Chương 4: Lãnh đạo
*
Công tử nhà giàu theo ánh mắt của Hạ Tuân nhìn về phía người đàn ông cơ bắp đằng sau.
Người đàn ông cơ bắp nhìn kỹ, lập tức nhận ra Hạ Tuân, vẻ kiêu căng ngạo mạn biến mất không còn, mặt đầy nụ cười gượng gạo: “Anh Tuân, sao lại là anh?”
Hạ Tuân nhìn với ánh mắt lạnh lùng, thấy biển số xe đã thấy quen, không ngờ thật sự là người quen, anh nói giọng không vui không buồn: “Tối qua tôi vừa uống rượu với anh họ cậu, hôm nay đã gặp cậu, thật là có duyên.”
Nhắc đến Tần Vi, người đàn ông cơ bắp rõ ràng trở nên hoảng loạn: “Anh, việc hôm nay hoàn toàn là lỗi của em, em hứa sẽ đền cho anh một chiếc xe mới, chỉ xin anh đừng kể chuyện này với anh họ em.”
Công tử nhà giàu chưa từng gặp Hạ Tuân, đương nhiên không biết thân phận của anh, vẫn còn đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Liên quan gì đến chúng ta, rõ ràng là bọn họ…”
“Cậu câm miệng cho tôi.” Người đàn ông cơ bắp hận không thể tát cho cậu ta hai cái, “Cút sang một bên đi.”
Công tử nhà giàu vừa đi vừa càu nhàu sang một bên hút thuốc, người đàn ông cơ bắp vội vàng giúp bạn xin lỗi: “Anh Tuân, bạn em vừa mới về nước, đầu óc không tốt, anh đừng để ý đến cậu ta.”
Hạ Tuân không nói gì, ánh mắt liếc về phía Khương Tiểu Lê đang còn ngơ ngác.
“Đây là chị dâu phải không?” Người đàn ông cơ bắp lật đật chạy đến ghế phụ, cúi người chín mươi độ, vô cùng chân thành xin lỗi: “Xin lỗi, chị dâu, chúng em biết sai rồi, sau này tuyệt đối không tái phạm nữa.”
Khương Tiểu Lê lên tiếng nhỏ nhẹ: “Tôi không phải…”
“Cậu còn nói nhảm gì nữa.” Hạ Tuân ngắt lời cô, trầm giọng đuổi người: “Mau gọi người đến dọn dẹp đống lộn xộn này đi.”
Người đàn ông cơ bắp lập tức liên hệ với công ty kéo xe để xử lý tai nạn, một mình đứng bên đường hút thuốc liên tục.
Không biết hôm nay có phải là ngày không nên ra khỏi nhà không, sao lại xui xẻo đụng phải Hạ Tuân. Nếu anh mà nói lại với anh họ mình vài câu, nửa năm sau cuộc sống của mình chỉ có thể dùng từ thảm hại để mô tả.
Công tử nhà giàu đi đến bên cạnh anh ta, quay đầu liếc nhìn chiếc xe màu vàng, khó hiểu hỏi: “Người đó là ai vậy?”
Người đàn ông cơ bắp nhả ra một hơi thuốc, chỉ nói bốn chữ: “Anh ta họ Hạ.”
Ánh mắt của công tử nhà giàu lập tức từ đục ngầu trở nên trong sáng, không chắc chắn hỏi: “Hạ trong Hạ thị?”
Người đàn ông cơ bắp không trả lời, chỉ đưa cho anh ta một cái nhìn.
“Sao cậu không nói sớm, tôi vừa nãy suýt nữa động thủ rồi.” Công tử nhà giàu sợ đến toát mồ hôi lạnh, suýt nữa gây sự với một nhân vật khó chơi. Anh ta sờ cằm, đột nhiên hỏi một câu: “Nghe nói công tử nhà họ Hạ có nhan sắc đẹp như nam diễn viên, nhưng cái miệng của anh ta sao vậy, giống như một cây xúc xích ấy.”
“Cậu hiểu cái gì.” Người đàn ông cơ bắp liếc nhìn cậu ta: “Người ta làm phẫu thuật môi không được sao?”
Công tử nhà giàu gật đầu tỏ vẻ hiểu biết: “Tâm yêu cái đẹp không phân biệt nam nữ, thật là cầu kỳ.”
*
Nhờ ơn Hạ Tuân, Khương Tiểu Lê không ngoài dự đoán đã đến muộn.
Hôm nay là thứ Bảy không phải đi dạy, nhưng có khóa đào tạo chuyên môn, người thuyết trình là hiệu trưởng La Uyển.
Khi cô đến trường mẫu giáo, khóa đào tạo đã kết thúc, La Uyển rời khỏi lớp học thì đối diện với Tiểu Lê và Hạ Tuân đang vội vàng đến.
Tiểu Lê vốn luôn có ý thức về thời gian, lần đầu tiên trong lịch sử đi muộn, cô xấu hổ đến đỏ mặt: “Xin lỗi, hiệu trưởng, trên đường đi tôi gặp chút sự cố, đến muộn mất rồi ạ.”
La Uyển hiểu tính cách của Tiểu Lê, chị liếc nhìn Hạ Tuân đang đứng sau lưng cô với vẻ lơ đãng, không cần hỏi cũng biết có liên quan đến anh.
Chị dịu dàng nói: “Không sao đâu, buổi học hôm nay đã được ghi lại, lát nữa tôi sẽ bảo người gửi cho cô.”
Tiểu Lê như trút được gánh nặng: “Cảm ơn hiệu trưởng.”
Mặc dù không kịp buổi đào tạo nhưng Tiểu Lê nghĩ đã đến rồi, nên định quay về văn phòng để chuẩn bị bài giảng.
Hạ Tuân tỉnh bơ đi theo sau lưng cô, định lẻn qua mà không bị để ý, nhưng khi đi ngang qua La Uyển, người phụ nữ này liền túm lấy cổ áo phía sau kéo anh đi, khí thế mạnh mẽ không thể cãi lại.
“Cậu lại đây cho tôi.”
“Chị Uyển, chị Uyển.” Hạ Tuân chu cái miệng xúc xích của mình, chịu thua: “Em còn có việc gấp phải làm.”
La Uyển coi như anh đang nói nhảm, không nói nhiều mà trực tiếp lôi đi, tránh để anh tiếp tục quấy rối Tiểu Lê.
Hạ Tuân không dám phản kháng, sống đến giờ anh sợ nhất hai người phụ nữ là bà ngoại và chị họ La Uyển, người trước là nữ doanh nhân thành đạt trước đây, người sau là nữ cường nhân hiện tại và tương lai, khí chất áp đảo anh hoàn toàn.
Sau khi trở về văn phòng, La Uyển nhận một cuộc điện thoại, lập tức đi đến bàn làm việc để xử lý công việc.
Hạ Tuân thong thả đi qua đi lại trong văn phòng, như lãnh đạo đi thị sát công việc, bóng dáng nổi bật làm La Uyển đau đầu, chị cầm một cây bút ném chính xác vào lưng anh.
“Cậu ngồi yên cho tôi.”
Hạ Tuân dám giận mà không dám nói, uất ức ngồi lại trên ghế sofa, sau đó lấy ra hộp thuốc lá nhét một điếu vào miệng. Khóe mắt liếc thấy ánh mắt ăn tươi nuốt sống của người phụ nữ, buồn bã cho điếu thuốc trở lại túi, nhắm mắt lại bắt đầu chế độ ngủ bù.
Không biết đã trôi qua bao lâu, La Uyển làm xong việc ngồi đối diện anh, đường nét khuôn mặt sâu sắc rõ ràng, trang phục công sở gọn gàng tôn lên vẻ nhanh nhẹn mạnh mẽ, có phần bóng dáng của bà Hạ thời còn sai khiến giới kinh doanh.
Chị cầm tách trà uống một ngụm, tiện tay ném một chìa khóa xe lên bàn.
“Đây là cho cậu, xe ở dưới lầu nhà cậu.”
Hạ Tuân lười biếng liếc nhìn, xác nhận đó là chiếc xe anh đã xem qua cách đây không lâu, “Hào phóng vậy sao?”
“Đây là ý của bà cụ, quà sinh nhật ba mươi tuổi không thể qua loa, bà biết cậu thích cái này.” Nét mặt căng thẳng của La Uyển giãn ra, lộ một nụ cười nhẹ, trong một giây từ nữ ma đầu công sở chuyển thành người chị thân thiện dễ gần, “Chúc mừng sinh nhật, thằng nhóc.”
Hạ Tuân nhanh chóng nhặt chìa khóa xe, nói với giọng điệu hơi làm nũng: “Chị à, có thể cho em một chút tôn trọng cơ bản không, em đã ba mươi tuổi rồi mà vẫn gọi em là thằng nhóc.”
La Uyển thẳng thắn: “Cậu đã từng thấy người đàn ông trưởng thành và ổn định nào suốt ngày quấy rối cô gái trẻ chưa?”
“Em quấy rối ai?”
“Cô giáo Khương.”
“Em không có quấy rối, em chỉ là nhàn rỗi không có việc gì làm, trêu cô ấy một chút thôi.”
La Uyển cười nhẹ: “Vẫn còn là thằng nhóc.”
“Hầy, nói với chị chị cũng không hiểu.”
Anh đứng dậy với vẻ hơi cô đơn, chậm rãi đi về phía cửa sổ, đối diện vừa hay là văn phòng của Khương Tiểu Lê. Cô đang nghiêm túc chuẩn bị bài giảng, vừa lật sách vừa ghi chép, thỉnh thoảng dùng đầu bút chọc vào má, ánh nắng dịu dàng chiếu sáng gương mặt bên nghiêng của cô, bộ lọc tự nhiên khiến anh ngẩn ngơ một lúc.
“Nếu thích thì hãy theo đuổi một cách nghiêm túc, đừng suốt ngày tùy tiện bắt nạt người ta.” La Uyển lặng lẽ đi đến bên cạnh anh, theo ánh mắt anh nhìn qua, nói đầy ẩn ý: “Tiểu Lê là một cô gái tốt, đừng trách tôi té nước lạnh vào cậu, cậu thật sự không chắc theo đuổi được cô ấy đâu.”
Bị người khác nhìn thấu tâm tư, Hạ Tuân không giữ được vẻ mặt, cứng miệng rền rĩ: “Ai nói em muốn theo đuổi cô ấy? Mắt tôi dù có kém cũng không đến mức thích cô ấy.”
“Vậy là chị hiểu lầm rồi.” La Uyển giả vờ thất vọng thở dài, “Ban đầu tôi còn định giúp cậu một tay, bây giờ xem ra cậu không cần rồi.”
Hạ Tuân mắt sáng lên, lập tức mắc câu: “Chị định giúp em thế nào?”
“Chẳng phải cậu nhìn không vừa mắt cô ấy sao?” La Uyển cười đùa.
“Được rồi, chị đừng trêu em nữa.” Gò má anh hơi đỏ, cuối cùng cũng thừa nhận: “Là có hơi thích chút chút.”
“Cậu nghiêm túc đấy chứ?”
Anh gật đầu trầm trầm: “Ừm.”
La Uyển cuối cùng cũng đợi được một câu nói thật, khá hài lòng, chị tự nhiên đi trở lại bàn làm việc: “Tôi đã nói chuyện với bà cụ rồi, nếu cậu đã không quan tâm đến những việc của tập đoàn thì bắt đầu từ ngành giáo dục, ý của bà cụ là trực tiếp để cậu làm phó hiệu trưởng, nhưng tôi nghĩ vẫn nên có giai đoạn chuyển tiếp, ít nhất phải hiểu quy trình hoạt động của trường mẫu giáo, vì vậy cậu hãy bắt đầu từ vị trí trợ giảng, hỗ trợ cô giáo Khương quản lý tốt lớp Trung (3).”
Hạ Tuân cau mày: “Trợ giảng nghĩa là gì?”
“Nghĩa là…” La Uyển cười cười đầy ẩn ý: “Cô ấy là lãnh đạo của cậu, cậu do cô ấy quản lý.”
Anh kiêu kỳ tỏ vẻ công tử: “Em không làm.”
“Vậy tôi chỉ có thể sắp xếp giáo viên khác thôi.” La Uyển cố tình nói chậm lại: “Giáo viên âm nhạc mới đến không tệ, là nhân tài tôi cố ý chiêu mộ từ trường nghệ thuật, vừa đẹp trai vừa có tài năng, đàn piano đặc biệt giỏi, tuổi cũng tương đương với Tiểu Lê…”
Hạ Tuân nghe càng lúc càng thấy không đúng, lập tức đổi giọng: “Khụ, tôi về cân nhắc một chút.”
“Sáng thứ Hai tuần sau 8 giờ, đúng giờ đúng phút đến đây báo cáo với tôi.”
La Uyển trực tiếp ra lệnh, với anh thì nắm thóp hoàn toàn.
Năm đó bà cụ họ Hạ một mình quyết định đem Hạ Tuân từ trại mồ côi về, những người khác trong gia tộc đều có lòng thù địch với anh, chỉ có La Uyển rất thích người em trai này, tưởng chừng trẻ con nhưng thực ra ấm áp và tốt bụng.
Năm lớp 8, chị bị học sinh lớp trên bắt nạt, Hạ Tuân biết chuyện đã một mình xông vào lớp học của đám học sinh lớp lớn, đánh cho tất cả những kẻ bắt nạt chị một trận thật đau.
La Uyển nhớ điều tốt của anh, cũng thương cảm cho xuất thân của anh, dù không có quan hệ huyết thống vẫn coi anh như em họ ruột.
Khi anh chuẩn bị rời đi, La Uyển gọi anh lại, hỏi một câu mà chị đã muốn hỏi từ lâu.
“Cái miệng của cậu là sao vậy?”
“Vừa mới làm phẫu thuật môi dày.”
Anh nở một nụ cười quyến rũ nhưng đáng ghét: “Đẹp không?”
