Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 100

Đói no lạnh ấm không ai hỏi, một mình ăn ngủ một mình đi!

Chẳng hay thân thể có thương tổn? Có phải khói lửa dọa kinh hoài?

Ngẫm lại chuyện xưa lòng còn hận, sinh chia uyên ương đôi ngả hai.

Suốt ngày như say rồi như bệnh, dựa lồng hương khổ đến canh mai.

Ngày đi hoa nở đầy đường thắm, nay đầu lầu liễu lại xanh tươi!

Cớ sao đi mãi không tin tức? Mặc kệ người trong nhà đứt ruột chờ!

Rốt cuộc nam nhi đa bạc hạnh, lầm người hai chữ ấy là công danh;

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 99

*

Đăng bởi 1 phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 98

Đăng bởi Để lại phản hồi

LÀM PHI – CHƯƠNG 97

Đăng bởi 1 phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 43

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 42

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 41

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẺ THÙ – CHƯƠNG 40

Đăng bởi 2 phản hồi

GIÓ ÊM – CHƯƠNG 82

Đăng bởi Để lại phản hồi

GIÓ ÊM – CHƯƠNG 81