Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 25

Chương 25: Mờ ám

Đăng bởi 1 phản hồi

THEO BẮC – CHƯƠNG 48

Chương 48: “Thế giới này thật đáng ghét.”

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 24

Chương 24: Nhảy

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 23

Đăng bởi 1 phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 22

Chương 22: Ăn vạ

*

Đăng bởi 1 phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 21

Chương 21: Nuôi không thân

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ ÊM – CHƯƠNG 13

Đăng bởi 2 phản hồi

THEO BẮC – CHƯƠNG 47

Chương 47: “Đi nhanh lên nào.”

*

Xe buýt lắc lư chầm chậm đi tới trạm cuối cùng của ngày hôm nay. Đèn pha trước xe bất chấp sắc tối trong rừng, rọi sáng một khoảng lớn, mặt đất bị nhuộm thành một màu trắng đậm, tiếng gió khe khẽ lùa qua đám cỏ dại và những chiếc lá cô độc.

Cửa xe “két” một tiếng mở ra, âm thanh làm kinh động lớp tuyết đọng.

Giang Oanh xuống xe trước, Lý Bắc theo sát phía sau.

Chốc lát, xe buýt chậm rì rì rời đi, trên trạm chỉ còn lại hai người họ. Không còn ánh đèn xe, tất cả đều chìm vào bóng tối.

Cái lạnh không kiêng dè gì bò khắp làn da, lạnh buốt một mảng. Giang Oanh vùi cằm dưới khăn quàng, ôm chặt bó cát tường trắng trong lòng, nghiêng mắt nhìn thiếu niên mờ nhòe trong đêm, giọng chậm rãi còn mang chút ngột ngạt: “Đi thôi, về nhà rồi.”

Lý Bắc nghiêng đầu, liếc mắt đối diện với cô, cách một màn đêm mênh mông.

Đôi mắt cô sáng như sao, trong đó chứa đầy hình bóng cậu.

“Bé Ngoan, em không định hôn anh một cái sao?” Cậu thấp giọng hỏi.

Giang Oanh khựng lại, hơi vùi mặt, hơi nóng trên má giấu dưới khăn quàng, giọng vẫn chậm rãi mà lan ra: “Em có nói muốn hôn anh đâu.”

Lý Bắc bất động nhìn cô, giọng vẫn lạnh nhạt như cũ: “Miệng em không nói, nhưng trong lòng nói rồi, anh nghe thấy.”

“……”

Giang Oanh quay người đối diện cậu: “Anh bớt nói bậy đi.”

Lý Bắc bắt chước cô quay sang, cụp mắt nhìn cô: “Thế thì anh cả miệng lẫn trong lòng đều nói rồi, anh muốn hôn em.”

Rõ ràng là đang giở thói vô lại.

Đăng bởi Để lại phản hồi

THEO BẮC – CHƯƠNG 46

Đăng bởi Để lại phản hồi

HỒNG LOAN HY – CHƯƠNG 20

Chương 20: Đổ oan

*

Cậu Cả lúc này mới đứng dậy, giẫm những bước rất nặng nề rồi đi ra ngoài. Anh Trân tiến lại gần Bà Lớn, gọi một tiếng: “Mẹ.”

Bà Lớn nhấc mí mắt rũ xuống lên nhìn cô: “Người thì đầy mùi gió bụi, cô đi đâu về đấy?”

Mợ Ba, Mợ Tư với Mợ Bảy mím môi cười khẽ.

“Cười cái gì?” Bà Lớn càng hăng: “Bẩn thỉu, loạn thất bát nháo, chẳng chịu yên phận cho tử tế!” Sợ người khác không biết bà nói bóng nói gió.

Nhà họ Nhiếp là đại gia tộc, ngày trước con cháu đông đúc, hậu trạch cũng là cuộc chiến sống còn. Bà ta có thể giết ra được một con đường máu, cũng chẳng đơn giản.

Giờ tuổi tác càng lớn, xương sống càng cứng; giẫm đạp con dâu lại càng không đổi sắc mặt.

Anh Trân giả vờ không nghe ra, nếu không thì còn biết làm sao nữa! Cô nói: “Con đi cùng bà Diêu xem phim.”

Mợ Cả cười nói: “Đừng nhắc đến bà Diêu. Cô ta giúp người ta nói đỡ, còn rủ cô đi đánh mạt chược, thắng không ít tiền đồng. Cô cũng đừng tưởng cô ta ngốc nghếch. Muốn Mỹ Quyên trèo cao, trước hết tự cân xem mình nặng bao nhiêu, bằng không thì thôi, như giỏ tre múc nước một phen công cốc, cuối cùng vừa mất người vừa mất tiền……”

Anh Trân biết mấy ngày nay chị ta qua lại thân thiết với bà Lý, vì đứa con gái lớn Kim Phượng, cũng sốt sắng muốn chen vào chia phần. Chẳng qua là dựa vào việc Cậu Cả có một chân nhàn chức trong chính phủ; nhưng rơi vào mắt các quan lớn hay mấy bà quan lớn, chị ta với cô cũng chỉ là kẻ tám lạng nửa cân thôi.

Bà Lớn nghe đã không chịu nổi. Bà cụ nhất mực bao che người nhà, mặt lạnh tanh mà mắng: “Trèo cao? Thế cô nói xem cô ta là cái cành cao gì? Chẳng lẽ là hoàng đế lão tử! Nhà họ Nhiếp ta trăm năm đại tộc, từng xuất một vị nương nương, ba vị trạng nguyên, làm tể tướng hai triều. Ta cũng có cáo mệnh trong người. Thời nhà Thanh, bậc cha chú nhà cô cũng là nhân vật có tiếng có miếng, hoàng đế lão tử cũng phải nể vài phần. Bây giờ triều đại thay đổi, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, cô ta là cái thứ gì, để cô lấy lông gà làm lệnh bài, ở đây cáo mượn oai hùm!”

Bà cụ nói đến phẫn khái, nhắm thẳng mẩu thuốc lá trên tay búng về phía Mợ Cả. Mợ Cả mặt đỏ bừng mà cũng không dám né.

Anh Trân từng nghe nói ngày trước lúc Bà Lớn còn hút thuốc lào, cứ nổi nóng là vung tay ném luôn điếu tẩu, chẳng biết đã làm vỡ bao nhiêu cái. Trên trán Mợ Cả có một vết sẹo là vì thế mà ra. Anh Trân chịu giận của Bà Lớn còn nhiều hơn bọn họ rất nhiều. Đợi đến lúc từng phòng từng phòng được khiêng vào, Bà Lớn mới đổi sang hút thuốc lá, gia đạo cũng dần sa sút.

Nhất thời không ai dám lên tiếng. Bà Lớn khạc một bãi đờm đặc nhổ vào bô, rồi mới gọi mẹ Lý nói. Mẹ Lý nói:

“Hôm nay ông Vi sẽ tới, lúc Bà Lớn đi từ đường nghe kinh, có dặn tôi lấy dầu trong lau cho sáng cây như ý men pháp lam ấy. Đúng lúc Cậu Năm dẫn chị dâu bên nhà Mợ Năm tới bái kiến, tôi đưa họ ra gian ngoài uống trà chờ. Cậu Năm nói cậu có việc xã giao, dặn tôi đi bẩm lại với Bà Lớn. Trước khi đi tôi đặt cây như ý vào trong cái rổ sàng trên bàn, dùng vải đỏ che lại. Lúc quay về thì Cậu Năm đã không còn ở đó, chị dâu nhà mẹ đẻ vẫn ngồi đợi. Tôi nói Bà Lớn nhất thời nửa khắc chưa về được, rồi bà mới cáo từ mà đi.”