Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 17

Chương 17: Bầu trời nơi đây rất xanh, những đám mây rất lớn, và ráng chiều thì vô cùng đẹp đẽ.

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 15

Chương 15: Em làm công việc này, gu thẩm mỹ xem chừng tốt lên nhiều rồi đấy.

*

Tháng Mười hai năm 2016, Trương Tuệ Thu gọi một cuộc điện thoại cho Giản Nhu.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 13

Chương 13: Thế hôm nay tâm trạng anh có tốt không?

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 14

Chương 14: Nhờ phúc của em

*

Giản Nhu hỏi câu này không còn nhỏ nhẹ như trước nữa, cô dùng âm lượng bình thường, cộng thêm sắc mặt cũng có vẻ không đúng, hai cặp đôi phía đối diện đều nhìn về phía này.

Giản Nhu cứ thế nhìn thẳng vào Trần Kính Chương như thể xung quanh không có ai.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 12

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 11

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 10

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 9

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 8

Chương 8: “Em phải cảm ơn anh thế nào đây?”

*

Giản Nhu ngồi trên sofa suốt cả một đêm.

Mâu thuẫn đối lập thống nhất, ưu điểm và khuyết điểm lớn nhất của cô đều là không thể yên lòng nhận sự giúp đỡ của người khác.

Sáng hôm sau cô gọi điện thoại cho Trần Kính Chương, đầu dây bên kia rất nhanh đã kết nối, trong khoảnh khắc có thể nghe thấy tiếng của rất nhiều người.

Trần Kính Chương cứ ngỡ mẹ cô có tình huống gì, bèn nói với ai đó một câu: “Chờ chút.” Không gian xung quanh lập tức yên tĩnh trở lại.

“Có chuyện gì thế?”

Giản Nhu hỏi: “Anh có tiện nói chuyện không?”

“Tiện.”

Giản Nhu biết điện thoại của Trần Kính Chương bảo mật rất tốt, nội dung cuộc trò chuyện sẽ không bị người khác nghe thấy.

Mấy ngày nay cô thức đêm khiến tim có chút không thoải mái, giọng nói cũng hơi khàn: “Kính Chương, em nên cảm ơn anh thế nào đây?”

Thư ký thấy sắc mặt Trần Kính Chương có chút nghiêm nghị, bèn đứng dậy định thông báo hoãn cuộc họp lại một chút.

Trần Kính Chương xua xua tay, tự mình rời khỏi phòng họp.

Anh đoán Giản Nhu có lẽ là suy nghĩ về cái vấn đề vớ vẩn này mà nghĩ đến mức cả đêm không ngủ.

“Em đang ở đâu?”

“Chỗ mẹ em.”

Trần Kính Chương giơ tay xem đồng hồ, “Ba tiếng nữa anh qua tìm em, em ngủ một giấc trước đi.”

Giọng điệu nặng hơn, lại bồi thêm một câu: “Ngoan nào.”

Trần Kính Chương tìm người sắp xếp hộ lý chăm sóc thay ca, người dì ca đêm này rất có kinh nghiệm, lại khéo chuyện trò, cả đêm đã tận tụy chăm nom mẹ của Giản Nhu.

Nhưng Giản Nhu vẫn chẳng thể chợp mắt.

Trần Kính Chương gửi tin nhắn bảo đã đến dưới lầu, cô liền tùy tiện rửa mặt qua loa. Trong gương, quầng thâm dưới mắt cô hiện rõ mồn một, vì thức trắng một đêm nên mái tóc cũng chẳng chút bóng mượt.

Từ xa nhìn thấy dáng vẻ của cô, anh cảm giác như cô vừa bị ngược đãi xong vậy.

Tài xế bước xuống xe, mở cửa cho cô.

Giản Nhu ngồi bên cạnh Trần Kính Chương, khi có người ngoài, anh thường ít lời. Trong lòng Giản Nhu đang bận tâm chuyện khác, Trần Kính Chương cũng chỉ hỏi han qua loa về tình hình của mẹ cô, sau đó hai người suốt cả dọc đường đều im lặng.

Xe chạy không bao lâu thì rẽ vào một khu chung cư gần đó, phong cách kiến trúc thiên về kiểu bình dân ấm cúng.

Trần Kính Chương dẫn cô lên lầu, dùng vân tay mở cửa một căn hộ, hai phòng ngủ một phòng khách, đồ đạc bên trong rất đơn giản, nhìn lướt qua, phòng khách chỉ có những vật dụng thiết yếu như sofa, tivi, bàn ăn ghế ăn, tông màu chủ đạo là màu ấm, được dọn dẹp sạch bong không một hạt bụi.

Giản Nhu ngước lên nhìn anh, không hiểu anh có ý gì.

Trần Kính Chương khẽ đẩy vai cô đi vào, “Bình thường có hộ lý rồi, nếu em về Bắc Kinh thăm mẹ thì có thể ở lại đây.” Biết tính cách cô hay vẽ chuyện phiền hà, Trần Kính Chương mới đặc biệt tìm một nơi đơn giản như thế này.

Chẳng ngờ, Giản Nhu lại không mảy may do dự mà nhận lời ngay.

Cô thầm nghĩ bản thân chưa chắc đã có thể quay lại Thượng Hải nữa.

Cô vừa đóng cửa phòng lại đã lập tức hỏi: “Em phải cảm ơn anh thế nào đây?”

Anh thấy tính cách cô phiền phức, thực ra chẳng sai chút nào. Nói nặng hơn một chút, anh vô cùng chán ghét điểm này ở Giản Nhu.

Anh thường xuyên cảm thấy bản thân mới là người bị làm khó, bởi sự tính toán và cố chấp thiếu tinh tế của cô.

Anh tự rót cho mình một cốc nước, uống vào, dùng cái mát lạnh của dòng nước để đè nén ngọn lửa giận. Rồi anh đăm chiêu nhìn về phía Giản Nhu, lạnh lùng hỏi vặn lại: “Em muốn cảm ơn anh thế nào.”

Quanh đi quẩn lại, lại trở về tình cảnh còn tồi tệ hơn cả lúc ban đầu.

Từ chân mày đến ánh mắt Giản Nhu đều đầy vẻ mệt mỏi và nặng nề, “Em chỉ có mẹ là người thân duy nhất, bảo là sống nương tựa vào nhau cũng không quá lời.”

“Chuyện gì em có thể làm được, thế nào cũng được.”

Người thân duy nhất, Trần Kính Chương khẽ cười khổ một tiếng.

Anh nhặt ý chính hỏi: “Nếu là người khác giúp em, em cũng sẽ như thế này à?”

Giản Nhu ngập ngừng một lát.

“Trả nổi thì sẽ không. Trả không nổi thì sẽ vậy.”

Có một cụm từ gọi là không lấy gì báo đáp được.

Trần Kính Chương dường như thực sự đang suy nghĩ kỹ càng.

Giản Nhu dần nhận ra, khi tuổi tác dày lên, khí chất của Trần Kính Chương đã thấp thoáng có phần uy nghiêm.

Anh nghiêm túc hỏi: “Chúng ta quay lại như trước kia, em có làm được không?”

Đôi mắt Giản Nhu khẽ cụp xuống.

Cái “trước kia” mà Trần Kính Chương nói, chính là cô chiều theo, còn anh tận hưởng. Cô che giấu sở thích, anh điềm nhiên đón nhận tất cả.

Cô sẽ ở nhà nấu đủ các món thuộc những trường phái ẩm thực khác nhau mà cô vốn chẳng ưa, anh thì không thấu được sự rườm rà và vất vả khi nấu món vùng Giang Chiết, mỗi món chỉ nếm thử đôi ba miếng, thi thoảng lại đưa ra vài lời nhận xét bâng quơ.

Cô phải phối hợp với gia đình anh, dù có mệt mỏi buồn ngủ đến mấy cũng phải gượng cười tỏ ra sành sỏi trên bàn tiệc cùng một hội những người tinh khôn nhất, thế nhưng ai nấy đều thừa biết, cô còn cách cái sự khéo léo thế sự ấy tới mười vạn tám nghìn dặm.

Những bậc trưởng bối yêu chiều Trần Kính Chương từ nhỏ tới lớn, chẳng một ai là không có máu mặt, ngày lễ ngày tết tụ họp trong căn biệt thự ba bốn tầng cũng chẳng thấy trống trải, trong khi cô đã sớm quen với việc đón năm mới chỉ có hai người, tình thân lạnh lẽo, thưa thớt.

Trước sinh nhật anh vài ngày, các lời mời mọc đã tới tấp gửi đến, vào đúng ngày thì gia đình là chính, những người khác thì lần lượt tụ tập sau.

Phàm là những buổi tụ họp ngoài công việc, anh đều thích có cô ở bên cạnh, cũng chính vì vậy mà suốt những năm đó, tần suất xuất hiện riêng tư của thư ký của anh đã giảm đi rất nhiều.

Nhưng Giản Nhu lại yêu thích sự êm đềm và yên tĩnh biết bao.

Cô không nghĩ ngợi quá lâu, liền thẳng thắn nói: “Anh có thể đưa ra những yêu cầu cụ thể hơn.”

Cô bảo anh cứ đưa ra đi.

Khóe môi Trần Kính Chương thoáng một nụ cười giễu cợt: “Anh muốn em nghỉ việc ở Thượng Hải, anh không thích em làm công việc đó.”

Giản Nhu nhìn anh.

Trần Kính Chương cười như không cười, “Muốn em ở lại Bắc Kinh, gọi là phải có mặt, những buổi tiệc tùng công việc của anh thì em không cần tham gia, còn những buổi khác hễ gọi tới là phải đi cùng.”

“Sinh hoạt hằng ngày do em phụ trách, việc nặng nhọc thì tìm người khác làm.”

“Đúng rồi, không cần em nấu cơm, tay nghề nấu nướng của em cũng thường thôi.”

“Anh không quen đụng vào người phụ nữ khác, chuyện ấy của chúng ta xưa nay đều rất hòa hợp, sau này cũng cứ như vậy đi. Tính theo ân tình và chi phí chạy chữa cho mẹ em lần này, bản thỏa thuận này trước mắt ký năm năm không quá đáng chứ. Chỉ năm năm thôi, em có làm được không?”

Đó không hoàn toàn là lời nói giận hay châm chọc, anh có sự chiếm hữu và tham lam thái quá đối với Giản Nhu, những yêu cầu vừa đưa ra đều là thứ anh thực lòng mong muốn.

Chưa đợi Giản Nhu trả lời, anh như thể không tin vào tà thuyết, cứ chấp nhặt hỏi cô: “Đổi lại là người khác, em cũng làm được chắc?”

Giản Nhu cứ như bị tràng lý lẽ cay nghiệt dài dằng dặc kia làm cho bàng hoàng, nửa ngày trời không thốt lên lời.

Trần Kính Chương bước đến trước mặt cô, nhìn xuống từ trên cao. “Nói đi chứ.”

Giản Nhu tiếng rất nhỏ, nhưng lại trả lời một cách chắc chắn: “Em không làm được.”

Bất kể là ai, cô đều không làm được.

Trần Kính Chương vậy mà lại có chút nhẹ lòng.

Nếu cô thực sự đồng ý, anh sẽ còn tức giận hơn.

Trần Kính Chương cũng không chịu bỏ qua cho cô như thế, nhướng mày hỏi: “Thế em có thể đồng ý với anh yêu cầu gì?”

Giản Nhu thật sự cũng chẳng nghĩ ra nổi điều gì, trên mặt lại thoáng hiện vẻ ngơ ngác thi thoảng mới lộ ra hồi cô còn học đại học, chính cô cũng không biết nữa.

Trần Kính Chương tức tới mức bật cười, chẳng thèm chấp nhặt với cô.

Anh đặt nhẹ tay lên bờ vai gầy guộc của cô, hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Nếu em đã chẳng làm được gì, vậy thì hứa với anh, ở Thượng Hải phải tự chăm sóc tốt cho bản thân.”

Giọng điệu dịu lại đôi chút: “Anh cũng hứa với em, ở Bắc Kinh sẽ chăm lo chu đáo cho mẹ em, như vậy có được không?”

Tinh thần Giản Nhu uể oải, bị anh dẫn dắt liền vô thức gật gật đầu.

Sau đó cô lẩm bẩm: “Thật ra em đặc biệt không thích nợ ân tình của ai.”

Trần Kính Chương bị cô mài mòn đến mức phải thở dài một tiếng.

Anh khẽ ôm vai cô cùng ngồi xuống ghế sofa.

Vóc dáng anh cao lớn, khi ngồi xuống xoay người nhìn cô, đầu gối chìa ra ngoài sofa một đoạn dài. Anh đăm đăm nhìn quầng thâm dưới mắt Giản Nhu, bắt đầu nói bừa: “Anh thì lại thích nợ ân tình người khác đấy.”

Giản Nhu hùa theo: “Tại sao ạ?”

“Theo cách nói của nhà Phật, kiếp này nợ ai mà chưa trả hết, kiếp sau vẫn có thể gặp lại nhau, chẳng phải rất tốt sao?”

Anh véo nhẹ má cô.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 7

Chương 7: Quý nhân

*