Chương 107: Biến cố
*
Tiêu Long vỡ lẽ, hóa ra họ đã hợp tác với nhau từ sớm, và thông tin xưởng gỗ Đại Phát cấu kết với tập đoàn ma túy là do anh báo cáo. Anh lại hỏi: “Lần hành động đó có thành công không?”
Ngu Kiều lắc đầu, cô phải chờ hơn nửa tháng mới biết được tình hình đại khái từ chỗ Phùng Hạo. Nhờ sự phối hợp tổng lực của các lực lượng cảnh sát, vào lúc một giờ sáng, họ đã bao vây kho hàng của công ty trang trí Bảo Lợi Lai. Ngay thời điểm bọn chúng đang giao dịch, lực lượng chức năng lao vào bắt giữ như thần binh giáng trần. Sau khi nhanh chóng kiểm soát cục diện, tiến hành khám xét kỹ lưỡng, họ phát hiện ra năm sáu súc gỗ sưa có dấu vết dán keo dính liền. Sau khi lấy cưa lớn xẻ ra, bên trong là mười mấy bọc nilon xếp san sát nhau. Rạch thử một bọc, bột trắng từ vết rách tràn ra ngoài. Các anh em trong đội phòng chống ma túy đều là những cảnh sát kỳ cựu, chỉ cần dùng đầu ngón tay vê một chút rồi đưa lên mũi ngửi là biết ngay không chệch đi đâu được. Qua cân đo trọng lượng, tổng số lượng thu giữ là 30 ký ma túy Heroin số 4.
Phùng Hạo cùng mọi người lập tức tổ chức thẩm vấn xuyên đêm đối với tất cả các đối tượng ngay tại kho hàng.
Những người bị bắt giữ gồm có sáu tài xế, Mạnh Dương – giám đốc vận tải của công ty vận tải Thiên Đạt, Ngô Hùng Quân – thủ kho của công ty Bảo Lợi Lai, và Thôi Yến – thủ quỹ.
Theo lời khai của các tài xế, họ không phải là nhân viên chính thức của công ty vận tải Thiên Đạt. Hễ có mối hàng thì họ tự giới thiệu cho nhau, nơi nào có hàng cần chạy thì đi nơi đó, làm chuyến nào hưởng tiền chuyến nấy. Lần này Thiên Đạt có một lô gỗ cần chuyển về Thượng Hải, xe cộ có sẵn, ngay cả việc bốc dỡ cũng không cần họ động tay vào, chỉ việc lái xe an toàn là xong, tiền công vận chuyển lại chẳng thiếu một xu. Nào có ngờ trong các khúc gỗ lại giấu ma túy. Họ vốn sinh sống ở huyện vùng biên Lực Tích thuộc Vân Nam, chính quyền thường xuyên tuyên truyền nên họ biết rõ dính vào vận chuyển ma túy là phải chịu án tử hình. Ai nấy đều vướng bận vợ con đề huề, đâu có gan chạm vào thứ đó.
Lời khai của họ cũng được giám đốc vận tải Mạnh Dương xác nhận. Mạnh Dương cố gạt phắt trách nhiệm, khăng khăng phủ nhận chuyện mình biết có ma túy giấu trong số gỗ kia, tổng giám đốc bảo sao thì làm vậy, ai bảo anh ta phải làm công ăn lương dưới trướng người ta kiếm sống cơ chứ. Còn Ngô Hùng Quân và Thôi Yến thì tỏ ra còn oan ức hơn. Một người bảo mình chỉ được gọi đến để mở cửa kho, người kia thì phân bua mình chỉ là thủ quỹ, việc thanh toán theo hợp đồng là bổn phận của mình, ngoài ra hỏi tới chuyện gì cũng lắc đầu không biết.
Thấy hướng thẩm vấn này không mang lại kết quả gì, Phùng Hạo đành phải xin ý kiến chỉ đạo từ cấp trên, rồi dẫn người đến tận nơi bắt giữ tổng giám đốc của Bảo Lợi Lai là Diêu Vĩ. Cùng lúc đó, Cục Công an huyện Lực Tích cũng ra quân, áp giải tổng giám đốc công ty vận tải Thiên Đạt là Hoàng Phán Phán về cơ quan phối hợp điều tra. Riêng ông chủ xưởng gỗ Đại Phát là Mâu Trường Phát không biết đã đánh tiếng từ đâu mà nhanh chân bỏ trốn biệt tăm biệt tích từ trước.
Hoàng Phán Phán một mực khẳng định bên mình chỉ phụ trách khâu vận chuyển, đồng thời xuất trình bản hợp đồng vận tải chỉ ra giá cước của cô ta hoàn toàn ngang bằng với giá thị trường. Về lý do tại sao lại giúp Mâu Trường Phát thu hộ hơn năm triệu tệ tiền hàng, cô ta cũng đưa ra lời giải thích: công ty Thiên Đạt từng có thời điểm suýt phá sản, chính Mâu Trường Phát đã kịp thời rót vốn đầu tư, lại còn thường xuyên giao mối vận chuyển cho cô ta làm, thế nên khi ông ấy nhờ vả thu hộ tiền thì cô ta tự nhiên không tiện từ chối.
Diêu Vĩ thì cho biết, lô gỗ sưa này do công ty Bảo Lợi Lai đặc biệt thu mua để đóng một mẻ nội thất cao cấp. Bản thân ông ta cũng rất muốn biết tại sao trong thớ gỗ lại giấu ma túy, đồng thời hy vọng phía cảnh sát sớm ngày phá án. Nhắc đến khoản tiền hàng quá lớn, ông ta giải trình rằng do vướng mắc trong khâu xoay vòng vốn nên tiền hàng hai năm trước vẫn luôn khất nợ chưa thanh toán. Hiện tại công ty đang ăn nên làm ra nên chuyến này quyết định dứt điểm một bận luôn. Còn lý do chọn phương thức trả tiền mặt là theo yêu cầu của Mâu Trường Phát.
Phùng Hạo gặng hỏi xem Mạnh Nghị Nhân có biết về bản hợp đồng này không. Diêu Vĩ đáp không biết, bởi lẽ mô hình tập đoàn vận hành theo cơ chế phân quyền cho các khối đơn vị thành viên, các công ty con bên dưới được tự chủ kinh doanh, tự chịu lỗ lãi và được trao quyền quản lý tối đa, mỗi năm chỉ cần nộp một khoản phí nhất định về cho tổng công ty là được.
Vụ án này càng thẩm vấn càng khiến người ta thêm đau đầu, ai nấy đều rũ sạch mọi nghi vấn bám trên người mình, mũi dùi hoàn toàn chĩa thẳng vào Mâu Trường Phát, mà lão ta thì đã sớm sợ tội bỏ trốn.
Trưởng phòng Tống cùng Phùng Hạo và vài người khác đã tổ chức một cuộc họp. Trong tay họ vẫn còn một bằng chứng quan trọng, chính là những bức ảnh mà Ngu Kiều chụp lại từ máy tính của Mạnh Nghị Nhân. Dựa vào đó, họ có thể triệu tập ông ta đến cơ quan công an để phối hợp điều tra, song việc kết tội ông ta lúc này là điều bất khả thi, ngược lại còn làm lộ mất quân bài nội gián là Ngu Kiều. Về sau muốn thu thập thêm chứng cứ phạm tội của Mạnh Nghị Nhân e rằng sẽ càng thêm khó khăn.
Phùng Hạo khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Trong cuộc họp, Trưởng phòng Tống có đặc biệt nhắc đến cô trước mặt mọi người, khen ngợi cô tuy vẫn còn là sinh viên nhưng trong lần đầu hành động đã vô cùng ung dung bình tĩnh, gặp nguy không loạn, cung cấp được nguồn thông tin giá trị đến như vậy, lập nên công trạng lớn cho đợt triệt phá ma túy này. Đợi khi nhiệm vụ hoàn thành, bình công khen thưởng chắc chắn sẽ không thiếu phần của cô đâu.”
Ngu Kiều lộ vẻ tiếc nuối: “Tiếc là vẫn chưa thể kết tội Mạnh Nghị Nhân.”
“Chính vì vậy nên nhiệm vụ của cô vẫn chưa kết thúc, cô cần tiếp tục ở lại bên cạnh Mạnh Nghị Nhân để phối hợp với chúng tôi thu thập thông tin phạm tội của ông ta.”
Ngu Kiều thực ra đã đoán trước ông sẽ nói như vậy. Cô im lặng một lúc rồi ngập ngừng hỏi: “Vậy… tôi có cần tiếp cận Trình Dục Huy nữa không sếp?”
“Dĩ nhiên là phải tiếp tục rồi. Trình Vân Hồng cũng là một đầu mối vô cùng then chốt, biết đâu bước đột phá lại nằm ngay trên người ông ấy, cô không thể bỏ cuộc giữa chừng được.” Phùng Hạo nhấn mạnh: “Mọi thứ cứ tiến hành theo phương án chúng ta đã vạch ra từ trước.”
“Nhưng mà… tôi đã cắt đứt quan hệ với anh ấy rồi.”
“Cắt đứt rồi thì nối lại, việc đó có gì khó đâu?” Phùng Hạo tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm, “Còn thắc mắc gì nữa không?”
“Dạ được!” Ngu Kiều nhận ra sự sốt ruột trong lời nói của ông, nhưng cô hoàn toàn có thể cảm thông được. Đợt hành động lần này tuy rằng có tịch thu được một lô ma túy, thế nhưng giá trị của nó lại thấp hơn rất nhiều so với kỳ vọng ban đầu của mọi người. Bản thân cô cũng không ngoại lệ, trong lòng luôn trĩu nặng một nỗi u uất khó tả, đặc biệt là Phùng Hạo, áp lực đè nặng thảy đều dồn hết lên vai ông.
Ngu Kiều đành phải lủi thủi tiếp tục đến nhà ăn chực chờ Trình Dục Huy, hoặc chọn đi ngang qua khu ký túc xá của anh hòng tìm kiếm một cơ hội tình cờ chạm mặt. Chẳng rõ anh cố tình né tránh cô hay vì phần việc thực tập quá đỗi nặng nề mà cô tuyệt nhiên không cách nào thấy tăm hơi anh đâu. Cô tìm Trương Vân hỏi thăm nhưng Trương Vân cũng chẳng rõ đầu đuôi, lại chạy đi chặn đường Trương Lâm, lúc này Trương Lâm mới nói cho cô biết Trình Dục Huy đã cùng giảng viên hướng dẫn đi công tác ở Bắc Kinh rồi, khi nào về thì anh ta cũng không nắm rõ thời gian cụ thể, phỏng chừng phải mất khoảng hai tuần lễ.
Ngu Kiều cũng đã nhắn tin cho Trình Dục Huy vài bận, nhưng chưa từng nhận được hồi âm. Cô mặt dày gọi điện thoại cho anh, anh liền bấm ngắt máy trực tiếp, đến khi cô gọi lại lần nữa thì số máy hoàn toàn không liên lạc được nữa.
Rõ ràng anh đã bày tỏ thái độ dứt khoát, không muốn có thêm bất kỳ một chút dây dưa nào với cô nữa. Sự dứt khoát đến mức tuyệt tình ấy cũng là điều dễ hiểu, một người xuất chúng như anh, kiêu hãnh và tự tôn, sao có thể dung thứ cho việc bản thân bị người khác đem ra trêu đùa.
Ngu Kiều có cảm giác những ngày tháng đó dài đằng đẵng như từng thế kỷ. Thực ra tâm trạng của cô vô cùng mâu thuẫn, bấy lâu nay vẫn không thể tìm được từ ngữ nào để diễn tả, cũng chẳng muốn đào sâu suy nghĩ. Đến tận hôm nay khi ngoảnh đầu nhìn lại, cô mới có thể bình tâm bộc bạch hết thảy cho Tiêu Long nghe. Để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ, cô buộc phải một lần nữa tiếp cận Trình Dục Huy hòng cứu vãn trái tim anh. Xét về việc công, cô vì đại nghĩa; xét về chuyện tư, cô tự thấy mình thật chẳng ra gì. Bởi vì chỉ có chân chính tiếp xúc qua rồi, người ta mới thấu hiểu được anh là một người tốt đến dường nào, tốt đến mức khiến người ta không đành lòng gây tổn thương cho anh.
Khoảnh khắc ấy niềm tin trong cô từng có lúc lung lay, cô thậm chí đã hy vọng Trình Dục Huy cứ mãi như thế này, ngàn vạn lần xin anh đừng mảy may đoái hoài đến cô, kiên quyết cự tuyệt cô để cô rơi vào cảnh lực bất tòng tâm, không còn đường lui nữa. Có như vậy, cô mới tìm được cái cớ để thuyết phục chính mình lẫn Phùng Hạo từ bỏ ý định này đi.
Cô thà rằng sẽ bám sát Mạnh Nghị Nhân, không bỏ sót bất kỳ một cơ hội dò la tin tức nào, cho dù bản thân có phải đánh đổi hay hy sinh đi chăng nữa.
Thế nhưng mỗi bận giật mình tỉnh giấc giữa canh khuya, trong lòng cô lại nhen nhóm lên những toan tính ích kỷ đầy xấu hổ, cô khao khát được một lần nữa chìm đắm trong tình yêu với Trình Dục Huy. Cô quá đỗi tham luyến mùi hương trên cơ thể anh, sự quan tâm ân cần cùng mọi điều tốt đẹp anh dành cho cô.
Thực ra anh vẫn chưa kịp làm gì to tát cả, vậy mà trái tim từng chịu nhiều thương tổn vốn dĩ giá lạnh của cô lại đang dần ấm áp lên từng chút một, chẳng phải cô thật là yếu lòng lắm sao.
Tiêu Long hỏi, nhưng bằng một giọng điệu vô cùng khẳng định: “Cô yêu anh ta rồi đúng không!”
Ngu Kiều không thừa nhận, mà cũng chẳng lên tiếng phủ nhận.