặt tựa vào hõm vai Chu Hành, buồn bã nói: “Em muốn nói là chúng ta đã yêu nhau ba năm rưỡi. Nếu anh hợp tác một chút, chúng ta có khi đã có đứa con thứ hai rồi.”

Chu Hành không biết nói gì, anh bế Đoan Ngọ ngang qua, bước đi loạng choạng rồi ném cô vào phòng của mình. Anh không thể ở bên cô nữa, cô dần dần bắt đầu có sức hút của một người phụ nữ trưởng thành, nhưng rõ ràng cô vẫn không nhận ra điều đó mà vẫn vô tư trêu đùa anh.

Đoan Ngọ tắm xong, cô đi vào bếp pha nước mật ong rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Chu Hành. Anh đã ngủ, ánh trăng trong trẻo nghiêng nghiêng chiếu vào làm nổi bật gương mặt góc cạnh của anh, bàn tay anh đặt trên môi, ngón tay ánh lên sắc trắng trong của ánh trăng.

Đoan Ngọ đặt ly nước mật ong lên bàn cạnh giường, cô ngồi xuống, ôm gối lặng lẽ ngắm nhìn Chu Hành, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm. Cô vươn cổ hôn nhẹ lên môi Chu Hành, cho đến khi mây đen che khuất mặt trăng. Sau khi cảm thấy mãn nguyện, cô lau miệng mình rồi lau cho anh, sau đó hài lòng đóng cửa và rời đi.

Khi Đoan Ngọ tắt hết đèn trong phòng khách và trở về phòng mình, Chu Hành mở mắt rồi đi tắm nước lạnh.

HẾT.

Đăng bởi 6 phản hồi

Đoan Ngọ – Chương 32

***

Ngày 26 tháng Chạp, sáng khi Đoan Ngọ ra ngoài, cô còn nghe Nhiếp Minh Kính nói rằng cậu sẽ ở lại với cô qua Tết rồi về nhà họ Nhiếp, nhưng cô không cần quay lại, cậu sẽ tiếp tục sống cuộc sống chạy đi chạy lại, còn cô thì ở phố Thượng Nhiêu tập trung ôn thi đại học. Kết quả là, Đoan Ngọ chỉ cùng Lý Nhất Nặc ra ngoài mua quà sinh nhật cho Lâm Mẫn, khi quay về thì Nhiếp Minh Kính đã biến mất. Điện thoại di động của cậu luôn tắt máy, điện thoại bàn nhà họ Nhiếp không ai nghe. Đoan Ngọ lo lắng chờ đợi hai giờ đồng hồ, vừa định thu dọn đồ đạc đến nhà họ Nhiếp xem sao thì thấy cửa sân bị đẩy ra, ông cụ Nhiếp chậm rãi bước vào, sau ông là Nhiếp Đông Cẩm, người vừa trở về nhà theo lệ thường trong dịp Tết.

Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của ông cụ Nhiếp và vẻ mặt khắp nơi tìm kiếm của Nhiếp Đông Cẩm, Đoan Ngọ không khỏi nổi da gà.

Quả nhiên, sau vài lời chào hỏi ngắn gọn, họ nhanh chóng bày tỏ ý định muốn cô rời khỏi thành phố Tấn.

“…Là như thế này, ông bà ngoại của cháu mặc dù đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, nhưng nghe nói đứa trẻ đó sau khi tốt nghiệp đại học thường xuyên công tác xa nhà, cũng không hay về… Ý của tôi là, nhân dịp Tết này, cháu đến gặp họ, thử ở chung xem có được không. Nếu không được, cháu lại quay về, nếu được, tôi sẽ nhờ các đồng nghiệp cũ làm thủ tục cho cháu học tạm thời, cháu sẽ ở đó yên tâm chuẩn bị cho hai vòng ôn tập cuối cùng trước kỳ thi đại học. Tất nhiên, học bạ của cháu vẫn ở đây, cháu sẽ về đây để thi đại học.

“Tôi có hai lý do để cân nhắc. Thứ nhất, thành tích học tập của cháu không ổn định, vài tháng cuối cùng này vô cùng quan trọng, cháu cần một môi trường yên tĩnh để ôn thi. Thứ hai, bà nội cháu đã gần bảy mươi tuổi, sức khỏe không tốt, mắc bệnh tim, điều này cháu biết. Sau tai nạn của bố mẹ cháu, bà đã phải nằm viện cả tháng, giờ đây mọi thứ mới dần dần ổn định, các chỉ số sức khỏe gần đạt bình thường, bà cũng chịu ra ngoài gặp gỡ bạn bè. Nhưng anh cháu vì cháu mà liên tục tranh cãi với bà, thậm chí còn không định về nhà ăn Tết.”

Đoan Ngọ chăm chú nhìn ông cụ Nhiếp, cảm thấy đau đớn mà không biết chính xác là đau ở đâu. Cô được Đoan Mạn Mạn chăm sóc từ nhỏ, trong những ngày khó khăn, nhà họ Nhiếp chưa từng giúp đỡ, vậy bây giờ nhà họ Nhiếp lấy tư cách gì để can thiệp vào việc cô đi hay ở? Cô sinh ra và lớn lên ở thành phố Tấn, tại sao phải rời xa nơi này?

Ông cụ Nhiếp khẽ tránh ánh mắt của Đoan Ngọ. Mặc dù không bao giờ thích cô, nhưng ông cũng không ghét cô. Ông biết rằng cách làm của mình không đúng, nhưng ông không có lựa chọn nào khác.

Ông cụ Nhiếp nói với giọng điệu chân thành: “Đoan Ngọ, bọn nhỏ như cháu thường chỉ nhìn vào trước mắt. Ví dụ như, ngay cả khi anh cháu bây giờ thắng bà nội cháu, bà không muốn nhưng vẫn xin lỗi và đưa cháu về nhà họ Nhiếp, mọi người vẫn sẽ sống trong lo lắng, đè nặng. Sau này, khi bà nội cháu không còn nữa, không bao lâu nữa đâu, cháu nghĩ xem anh cháu có hối hận không? Mẹ thằng bé mất khi nó chỉ mới sáu bảy tuổi, sau đó trong khoảng hai năm, bà nội cháu đã chăm sóc nó. Nếu là cháu, cháu có hối hận không? Bà nội cháu thực sự có lỗi, bà không nên đánh cháu, nhưng Đoan Ngọ à, bà đã già rồi, bà sống cả đời như vậy, tự mãn, không chịu thay đổi, không cần thiết phải cứng rắn bắt bà thay đổi để bà sống không vui trong những năm cuối đời.”

Đoan Ngọ từ từ dời ánh mắt. Cô biết ông cụ Nhiếp đang chờ đợi câu trả lời của cô, cũng biết rằng nếu cô cứ im lặng như vậy sẽ làm ông cụ khó xử, nhưng cô không có gì để nói.

Người sai là bà cụ Nhiếp, nhưng người phải ra đi lại là cô.

Người sai là Nhiếp Đông Viễn, nhưng người sống như kẻ trộm lại là Đoan Mạn Mạn.

Trong sự im lặng ngột ngạt, Nhiếp Đông Cẩm có chút sốt ruột: “Đoan Ngọ, cháu không cần phải như vậy. Thực ra, cháu cũng không muốn sống ở nhà họ Nhiếp. Cháu về sống với ông bà ngoại, họ chỉ có mỗi cháu, lại thấy có lỗi với mẹ cháu, cuộc sống của cháu sẽ tốt hơn nhiều, không thể nào tệ hơn được. Cháu yên tâm, những thứ của bố cháu, có phần của anh cháu thì cũng có phần của cháu.”

Đoan Ngọ không thèm nhìn Nhiếp Đông Cẩm, chỉ hỏi ông cụ Nhiếp: “Anh cháu đâu?”

Nhiếp Đông Cẩm vội đáp: “Nó về nhà rồi.”

Đoan Ngọ không khách sáo liếc Nhiếp Đông Cẩm, lục tìm số điện thoại của Nhiếp Minh Kính và nhà họ Nhiếp trong danh bạ, nhưng vẫn một máy tắt, một máy không có người nghe. Cô cố chấp tiếp tục gọi, hy vọng rằng Nhiếp Minh Kính vừa sạc điện thoại xong hoặc vừa có người về nhà. Nhưng không có phép màu nào xảy ra. Nghe tiếng chuông điện thoại kéo dài vô tận, mắt Đoan Ngọ đỏ hoe.

Ông cụ Nhiếp thở dài nhẹ nhõm: “Đoan Ngọ, anh cháu chưa về nhà, thằng bé chỉ đi bệnh viện tháo bột thôi. Nhưng nó nhất định phải về nhà, đây là Tết Nguyên đán đầu tiên sau tai nạn máy bay, nhà họ Nhiếp vốn đã không đông đủ, nó không thể vắng mặt… Cháu đừng hiểu lầm, nếu cháu không muốn ở với ông bà ngoại, thì sau Tết hãy quay lại.”

Đoan Ngọ quay đầu nhìn vé máy bay trên bàn, nhìn chăm chú suốt ba phút, đôi mắt đỏ hoe cuối cùng cũng dịu lại. Cô cất vé vào túi, không nói gì. Ông cụ  Nhiếp đã phân tích rất hợp lý, cô nghe rõ những điểm quan trọng, cô dừng một chút, rồi chỉ đáp lại câu “những thứ của bố cháu” của Nhiếp Đông Cẩm bằng giọng cứng rắn chưa từng có: “Những thứ của bố cháu cháu không cần, tiền bồi thường tai nạn máy bay của mẹ cháu, cháu nghe nói là tám mươi tư triệu, đưa số tiền đó cho cháu là được.”

Ông cụ Nhiếp quay đầu đi, không nhìn vào ánh mắt đột nhiên bướng bỉnh của Đoan Ngọ. Ông tất nhiên cảm thấy có lỗi, nhưng ông không thể không lo lắng cho bà cụ Nhiếp, người gần đây lại phải bắt đầu uống thuốc, trong khi Đoan Ngọ vẫn còn một chặng đường dài phía trước.

Nhiếp Đông Cẩm nói thẳng: “Đoan Ngọ, cháu làm vậy không có ý nghĩa gì.”

Đoan Ngọ trừng mắt nhìn Nhiếp Đông Cẩm, đôi mắt vốn dĩ hiền lành giờ đây lộ ra nụ cười méo mó chưa từng có. Cô thực sự thấy ghê tởm hai người cô Nhiếp Đông Cẩm và Nhiếp Đông Ninh từ tận đáy lòng. Cô chậm rãi nhưng dứt khoát nói: “Không thú vị bằng việc các người đến nhà tôi đuổi tôi đi.”

Nhiếp Đông Cẩm không thể phản bác, khuôn mặt luôn tỏ vẻ cao ngạo của bà ta lập tức rạn nứt. Bà ta khó khăn kiềm chế cơn giận, cười gượng: “Đoan Ngọ, cháu còn nhỏ, cháu hiểu như vậy thì tôi cũng không so đo với cháu. Nhưng với tư cách là một người bác, tôi vẫn muốn nói cho cháu biết một số sự thật. Nếu cháu có thể nghe mà tránh đi được vài con đường vòng thì tốt. Chu Hành đồng ý hẹn hò với cháu là do Minh Kính nhờ vả. Chu Hành tuyệt đối không thể thật lòng với cháu. Cháu nên chuẩn bị tinh thần cho điều đó.”

Ông cụ Nhiếp cảnh cáo bằng cách liếc mắt nhìn Nhiếp Đông Cẩm một cái.

Đoan Ngọ dứt khoát phủ nhận: “Không thể nào.”

Nhiếp Đông Cẩm không để ý đến ánh mắt của ông cụ Nhiếp, cười nhạt: “Tôi không đến mức nói dối kiểu hạ đẳng này. Cháu có thể gọi điện hỏi Minh Kính. Tần Huy Nhân rất thích cháu, lúc đó cũng đã gọi điện thúc đẩy việc này. Chu Hành căn bản không thể từ chối.”

Sự cứng rắn mà Đoan Ngọ vừa mới ngụy tạo bắt đầu dần dần tan rã.

Nhiếp Đông Cẩm tiếp tục theo chiến thuật đối địch trên bàn đàm phán, không ngừng tấn công: “Đoan Ngọ, cháu có nghĩ rằng Chu Hành giống như những chàng trai bình thường trong trường của cháu không? Cháu thử nhìn ra bên ngoài xem, xem sự chênh lệch tuổi tác giữa Chu Hành và cháu, xem Chu Hành một tay sáng lập Tân Vực, xem môi trường sống xung quanh Chu Hành là gì, xem bạn gái cũ của Chu Hành là ai… Hoặc thực ra, cháu biết tất cả điều đó, chỉ là giả vờ không biết một cách đê tiện. Cháu không vô tội như cháu nghĩ đâu.”

Đoan Ngọ đưa cánh tay lên che mắt, Nhiếp Đông Cẩm tưởng rằng mình đã đánh bại được Đoan Ngọ, nhưng không ngờ Đoan Ngọ lại cười. Cánh tay gầy guộc dần dần hạ xuống, để lộ ánh mắt khinh bỉ chưa từng có dành cho Nhiếp Đông Cẩm. Đôi mắt cô đỏ lên, nhưng đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự tức giận bùng nổ.

Đoan Ngọ nói: “Bác à, bác nhìn xem, tôi bằng tuổi Giang Nghi nhà bác, hôm nay bác đến nhà tôi thể hiện uy quyền, bác có nghĩ đến việc, một ngày nào đó nếu bác đột ngột qua đời thì Giang Nghi nhà bác cũng sẽ phải đối mặt với một người bác như bác hôm nay không?”

Nhiếp Đông Cẩm giận dữ và xấu hổ, nhưng ông cụ Nhiếp không cho bà ta cơ hội để dạy dỗ Đoan Ngọ, ông cương quyết đuổi bà ta đi. Ông cụ Nhiếp biết Đoan Ngọ vốn không phải là người sắc bén trong lời nói, lần này là do họ quá đáng.

Vé máy bay đi thành phố Điền (thuộc tỉnh Thạch Đạt) là vào lúc hai giờ rưỡi chiều, lúc này chỉ còn chưa đến bốn tiếng trước giờ lên máy bay, ông cụ Nhiếp để lại xe và tài xế, Đoan Ngọ không hiểu là vì ông sợ cô không bắt được xe hay sợ cô không chịu đi. Thực ra nếu cô không đi, họ có thể làm gì cô? Chỉ là họ nghĩ rằng cô muốn quay về nhà họ Nhiếp, nhưng cô cũng muốn ít nhất trước Tết biến mất, để nhà họ Nhiếp có một cái Tết yên ổn. Cô không muốn Nhiếp Minh Kính sau này phải hối hận. Cô biết bà cụ Nhiếp đã bắt đầu uống thuốc trở lại.

Đoan Ngọ ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất một lúc rồi uể oải bước vào phòng ngủ. Cô vừa mở va li, trong phòng khách liền vang lên tiếng huýt sáo trong trẻo. Đoan Ngọ mạnh mẽ xoa mặt, nhưng vẫn không thể xua đi chút cảm giác nhục nhã và xấu hổ. Đầu óc Đoan Ngọ rối bời, cô thậm chí không phân biệt được những cảm xúc tồi tệ đó phần lớn đến từ đâu, là do bị đuổi đi hay là do mối tình đầu này được bố thí.

Giọng nói của Nhiếp Minh Kính luôn rất bình tĩnh, cậu hỏi: “Đoan Ngọ, em tìm anh à?”

Đoan Ngọ lao thẳng vào vấn đề: “Sao anh không mở máy?”

Nhiếp Minh Kính có chút khó hiểu, anh giải thích: “Giang Nghi mượn máy để gọi điện, khi trả lại chắc đã vô tình nhấn nút tắt nguồn, anh không chú ý.”

Đoan Ngọ đưa tay lau mắt, cô khó khăn hít thở, thấp giọng hỏi: “Anh có biết tại sao anh Chu Hành đồng ý hẹn hò với em không?”

Nhiếp Minh Kính ngừng lại một lúc, Đoan Ngọ có thể nghe thấy bác sĩ bên kia điện thoại đang dặn dò, Giang Hàn và Giang Nghi đang cãi nhau khẽ khàng, rồi cô nghe thấy Nhiếp Minh Kính thừa nhận: “Anh chỉ bảo anh ấy tạm thời đừng từ chối em.”

Đoan Ngọ quay đầu nhìn chiếc vali mở toang, cô từ từ nói: “…Anh về sớm nhé.”

Khi Đoan Ngọ thu xếp hành lý, Lý Nhất Nặc đang đứng bên đường khóc và bắt taxi. Cô nàng bám vào cửa sổ, nhìn thấy Đoan Ngọ cầm lấy vé máy bay. Tất nhiên, cô nàng muốn đá cửa xông vào, chỉ tay vào họ mà hỏi, các người có tư cách gì đến nơi của Đoan Ngọ để đuổi cô đi? Bà già không ưa ai thì người đó phải biến mất sao? Bà ta là cái thá gì! Nhưng cô nàng không dám. Cô nàng chỉ dám la lối trước mặt những người đồng trang lứa, cụ thể là, cô chỉ dám la lối trước mặt Đoan Ngọ, người luôn mềm yếu.

Lý Nhất Nặc chạy đến bệnh viện thành phố, rồi lạc lối trong khu phức hợp rộng ba mươi nghìn mét vuông. Hai người qua đường chỉ cho cô hai hướng khác nhau để đến khoa chỉnh hình. Mãi mới tìm được phòng khám khoa chỉnh hình, hỏi ra mới biết Nhiếp Minh Kính vừa rời đi hai phút trước. Lý Nhất Nặc chạy như bay quay trở lại.

Nhiếp Minh Kính kiên quyết không dùng gậy chống nên đi rất chậm, phía sau anh, Giang Hàn và Giang Nghi dường như đang chiến tranh lạnh, không ai thèm nói chuyện với ai. Nhiếp Minh Kính thỉnh thoảng quay lại nhìn cặp anh em sinh đôi đó, cậu nghĩ, nếu cậu và Đoan Ngọ cũng lớn lên cùng nhau như thế thì thật tốt biết bao. Cậu và Đoan Ngọ tuy chỉ sống chung trong nhà họ Nhiếp khoảng một năm, nhưng họ đã biết nhau gần ba năm rồi. Cậu luôn thấy phiền phức với Đoan Ngọ, gặp mặt là cô không ngại ngùng gọi cậu là “anh”, nịnh nọt, mềm yếu, không có cá tính… luôn phiền phức đến mức dù cậu có níu kéo, Đoan Ngọ cũng không ngoái đầu lại mà rời đi.

Vừa ra khỏi thang máy, Nhiếp Minh Kính liền bị đẩy vào tường. Lý Nhất Nặc chạy quá nhanh, với trọng lượng 60kg, chạy xuống mười hai tầng trong hai phút, quả là vượt qua giới hạn.

Lý Nhất Nặc khóc rất thảm thiết, nhìn chằm chằm Nhiếp Minh Kính.

“Nhà họ Nhiếp các anh có phải phong thủy không tốt không? Sao càng ngày càng tệ vậy? Nhiếp Minh Kính, anh có biết Đoan Ngọ sắp đi không? Anh có biết ông anh và một người đàn bà mặc áo lông đang đuổi Đoan Ngọ đi không? Đoan Ngọ gọi điện cho anh sao anh không nghe? Anh cũng ghét nó làm phiền anh à?”

Nhiếp Minh Kính kinh ngạc, mắt cậu lập tức ngập tràn giận dữ.

“Em nói gì?”

Đoan Ngọ đã làm thủ tục ký gửi hành lý, một mình qua cổng an ninh, rồi ngồi trên ghế dài ở cửa lên máy bay ngơ ngác. Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay, cô không biết mình nên làm gì trong nửa tiếng dài đằng đẵng này. Sau lưng cô, một bà mẹ trẻ vừa than phiền về thời tiết khô hạn ở thành phố Tấn vừa dỗ con uống nước, một cặp vợ chồng mới cưới đang hào hứng bàn luận về lịch trình du lịch. Loa phát thanh của sân bay liên tục lặp lại thông tin chuyến bay và thúc giục hành khách chưa lên máy bay nhanh chóng lên máy bay. Đoan Ngọ nghe thấy một cái tên giống như “Chu Hành”, cuối cùng cô nhớ ra ít nhất mình nên cảm ơn Chu Hành.

Đoan Ngọ lấy điện thoại rung liên tục ra, cô không để ý đến vô số cuộc gọi nhỡ từ Chu Hành và Nhiếp Minh Kính, trực tiếp đăng nhập vào WeChat. Cô nghĩ rất lâu, viết rồi xóa, cuối cùng chỉ còn lại một câu đơn giản: “Cảm ơn.” Một lúc sau, cô nhẹ nhàng nhấn gửi.

Nhiếp Minh Kính đang trên đường đến sân bay, trong đầu cậu lặp đi lặp lại những lời của Lý Nhất Nặc: Ông anh nói bà cụ không ưa Đoan Ngọ, nên Đoan Ngọ phải đi. Người đàn bà mặc áo lông nói chuyện tiền bạc với Đoan Ngọ, Đoan Ngọ không đòi hỏi gì, chỉ cần khoản bồi thường tai nạn máy bay của cô Đoan…

Nhà họ Nhiếp gọi điện tới, ông cụ Nhiếp hỏi vị trí của Nhiếp Minh Kính, nói cậu không cần đi nữa, sẽ không kịp đâu.

Nhiếp Minh Kính nhìn phong cảnh lùi dần bên ngoài cửa sổ, nước mắt rơi xuống, cậu hỏi từng từ một: Hôm nay tất cả hành động và lời nói của cháu đều là do các người dạy. Khi các người dạy cháu, từng người đều đứng trên cao thuyết giáo, kết quả là các người tự làm gì? Bà nội đánh Đoan Ngọ, bà nuôi Đoan Ngọ chưa được bao lâu mà đã có thể đường hoàng ra tay. Còn ông, ông trực tiếp đến nơi Đoan Ngọ lớn lên để đuổi con bé đi… Các người liên tục nói với cháu rằng các người biết Đoan Ngọ vô tội, nhưng biết con bé vô tội mà vẫn đối xử với con bé như vậy, càng làm cháu thấy ghê tởm.

Ông cụ Nhiếp im lặng gần một phút. Ông muốn nói với Nhiếp Minh Kính rằng Chu Hành có lẽ đã đến sân bay và sẽ đưa Đoan Ngọ trở về. Nhưng ông chỉ mở miệng mà không thể nói ra. Ông đã hối hận khi tiết lộ thông tin chuyến bay cho Chu Hành, nhưng điều đó không thể che đậy sự hèn hạ của ông vào buổi sáng, khi ông định dứt khoát đuổi Đoan Ngọ đi để kết thúc tình cảnh tan vỡ của nhà họ Nhiếp.

Ông cụ Nhiếp hơi lúng túng cúp máy.

Lục Song Khê đang khóc nức nở ở góc phòng, hai mắt đỏ như quả hạch đào. Nhiếp Đông Ninh chọc vào trán con nhóc mà trách mắng, nhưng mỗi khi Nhiếp Đông Cẩm mở miệng thì bà ta lại bênh vực. Một giờ trước, Lục Song Khê đã mang Chu Hành đến.

Ông cụ Nhiếp quay đầu bảo Giang Hàn dẫn Lục Song Khê ra ngoài dạo một vòng, rồi tự mình đứng dậy đi vào thư phòng. Ông cần suy nghĩ kỹ về vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu.

Như Nhiếp Minh Kính vừa nói: “Bà nội đánh Đoan Ngọ, bà nuôi Đoan Ngọ chưa được bao lâu mà đã có thể đường hoàng ra tay. Còn ông, ông trực tiếp đến nơi Đoan Ngọ lớn lên để đuổi con bé đi…”

Như Chu Hành nói trước khi rời đi với ánh mắt giận dữ: “Giữa cháu và Đoan Ngọ, người lớn tuổi hơn là cháu, người trải nghiệm nhiều hơn là cháu. Nếu cháu không muốn…”

Sao đến cuối cùng tất cả mọi mũi nhọn đều chỉ về phía Đoan Ngọ? Sao lại sinh ra cái logic hỗn loạn “tôi biết bạn không sai, nhưng bạn phải chịu trách nhiệm” như thế? Sao đến tuổi này rồi mà vẫn không thể hiểu rõ mọi chuyện?

Chu Hành dừng lại trong sảnh sân bay đông đúc, mắt anh nhìn chằm chằm vào màn hình, chỉ có hai từ đơn giản, lần đầu tiên anh cảm nhận được lời của ông cụ Nhiếp khi ấy. Cô gái nhỏ Đoan Ngọ, chỉ cần chạm vào giới hạn của cô, cô thực ra không hề dễ dàng như vẻ ngoài.

Với sự giúp đỡ của chị họ Chu Duy Ý đang làm việc tại sân bay, Chu Hành đã thuận lợi qua cổng kiểm tra an ninh. Đồng thời, loa phát thanh của sân bay bắt đầu thông báo cho hành khách đi thành phố Điền lên máy bay.

Chu Hành dùng giọng nói nặng nề qua WeChat: “Đoan Ngọ, nếu em dám lên máy bay, chúng ta kết thúc.”

Chu Hành bước nhanh trong thang máy, ánh mắt hướng về cửa lên máy bay số 17 vừa được thông báo qua loa. Tai anh vẫn vang lên tiếng thở dài của Đoan Ngọ với những câu chuyện vặt vãnh hàng ngày.

Cuộc sống của Đoan Ngọ rất đơn giản, nên những gì cô than vãn cũng chủ yếu là về thầy cô và bạn bè ở trường. Như là thầy giáo nào sắp hói như Cừu Thiên Nhận, thầy giáo nào yêu cầu hai học sinh nam vừa đánh nhau ôm nhau tình cảm trong mười phút, học sinh nào có thành tích toán học siêu giỏi, học sinh nào thích bắt lỗi thầy cô, một người tên Nguyễn Thông Thông cùng cô đứng phạt suốt hai tiết học, một người tên Tống Kiều Kiều cùng với bạn thân của cô, Lý Nhất Lặc, thích cùng một chàng trai.

Chu Hành đến cửa lên máy bay số 17 nhưng không thấy Đoan Ngọ trên ghế dài. Ánh mắt anh hiện lên sự bối rối trong thoáng chốc, sau đó anh bắt đầu gọi điện, nhờ Chu Duy Ý giúp anh kiểm tra xem còn vé cho chuyến bay này không, nếu không thì mau chóng mua vé cho chuyến sau. Đồng thời, anh nhờ chị họ của Chu Duy Ý liên hệ với đồng nghiệp ở thành phố Điền giữ Đoan Ngọ lại ở sân bay thành phố Điền bằng mọi cách.

Từ thành phố Điền đến thị trấn Thạch Đạt rất xa, Đoan Ngọ không thể đi ngay trong đêm, cô chỉ có thể ở lại khách sạn gần sân bay. Chu Hành không yên tâm để một cô gái chưa đủ tuổi trưởng thành ở khách sạn một mình.

Chu Hành ngồi xuống chỗ Đoan Ngọ vừa ngồi, anh không biết cô có tắt máy hay không, cũng không biết cô có chịu nghe điện thoại không, nhưng anh vẫn không từ bỏ hy vọng và gọi lại lần nữa. Từng hồi chuông vang lên, sau đó là tiếng khóc thút thít của Đoan Ngọ.

“Alo?”

Chu Hành ngập ngừng, giọng nói của anh có chút khàn khàn, mang theo một chút cảm xúc khó tả: “Đoan Ngọ, em xuống đây.”

Đoan Ngọ không nói gì, chỉ có tiếng thở dồn dập ngày càng nặng nề hơn, rồi cô đột nhiên bật khóc nức nở.

“Thực ra, em biết ban đầu ngoài việc bị Lê Vi Vi kích động, anh còn thương hại em, nhưng sau này, em cảm nhận được rằng anh có một chút thích em.”

Chu Hành nhẹ giọng hỏi: “Nếu em thực sự cảm nhận được, tại sao không tin vào chính mình?”

“Em sợ đó chỉ là tự luyến của em, và thực tế anh trai em cũng nhờ anh giúp.”

Chu Hành tựa lưng vào ghế, mệt mỏi nói chậm rãi: “Đoan Ngọ, nếu chỉ đơn thuần là thương hại ai đó, anh sẽ trực tiếp cho cô ấy tiền. Anh trai em chỉ mong anh không chấp nhận em, cũng không từ chối em, chỉ để mặc em. Kết quả là anh đã không làm theo ý anh trai em mà chấp nhận hẹn hò với em. Dù anh đồng ý hẹn hò với em trong tình huống đặc biệt, nhưng sau này anh có rất nhiều cơ hội để chia tay với em, nhưng anh đã không làm vậy. Hơn nữa, Đoan Ngọ, anh đã hôn em vô số lần, anh cũng đồng ý rằng chúng ta có thể sống chung, nếu anh không thích em thì chẳng phải anh đang đùa giỡn với em sao?”

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc trống trải của Đoan Ngọ.

Chu Hành tiếp tục: “Đoan Ngọ, anh thừa nhận rằng việc đồng ý hẹn hò với em có phần vội vàng, chỉ dựa trên một chút thích thú nhỏ nhặt, nhưng chúng ta đã bên nhau ba bốn tháng rồi. Trong khoảng thời gian đó, chúng ta thường xuyên hẹn hò và nói chuyện điện thoại. Em thật sự không nhận ra anh đang giả vờ hay thật lòng thích em sao? Em luôn hy vọng anh coi em như người lớn, nhưng người lớn sẽ không dễ dàng bị người khác khiêu khích mà không trả lời điện thoại và bỏ đi như vậy.”

Đoan Ngọ vừa khóc vừa giận dỗi: “Em không bị khiêu khích mà bỏ đi.”

Chu Hành khựng lại. Đồng thời, loa phát thanh tại sân bay bắt đầu thúc giục hành khách chưa lên máy bay nhanh chóng lên máy bay: “Hành khách Đoan Ngọ của chuyến bay CA8158 đi Điển, xin vui lòng chú ý, chuyến bay của quý khách sắp khởi hành, xin hãy nhanh chóng đến cửa lên máy bay số 17.”

Mắt Chu Hành dần sáng lên.

“Em đang ở đâu?”

Đoan Ngọ dường như vẫn không muốn trả lời, chỉ có tiếng thở hổn hển vang lên trong lần thông báo cuối cùng thúc giục lên máy bay.

Chu Hành đứng dậy, nhìn quanh các cửa hàng nhỏ gần cửa lên máy bay, có cửa hàng xa xỉ, quán cà phê, hiệu sách nhỏ, cửa hàng đặc sản, anh dịu dàng nói: “Đoan Ngọ, anh biết họ đã làm sai. Em hãy đón Tết cùng anh, sau Tết, chúng ta sẽ cùng nhau về Thạch Đạt thăm ông bà ngoại em, đến khi khai giảng, em tự chọn ở lại phố Thượng Nhiêu hoặc ở lại nhà anh, được không?”

Một lúc sau, Đoan Ngọ đáp nhẹ nhàng: “Ừm.”

Lại một lúc sau, cô nói: “… Em đang ở trong nhà vệ sinh.”

Chu Hành chưa kịp đến nhà vệ sinh, Đoan Ngọ đã đeo ba lô chạy ra. Chu Hành dang tay, Đoan Ngọ lao thẳng vào vòng tay anh. Chu Hành ôm cô thật chặt, đó là kiểu ôm mà nếu không phải vì thích thì chắc chắn là đang đùa giỡn, Đoan Ngọ, người vẫn phát triển muộn, cảm thấy ngực hơi đau.

Ngày cuối cùng của năm âm lịch, Nhiếp Minh Kính ăn bữa cơm đoàn viên tại nhà họ Nhiếp, còn Đoan Ngọ ăn bữa cơm đoàn viên tại nhà họ Chu. Sau bữa cơm, hai người theo đúng hẹn bước trên con đường tuyết phủ trở về phố Thượng Nhiêu để cùng thức đêm.

Mặc dù có người thứ ba xuất hiện sẽ làm hỏng sự lãng mạn, nhưng cũng không thể bỏ qua sự thật này. Lục Song Khê không biết xấu hổ cũng theo đến, và cô nhóc cùng Đoan Ngọ đứng trước cửa lườm nhau nửa giờ. Ở nhà họ Nhiếp, cô nhóc tạm thời không có vị trí, ai cũng có thể mắng mỏ cô nhóc. Đoan Ngọ không thể đuổi cô nhóc đi nên đành phải dọn chỗ cho cô nhóc ngủ tạm.

Tháng sáu năm mới, Đoan Ngọ và Lý Nhất Lặc cùng mặc quần lót đỏ bước vào kỳ thi đại học. Cuối tháng sáu, kết quả có, Đoan Ngọ đạt 577 điểm, Lý Nhất Nặc 612 điểm, Đoan Ngọ cười đến lệch miệng, còn Lý Nhất Lặc khóc như đứt ruột. Đoan Ngọ vào trường Đại học Sư phạm Thành phố Tấn, Lý Nhất Nặc vào Đại học Giao thông Thành phố Tấn, ngay cạnh Đại học G.

Năm Đoan Ngọ tốt nghiệp đại học, cô thuận lợi kết hôn với Chu Hành. Tám tháng rưỡi sau, con trai họ chào đời, tên tạm gọi là “Chu Lục”, tên gọi khi Đoan Ngọ mang thai tự đặt, cuối cùng đăng ký hộ khẩu là “Chu Hoài Cẩn”, tên mà Chu Hành và cảnh sát hộ khẩu Hứa Hoài Cẩn (*) tạm thời đặt. Không thể để mẹ là “5” còn con là “6” (**) được.

*Chú thích: 

(*) Hứa Hoài Cẩn là nhân vật xuất hiện trong truyện Nhậm Thanh

(*) Số 5 đại diện cho mẹ, Đoan Ngọ, vì tên của cô được viết bằng tiếng Trung Quốc là 端午 (Đoan Ngọ), và 端午节 (Lễ hội Đoan Ngọ) diễn ra vào ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch.

Số 6 đại diện cho con, vì lúc Đoan Ngọ mang thai, cô thường gọi đứa con chưa sinh của mình là “Chu Lục” (周六), nghĩa là “Chu 6”. Tuy nhiên, đây chỉ là tên gọi tạm thời, và cuối cùng khi đặt tên chính thức, họ chọn “Chu Hoài Cẩn” (周怀瑾).