Close

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 34

Chương 34: Bí mật * “Anh nuôi nổi tôi không? Mỗi tháng anh chỉ mua cho tôi vài bộ quần áo, lấy đâu ra tiền mời người ta đi ăn hàng? Tôi có thể tạm thời đi chơi với anh, ăn hàng quán vỉa hè, nhưng không thể cả đời như vậy được, tôi sống…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 33

Chương 33: Tâm tư * Tống Mỹ San giữ vẻ mặt lạnh lùng, chẳng thèm đoái hoài gì tới Chính Nghi, tự mình ăn cho xong bữa sáng rồi đứng dậy đem chiếc cặp lồng nhôm ra bồn rửa tay nhà vệ sinh để rửa, lại phải xếp hàng. Một người phụ nữ vừa bước…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 32

Chương 32: Chốn nương tựa * Phùng Vu chỉ nghe thấy sợi dây căng thẳng nơi sâu thẳm tâm can suốt cả ngày trời bỗng nghe một tiếng “bựt” đứt lìa. Anh chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tìm kiếm mọi ngóc ngách ở tầng năm, thậm chí còn cúi người nhìn xuống gầm những…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 31

Chương 31: Bệnh viện * Phùng Vu dắt Tống Mỹ San theo bác sĩ Hà bước ra khỏi phòng hồi sức ngoại khoa. Thầy Đậu đón lấy, chưa dám mở lời hỏi han, chỉ nhìn sắc mặt mà đoán tình hình. Vừa thấy bác sĩ Hà khẽ lắc đầu, thầy liền lập tức hiểu ra.…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 29

Chương 29: Tin dữ * “Phùng Vu, Phùng Vu!” Thầy Đậu chẳng màng trên sân khấu đang thi đấu, lớn tiếng quát to, thu hút không ít ánh nhìn của đám học sinh, lập tức có giáo viên khác đi tới can ngăn. Tống Mỹ San vừa hát xong cũng nghe thấy, bèn ló đầu ra…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 28

Chương 28: Cuộc thi hát * Ăn trưa xong, học sinh các lớp tập trung về hội trường để xem cuộc thi ca hát. Lại thêm hai nhân vật đình đám của trường là Phùng Vu và Diệp Thành Tân sắp tốt nghiệp, nay có thêm Tống Mỹ San và Diệp Kiều Kiều tham gia, khiến…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 27

Chương 27: Điềm báo * Tống Mỹ San từ gác lửng đi xuống, suýt chút nữa là hụt chân té. Phòng khách không bật đèn, tối om om. Cô mò mẫm đến trước cửa phòng Phùng Vu, đẩy cửa ra nói: “Anh còn chưa chịu dậy nữa, sắp trễ tới nơi rồi đó!” Phùng Vu lật…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 26

Chương 26: Tảo mộ * Gần đến Tết Thanh minh, trời cứ dăm ba bữa lại đổ mưa, giờ thể dục vì vậy mà không học được, học sinh đành phải ngồi tự học trong lớp. Tống Mỹ San chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô chợt nhớ tới hồi đó mình từng bị…

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 25

Chương 25: Vui buồn * Diệp Thành Tân thấy ba mình bước ra khỏi nhà bếp tập thể, đứng ngay cửa ra vào với vẻ mặt không cảm xúc. Ông nâng tay coi đồng hồ, rồi ngó nghiêng hai bên kiếm anh để dắt đi. Lúc này, tàn thuốc lá dưới chân anh đã bị…