Đăng bởi 4 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 34

4 bình luận trong “SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 34

  1. Đầu anh gối lên đùi cô, gương mặt khẽ cọ cọ: “Vợ ơi, yêu em.”

    Thanh âm “yêu em” ấy nhỏ xíu, gần như tan biến vào thinh không, chẳng thể nào nghe rõ. Toàn thân Mâu Văn tựa hồ như dựng cả tóc gáy lên, đôi bàn tay cô khẽ nâng lấy gương mặt của Tạ Sùng, bảo anh mở mắt ra nhìn cô: “Anh nói lại lần nữa xem, hồi nãy anh vừa nói cái gì vậy hả? Em nghe không có rõ.”

    Ánh mắt Tạ Sùng bắt đầu trở nên lờ đờ tán loạn, anh lí nhí thầm thì một cách mơ màng: “Vợ ơi, yêu em.”

    Ý là mình nghe rồi á Văn Văn mình biết chồng mình cũng iu mình rùi á có thể đừng hiểu lầm nữa được không dạ

  2. Vừa bước chân vào bên trong lều bao, Tạ Sùng đã giở thói nhõng nhẽo ăn vạ.

    Giọng điệu anh cứ thều thào, nhừa nhựa: “Vợ ơi, vợ ơi… trong người anh khó chịu quá.”

    Anh cất tiếng gọi “vợ ơi”, thanh âm trầm khàn cứ như bị nghẹn lại nơi hốc mũi, nghe qua mà khiến cho trái tim người ta cứ từng nhịp run rẩy, xao xuyến khôn nguôi.

    “Vợ ơi, anh muốn uống nước.”

    Ảnh say vào ảnh dính vợ cứng ngắt🤣🤣

  3. áaaa soft quaaa, ảnh bám vợ quá z huhu 😭

  4. Anh Sùng ok quá chừng mà sao mọi ng chửi ảnh ghê vậy. Coi ng ta chăm sóc cha mẹ vợ nè

Gửi phản hồi