Chuyển đến phần nội dung

fluoxe.com

TƯƠNG LAI CÒN DÀI – CHƯƠNG 107

Chương 107: Biến cố

*

Tiêu Long vỡ lẽ, hóa ra họ đã hợp tác với nhau từ sớm, và thông tin xưởng gỗ Đại Phát cấu kết với tập đoàn ma túy là do anh báo cáo. Anh lại hỏi: “Lần hành động đó có thành công không?”

Ngu Kiều lắc đầu, cô phải chờ hơn nửa tháng mới biết được tình hình đại khái từ chỗ Phùng Hạo. Nhờ sự phối hợp tổng lực của các lực lượng cảnh sát, vào lúc một giờ sáng, họ đã bao vây kho hàng của công ty trang trí Bảo Lợi Lai. Ngay thời điểm bọn chúng đang giao dịch, lực lượng chức năng lao vào bắt giữ như thần binh giáng trần. Sau khi nhanh chóng kiểm soát cục diện, tiến hành khám xét kỹ lưỡng, họ phát hiện ra năm sáu súc gỗ sưa có dấu vết dán keo dính liền. Sau khi lấy cưa lớn xẻ ra, bên trong là mười mấy bọc nilon xếp san sát nhau. Rạch thử một bọc, bột trắng từ vết rách tràn ra ngoài. Các anh em trong đội phòng chống ma túy đều là những cảnh sát kỳ cựu, chỉ cần dùng đầu ngón tay vê một chút rồi đưa lên mũi ngửi là biết ngay không chệch đi đâu được. Qua cân đo trọng lượng, tổng số lượng thu giữ là 30 ký ma túy Heroin số 4.

Phùng Hạo cùng mọi người lập tức tổ chức thẩm vấn xuyên đêm đối với tất cả các đối tượng ngay tại kho hàng.

Những người bị bắt giữ gồm có sáu tài xế, Mạnh Dương – giám đốc vận tải của công ty vận tải Thiên Đạt, Ngô Hùng Quân – thủ kho của công ty Bảo Lợi Lai, và Thôi Yến – thủ quỹ.

Theo lời khai của các tài xế, họ không phải là nhân viên chính thức của công ty vận tải Thiên Đạt. Hễ có mối hàng thì họ tự giới thiệu cho nhau, nơi nào có hàng cần chạy thì đi nơi đó, làm chuyến nào hưởng tiền chuyến nấy. Lần này Thiên Đạt có một lô gỗ cần chuyển về Thượng Hải, xe cộ có sẵn, ngay cả việc bốc dỡ cũng không cần họ động tay vào, chỉ việc lái xe an toàn là xong, tiền công vận chuyển lại chẳng thiếu một xu. Nào có ngờ trong các khúc gỗ lại giấu ma túy. Họ vốn sinh sống ở huyện vùng biên Lực Tích thuộc Vân Nam, chính quyền thường xuyên tuyên truyền nên họ biết rõ dính vào vận chuyển ma túy là phải chịu án tử hình. Ai nấy đều vướng bận vợ con đề huề, đâu có gan chạm vào thứ đó.

Lời khai của họ cũng được giám đốc vận tải Mạnh Dương xác nhận. Mạnh Dương cố gạt phắt trách nhiệm, khăng khăng phủ nhận chuyện mình biết có ma túy giấu trong số gỗ kia, tổng giám đốc bảo sao thì làm vậy, ai bảo anh ta phải làm công ăn lương dưới trướng người ta kiếm sống cơ chứ. Còn Ngô Hùng Quân và Thôi Yến thì tỏ ra còn oan ức hơn. Một người bảo mình chỉ được gọi đến để mở cửa kho, người kia thì phân bua mình chỉ là thủ quỹ, việc thanh toán theo hợp đồng là bổn phận của mình, ngoài ra hỏi tới chuyện gì cũng lắc đầu không biết.

Thấy hướng thẩm vấn này không mang lại kết quả gì, Phùng Hạo đành phải xin ý kiến chỉ đạo từ cấp trên, rồi dẫn người đến tận nơi bắt giữ tổng giám đốc của Bảo Lợi Lai là Diêu Vĩ. Cùng lúc đó, Cục Công an huyện Lực Tích cũng ra quân, áp giải tổng giám đốc công ty vận tải Thiên Đạt là Hoàng Phán Phán về cơ quan phối hợp điều tra. Riêng ông chủ xưởng gỗ Đại Phát là Mâu Trường Phát không biết đã đánh tiếng từ đâu mà nhanh chân bỏ trốn biệt tăm biệt tích từ trước.

Hoàng Phán Phán một mực khẳng định bên mình chỉ phụ trách khâu vận chuyển, đồng thời xuất trình bản hợp đồng vận tải chỉ ra giá cước của cô ta hoàn toàn ngang bằng với giá thị trường. Về lý do tại sao lại giúp Mâu Trường Phát thu hộ hơn năm triệu tệ tiền hàng, cô ta cũng đưa ra lời giải thích: công ty Thiên Đạt từng có thời điểm suýt phá sản, chính Mâu Trường Phát đã kịp thời rót vốn đầu tư, lại còn thường xuyên giao mối vận chuyển cho cô ta làm, thế nên khi ông ấy nhờ vả thu hộ tiền thì cô ta tự nhiên không tiện từ chối.

Diêu Vĩ thì cho biết, lô gỗ sưa này do công ty Bảo Lợi Lai đặc biệt thu mua để đóng một mẻ nội thất cao cấp. Bản thân ông ta cũng rất muốn biết tại sao trong thớ gỗ lại giấu ma túy, đồng thời hy vọng phía cảnh sát sớm ngày phá án. Nhắc đến khoản tiền hàng quá lớn, ông ta giải trình rằng do vướng mắc trong khâu xoay vòng vốn nên tiền hàng hai năm trước vẫn luôn khất nợ chưa thanh toán. Hiện tại công ty đang ăn nên làm ra nên chuyến này quyết định dứt điểm một bận luôn. Còn lý do chọn phương thức trả tiền mặt là theo yêu cầu của Mâu Trường Phát.

Phùng Hạo gặng hỏi xem Mạnh Nghị Nhân có biết về bản hợp đồng này không. Diêu Vĩ đáp không biết, bởi lẽ mô hình tập đoàn vận hành theo cơ chế phân quyền cho các khối đơn vị thành viên, các công ty con bên dưới được tự chủ kinh doanh, tự chịu lỗ lãi và được trao quyền quản lý tối đa, mỗi năm chỉ cần nộp một khoản phí nhất định về cho tổng công ty là được.

Vụ án này càng thẩm vấn càng khiến người ta thêm đau đầu, ai nấy đều rũ sạch mọi nghi vấn bám trên người mình, mũi dùi hoàn toàn chĩa thẳng vào Mâu Trường Phát, mà lão ta thì đã sớm sợ tội bỏ trốn.

Trưởng phòng Tống cùng Phùng Hạo và vài người khác đã tổ chức một cuộc họp. Trong tay họ vẫn còn một bằng chứng quan trọng, chính là những bức ảnh mà Ngu Kiều chụp lại từ máy tính của Mạnh Nghị Nhân. Dựa vào đó, họ có thể triệu tập ông ta đến cơ quan công an để phối hợp điều tra, song việc kết tội ông ta lúc này là điều bất khả thi, ngược lại còn làm lộ mất quân bài nội gián là Ngu Kiều. Về sau muốn thu thập thêm chứng cứ phạm tội của Mạnh Nghị Nhân e rằng sẽ càng thêm khó khăn.

Phùng Hạo khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Trong cuộc họp, Trưởng phòng Tống có đặc biệt nhắc đến cô trước mặt mọi người, khen ngợi cô tuy vẫn còn là sinh viên nhưng trong lần đầu hành động đã vô cùng ung dung bình tĩnh, gặp nguy không loạn, cung cấp được nguồn thông tin giá trị đến như vậy, lập nên công trạng lớn cho đợt triệt phá ma túy này. Đợi khi nhiệm vụ hoàn thành, bình công khen thưởng chắc chắn sẽ không thiếu phần của cô đâu.”

Ngu Kiều lộ vẻ tiếc nuối: “Tiếc là vẫn chưa thể kết tội Mạnh Nghị Nhân.”

“Chính vì vậy nên nhiệm vụ của cô vẫn chưa kết thúc, cô cần tiếp tục ở lại bên cạnh Mạnh Nghị Nhân để phối hợp với chúng tôi thu thập thông tin phạm tội của ông ta.”

Ngu Kiều thực ra đã đoán trước ông sẽ nói như vậy. Cô im lặng một lúc rồi ngập ngừng hỏi: “Vậy… tôi có cần tiếp cận Trình Dục Huy nữa không sếp?”

“Dĩ nhiên là phải tiếp tục rồi. Trình Vân Hồng cũng là một đầu mối vô cùng then chốt, biết đâu bước đột phá lại nằm ngay trên người ông ấy, cô không thể bỏ cuộc giữa chừng được.” Phùng Hạo nhấn mạnh: “Mọi thứ cứ tiến hành theo phương án chúng ta đã vạch ra từ trước.”

“Nhưng mà… tôi đã cắt đứt quan hệ với anh ấy rồi.”

“Cắt đứt rồi thì nối lại, việc đó có gì khó đâu?” Phùng Hạo tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm, “Còn thắc mắc gì nữa không?”

“Dạ được!” Ngu Kiều nhận ra sự sốt ruột trong lời nói của ông, nhưng cô hoàn toàn có thể cảm thông được. Đợt hành động lần này tuy rằng có tịch thu được một lô ma túy, thế nhưng giá trị của nó lại thấp hơn rất nhiều so với kỳ vọng ban đầu của mọi người. Bản thân cô cũng không ngoại lệ, trong lòng luôn trĩu nặng một nỗi u uất khó tả, đặc biệt là Phùng Hạo, áp lực đè nặng thảy đều dồn hết lên vai ông.

Ngu Kiều đành phải lủi thủi tiếp tục đến nhà ăn chực chờ Trình Dục Huy, hoặc chọn đi ngang qua khu ký túc xá của anh hòng tìm kiếm một cơ hội tình cờ chạm mặt. Chẳng rõ anh cố tình né tránh cô hay vì phần việc thực tập quá đỗi nặng nề mà cô tuyệt nhiên không cách nào thấy tăm hơi anh đâu. Cô tìm Trương Vân hỏi thăm nhưng Trương Vân cũng chẳng rõ đầu đuôi, lại chạy đi chặn đường Trương Lâm, lúc này Trương Lâm mới nói cho cô biết Trình Dục Huy đã cùng giảng viên hướng dẫn đi công tác ở Bắc Kinh rồi, khi nào về thì anh ta cũng không nắm rõ thời gian cụ thể, phỏng chừng phải mất khoảng hai tuần lễ.

Ngu Kiều cũng đã nhắn tin cho Trình Dục Huy vài bận, nhưng chưa từng nhận được hồi âm. Cô mặt dày gọi điện thoại cho anh, anh liền bấm ngắt máy trực tiếp, đến khi cô gọi lại lần nữa thì số máy hoàn toàn không liên lạc được nữa.

Rõ ràng anh đã bày tỏ thái độ dứt khoát, không muốn có thêm bất kỳ một chút dây dưa nào với cô nữa. Sự dứt khoát đến mức tuyệt tình ấy cũng là điều dễ hiểu, một người xuất chúng như anh, kiêu hãnh và tự tôn, sao có thể dung thứ cho việc bản thân bị người khác đem ra trêu đùa.

Ngu Kiều có cảm giác những ngày tháng đó dài đằng đẵng như từng thế kỷ. Thực ra tâm trạng của cô vô cùng mâu thuẫn, bấy lâu nay vẫn không thể tìm được từ ngữ nào để diễn tả, cũng chẳng muốn đào sâu suy nghĩ. Đến tận hôm nay khi ngoảnh đầu nhìn lại, cô mới có thể bình tâm bộc bạch hết thảy cho Tiêu Long nghe. Để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ, cô buộc phải một lần nữa tiếp cận Trình Dục Huy hòng cứu vãn trái tim anh. Xét về việc công, cô vì đại nghĩa; xét về chuyện tư, cô tự thấy mình thật chẳng ra gì. Bởi vì chỉ có chân chính tiếp xúc qua rồi, người ta mới thấu hiểu được anh là một người tốt đến dường nào, tốt đến mức khiến người ta không đành lòng gây tổn thương cho anh.

Khoảnh khắc ấy niềm tin trong cô từng có lúc lung lay, cô thậm chí đã hy vọng Trình Dục Huy cứ mãi như thế này, ngàn vạn lần xin anh đừng mảy may đoái hoài đến cô, kiên quyết cự tuyệt cô để cô rơi vào cảnh lực bất tòng tâm, không còn đường lui nữa. Có như vậy, cô mới tìm được cái cớ để thuyết phục chính mình lẫn Phùng Hạo từ bỏ ý định này đi.

Cô thà rằng sẽ bám sát Mạnh Nghị Nhân, không bỏ sót bất kỳ một cơ hội dò la tin tức nào, cho dù bản thân có phải đánh đổi hay hy sinh đi chăng nữa.

Thế nhưng mỗi bận giật mình tỉnh giấc giữa canh khuya, trong lòng cô lại nhen nhóm lên những toan tính ích kỷ đầy xấu hổ, cô khao khát được một lần nữa chìm đắm trong tình yêu với Trình Dục Huy. Cô quá đỗi tham luyến mùi hương trên cơ thể anh, sự quan tâm ân cần cùng mọi điều tốt đẹp anh dành cho cô.

Thực ra anh vẫn chưa kịp làm gì to tát cả, vậy mà trái tim từng chịu nhiều thương tổn vốn dĩ giá lạnh của cô lại đang dần ấm áp lên từng chút một, chẳng phải cô thật là yếu lòng lắm sao.

Tiêu Long hỏi, nhưng bằng một giọng điệu vô cùng khẳng định: “Cô yêu anh ta rồi đúng không!”

Ngu Kiều không thừa nhận, mà cũng chẳng lên tiếng phủ nhận.

106
108

Tháng 6 14, 2026

trans-menu

Kẻ nói dối.

*

Đàm Tẫn cảm thấy rằng Lâm Thi Lan đang dựng lên một bức tường cao giữa hai người họ.

Cậu tưởng rằng sau những ngày gần gũi, họ có thể trở nên thân thiết hơn, nhưng điều đó không xảy ra.

Cách cô phòng vệ thật đặc biệt. Khi bạn cách cô 100 mét, bạn có thể cảm nhận được rằng cô không muốn người lạ đến gần, bức tường trong lòng cô cao đến 50 mét. Khi bạn tiến lại gần hơn, bạn nhận thấy cô không phải khó gần như tưởng tượng, hàng rào chỉ còn 5 mét. Nhưng khi bạn thật sự đến bên cạnh cô, trời ạ, bạn nhận ra rằng quanh trái tim cô có đủ loại vũ khí, được canh gác nghiêm ngặt, và bức tường ấy từ mặt đất kéo dài đến tận những đám mây, không thấy điểm kết thúc.

Câu cảm ơn lạnh lùng của cô như một gáo nước lạnh dội vào đầu cậu.

Đàm Tẫn ngồi bên giường bệnh, ăn hết quả táo mà vẫn không tìm được đề tài gì để nói với cô.

Không lâu sau, Lữ Hiểu Dung mang theo một cái bình giữ nhiệt đến bệnh viện.

Bà đi cùng Lâm Thi Lan để kiểm tra bác sĩ, còn Đàm Tẫn không có lý do gì để ở lại nên đành về nhà.

Theo tình trạng của Lâm Thi Lan, bác sĩ khuyên cô nên ở lại bệnh viện theo dõi đêm nay.

Việc này làm mất nhiều thời gian, trời cũng đã khuya.

Lữ Hiểu Dung phải đi làm vào ngày mai nên Lâm Thi Lan bảo mẹ về nhà nghỉ ngơi.

Trước khi đi, mẹ cô dặn dò kỹ lưỡng, bảo cô sau khi truyền dịch xong nhớ ăn chút đồ ăn mang theo để lót dạ. Cô hứa sẽ làm mới khiến mẹ an tâm rời đi.

Sau một ngày thượng thộ hạ tả, truyền dịch và tiêm thuốc, Lâm Thi Lan cuối cùng cũng cảm thấy khá hơn, cô mở bình giữ nhiệt mà mẹ mang đến.

Bình giữ nhiệt bằng thép được chia làm hai ngăn, bên trái là cháo trắng, bên phải… là canh gà.

Cảnh tượng này thực sự quá hài hước, cô cảm thấy bất lực và buồn cười đến cực độ.

Cầm bình giữ nhiệt, cô bật cười ra nước mắt trên giường bệnh.

Canh gà giống y hệt hôm qua, ngửi thấy mùi thuốc Bắc quen thuộc. Cô cười cười, rồi nụ cười dần lạnh đi.

Trên bình giữ nhiệt có một trái tim màu hồng lớn quá mức. Trong canh gà đầy thuốc Bắc, thịt gà là phần mềm nhất của con gà. Món canh này, giống như tình yêu của mẹ cô suốt những năm qua, tràn đầy, ý tốt nhiều đến mức thừa thãi, nhưng hoàn toàn không suy nghĩ đến cô có cần hay không cần.

Cầm muỗng lên, Lâm Thi Lan định uống chút cháo trắng.

Một bóng đen tiến đến bên giường.

Trước khi cô kịp uống, cậu đã mang bình giữ nhiệt đi.

“Tớ đã nấu cho cậu món canh trứng.”

Đặt hộp cơm lên bàn nhỏ cạnh giường, Đàm Tẫn cầm bình giữ nhiệt ra ngoài.

Lâm Thi Lan nhìn theo bóng lưng cậu hỏi: “Cậu đi đâu vậy?”

Cậu không quay đầu lại, nói: “Tớ đi đổ canh gà.”

Có thể ngửi thấy mùi thơm nhạt của canh trứng từ hộp cơm, ánh mắt Lâm Thi Lan không thể rời khỏi nó.

Trên nắp hộp cơm bằng kính có một lớp hơi nước, canh còn nóng, mới nấu.

Trời vẫn đang mưa, cô đặt tay lên hộp cơm, cảm nhận được hơi ấm.

Nhà cậu cách bệnh viện không gần.

Không lâu sau, Đàm Tẫn quay lại.

Thấy cô ngồi im không động đậy, cậu giúp cô mở nắp hộp ra.

Cảm giác như dây thần kinh căng thẳng trong đầu đứt phựt, Lâm Thi Lan không thể chịu đựng được nữa.

“Tại sao cậu lại tốt với tớ như vậy?”

Cô đầy nghi ngờ, giọng nói đầy chất vấn.

Đàm Tẫn với vẻ mặt hiền lành: “Chúng ta là bạn cùng trở về quá khứ mà. Cậu hãy tin tớ, cậu cũng có thể thấy những gì tớ thấy.”

“Dù là bạn, sự quan tâm của cậu dành cho tớ đã vượt xa giới hạn của bạn bè.”

Trên đời không có bữa ăn miễn phí, Lâm Thi Lan hiểu điều đó, vì vậy sự quan tâm không rõ ràng của cậu dành cho cô, cô càng không muốn nhận.

“Đàm Tẫn, cậu không có chút tức giận nào sao?”

Cô đếm từng ngón tay, liệt kê những việc cậu đã làm gần đây: “Ở Chợ Hoa Chim, tớ bỏ cậu mà đi, cậu lại đuổi theo tớ và còn tặng tớ trái cây. Tớ bị ngộ độc thực phẩm, cậu cõng tớ đi tìm thầy cô, rồi đưa tớ đến bệnh viện, còn nấu canh cho tớ. Chỉ vì chúng ta trở thành bạn, cậu sẵn lòng để tớ sai khiến sao? Tớ nhớ cậu trước đây không phải là người thân thiện như vậy. Những gì cậu làm, tớ có từng để ý đến cậu không?”

“Ừm, đó là vấn đề của cậu.” 

Cậu không đổi sắc mặt, không nhanh không chậm nói: “Nếu đã thấy sự thiện chí của tớ, tại sao cậu luôn lạnh lùng đối xử với tớ?”

Đàm Tẫn nói không sai chút nào, vấn đề nằm ở Lâm Thi Lan.

Cô lớn lên như vậy đấy, luôn tự nhốt mình trong thế giới của riêng mình, không có bạn bè trong quá khứ và cũng không có bạn bè trong tương lai. Cô không biết cách làm bạn, không hợp thì cứ muốn giải tán.

Nhưng nếu cậu dùng chuyện bạn bè và lòng tin để lừa cô, Lâm Thi Lan cũng không ngốc.

“Tớ không hiểu cậu muốn gì. Tớ không tin cậu, cậu đã nói dối tớ nhiều lần.”

Cô giận quá mất khôn, dùng từ “nói dối” có phần nặng nề. Thực ra, cậu nhiều lắm chỉ là không đủ thẳng thắn với cô, không nói hết mọi chuyện.

Đàm Tẫn nhướng mày: “Nói dối gì?”

Như nhiều lần trước đây, Lâm Thi Lan muốn nói nhưng lại ngừng lại.

Là thế này. Cô nghĩ: Khi một người tố cáo người khác nói dối, như người vợ tố cáo chồng ngoại tình, trước tiên cần thỏa mãn một điều kiện, mối quan hệ giữa hai người phải tồn tại, thì bạn mới có quyền trách đối phương không nói thật với mình.

Vì vậy, khi cô chọn đối chất với Đàm Tẫn về những lời nói dối của cậu, điều đó có nghĩa cô thừa nhận mối quan hệ bạn bè của họ. Nếu không, dù cậu có mập mờ, nói trước quên sau, hay có lý do khác, cô cũng không có quyền trách cậu che giấu. Bởi vì, cậu muốn che giấu là quyền của cậu, không liên quan đến cô.

Năm nay là năm thứ tư quay lại huyện Nhạn, không ai khao khát có một người bạn hơn cô.

Những điều Đàm Tẫn nói và làm luôn ẩn chứa sự kỳ quặc, Lâm Thi Lan không chắc có thể tin tưởng cậu.

Cô cắn răng, cắn đến mức môi in hằn dấu răng.

Nhìn thấy bát canh trứng, cô nghĩ tới nó mà nới lỏng một chút.

“Được rồi, chúng ta sẽ nói từng điều một.”

“Theo tớ thấy, cậu hoàn toàn không hiểu quy tắc du hành thời gian. Đồ vật ở đây không thể mang về tương lai, đó là điều cơ bản, cậu không biết. Mỗi lần du hành, tớ cũng không nhận thấy cậu có những hành động kỳ lạ như bây giờ. Vì vậy, tớ nghi ngờ liệu cậu có thực sự như tớ, bị mắc kẹt trong quá khứ suốt ba năm hay không.”

“Lần đầu gặp mặt, cậu nói gia đình và bạn bè cậu đều đã chết. Sau đó tớ hỏi cậu, anh trai cậu có còn sống không, cậu tránh né câu hỏi này.”

“Và nữa, cậu và Tô Cáp có quan hệ gì? Cậu đã thề gì với cậu ấy?”

Cậu khẽ cười: “Thì ra cậu tò mò về tớ nhiều vậy à.”

Cách cô biểu hiện cảm xúc rõ ràng như vậy rất hiếm thấy, Đàm Tẫn vui vẻ, ánh mắt và miệng cậu đều hiện lên nụ cười.

“Cậu muốn biết, tớ nói cho cậu là được, giận gì chứ.”

“Cậu nói đúng, tớ không có ba năm kinh nghiệm du hành thời gian. Tớ không lừa cậu, vốn dĩ tớ chưa bao giờ nói rằng mình bị mắc kẹt ba năm như cậu. Năm ngoái, tớ mới có khả năng du hành.”

“Tớ và Tô Cáp chỉ là bạn học bình thường, buổi sáng đi học không kịp nói kỹ. Tớ không nhớ đã thề gì, cũng không biết đối tượng thề là ai. Trong mùa mưa này, cậu ấy thầm mến tớ, nên tớ đoán có thể mình đã đồng ý với cậu ấy điều gì đó. Chỉ là phỏng đoán, hoàn toàn có thể là người khác.”

Lâm Thi Lan đợi cậu giải thích rõ ràng tất cả những nghi ngờ, Đàm Tẫn cuối cùng từ tốn nói với cô: “Còn về anh trai tớ… Anh ấy chết rồi.”

——Nói dối!

Cô tức giận nắm chặt nắm đấm.

Lời giải thích này đầy mâu thuẫn. Nhưng, cũng thật tình cờ, Lâm Thi Lan không có bằng chứng để vạch trần lời nói dối của cậu.

Cậu nói năm thứ ba cậu mới có khả năng du hành thời gian. Năm ngoái, cô tham gia mùa mưa ít nhất, không thể xác minh lời cậu nói là thật hay giả; nghe cô Tào nói, bà đã gặp Đàm Tử Hằng ở triển lãm, nhưng cô chưa gặp tận mắt, sự sống chết của Đàm Tử Hằng cũng không thể xác minh; về Tô Cáp, dựa trên những mảnh ghép mà cô nhìn thấy ở lần du hành thứ hai, mối quan hệ giữa cậu ấy và Đàm Tẫn không đơn giản như cậu mô tả.

Lúc này, điều duy nhất cô có thể hỏi cậu là hình ảnh mà cô chắc chắn đã thấy trong lần du hành thứ hai: Tô Cáp đã tỏ tình với cậu, cậu đã chấp nhận phải không? Tô Cáp nói câu đó, muốn Đàm Tẫn đừng thích Lâm Thi Lan nghĩa là sao?

Nhưng cô không hỏi được.

Chuyện đó là do cô nghe lén được. Cậu không lừa cô gì, chỉ là không muốn nói. Vấn đề tình cảm của người khác, cô không nên can thiệp; hơn nữa, trong cuộc trò chuyện của họ, còn nhắc đến cô…

Nếu hỏi, Đàm Tẫn không trả lời thành thật, phủ nhận chuyện này, thì người lúng túng chính là cô.

Gương mặt Lâm Thi Lan đầy vẻ bực bội.

“Tớ làm sao biết cậu trả lời thật hay dối?”

Đàm Tẫn bình tĩnh khuấy canh trứng bằng muỗng.

“Cậu nghĩ tớ lừa cậu thì có lợi ích gì?”

Cô không biết đáp lại thế nào.

“Ăn canh đi, nguội mất rồi.” Cậu đưa muỗng cho cô.

Lâm Thi Lan không thể làm mình nhận lấy muỗng từ cậu: “Nếu thật sự tin cậu, tớ không nên ăn canh của cậu, mà phải ăn canh gà và cháo của mẹ tớ nấu. Để thỏa mãn lời thề của bà, nên tớ phải tuân theo mọi mệnh lệnh của bà.”

“Trước đây cậu nghe lời bà ấy còn chưa đủ sao?”

Đàm Tẫn cười khẩy: “Biết đâu lời thề đó là, con gái ngoan, mẹ muốn con thề làm chính mình vui vẻ trải qua mùa mưa thì sao.”

Cậu đang trêu cô. Nói từ “con gái” với giọng kéo dài.

“Lâm Thi Lan, tớ nói này, lần này cậu hãy làm ngược lại, mạnh mẽ lên một lần, không nghe lời bà ấy chuyện gì cả.”

Cô bực bội nói: “Ồ. Vậy là phải nghe lời cậu à? Nếu chúng ta bị mắc kẹt không phải vì lời thề thì sao?”

“Ai mà biết được? Đã ba lần du hành rồi, những gì cậu có thể làm đều đã làm, không có tác dụng gì. Ngoài tin tưởng tớ ra, cậu còn cách nào khác không?”

Cậu múc một muỗng canh, đưa đến miệng Lâm Thi Lan. Hành động vượt quá giới hạn nhưng rất tự nhiên, như thể con cáo già cuối cùng đã lộ đuôi.

Cô đành phải cầm lấy muỗng đang đưa giữa không trung, tự ăn một muỗng canh.

“Làm gì cũng không có tác dụng, tớ có thể không làm gì cả.” 

Ăn xong một ngụm, cô lại múc thêm canh từ hộp.

Lâm Thi Lan không khen cậu nửa lời, nhưng ăn canh rất nhanh. Điều này còn khiến cậu vui hơn lời “cảm ơn” trước đây, Đàm Tẫn cũng vui vẻ chiều theo cô.

“Được thôi, cậu cứ không cần làm gì cả.”

trans-contacts

trans-contact_email
trans-contact_phone

trans-socials

  • Facebook
  • Instagram
  • TikTok
  • WhatsApp

trans-newsletter

Hiện tại, biểu mẫu đăng ký chưa khả dụng

© trans-current-year

fluoxe.com

trans-all-rights-reserved