Close

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 59

6 thoughts on “SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 59

  1. Cô lại thấy mình thật đáng thương, cô yêu thương và chăm sóc Tạ Sùng đến thế, vậy mà ngay cả chân tướng của vụ tai nạn này cô cũng không xứng được biết, cũng chẳng thể hỏi Tạ Sùng vì sao hôm đó anh ra ngoài lại không nói với cô một lời.

    Biết ngay Mâu sẽ nghĩ mình không đáng được biết mà

  2. Cô nằm trở lại giường, hỏi Tạ Sùng: “Anh đỡ hơn chút nào chưa?”

    Tạ Sùng không hề đáp lại cô.

    Mâu Văn cảm thấy mình cứ như một người thừa thãi. Cô muốn qua phòng khác ngủ, song lại lo lắng ngộ nhỡ nửa đêm cô đi rồi anh xảy ra vấn đề gì, cô không ở bên cạnh thì biết làm sao. Cứ như thế mà chịu đựng, chịu đựng mãi, cô bất giác sụt sùi khóc thành tiếng.

    Cha nội giận dai lắm, nma ghét tính giận không nói của ảnh kiểu ngta xuống nước trước r mà ảnh không để cho mặt mũi ấy

  3. Cô không gặng hỏi thêm về lý do vì sao hôm đó Tạ Sùng lại ra ngoài nữa, con người Tạ Sùng một khi đã không muốn hé răng nửa lời thì có cạy miệng anh cũng sẽ vĩnh viễn giữ kín như bưng.

    chuyện mà MV thắc mắc cứ như vĩnh viễn không tài nào biết được vậy đó chuyện mà TS muốn biết đều giải quyết rõ ràng cả

  4. Anh không kể cho Mâu Văn nghe những lời này, hiện tại cô đã lún sâu vào sự tự trách vô hạn rồi. Nếu còn nói thêm chuyện đó, e là cô sẽ sụp đổ mất. Tạ Sùng bắt đầu hối hận, vì sao bản thân cứ nhất định phải nói ra cơ chứ?

    Vì sao cứ phải dùng phương thức như thế để hạch hỏi cô? Anh hoàn toàn có thể đợi sau khi mình bình phục, tìm một ngày thời tiết đẹp trời, tâm trạng phấn chấn, rồi dịu dàng bảo cô rằng: “Sau này anh sẽ không gọi điện thoại liên tục cho em nữa đâu, nếu như anh có gọi liền ba cuộc trở lên, em nhất định phải bắt máy nhé. Vì đó có thể là lúc anh đang nói lời từ biệt với em.”

    TS cãi nhau t chưa bao giờ thấy ảnh nghĩ cho Mâu cả, toàn Mâu nghĩ cho ảnh r xuống nước trước thoi ấy

  5. Tạ Sùng nghiêng đầu hôn lên má cô một cái, cô theo bản năng định rụt rè né tránh, song lại sực nhớ ra đây chính là Tạ Sùng, là người đàn ông mà cô yêu sâu đậm, cô không thể chỉ vì một trận cãi vã mà quên bẵng đi tình yêu mình dành cho anh. Cô lặng im cảm nhận hơi ấm từ bờ môi anh, rồi khẽ kiễng chân lên đặt vào môi anh một nụ hôn đáp lại.

    Yêu nhau là thế nma lại để đi đến bước đường này thật khiến người ta đau lòng chớt đi đc mà huhuhu

  6. Tạ Sùng quay sang hỏi Mâu Văn: “Em dự tính kiếm bao nhiêu tiền mới thấy đủ đây?”

    Mâu Văn suy ngẫm một lát rồi đáp: “Tạ Sùng à, hồi mới tốt nghiệp ra trường em có đôi phần ngây thơ, cứ nghĩ đời người sống trên đời là phải kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền. Mấy năm trôi qua, giờ đây em hiểu rằng mình làm việc là vì miếng cơm manh áo, nhưng cũng là vì để khẳng định giá trị của bản thân. Em không thể từ bỏ công việc, công việc chính là cái xúc tu mà em vươn ra đối diện với thế giới này, em cần thông qua chiếc xúc tu ấy để kết nối với xã hội, có như vậy em mới không vĩnh viễn biến thành một kẻ vô hình lẩn khuất nơi góc tối.”

    Đọc đoạn này t cảm thấy bị buồn á, cảm giác TS không hiểu MV, cảm giác ảnh đang trách móc Mâu hoặc do t nhạy cảm chứ nếu là t t bị thất vọng và không muốn giải thích như Mâu đâu, t thấy ảnh muốn gì được nấy ảnh muốn làm gì thì phải theo ảnh vậy, ảnh muốn có mái ấm thì ảnh chủ động đề cưới MV mà MV lúc đó cx cần một chỗ dựa nên phù hợp luôn, xong ảnh đi làm ảnh lo sự nghiệp ảnh cũng đâu màng MV ở nhà , tự dưng giờ ảnh muốn giả từ thì MV cũng phải bỏ sự nghiệp qua bên bồi ảnh à, lần này ảnh không được như ý nên ảnh cứ kiểu trách Mâu ấy

Gửi phản hồi