Close

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 30

Chương 30: Lời sau cùng

*

Cô y tá hỏi ai vào phòng bệnh thăm trước, Phùng Vu quay sang nói với Tống Mỹ San: “Em vào trước đi!”

Tống Mỹ San đờ đẫn gật đầu, đẩy một cánh cửa ra, thay giày, mặc áo cách ly, đeo khẩu trang. Bên trong còn một cánh cửa thép, phía sau có lò xo, cô vừa buông tay là nó lập tức bật lại, vang lên một tiếng “rầm” thật lớn. Hành lang phòng hồi sức cấp cứu yên ắng và sâu hun hút, như có tiếng vang khuếch tán ra từng tầng từng tầng, làm cô tê rần cả da đầu, thật sự kinh thiên động địa.

Ánh mắt cô y tá nhìn chằm chằm, Tống Mỹ San hiếm khi luống cuống như vậy: “Em không cố ý.”

Đến phòng bệnh số năm, cô y tá ra hiệu cho cô vào, Tống Mỹ San cảm thấy toàn bộ máu trong người như bị rút cạn, môi dính chặt, răng đánh lập cập, hai chân bủn rủn đứng không vững. Cô rõ ràng mới mười sáu tuổi thôi, vậy mà lúc này bước đi chậm chạp, như một bà lão.

Phùng A Muội bị cố định chặt trên giường bệnh, khắp người quấn băng gạc và cắm đầy ống truyền. Máy thở, ống truyền dịch, ống dẫn lưu… từng sợi từng sợi nối vào máy theo dõi. Một chuỗi những đường lượn sóng liên tục nhảy lên, phát ra những tiếng tít tít nhức nhối tâm can.

Tống Mỹ San bước lại gần, nhìn gương mặt bà, rõ ràng buổi sáng còn khỏe mạnh, vậy mà lúc này đã sưng húp đến mức biến dạng, không còn nhận ra được nữa. Nhưng thật sự là bà rồi!

Tia hy vọng cuối cùng trong lòng Tống Mỹ San tan biến, tuyệt vọng vô cùng, cô không tự chủ được mà quỳ sụp xuống đất, run lẩy bẩy nắm lấy tay bà, áp vào bên má đầm đìa nước mắt của mình: “Mẹ ơi, lúc sáng cánh cửa đóng sầm một cái, không phải con cố ý đâu, tại gió thổi mạnh quá đó mẹ!”

Cô nói năng hoảng loạn, như thể chỉ cần giải thích rõ ràng chuyện này thì Phùng A Muội sẽ sống lại được vậy.

Bàn tay của Phùng A Muội khẽ cử động, cô y tá ở bên cạnh nhắc nhở: “Em gái, ghé sát vào mặt mẹ em đi, bà ấy có lời muốn nói đó.”

Tống Mỹ San vội vàng ghé sát tai vào bên miệng Phùng A Muội, nghe bà thều thào nói từng tiếng yếu ớt: “Đại Tiểu Thư, nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối đừng nói mình không phải là em gái ruột của thằng Vu, phải khăng khăng nhận mình là em ruột của nó. Có như vậy nó mới không bỏ mặc con. Nó là một đứa con trai biết gánh vác trách nhiệm, sau này nó sẽ luôn chăm sóc cho con.”

Nước mắt của Tống Mỹ San thấm ướt lớp băng gạc của Phùng A Muội, cô khóc nghẹn ngào không thành tiếng: “Con không cần anh trai, con chỉ muốn có mẹ thôi. Mẹ đừng bỏ rơi con mà.”

Gửi phản hồi