Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 19

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 85

Đăng bởi 1 phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 86

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 82

 
Anh Trân vừa bước vào cửa mới phát hiện nơi này không thể gọi là bệnh viện, chẳng qua chỉ là một phòng khám phụ khoa tư nhân.


Trước cửa bày một chiếc bàn nhỏ để đăng ký, một cô gái trẻ mặt đầy tàn nhang mặc đồng phục y tá trắng tinh ngồi đó, làm bộ làm tịch hỏi từng người đi vào: “Cô khám cái gì?” Cũng hỏi cả cô.

 
Anh Trân nói: “Tôi hình như mang thai rồi……” Câu còn chưa dứt, y tá đã ném cho cô một thẻ gỗ ghi số, bảo đi ngồi chờ, đến lượt sẽ gọi số.

 
Anh Trân nhìn quanh, lác đác chỉ độ năm sáu người đến khám. Cô ngồi xuống chiếc ghế ở góc, ngay đối diện phòng hội chẩn. Đó là một gian tách riêng, tường quét trắng toát, cửa màu vàng nhạt, nhưng vì đã lâu năm, hiện lên những vết thời gian không sao lau sạch. Mép dưới cánh cửa in rõ một dấu chân to, còn thấy được từng rãnh đế giày da. Cô thầm nghĩ đó là dấu chân đàn ông, một cước đá tung cửa, đủ thấy tính khí nóng nảy.

 
Bên phải phòng hội chẩn là một lối đi rất ngắn và hẹp, tính theo tốc độ đi của phụ nữ thì nhiều lắm cũng chỉ mười mấy bước. Cuối lối lại là một căn phòng khác, che bằng rèm cửa, rất dày, như treo hẳn một chiếc chăn mùa đông. Màu đỏ gan lợn ấy cũng vì quá lâu, trông như vết máu khô cạn từ lâu, cả một mảng lớn như vậy khiến người nhìn không khỏi rợn người.

 
Cửa phòng hội chẩn mở ra, một người đàn bà bước ra, trên tay khoác chiếc áo dạ mỏng màu tro thuốc lá. Cúc áo cổ sườn xám đã được cởi ra, nhưng cũng lười cài lại. Gương mặt trang điểm đậm, gần như không nhận ra diện mạo ban đầu, vậy mà lại có một vẻ quyến rũ kỳ dị, giống hệt đoạn “Họa Bì” trong Liêu Trai Chí Dị, con quỷ vẽ da người đàn bà.

 
Nhưng người đàn bà ấy rốt cuộc không phải quỷ, mà là một kỹ nữ. Bác sĩ cũng theo sau đi ra, một người đàn ông trung niên thấp gầy nhưng rắn rỏi. Ông vén rèm lên nói gì đó, lát sau lại tiến đến trước mặt kỹ nữ: “Cô ra ngồi đợi một lát, bên trong phải chuẩn bị trước khi làm thủ thuật, xong sẽ gọi cô.” Nói đoạn liền đổi giọng, hướng ra cửa gọi lớn đầy trung khí: “Người tiếp theo.”

Y tá vội nói: “Số bảy? Số bảy đâu rồi?”

 
Anh Trân thấy một cô gái tầm tuổi Mỹ Quyên, mặt mày hoảng hốt. Người đàn bà đi cùng dìu cô ta đến trước phòng hội chẩn. Bác sĩ liếc hai người một cái, bảo người đàn bà đợi bên ngoài, rồi cùng cô gái vào trong phòng, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

 
Kỹ nữ ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, từ trong túi xách lấy ra thuốc lá và bật lửa, châm lên, ngậm giữa đôi môi đỏ thẫm. Người đàn bà kia nơm nớp lo sợ ngồi xuống bên cạnh cô ta.

 
Y tá quát: “Này, ở đây không được hút thuốc!” Kỹ nữ giả vờ không nghe thấy, liếc xéo hỏi người đàn bà: “Đứa vào trong là con gái bà à? Có chửa rồi hả?”

 
Mọi người vốn đang mang tâm sự, ngồi không mà buồn chán, nghe thấy đối thoại, đều trợn mắt nhìn sang.

 
Người đàn bà giật mình, vội xua tay hoảng hốt nói: “Không phải con gái tôi! Chúng tôi là đồng hương, làm công ở phủ lão gia họ Kiều. Lão gia một đêm uống say…… hồ đồ thế nào ấy, ôi, một chuyện hồ đồ.”

 
Kỹ nữ nói: “Có thai rồi thì sinh ra chứ! Nhà có tiền đâu phải nuôi không nổi……”

 
Người đàn bà cau mày nói: “Bà cả không chịu! Đuổi nó ra khỏi phủ rồi, biết làm sao được, nó mới mười bảy tuổi, không làm việc thì ngay cả nuôi thân cũng không xong, tội nghiệp lắm. Nhân lúc tháng còn nhỏ còn có thể bỏ nên mới đến đây.”

 
Kỹ nữ nhả một vòng khói: “Thế thì lên cục cảnh sát kiện ông ta, bắt ông ta bồi thường tiền!”

 
Người đàn bà lắc đầu, không muốn nói thêm chuyện này, liền đổi đề tài hỏi cô ta: “Cô đến làm phẫu thuật gì?”

 
Hỏi người khác thì kỹ nữ nói năng thoải mái, đến lượt nói về mình lại đột nhiên im bặt, thậm chí quay mặt về phía tấm rèm đỏ gan lợn, như thể vừa rồi chẳng hề nói gì. Người đàn bà kia lộ vẻ ngượng ngùng.

 
Một nữ y tá vén rèm ló đầu ra gọi: “Vương Thục Mỹ, Vương Thục Mỹ làm phẫu thuật!” Kỹ nữ hất mẩu thuốc xuống đất, đứng dậy đi vào.

 
E rằng cái tên này cũng là giả.

 
Đầu thuốc đỏ lập lòe trên nền đất tối, có người khịt mũi cười một tiếng: “Cô ta thì làm phẫu thuật gì? Toàn là bệnh hoa liễu!”

 
Cửa phòng hội chẩn mở ra, cô gái kia mặt mày trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy. Người đàn bà vội chạy tới đỡ lấy cô ta. Bác sĩ nói: “Ra ngồi nghỉ một lát, ngồi nghỉ thêm chút nữa, đến lúc làm phẫu thuật sẽ gọi các cô! Người tiếp theo là ai?”

 
“Lâm Anh Trân? Lâm Anh Trân!” Y tá lại gọi liền ba lần, không thấy ai đáp, cũng chẳng lấy làm lạ: “Trương Yến Yến? Đến lượt cô rồi!”

 
Anh Trân ra ven đường vịn tường nôn ra nước chua, một lúc lâu mới bình tĩnh lại. Thấy không xa có chỗ bán nước trà, cô đi mua một bát súc miệng.

 
Phòng khám này vốn là nơi chuyên giúp kỹ nữ, người hầu, những tầng lớp thấp kém ấy thực hiện phá thai hoặc chữa bệnh hoa liễu. Thảo nào lúc cô ngồi ở đó, trong hơi thở toàn là mùi tanh máu.

Trước kia dẫu từng nảy ra những ý nghĩ vượt lằn ranh, đến lúc này cũng đã nhạt dần.

 
Anh Trân dùng khăn tay lau khóe miệng, chậm rãi men theo con đường lớn đi về. Tuy đã sang xuân, nhưng trời vẫn còn lạnh, ánh nắng trông thì rực rỡ, tràn sáng mặt đất, song đứng trong chỗ râm, chút ấm áp ấy vẫn phải tĩnh tâm mà cảm nhận thật kỹ mới thấy.

 
Cô đi tới trước cửa nhà, thấy cửa mở toang, đang lấy làm lạ thì Minh Phượng hớt hải chạy tới: “Mợ đâu rồi? Mọi người đang đi tìm mợ khắp nơi, xảy ra chuyện lớn rồi!”

 
“Tôi đi dạo quanh thôi, cô hớt hơ hớt hải làm gì?” Anh Trân vừa nói vừa bước vào sảnh, thấy Ông cả đang ngồi nói chuyện với hai người mặc đồng phục cảnh sát, mấy bà lẻ và Mỹ Quyên cũng có mặt, thỉnh thoảng lại đưa tay lau nước mắt.

 
Nghe thấy động tĩnh, tất cả đều quay sang nhìn cô. Anh Trân thầm thấy lạ, biết là có điều chẳng lành, nhưng ngoài mặt vẫn không lộ, chỉ nói: “Sao đến chén trà cũng không rót?” Rồi cô quay sang sai Minh Phượng mau đi làm.

 
Ông cả gọi cô: “Em dâu đừng vội, em cũng ngồi xuống đi, hôm nay có một chuyện liên quan đến em năm, cần nói rõ với em.”

 
Anh Trân liền ngồi xuống hỏi: “Ông năm đi Đông Tam Tỉnh nhậm chức rồi, còn có chuyện gì nữa mà phải nói?”

 
Ông cả nhìn sang hai người kia, chỉ vào một người giới thiệu: “Đây là cảnh quan Lý. Đây là vợ của em năm.”

 
Cảnh quan Lý vào thẳng vấn đề: “Bà Nhiếp, mười ngày trước ông Nhiếp Vân Phiên tới ga tàu Cát Lâm, đúng lúc quân đội đang truy bắt một toán binh lính đào ngũ, hai bên nổ súng giao tranh, đạn lạc vô tình, ông Nhiếp không may trúng đạn nguội, cấp cứu trong bệnh viện không hiệu quả mà qua đời.” Ông ta dừng lại một chút: “Một vị phu nhân đi cùng, cũng không may mắn thoát nạn!”

 
Anh Trân ngây người ra, liếc thấy các bà lẻ đều đang khóc, cô liền cũng rơi lệ, lệ rơi như hoa lê gặp mưa, kéo Mỹ Quyên lại bên mình, vừa khóc vừa nói: “Còn trông mong anh ấy sang bên đó làm việc cho đàng hoàng, lĩnh bổng lộc, để mẹ góa con côi chúng tôi có ngày tháng dễ chịu hơn. Nào ngờ chưa kịp tới nhậm chức đã chết nơi đất khách, để cả đại gia đình này sống sao cho nổi đây?”

Ông cả nói: “Em trước hết đừng khóc, nghe cảnh quan Lý nói cho xong đã.”

 
Cảnh quan Lý khẽ hắng giọng: “Ông ấy có giấy điều động trong tay, xem như là quan viên có công chức thuộc chính phủ trung ương, đương nhiên không thể bạc đãi, mọi việc tang lễ đều chiếu theo điều lệ hy sinh vì công vụ mà làm, sẽ phát tiền tuất một lần.” Nói rồi, ông ta lấy từ trong cặp da ra một tờ công hàm. Ông cả định đưa tay nhận, nhưng thấy Mỹ Quyên đã nhanh tay cầm lấy đưa cho Anh Trân, đành rụt tay lại, song sắc mặt vẫn lộ vẻ gượng gạo.

 
Anh Trân xem kỹ một lượt, thấy không có gì bất ổn liền ký tên điểm chỉ. Khi cảnh quan Lý sắp rời đi, ông ta nói: “Thi thể của ông ấy mấy ngày nữa sẽ được đưa về, việc nhập liệm an táng sẽ có người chuyên trách đến lo liệu, mong các vị nén đau thương!”

 
Ông cả tiễn họ ra ngoài.

Tin dữ đến quá đột ngột khiến mọi người đều có phần hoảng hốt, họ nhìn nhau mà không biết nên nói gì. Không chỉ có bi thương mà còn bao nhiêu suy nghĩ mơ hồ không nói rõ được, như trong lòng bị đục khoét ra một lỗ hổng, bên trong đen ngòm, sâu không thấy đáy.

Anh Trân trở về phòng, ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhìn chính mình trong gương. Trên má còn hai hàng ướt át chưa kịp khô, nhưng trong mắt thì đã sớm không còn nước mắt.

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 81

Chương 81 : Bão nổi

*

Diêu Khiêm thay một chiếc áo len lông lạc đà màu nâu vàng cổ tim, từ trong phòng bước ra. Hiếm hoi thay, anh không như trước đây lập tức rời đi mà dựa vào sofa đọc báo. Trên tờ báo, chừa nửa trang đăng một vụ tin đào hoa. Mẹ Lưu rót trà cho anh, anh nhạt giọng nói: “Bà đi gọi Tô Niệm tới đây.”

Mẹ Lưu lui ra ngoài.

Bà Diêu ngồi trước bàn cúi đầu làm giày cưới. Chị ta mừng vì trong tay mình vẫn còn có việc để làm, xỏ kim luồn chỉ, mũi giày cứng cáp. Chị ta đội ống chỉ, tiếng chọc xuyên “cộp cộp” hoà trong ánh đèn vàng nhạt, thành một thứ dịu dàng của nỗi đau. Bất giác chị ta nhớ tới thuở còn khuê các, hôn kỳ dần gần, cũng là lúc khảo nghiệm gần hai mươi năm công phu thêu thùa của chị ta. Kẻ hầu đẩy hết bàn ghế trong phòng sát vào tường, chị ta ngồi xổm dưới đất may một chiếc chăn hỷ đỏ lớn, thêu hình phượng xuyên mẫu đơn. Khi ấy dáng chị ta còn nhỏ nhắn mảnh mai, chân trần tự do qua lại giữa sóng đỏ chỉ vàng, như một con bướm đang bay. Tâm cảnh khi ấy vì chờ gả mà âm dương bất định, nhưng vào khoảnh khắc khâu chăn hỷ, chị ta vẫn đầy mong đợi về việc cùng một người đàn ông bầu bạn suốt quãng đời còn lại.

Chị ta liếc mắt nhìn Diêu Khiêm. Anh đã đến trung niên mà vẫn còn trẻ, còn chị ta thì đã già. Vốn dĩ chị ta đã lớn hơn anh, hơn trọn ba tuổi.

Chị ta mối miệng lưỡi khéo léo: gái lớn ba, ôm gạch vàng.

Khi ấy, trong mắt các trưởng bối nhà họ Diêu, chị ta chính là một viên gạch vàng óng ánh, nhưng trong mắt Diêu Khiêm, chị ta chỉ là một người đàn bà hơn anh ba tuổi, không được anh ưa thích.

Anh càng thiên vị người đẹp phương Nam trẻ trung, quyến rũ lại hoạt bát kia.

Lần anh từng thổ lộ tâm ý với chị ta, anh đang ngồi bên cửa sổ, sao trên trời rơi cả vào trong mắt anh.

Anh cầu xin chị ta thành toàn. Chị ta giả vờ đáp ứng. Sao chị ta có thể đáp ứng chứ, chị ta vì ghen tuông và phẫn hận mà hoá thành ác quỷ.

Giờ đây chị ta lại sắp trở thành ác quỷ, nhưng ngoài dự liệu là vô cùng bình thản. Tay đã từng dính máu một lần, có lẽ sẽ không còn để tâm tới việc dính thêm lần nữa.

Chị ta mở miệng hỏi: “Dạ dày của anh thế nào rồi? Thuốc có uống đúng giờ cả không?”

Diêu Khiêm “ừm” một tiếng, anh nâng cốc uống trà, vô tình nhìn thấy mảng đỏ tươi nơi tay chị ta, cau mày hỏi: “Vừa rồi cô nói chuyện gì với bà Triệu?”

Bà Diêu vui vẻ nói: “Chúng em đang bàn hôn sự của Tô Niệm và Trúc Quân. Dự tính đính hôn vào tháng Tư, tháng Năm cưới. Tuy giờ còn sớm, nhưng tính đủ các thứ phải chuẩn bị, vẫn thấy hơi gấp gáp…”

“Bậy bạ!” Diêu Khiêm đập mạnh chén trà xuống bàn, sắc giọng nghiêm khắc: “Sao không bàn trước với tôi mà tự ý quyết định! Cô có biết mình gây ra hoạ lớn thế nào không!”

Bà Diêu sững người. Chị ta cứ tưởng anh đã ngầm chấp thuận cuộc hôn sự này: “Vốn dĩ em không cam lòng, chính miệng anh nói phải định hôn sự của hai đứa vào tháng Ba, em làm theo lời anh, giờ anh lại trách em…”

Dù em làm thế nào anh cũng chê bai, chẳng qua vì bên ngoài anh đã có con hồ ly tinh Phùng Sa Lệ kia. Hai người tuy cách nhau chút khoảng, nhưng mắt chị ta xưa nay rất tinh. Trên cổ anh có vết bị cào, dấu đỏ còn mới, cong cong như vầng trăng non.

“Tôi nói tháng Ba, bây giờ mới đầu tháng Hai, cô suýt nữa làm hỏng việc của tôi.” Diêu Khiêm vẫn hết sức không khách khí. Diêu Tô Niệm vén rèm bước vào, nhận ra không khí vô cùng nặng nề, sắc mặt hai người đều rất khó coi.

Anh ta cũng không dám thất lễ, gọi một tiếng: “Ba, mẹ.” Rồi tìm một chiếc ghế ngồi xuống.

Mẹ Lưu bước vào rót trà.

“Cút!”

Bà ta bị Diêu Khiêm đuổi ra ngoài.

Đợi trong phòng không còn người ngoài, Diêu Khiêm mới lạnh giọng nói: “Triệu Thúc Bình đã bị Cục Bảo mật bí mật bắt giữ.”

Sắc mặt Diêu Tô Niệm lập tức biến đổi.

“Ai?” Bà Diêu hỏi xong mới sực hiểu ra, gương mặt lập tức nóng bừng. Chị ta quả thực ngu xuẩn đến đáng giận, dĩ nhiên cũng chẳng có ai để ý tới chị ta.

Diêu Tô Niệm thấp giọng hỏi: “Hai mẹ con họ vẫn luôn ở tại đây, chúng ta có bị liên luỵ không?”

Diêu Khiêm cười lạnh một tiếng: “Vốn dĩ chẳng có gì đáng ngại, nhưng mẹ của anh cứ nhất quyết muốn đính hôn rồi lại cưới, liều mạng chui đầu vào chỗ chết như thế, giờ phải làm sao đây?”

“Em làm sao mà biết được… các người có chuyện gì cũng chẳng nói với em…” Vành mắt bà Diêu đỏ hoe, ném đôi giày hỷ vào rổ kim chỉ, bịch một tiếng trầm đục. Chị ta đứng bật dậy, đi thẳng ra ngoài. Mẹ Lưu thò đầu từ gian ngoài nhìn vào, chị ta như một cơn gió lao vào phòng tắm, vặn vòi nước, nước lạnh buốt không dám thò tay xuống. Mẹ Lưu xách ấm nước vỏ mây tới, rót nước sôi vào chậu giúp chị ta, hơi nước bốc lên mờ mịt. Mẹ Lưu lải nhải: “Vừa rồi lão gia đuổi tôi như đuổi chó, tôi là người nhà bên ngoại của phu nhân mang sang, ngài ấy đối xử với tôi như thế, chính là không coi phu nhân ra gì.” Bà Diêu chộp lấy một bánh xà phòng ném về phía bà ta, mẹ Lưu hoảng hốt chạy vội ra ngoài, không dám bước vào nữa.

Diêu Khiêm nói: “Những thứ trong tay anh có liên quan tới Triệu Thúc Bình phải tiêu huỷ hết, không được để lại dấu vết. Mấy người ở Nam Tam Hành anh cần đặc biệt lưu ý, không chừng họ sẽ nhân chuyện này mà làm loạn, mưu đồ lật ngược thế cờ. Hễ phát hiện có động tĩnh, lập tức báo cho tôi.”

Diêu Tô Niệm gật đầu đáp ứng.

Diêu Khiêm ném tờ báo trong tay cho anh ta: “Dạo này anh với Khương Chi Chi qua lại rất rộn ràng, thời điểm cô ta xuất hiện hết sức khả nghi. Cẩn thận kẻo lại có một Lâm Hiểu Vân thứ hai!”

Diêu Tô Niệm nhìn bức ảnh thân mật được phóng to trên trang báo, nhất thời câm lặng không nói được lời nào.

“Rồi có một ngày anh sẽ chết trong tay đàn bà!” Diêu Khiêm quát khẽ, đứng dậy khoác chiếc áo lông da viền lông chuột bạc, không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.

Tháng Hai lúc nào cũng rét xuân se sắt, vậy mà trong lão trạch lại rộ lên chuyện có ma. Người gác đêm nói, vào canh ba, phòng nơi Bà lớn ở sẽ bật đèn, trên cửa sổ in ra bóng người, búi tóc chải cao cao, đúng kiểu Bà lớn thích vấn nhất. Dĩ nhiên cũng không phải lúc nào đèn cũng sáng, có khi còn nghe máy hát đĩa vang lên, là khúc Dạ Lai Hương Bà lớn ưa nghe, lại có lúc nghe như Bà lớn đang sai bảo: “Gọi ông Vi tới, ta muốn cầm đồ.” Một người nói thì chẳng ai tin, nói nhiều rồi, ai nấy đều bắt đầu hoang mang lo sợ. Ông cả mời pháp sư tới làm phép trong viện của Bà lớn, vừa múa kiếm, vừa đốt bùa, vừa tụng chú, náo động suốt ba ngày liền mới nhận tiền thưởng rời đi. Vốn dĩ tin đồn chỉ là ngờ vực, nhưng mời pháp sư tới một chuyến như vậy, chuyện ma quỷ lại giống như đã đóng đinh cột sắt, chứng cứ rành rành.

Phòng hai dọn đi trước, tiếp đến là phòng ba, phòng tư, trong trạch viện ngày càng trống trải. Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, phóng mắt nhìn khắp các phòng đều tối om, khiến người ta sợ hãi vô cùng.

Anh Trân nghi ngờ đây là kế sách Ông cả cố ý bày ra để bán nhà, bởi những kẻ tới đòi nợ ông ta ba ngày hai bữa lại chặn người ngay trước cổng viện, có lần bị chặn đánh, gãy mất hai ngón tay.

Cuối cùng cô vẫn dọn ra ngoài, thuê một căn nhà nhỏ hai tầng. Không thể gọi là công quán thực sự, nhưng vì độc môn độc hộ, người ta vẫn nhã xưng như vậy.

Cô và Mỹ Quyên ở trên lầu, ba bà lẻ ở tầng dưới, ăn mặc chi tiêu, ai nấy tự lo phần mình.

Minh Phượng và bà nấu bếp theo sang, lại thuê thêm hai bà già làm việc nặng, tạm thời cứ thế an cư.

Anh Trân đã sớm để ý, cách công quán một con phố có một bệnh viện nhỏ. Nhân lúc trời ấm áp, cô tìm đến đó.

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 83

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 84

Chương 84: Trống vắng

Đăng bởi 2 phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 77

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 78

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 79