Đăng bởi Để lại phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 55

Chương 55: “Chỉ khi nằm thế này với em mới hồi hộp thôi.”

*

Phòng ngủ dĩ nhiên chỉ có một.

Năm giờ bốn mươi bảy phút sáng, Kha Nghê kéo tấm rèm dày cộp trong căn phòng thuê ra.

Nhà của bác Trương rất ấm cúng, bên trong lớp rèm chắn sáng còn có một tầng voan ren cũ, trên đó thêu hoa văn chuồn chuồn, bươm bướm và cỏ hoa.

Ánh sáng sớm mỏng manh và dịu nhẹ xuyên qua những đường nét tinh xảo ấy, rơi lên ô cửa sổ bên phòng ngủ.

Cổ tay mảnh khảnh của Kha Nghê luồn qua những vệt sáng lay động, vén một góc rèm ren, rồi ấn tay mở khung cửa nhựa.

Gió sớm lùa vào, chẳng thể thổi tan những gợn sóng cảm xúc mà cô đang cố giấu kín.

Cảm giác xao động treo lơ lửng nơi tim, như màn sương chẳng thể xua đi.

Tựa khói, tựa lụa, dần dần nuốt chửng chút lý trí ít ỏi còn sót lại của cô.

Ánh mắt Kha Nghê dừng ở cửa ra vào ——

Cảnh Tư Tồn vừa xuống lầu, lấy túi hành lý từ xe địa hình mang lên. Túi mở toang, đặt ở lối vào, lộ ra chiếc mũ lưỡi trai và hộp để máy cạo râu điện.

Chỉ cần nghĩ đến người đang tắm trong phòng, nhịp tim của Kha Nghê lập tức vọt lên như đồ thị hàm số y = e^x, đến một điểm giới hạn thì đột ngột tăng vọt.

Tiếng nước ào ào trong phòng tắm dừng lại. Chốc lát sau, cửa phòng tắm mở ra.

Cảnh Tư Tồn đi ra, nửa thân trên trần trụi. Hơi nước ẩm nóng và hương sữa tắm mát lành theo anh ùa ra khỏi phòng, tràn ngập khắp căn nhà.

Nghe thấy tiếng động, Kha Nghê hơi xoay người lại, những hoa văn chằng chịt của tấm rèm phản chiếu lên gương mặt nghiêng của cô, như một tấm màn mỏng che đi ánh mắt hoang mang.

Tay cô buông tấm rèm xuống, vải lay động, ánh sáng loang lổ đung đưa.

Cảnh Tư Tồn dừng bước giữa ranh giới phòng tắm và phòng ngủ.

Thân hình anh cao thẳng, vai rộng eo hẹp, khiến căn phòng thuê vốn đã chật chội nay càng trở nên bức bối.

Kha Nghê thấy như thiếu dưỡng khí, phải mất vài giây mới khàn khàn tìm lại được giọng nói.

Cô hoàn toàn không nhận ra mình lại hỏi lại một câu trùng lặp đã nói nửa tiếng trước: “Anh thấy đỡ hơn chưa?”

Cảnh Tư Tồn khẽ cười: “Đỡ nhiều rồi.”

Anh đứng nơi ánh sáng lờ mờ, ánh mắt cô hoảng hốt lướt qua vài giọt nước chưa kịp lau trên vai anh, rồi rơi xuống… chạm phải đường cơ bụng mảnh nhưng rắn chắc, đang phập phồng theo nhịp thở.

Kha Nghê bỗng nhớ đến nụ hôn đầu trong cửa hàng tạp hóa, cụp mắt xuống: “Em mở cửa sổ rồi.”

Ngừng một chút, cô lại nói: “Nếu anh thấy lạnh thì em đóng lại ngay.”

“Cứ mở đi.”

Cảnh Tư Tồn bỗng gọi khẽ: “Kha Nghê.”

Cô chớp mắt: “Vâng?”

Trước đó, tổ chương trình thông báo thời gian ghi hình tập mười và mười một là hai ngày.

Ai ngờ lại quay suốt đêm cho xong.

Ban đầu Cảnh Tư Tồn định ở chung phòng khách sạn với Tống Dực, hai người đàn ông ở cùng chẳng có gì phải ngại, kiểu như anh – người còn mang cả quần ngủ theo, đã là hiếm rồi.

Tống Dực, Đới Phàm Trạch và Hà Chí ba người họ thường chỉ mặc mỗi quần lót mà đi lại khắp phòng.

Thấy cô có vẻ không thoải mái, Cảnh Tư Tồn liền giải thích: “Anh chỉ mang theo quần ngủ, ngại quá.”

Kha Nghê giấu tay ra sau lưng, mười ngón đan vào nhau, cố tỏ ra bình thản mà kể chuyện trường học: rằng trên sân bóng hằng ngày có nhiều cựu sinh viên đến đá bóng, trời nóng thì bọn họ thường cởi áo, nửa người trên trần trụi mà lau mồ hôi.

Giọng cô nghe như đang tự trấn an, chẳng rõ là đang trấn an ai: “Em nhìn quen rồi, không sao đâu.”

Cảnh Tư Tồn lại khẽ cười: “Thế à.”

Hai người đứng đối diện nhau, cách nhau một chiếc giường đôi, lặng lẽ nhìn nhau vài giây rồi cùng quay đi chỗ khác.

Trên giường trải chăn mỏng xanh nhạt, ga giường còn in vết nhăn nơi Kha Nghê từng ngồi thức trắng chờ tin nhắn.

Bầu không khí trở nên mơ hồ và dính chặt, đến cả hơi thở cũng ngọt ngấy.

Kha Nghê cũng chẳng hiểu sao trước đó mình lại dám nói câu “Anh vào phòng ngủ nghỉ tiếp đi” nữa…

Nhưng, sofa ngoài phòng khách vừa cứng vừa hẹp, chẳng thể để người bệnh nằm đó được.

Cảnh Tư Tồn từng nói sẽ ra xe địa hình ngủ.

Là cô kiên quyết giữ anh lại, bảo anh cứ ở đây nghỉ ngơi cho tử tế.

Anh đã mệt lắm rồi, hôm trước còn thức trắng đêm trông bác Cảnh trong phòng chăm sóc đặc biệt, sau đó lại bị sốt cao, rồi quay chương trình hơn hai mươi tiếng liền…

Trong xe làm sao mà nghỉ được chứ?

Nhưng mà…

Kha Nghê lén nhìn sang anh, chẳng thể không thừa nhận rằng sức khỏe của Cảnh Tư Tồn thật sự rất tốt.

Mới một tiếng trước anh còn mồ hôi nhễ nhại, yếu ớt đến thế, vậy mà chỉ uống hai viên thuốc đã gần như hồi phục, tắm xong lại càng tỉnh táo, khoan khoái hơn.

Cơ thể cô thì uể oải, còn ý thức lại tỉnh táo lạ thường. Cô cố kìm cơn ngáp, nén câu “Tắm xong rồi thì mình ngủ tiếp nhé” thành “Mình ngủ đi”, rồi lại sửa thành “Anh… qua đây ngủ đi.”

Kha Nghê thấy đầu lưỡi mình lúng túng trong khoang miệng, thế nào nói cũng thấy câu đó sai sai.

Nóng bỏng, rát cả môi.

Cảnh Tư Tồn tựa vào khung cửa phòng ngủ, trêu cô: “Hối hận rồi à?”

Kha Nghê khẽ cau mày nhìn anh: “Hối hận gì cơ?”

Cảnh Tư Tồn tiện tay treo chiếc khăn vừa lau tóc lên giá áo bên tường: “Không muốn cho anh mượn giường nữa à?”

Con người sao có thể thất thường như tổ chương trình Đấu Trí Cực Hạn được chứ?

Kha Nghê vội vàng nói: “Không có đâu!”

Cô ngẫm nghĩ —

Dù sao thì đây cũng là căn nhà cô thuê, là nhà của cô, chủ nhà mà nằm yên không nhúc nhích thì Cảnh Tư Tồn cũng chẳng tiện leo lên giường trước, phải không?

Sau khi buột miệng nói câu “Qua đây ngủ đi”, ánh mắt cô liền tránh né, không dám nhìn anh nữa. Cô quỳ một chân lên nệm, định trèo lên giường, thì bỗng nhớ ra một chuyện.

Cảnh Tư Tồn đã đi đến bên giường, vừa nhìn thấy Kha Nghê trông hoảng hốt như con vật nhỏ bị dọa, thì hơi nhướng mày: “Hửm?”

Kha Nghê ngập ngừng nói: “Em chỉ có một cái gối thôi.”

Cảnh Tư Tồn bật cười khẽ: “Chung đi.”

Tim Kha Nghê đập loạn nhịp, cô nằm xuống cạnh anh, đầu kề đầu. Mùi sữa tắm quen thuộc vương vất quanh mũi.

Cô kéo tấm chăn hè mỏng lên, chui vào trong đó.

Cảnh Tư Tồn bỗng xoay người, nghiêng sang, vòng tay ôm cả cô cùng lớp chăn mỏng vào lòng.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Kha Nghê trống rỗng, giọng anh khàn khàn vì mệt: “Cho anh ôm một lát.”

Anh khẽ dịch người, như muốn điều chỉnh tư thế để cô trong lòng được thoải mái hơn.

Kha Nghê đỏ bừng cả mặt, mặc anh điều chỉnh tư thế hai người.

Đột nhiên Cảnh Tư Tồn khẽ rên một tiếng.

Kha Nghê luống cuống hỏi: “Sao thế ạ?”

Anh kề sát tai cô, cười nhỏ giọng: “Em định biến chiếc giường này thành cửa hàng tạp hóa à?”

Từ dưới gối, Cảnh Tư Tồn lôi ra một chiếc laptop và một chiếc máy tính bảng.

Còn có hộp tai nghe Bluetooth, dây sạc Ipad và cả pin dự phòng điện thoại.

Đúng là đồ đạc không ít.

Anh lần lượt đặt từng thứ lên tủ đầu giường.

Kha Nghê hơi ngượng: “Bình thường không có đâu, tối qua em cứ đợi tin của các anh nên…”

Nói được nửa câu, cô ngừng lại, bởi câu đó đã để lộ sự lo lắng trong lòng.

Ánh mắt Cảnh Tư Tồn trở nên sâu lắng: “Hai tập giữa chỉ nghỉ được nửa tiếng, chương trình không cho mang điện thoại.”

“Cảnh Tư Tồn.”

“Gì vậy?”

“Em… hình như hơi căng thẳng.”

Anh không trêu cô, chỉ nắm lấy tay cô, đặt lên ngực mình.

Nhịp tim anh rất nhanh, dồn dập như tiếng trống.

Lúc này Kha Nghê mới nhận ra vành tai cùng cổ anh hơi ửng đỏ.

Cô hỏi: “Anh cũng biết hồi hộp à? Lúc đoán được Hạ Ký Dĩ biết đáp án trước, anh có hồi hộp không?”

“Không.”

Cảnh Tư Tồn khẽ cười: “Chỉ khi nằm thế này với em mới hồi hộp thôi.”

Kha Nghê cố đè nén sóng lòng, im lặng thật lâu: “Chúc mừng anh thắng cuộc.”

Anh nói: “Ngủ đi, dậy rồi hãy chúc anh kiểu khác.”

Kha Nghê không ngờ mình lại ngủ được. Rõ ràng tim cô cũng đập thình thịch chẳng kém, nhưng cơn buồn ngủ vẫn kéo cô chìm vào giấc mộng sâu.

Khi tỉnh lại, đã hơn mười giờ sáng.

Vừa mở mắt, cô liền thấy đầu mũi mình gần như chạm vào ngực anh.

Đồng tử cô khẽ run, phải mất một lúc lâu mới điều hòa lại hơi thở.

Sợ làm anh tỉnh, cô giữ nguyên tư thế đó nằm yên rất lâu.

Càng nằm, tim càng loạn.

Cuối cùng cô chịu không nổi nữa, cẩn thận xoay người, khẽ lăn xuống giường.

Cảnh Tư Tồn vẫn ngủ say.

Kha Nghê dắt con mèo nhỏ tên Thứ Ba đang ló đầu ở cửa cùng rời khỏi phòng ngủ.

Điện thoại để chế độ im lặng, cô rón rén đi đến phòng khách lấy máy lên, mới thấy tin nhắn của Zoe.

Zoe: 【Video】

Kha Nghê mở video ——

Nhân vật chính trong khung hình là Cảnh Tư Tồn.

Có vẻ như được quay trước khi chương trình bắt đầu ghi hình.

Anh vừa trang điểm xong, áo vest mà tổ chương trình chuẩn bị treo trên lưng ghế, anh chỉ mặc áo phông trắng cơ bản, khoanh tay tựa vào ghế nghỉ.

Trong mấy tập ghi hình gần đây, anh luôn đeo sợi dây có đồng xu cá chép may mắn mà Kha Nghê tặng.

Trước khi về nhà, Hà Chí đã nghiêm túc lấy lại đồng xu may mắn từng cho anh mượn, nên trên sợi dây chuyền của anh trong video chỉ còn lại hai đồng.

Anh nhắm mắt nghỉ ngơi, ngón tay khẽ mân mê đồng xu.

Có lẽ cảm giác được có người đang quay lén, anh mở mắt, ánh nhìn vẽ eyeliner chậm rãi lướt về phía ống kính.

Ánh mắt đó giống hệt lần đầu tiên Kha Nghê chạm mặt anh trước quán cà phê – điềm tĩnh, lạnh nhạt, không mang theo cảm xúc nào.

Tựa như băng sơn.

Trong video, Kha Nghê nghe thấy Zoe thì thầm: “Cảnh, đừng lo, tôi quay cho Nghê đấy.”

Cảnh Tư Tồn khẽ nhướng mày, băng sơn trong mắt lập tức tan chảy, thậm chí còn nhoẻn cười.

Zoe khích lệ anh chào một câu, anh liền lười biếng giơ tay tạo dáng chữ V trước ống kính.

Kha Nghê bật cười thành tiếng.

Cuối video, Zoe hỏi anh nên kèm theo caption gì khi gửi cho Kha Nghê.

Khi ấy anh vẫn còn sốt cao, thế mà dáng vẻ vẫn không đứng đắn chút nào.

Anh nghĩ một lát, nói: “Ngày đầu tiên không có Kha Nghê?”

Zoe phá lên cười.

Rồi hỏi anh: “Hai người là người yêu à?”

Cảnh Tư Tồn thản nhiên đáp: “Hiện tại thì chưa, tạm coi là tôi đơn phương vậy.”

Trong video vang lên tiếng ồn ào, Zoe nhỏ giọng kêu “Trời ơi!” và “Tin độc quyền!”.

Có lẽ cô va phải Tống Dực đang quay lại, từ xa còn nghe anh ta ngạc nhiên hỏi: “Gì thế, ở đây cũng có bạn trai của cậu ấy à?”

Video kết thúc.

Trong phòng ngủ vang lên tiếng đồ vật rơi xuống, Thứ Ba cùng Kha Nghê lập tức chạy đến xem.

Chiếc tủ đầu giường chất đầy máy tính, Ipad, sạc và đủ thứ lặt vặt cuối cùng cũng quá tải, “phản kháng” bằng cách hất hết đống đồ cùng một xấp giấy nháp xuống đất.

Cảnh Tư Tồn đã chống tay ngồi dậy, một tay bóp trán, tiện tay nhặt vài tờ giấy lên xem.

Trên giấy toàn là nét vẽ và chữ viết nguệch ngoạc của Kha Nghê:

Có tờ chỉ là mấy nét vẽ linh tinh;

Có tờ là phác thảo thiết kế lúc cô chợt có cảm hứng;

Còn có tờ ghi lại ý tưởng về lối chơi, các bước và bối cảnh của một trò chơi mà cô tự nghĩ ra.

Cảnh Tư Tồn có vẻ rất hứng thú. Kha Nghê đem những món khác đặt lên bàn, quay lại thì thấy anh vẫn đang chăm chú nhìn những tờ giấy chữ viết lộn xộn ấy.

Cô hơi ngại: “Chỉ là mấy thứ em vẽ linh tinh lúc rảnh thôi mà…”

Cảnh Tư Tồn vẫn nhìn: “Trò chơi chiến lược ư?”

Kha Nghê xấu hổ ngăn lại: “Anh đừng xem nữa mà!”

Ánh mắt Cảnh Tư Tồn rời khỏi giấy, dừng lại trên khuôn mặt cô, giọng nghiêm túc: “Anh thích thiết lập này.”

Đó là ý tưởng bất chợt nảy ra của Kha Nghê trước khi tham gia vòng sơ tuyển, chỉ mới ghi lại một phần.

Cô vẫn chưa nghĩ xong nên thiết kế trò chơi này theo hướng “thông tin hoàn hảo” hay “thông tin không hoàn hảo”, mới chỉ là phác thảo ban đầu.

So với việc làm người chơi trong các cuộc thi trí tuệ, cô thật ra thích vai trò thiết kế phía sau hơn.

Kha Nghê nói: “Trước đây emi còn từng mơ mộng viển vông là sẽ tự mình làm game nữa cơ.”

Tiếc là năng lực của cô không đủ, nhiều ý tưởng vừa lóe lên đã bị bỏ dở.

Cảnh Tư Tồn hình như thật sự rất thích ý tưởng của cô, lại xem kỹ thêm lần nữa.

Ánh mắt anh dần trở nên sâu thẳm.

Kha Nghê khom người xoa đầu Thứ Ba, cổ tay bỗng bị Cảnh Tư Tồn nắm lấy.

Cô ngẩng đầu, va phải ánh nhìn nguy hiểm kia.

Mọi khao khát và dục vọng từng bị đè nén khi nằm chung giường phút chốc bùng lên.

Trong đáy mắt Cảnh Tư Tồn dấy lên tham luyến.

Hàng mi đen rũ xuống, ánh nhìn dần trượt xuống, lưu luyến dừng nơi đôi môi mềm đỏ mọng của cô.

Anh khẽ nghiêng người tới gần: “Anh có hơi muốn hôn em.”

Thật chỉ là “hơi muốn” thôi sao?

Ánh chiếm hữu trong mắt anh đặc quánh như màn đêm.

Kha Nghê thở gấp: “Em không chắc sẽ chịu trách nhiệm với anh đâu đấy.”

Cảnh Tư Tồn không đáp, trực tiếp nghiêng đầu, vòng tay qua eo cô, hôn xuống.

Đầu lưỡi anh linh hoạt mà quen thuộc trượt vào, cuốn lấy, quấn quýt đến gần như nghẹt thở.

Kha Nghê bị anh bế lên đặt xuống giường, cánh tay anh chống bên tai cô.

Thứ Ba hiếu kỳ nhảy lên giường, cắt ngang nụ hôn đang dần trở nên cuồng nhiệt.

Cả hai cùng quay đầu nhìn chú chó, rồi cùng bật cười.

Cảnh Tư Tồn khẽ cười hỏi: “Kha Nghê, em có muốn cùng anh thiết kế game không?”

Đăng bởi 1 phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 54

Đăng bởi 1 phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 53

Đăng bởi Để lại phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 51

*

Đăng bởi 1 phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 52

Đăng bởi Để lại phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 50

Đăng bởi 1 phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 49

Đăng bởi 1 phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 47

Đăng bởi Để lại phản hồi

MÀU XANH NEON – CHƯƠNG 48

Cả con hẻm hẹp tối om, chỉ có cửa hàng tạp hóa vẫn sáng đèn. Con mèo tam thể rón rén bước qua chân Thứ Ba, rồi nghiêng người ngả xuống chiếc bụng lông xù của nó. Thứ Ba nhả cuộn len ra, liếc con mèo tam thể một cái, sau đó lại gác cằm lên hai chân trước, mơ màng ngủ tiếp. Không biết là phòng ngủ nhà ai mở cửa sổ, trong gió mơ hồ vang lên tiếng ngáy khẽ của người đang say giấc.

Ánh đèn vàng mờ đục, côn trùng trong đêm khe khẽ rì rầm. Giữa Kha Nghê và Cảnh Tư Tồn, ánh mắt giao nhau, sóng ngầm dâng lên. Lời Cảnh Tư Tồn nói đã đủ thẳng thắn, chẳng còn chỗ nào có thể hiểu lầm.

Kha Nghê cũng biết rõ, rất nhiều hành động giữa cô và Cảnh Tư Tồn đã vượt khỏi ranh giới của một tình bạn bình thường. Cô dĩ nhiên cũng từng cùng Tống Dực hay những người khác ngồi trước cửa hàng tạp hóa chơi cờ caro suốt đêm.

Nhưng khi ấy, cô sẽ không hồi hộp đến mức tim đập loạn, sẽ không vì một cái chạm mắt mà thở dồn dập, cũng sẽ không để mặc đối phương nắm lấy đầu ngón tay mình, chà xát chơi đùa.

Gió đêm lướt qua, mơn man như tơ, chẳng xua đi nổi cơn rung động đang tràn ngập khắp cơ thể Kha Nghê. Ngược lại, nó như một kẻ đồng lõa, khơi lên dây đàn trong tim, thổi tan cả phòng tuyến, khiến ngay cả linh hồn cũng mềm nhũn.

Cảnh Tư Tồn hỏi: “Còn cậu, bây giờ có muốn về nhà không?”

Hàng mi Kha Nghê khẽ cụp xuống, phút chốc bối rối đến cực điểm lại nảy sinh một chút bình tĩnh.

Không muốn.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, gò má nóng bừng, khẽ lắc đầu: “Hay là… chơi thêm một ván nữa đi.”

Cảnh Tư Tồn lặng lẽ nhìn cô mấy giây, sau đó cúi đầu, bật cười khẽ. Khi ngẩng lên lần nữa, trong đôi mắt anh ánh lên chút vui vẻ rõ ràng. Khi quay chương trình và giành giải nhất, người ta cũng chưa từng thấy anh để lộ cảm xúc như vậy.

Ánh nhìn ấy khiến Kha Nghê thoáng sững lại. Cô rút ngón tay mình về, cố kiềm lại nhịp tim hỗn loạn như trống dồn, bắt đầu thu lại những quân cờ trắng trên bàn.

Cảnh Tư Tồn cũng cúi xuống, nhặt những quân đen. Các quân cờ xếp sát nhau, đôi tay họ thỉnh thoảng chạm nhẹ trên mặt bàn, ánh mắt cũng chỉ thoáng giao nhau rồi vội rời đi.

Họ chơi hết ván này đến ván khác. Kha Nghê cũng thua hết ván này đến ván khác, thua đến mức quên cả ngượng ngập, chỉ còn lại tinh thần hiếu thắng.

Lại một ván, bàn cờ gần như đã kín.

Cảnh Tư Tồn bỗng hỏi: “Buồn ngủ chưa?”

Kha Nghê lắc đầu: “Không buồn ngủ!”

Những quân cờ trong lòng bàn tay anh rơi lách tách vào hộp, âm thanh trong trẻo vang lên.

Đôi tai Thứ Ba cũng khẽ động.

Cảnh Tư Tồn cười hỏi: “Thật sự không buồn ngủ à?”

Lúc đó Kha Nghê còn tưởng anh đang cố tình trêu mình, bối rối “ừ” một tiếng, rồi đặt quân trắng xuống bàn cờ.

Cảnh Tư Tồn liếc qua bàn cờ, nhướng mày. Kha Nghê cũng lập tức cảm thấy “chuyện chẳng lành”, vội cúi nhìn theo.

Nhìn kỹ mới phát hiện — trước khi cô hạ quân cờ, anh đã thua rồi.

Khi thi đấu, người ta thường mặc định luật cấm “nước đen phạm lỗi” trong cờ caro — để cân bằng lợi thế đi trước.

Cấm ba-ba, cấm bốn-bốn.

Cảnh Tư Tồn rõ ràng rất hiểu luật này, vậy mà anh vẫn cố tình đặt quân sao cho tạo thành hai thế “ba sống”.

Hành động ấy, vừa nhìn đã biết là đang cố tình nhường cô.

Chỉ có điều, Kha Nghê vì buồn ngủ quá nên chẳng phát hiện ra thắng thua gì cả.

Cảnh Tư Tồn trêu cô: “Cậu nói xem, thế này có tính là tôi đang ném cái liếc mắt đưa tình cho người mù không?”

Mỗi lần đối mắt, đều như có sức mê hoặc lòng người.

Mỗi lời nói, đều mập mờ chẳng rõ.

Những cảm xúc vi tế ấy, lẽ ra nên được mặc nhiên giấu kín trong lòng đêm — nơi ánh trăng chẳng soi thấu. Vậy mà bây giờ lại bị Cảnh Tư Tồn thẳng thắn nói ra như thế, khiến Kha Nghê chỉ thấy xấu hổ đến đỏ mặt.

Cô ngước nhìn anh.

Ánh mắt ấy mang theo vẻ mệt mỏi sau ba ngày quay chương trình liên tiếp, cùng chút oán trách nho nhỏ, vừa như giận hờn, vừa như làm nũng — khiến người ta không thể rời mắt.

Cảnh Tư Tồn ngẩn ra vài giây, rồi dưới gầm bàn khẽ chạm mũi giày vào mũi giày cô: “Để tôi đưa cậu về nghỉ nhé.”

Đúng là nên nghỉ rồi. Giờ đã khuya, đến cả tiếng côn trùng cũng im bặt.

Cửa hàng tạp hóa cuối cùng cũng tắt đèn, đóng cửa. Cảnh Tư Tồn dắt theo Thứ Ba — chú chó bị đánh thức, mở đèn pin trong điện thoại, cùng Kha Nghê đi trên con đường hẹp dẫn về khu trọ.

Kha Nghê hỏi anh, muộn thế này rồi, về nhà có làm phiền người lớn không.

Cảnh Tư Tồn cười khẽ: “Sao, định đưa tôi về ở à?”

Kha Nghê đẩy anh một cái. Cảnh Tư Tồn theo đà nghiêng người, bật ra tiếng cười trầm thấp nơi cổ họng.

Cô trừng anh.

Anh nói: “Cậu cũng dữ thật đấy.”

Chỉ mất vài phút đã về đến khu trọ. Kha Nghê mở cửa chống trộm, Cảnh Tư Tồn cúi người tháo dây dắt cho Thứ Ba. Chú chó quen đường quen lối, tự mình chạy vào trong nhà, quay đầu sủa một tiếng với Cảnh Tư Tồn.

Anh nhìn theo đầu dây dắt biến mất sau cánh cửa, nói: “Tôi về đây.”

Kha Nghê vừa đưa tay che miệng ngáp một cái. Đôi mắt như làn nước mùa thu, ánh lên thứ dịu dàng mơ hồ.

Nghe anh nói vậy, cô khẽ dặn: “Cậu… lái xe chậm thôi nhé.”

Bất ngờ, Cảnh Tư Tồn đưa tay che mắt cô, hơi thở nóng hổi phả bên tai: “Đừng nhìn tôi như thế.”

Hơi thở ấm áp lướt qua vành tai, khiến Kha Nghê khẽ rụt người lại, hàng mi run run quét qua lòng bàn tay anh.

Cảnh Tư Tồn thu tay, quay người bước xuống cầu thang.

Kha Nghê đứng ngẩn ở cửa nhìn theo.

Khi anh đi đến chỗ rẽ, quay đầu lại. Ánh sáng trong hành lang khu nhà cũ lờ mờ yếu ớt, đôi mắt anh ẩn dưới vành mũ lưỡi trai, ánh nhìn vừa dịu dàng vừa vương chút vướng bận, quyến rũ đến lay động lòng người.

Anh khẽ hất cằm, ra hiệu cho cô vào nhà.

Kha Nghê ôm trong lòng một nỗi lưu luyến khó tả, vội vàng vẫy tay, rồi chui tọt vào trong, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Thứ Ba đã cuộn tròn trong ổ, ngủ ngon lành.

Chỉ còn Kha Nghê ngồi trong bóng tối, mắt mở trừng trừng.

Rất buồn ngủ, nhưng không sao chợp mắt được.

Cô ước chừng giờ giấc, rồi nhắn WeChat cho Cảnh Tư Tồn — hỏi anh đã về đến nhà chưa.

Lời mời gọi video từ Cảnh Tư Tồn bật lên ngay lập tức, Kha Nghê hất tung chăn, bật chiếc đèn đứng bên giường, vuốt lại mái tóc dài rối bù rồi mới nhận cuộc gọi. Cô thật chu đáo, sợ lại làm phiền Thứ Ba đang ngủ, nên còn đeo tai nghe vào.

Tóc Cảnh Tư Tồn còn ướt: “Sao vẫn chưa ngủ thế?”

Câu hỏi này thật khó trả lời.

Kha Nghê lái sang chuyện khác: “Cậu vừa tắm à?”

Giọng Cảnh Tư Tồn hơi khàn: “Ừ.”

Hai người lặng lẽ nhìn nhau qua màn hình điện thoại, tim Kha Nghê đập nhanh đến mức gần như muốn nổ tung.

Cô cũng chẳng nhớ hai người đã nói với nhau những gì, chỉ nhớ rõ câu “chúc ngủ ngon” dịu dàng và rõ ràng vang lên trong tai nghe Bluetooth, khiến tai cô nóng bừng.

Kha Nghê ngủ thẳng đến tám giờ rưỡi sáng, vừa thức dậy đã nhận được điện thoại của bạn thân Lữ Nghiêu. Nghe nói Kha Nghê đang ở nhà, Lữ Nghiêu xách hẳn một túi đầy nguyên liệu nấu ăn chạy sang tìm cô.

Hai người cùng nấu cơm trưa trong căn phòng trọ của Kha Nghê, cơm trong nồi điện tỏa hương gạo mới, món bò hầm cà chua trong nồi đất sôi lục bục, bong bóng li ti nổi lên không ngớt…

Lữ Nghiêu ngồi xếp bằng trên sofa, vừa cho Thứ Ba ăn vừa tám chuyện với Kha Nghê về các thương hiệu bán hộp mù. Chiếc điện thoại đang sạc của Kha Nghê bỗng reo hai tiếng thông báo WeChat liên tiếp.

Cô bạn thân chính mắt thấy Kha Nghê từ trong bếp vội vàng chạy ra, dáng vẻ hấp tấp, thậm chí vì muốn xem tin nhắn mà kéo phăng cả dây sạc đang cắm vào điện thoại.

Tin nhắn là do mẹ Kha Nghê gửi tới, chụp màn hình vài chuyến bay khác nhau, bảo cô chọn một cái. Ánh mắt sáng rực của Kha Nghê chợt tối xuống.

Lữ Nghiêu cho Thứ Ba ăn miếng thịt bò cuối cùng, vỗ tay đứng dậy, bước đến bên Kha Nghê rồi thò đầu lại gần: “Để mình xem ai mà nhắn cho Tiểu Kha nhà chúng ta thế?”

Kha Nghê nhìn giờ bay: “Mẹ mình, đang công tác trong nước, bảo mình bay qua chỗ bà mấy hôm.”

Lữ Nghiêu hỏi: “Khi nào đi?”

Kha Nghê do dự: “Mình vẫn chưa quyết định.”

Lữ Nghiêu nói: “Chương trình của cậu còn chưa quay xong mà?”

Kha Nghê đáp: “Bị loại rồi.”

Lữ Nghiêu nhìn kỹ biểu cảm của Kha Nghê, thấy cô không phải đang giả vờ vui vẻ, mới ôm chặt lấy cô một cái, nói: “Thế thì càng hay, ra ngoài đổi không khí một chút đi.”

Lữ Nghiêu nhân dịp nghỉ hè nhận làm thêm, giúp đàn chị đã đi làm thiết kế hoạt hình. Nếu không bận như thế, cô cũng muốn đi chơi mấy ngày cùng Kha Nghê.

Kha Nghê chọn chuyến bay ngày kia, nghĩ đi sớm về sớm. Mẹ cô làm việc rất nhanh, chẳng bao lâu sau, Kha Nghê đã nhận được tin nhắn xác nhận đặt vé thành công.

Kha Nghê nhìn dòng tin nhắn, tâm trạng chẳng vui vẻ gì, ngả người vào người bạn thân: “Lữ Tiểu Diêu ơi…”

Hai người quen nhau từ nhỏ, khi còn học lớp vẽ thiếu nhi. Sau đó Kha Nghê bị buộc phải dừng học vẽ, dành thời gian cho những lớp ngoại khóa khác do bố cô sắp xếp cẩn thận. Còn Lữ Nghiêu thì đi theo con đường nghệ thuật, học đúng chuyên ngành cô thích — truyền thông kỹ thuật số.

Lữ Nghiêu véo má Kha Nghê: “Tiểu Kha, cậu sao thế? Dạo này có chuyện gì buồn à?”

Kha Nghê giấu tên, kể lại cho Lữ Nghiêu nghe vài chuyện gặp phải khi quay chương trình.

Chỉ có Lâm Tây Nhuận là dùng tên thật. Lữ Nghiêu tức đến mức đập đùi đánh “bốp” một cái: “Cái cậu Lâm Tây Nhuận ấy, rõ ràng là người có vẻ đàng hoàng, sao lại làm ra chuyện như thế được chứ!”

Kha Nghê vội an ủi: “Qua rồi, qua rồi mà.”

Lữ Nghiêu luôn cảm thấy giữa đôi mày của Kha Nghê vương chút u sầu. Cô ấy nheo mắt lại, ngoài những chuyện vặt vãnh mà Kha Nghê dễ dàng nhắc đến, Lữ Nghiêu chắc chắn rằng bên cạnh Kha Nghê còn xuất hiện một người nào đó.

Điện thoại lại reo lên một tiếng.

Kha Nghê cầm máy lên, lập tức ngồi thẳng người.

Ánh mắt Lữ Nghiêu còn sáng hơn cả lúc nhìn thấy đồ ăn vặt của Thứ Ba, dán chặt vào màn hình điện thoại của Kha Nghê — nhất định là người này rồi!

Cô ấy giả vờ thản nhiên hỏi: “Ai nhắn cho cậu thế?”

Kha Nghê chẳng định giấu bạn thân: “Cảnh Tư Tồn.”

Ánh sáng trong đôi mắt long lanh của Lữ Nghiêu vụt tắt, cả người như xì hơi, ngả xuống sofa: “À… mình còn tưởng là có anh nào mang chút ‘ý tứ’ xuất hiện bên cạnh cậu cơ.”

Kha Nghê vừa cân nhắc từ ngữ để trả lời tin nhắn của Cảnh Tư Tồn, vừa hỏi lại Lữ Nghiêu: “Tại sao Cảnh Tư Tồn lại không thể là người có chút ‘ý tứ’ ấy?”

Lữ Nghiêu tiện tay cầm lấy một quả chuối, bóc vỏ rồi cắn một miếng to: “Bởi vì cậu ta là Cảnh Tư Tồn chứ sao nữa.”

Lần trước đến chơi, cô đã nghe Kha Nghê kể rồi — Cảnh Tư Tồn chính là “đứa con nhà người ta” đã khiến Kha Nghê hồi nhỏ phải học đủ loại lớp phụ đạo khô khan nhàm chán, cuối cùng còn vì cậu ta mà phải bỏ cả lớp vẽ.

Lữ Nghiêu vừa nhai chuối vừa tổng kết: “Cậu với người này thù sâu như biển, nhìn thấy đã chướng mắt, còn từng muốn ám sát cậu ta cơ mà.”

Kha Nghê cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, trên đó là tin nhắn của Cảnh Tư Tồn —

Cảnh Tư Tồn: “Ngủ không ngon lắm.”

Cảnh Tư Tồn: “Còn cậu thì sao?”

Kha Nghê cầm điện thoại hỏi Lữ Nghiêu: “Cậu có bao giờ muốn ở riêng một phòng với người mà mình ghét, thậm chí còn có tiếp xúc thân thể không?”

Lữ Nghiêu nhìn Kha Nghê bằng ánh mắt kỳ quặc: “Không đời nào.”

Nuốt miếng chuối xuống, cô bổ sung thêm: “Nếu có ý nghĩ như thế, hoặc là điên rồi, hoặc là… thích người ta thật, kiểu bản năng ấy.”

Nói đến đây, Lữ Nghiêu sững người, ngừng nhai: “Khoan đã, cậu…”

Kha Nghê khẽ thì thầm: “Thích kiểu bản năng là sao?”

Lữ Nghiêu đáp: “… Là muốn chạm vào cậu ta, muốn ôm cậu ta, muốn hôn cậu ta, muốn ngủ với cậu ta!”

Kha Nghê im lặng nhìn Lữ Nghiêu.

Đêm hôm đó, khi cô đứng trước cửa nhìn Cảnh Tư Tồn rời đi, trong lòng dâng lên một nỗi lưu luyến mơ hồ khó tả…

Đăng bởi Để lại phản hồi

XANH NEON – CHƯƠNG 46