Chương 25: Bọn họ – Tinh khôn, minh bạch
*
Khi trưởng thành, tấm chân tình của con người chính là thứ khó kiếm tìm nhất trên thế gian này. Nó gần như chẳng bao giờ hiển lộ bằng dáng vẻ nguyên bản, mà luôn khoác lên mình tầng tầng lớp lớp xiêm y, tự điểm tô cho bản thân trông như một vật thể khổng lồ. Người đời phải lột bỏ từng lớp áo quần, trang sức ấy, để rồi sau cùng mới nhìn thấu được “lòng thành” bên trong hóa ra lại nhỏ bé đến nhường kia.
Tấm chân tình của Mâu Văn cũng đã được bao bọc bởi một lớp áo, khiến cô trông có vẻ “mạnh mẽ” hơn đôi chút.
Thế nhưng cô cũng cảm nhận được những rung động chân thực, nụ hôn nồng cháy kéo dài tựa như một viên chocolate với độ ngọt một trăm phần trăm, cô ngậm trong miệng, để nó tan ra, khiến đường huyết tăng cao và đầu óc dần trở nên choáng váng.
Có thứ gì đó đang tì ép lấy cô, cô cảm thấy thật khác lạ, trong cơn mông lung bèn đưa tay vào giữa hai người hòng ngăn cách, thế nhưng Tạ Sùng lại hừ nhẹ một tiếng rồi rướn người lên, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô rồi kéo mạnh sang bên cạnh. Từng ngón tay anh hạ xuống, lần lượt xỏ vào giữa các kẽ tay cô, ấn chặt bàn tay cô lên cánh cửa.
Mâu Văn động đậy chẳng đặng, đành để mặc anh tì ép lấy mình. Anh lại chẳng có thêm bất kỳ động thái nào, chỉ gục đầu nơi hõm cổ em, cơ thể vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với cô.
“Xin lỗi.” Anh nói: “Tôi không cố ý để nó cứng lên đâu.”
“Cái gì cơ?” Mâu Văn nghe không rõ: “Cái gì cứng?”
Câu hỏi này quả thực đã làm khó Tạ Sùng, anh hơi đứng thẳng người quan sát gương mặt cô, xem xem cô là đang nghiêm túc hay chỉ là đùa cợt. Mà cô thì vẫn đang nghiêm chỉnh chờ anh giải đáp: “Cái gì cứng?”
Cô lại hỏi thêm một lần.
“Cứng miệng.” Tạ Sùng nới lỏng tay cô ra, hỏi: “Trường học ở Nha Khắc Thạch của các em có dạy môn vệ sinh sinh lý không?”
“Có dạy mà.” Mâu Văn đáp: “Trường học ở đâu mà chẳng dạy?”
“Lúc lên lớp vệ sinh sinh lý, có phải em đã trốn đi chăn cừu ở khu chăn nuôi rồi không?” Tạ Sùng lại hỏi.
Mâu Văn đột nhiên vỡ lẽ ra điều mà Tạ Sùng vừa nhắc tới là gì. Cô mím chặt đôi môi, đầy vẻ gượng nghịu mà hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài trời tối đen như mực, chỉ còn lại thanh âm của những cơn gió đang rít gào vù vù.
Ánh mắt của Tạ Sùng mang theo vẻ dò xét nhìn cô, anh muốn biết rốt cuộc vừa rồi cô bị làm sao. Anh càng lúc càng chẳng thể nhìn thấu được cô; đáng lẽ cô phải là một người rõ ràng và chân thật, ít nhất thì trước đây anh đã từng nghĩ như thế, nhưng giờ đây anh lại cảm thấy mình đã lầm.
Mâu Văn đón lấy ánh nhìn của anh, một cách đầy thẳng thắn. Cô chẳng hiểu nổi bản thân mình của ngày trước, vì sao lại có thể nhẫn nhịn làm bạn với anh, cứ như thể chỉ cần cô có mưu đồ gì đó nơi anh, thì sự rung động của cô sẽ lập tức trở nên rẻ rúng và chẳng đáng một xu vậy.
Chẳng phải thế, hoàn toàn không phải thế. Chính vì có mưu cầu, nên sự yêu thích của cô mới càng thêm giá trị và chân thực hơn bao giờ hết. Cô không phải là một thi sĩ chuyên ca tụng tình yêu, kẻ mà dẫu cho vạn vật xung quanh có lụi tàn chẳng còn một ngọn cỏ thì vẫn có thể ngâm vịnh nên một vần thơ bất hủ. Cô không phải hạng người ấy; nếu xung quanh là vùng đất chết, cô sẽ chỉ tìm đủ mọi cách để bản thân được sống sót trước tiên.
“Tạ Sùng, anh có thích em không? Có thích em không?” Mâu Văn khao khát muốn biết câu trả lời từ Tạ Sùng, dẫu cho đó có là lời dối gạt đi chăng nữa, cô vẫn hy vọng anh sẽ nói rằng mình thích cô.
Thế nhưng Tạ Sùng chẳng hề đáp lời, anh chỉ lặng im nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm. Linh hồn kiêu hãnh và đầy tự tôn của anh không cho phép bản thân đưa ra lời hồi đáp khi chưa thể xác nhận được tình cảm của Mâu Văn ngay lúc này. Anh không tin rằng cô thực lòng yêu thích anh một cách trọn vẹn.
Cô sẽ lao về phía anh ngay khoảnh khắc vừa chạm mặt, để rồi lại lãng quên anh ngay sau khi đôi bên rời xa. Tạ Sùng vốn dĩ chẳng hề ưa chuộng thứ tình cảm hư vô mờ mịt ấy; anh yêu những gì thực tế, có thể nhìn thấu và chạm tay vào được, anh thích sự xác định chắc chắn mà bản thân không cần phải phí công suy đoán.
“Không sao đâu, anh không thích em cũng không sao cả.” Đôi bàn tay của Mâu Văn đặt trước ngực anh, cô mệt mỏi tựa mặt vào bờ vai anh một cách rệu rã. Ngày hôm nay đối với cô đã quá đỗi rã rời, chút sức lực cuối cùng cũng đã tan biến sạch sành sanh.
“Tạ Sùng, anh có thể ôm em một chút không? Chỉ một chốc thôi.” Mâu Văn nói: “Ngày hôm nay của em chẳng mấy tốt đẹp.”
“Em bị làm sao vậy?” Tạ Sùng hỏi cô.
“Không có gì, chỉ là trong công việc gặp chút chuyện thôi.”
Tạ Sùng chợt thấy cô thật đáng thương quá đỗi.
Đôi cánh tay anh chậm rãi bao lấy bờ vai cô, ôm trọn lấy cô vào lòng. Vòng tay anh thật ấm áp, Mâu Văn khép hờ đôi mi, cảm nhận được một sự bình yên trong lòng.
Suốt cả ngày hôm nay, trái tim cô cứ bị những cơn gió lớn quật tung, khi thì lơ lửng trên chín tầng mây, lúc lại bị quăng quật xuống nền đất lạnh. Những khi ở trên cao, cô thấy lòng ngập tràn niềm vui, cứ ngỡ cuộc đời rồi sẽ sang một trang mới tươi sáng hơn; nhưng khi bị xô ngã xuống đất, nỗi đau đớn lại ập đến tê tái, như thể chẳng còn thấy được chút hy vọng nào phía trước.
Nói cho cùng cô vẫn còn quá trẻ, số lần kinh qua những thăng trầm dâu bể hay sóng gió cuộc đời vẫn còn quá thưa thớt. Những kẻ thủ ác mà cô từng chạm mặt cũng chẳng được bao nhiêu.
Tạ Sùng chẳng còn ép cô phải thanh minh cho nụ hôn đầy mơ hồ ấy, mà bản thân anh cũng chẳng thiết tha gì một lời giải thích. Họ cứ thế vỗ về nhau trong vòng tay, tuyệt nhiên không một ai chủ động gọi tên cho mối quan hệ giữa hai người.
Mâu Văn hít hà lấy hương vị trên cơ thể anh, một mùi hương tựa hồ như hơi ấm từ chiếc lò sưởi được thắp lên giữa vùng đất giá băng, khiến lòng cô chợt thấy bình yên đến lạ.
Mãi cho đến khi tiếng chuông cửa chợt vang lên, hai người mới giật mình tách nhau ra. Dường như cả hai đều đã đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mê.
“Cứ để ở trước cửa đi.” Tạ Sùng vọng tiếng nói với người bên ngoài.
Anh chợt để mắt đến chiếc khăn quàng, cô vẫn đang quàng chiếc khăn mà anh đã tặng. Họ đã quấn quýt bên nhau suốt một hồi lâu, đến nỗi chẳng ai nhớ đến việc phải cởi bỏ khăn quàng và áo khoác ra. Căn phòng nóng hầm hập, đôi gò má cô cũng đã ửng đỏ tự bao giờ. Tạ Sùng đưa tay giúp cô tháo chiếc khăn xuống.
Chiếc khăn quàng bị cô quấn bừa bãi hai vòng quanh cổ, anh từ tốn gỡ từng vòng ra, để lộ chiếc cổ xinh đẹp của cô.
Anh đăm đắm nhìn vào cổ cô. Trước đây anh chưa từng quan sát kỹ nơi ấy, ánh mắt anh vốn dĩ luôn dừng lại trên gương mặt cô, bởi cô lúc nào cũng rạng rỡ đầy sức sống, khiến anh chẳng còn tâm trí để để tâm đến những điều khác. Ngày trước, đối với cô anh luôn giữ lòng thản nhiên, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác rồi.
Anh muốn chiếm hữu lấy cô. Cái cốt cách quân tử hào hoa nơi anh đã tan biến sạch sẽ, anh nảy sinh một dục vọng mãnh liệt đối với một người đàn bà.
Mâu Văn chợt thấy sợ hãi. Cô run sợ trước ánh nhìn như thế của Tạ Sùng.
Ngặt nỗi anh lại tiến tới một bước, đứng sát bên cô, hơi thở vương vít trên cổ cô, cô theo bản năng rụt người lại, lùi về phía sau một bước; anh lại tiến thêm một bước, cô lại lùi thêm một bước…
Cơ thể cô tựa sát vào cánh cửa, lùi chẳng còn đường lùi, đành phải ngước mắt nhìn anh. Ánh mắt Tạ Sùng thâm trầm đặt trên bờ môi cô, tay đặt lên nắm cửa, nói: “Tôi phải mở cửa.”
Mâu Văn “vâng” khẽ một tiếng, nhưng vẫn chẳng hề cử động.
Cô tựa vào cửa mà đứng, đôi chân chẳng còn chút sức lực, Tạ Sùng khẽ kéo cô một cái, để cô đứng sang một bên. Anh mở cửa rồi xách túi đồ ăn giao tận nơi vào trong. Quanh đây chẳng có mấy nhà hàng cung cấp dịch vụ giao hàng, sau cùng anh đành tìm đến nhà hàng mang phong cách thái giám cung nữ kia, bảo họ mang chút đồ ăn sang.
“Ăn cơm thôi.” Tạ Sùng nói: “Chẳng phải em đang đói sao?”
Mâu Văn nhìn đống thức ăn thịnh soạn mà Tạ Sùng đã gọi, thốt lên: “Nhiều thế này sao mà ăn cho hết được?”
“Em quên mất sức ăn của chính mình rồi à?” Tạ Sùng nhắc nhở cô.
“Em cũng đang đói thật.” Cô vừa tháo bao bì vừa tự giễu: “Ăn xong bữa này, xem như em cũng đã một lần được làm Cách Cách rồi.”
Mâu Văn thấy lòng bừng lên cảm giác thèm ăn. Cô cuốn một miếng vịt quay rồi nhét đầy vào miệng, hương vị thơm nồng lan tỏa. Tạ Sùng cố tình giành phần với cô, Mâu Văn bèn dùng hai tay vòng quanh hộp vịt quay, giả vờ không để cho anh chạm tới.
Hai người cứ thế kẻ giành người giật, cùng nhau dùng xong bữa cơm. Vì lỡ ăn quá no, Mâu Văn nảy ra ý định muốn ra ngoài chạy bộ. Tạ Sùng chỉ tay về phía cơn gió lộng bên ngoài, hỏi cô: “Em điên rồi sao?”
Lúc này, gió thổi mỗi lúc một mạnh thêm.
Mâu Văn chẳng chút sợ hãi: “Chút gió này thì thấm tháp gì, anh cứ đến khu chăn nuôi quê em mà xem. Những trận bão tuyết ‘gió lông trắng’ vào mùa đông cuốn tuyết thành những hình thù kỳ dị, trông đáng sợ lắm. Có lần em cùng ba đi giao hàng đã bắt gặp, đến đường sá cũng chẳng còn nhìn rõ. Gió mạnh tới nỗi có thể cuốn phăng một con cừu lên tận trời cao đấy!”
“Vậy thì em cứ đi chạy đi.”
“Em không chạy nữa đâu.” Mâu Văn vừa đưa tay xoa bụng vừa tự nhủ: “Ăn xong rồi nằm nghỉ thế này cũng sướng thật, em phải học tập những kẻ lười biếng như các anh mới được.”
“Em bảo ai lười đó?” Tạ Sùng khẽ hích vào bàn chân cô một cái.
“Em lười.” Mâu Văn đáp.
Cô bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ. Nói một cách chính xác thì, sau khi trải qua một ngày tồi tệ nhường này, cô chẳng còn chút sức lực nào để đối phó với thế gian này nữa, cô chỉ muốn được lặng lẽ một mình, không nói năng, cũng chẳng buồn suy tư. Cô muốn để mặc mọi vấn đề lại cho ngày mai lo liệu.
Tạ Sùng mở một bản nhạc, tự rót cho mình một ly rượu rồi ngồi xuống phía bên kia của băng ghế sofa, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm nhỏ. Đây là lần đầu tiên Mâu Văn tựa mình trên chiếc sofa trong nhà Tạ Sùng, vậy mà cô chẳng hề cảm thấy một chút lạc lõng hay gượng gạo nào; vốn dĩ cô chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi đôi chút, nào ngờ cứ thế mà ngủ thiếp đi.
Hệ thống sưởi nhà Tạ Sùng quả thực rất dạt dào. Căn nhà mà cô và Sở Lăng thuê vốn chẳng được ấm áp đến thế, hai người bọn họ đã gọi ban quản lý đến xả nước những hai lần, vậy mà hơi ấm cũng chỉ dừng lại ở mức vừa đủ dùng. Ở trong nhà, cả hai vẫn cứ phải mang tất lông và mặc những bộ đồ ngủ bông xù.
Cô lại nảy ra ý nghĩ y hệt như cái thuở ban đầu vừa bước chân vào căn phòng này: Giá mà ngôi nhà này là của mình thì tốt biết mấy. Giá mà mình được sống ở nơi đây.
Cô cuộn tròn trong lòng ghế sofa, lớp da thật dường như cũng đang tỏa nhiệt, phía dưới thân mình nóng hôi hổi, vầng trán đã lấm tấm chút mồ hôi.
Vậy mà Tạ Sùng cứ như kẻ mù lòa, chẳng hề thấy được những giọt mồ hôi trên trán cô, lại còn đắp thêm cho cô một lớp chăn lông. Anh đứng yên tại đó, tự đắc ngắm nhìn “kiệt tác” biết chăm sóc người khác của chính mình. Rồi anh chậm rãi ngồi thụp xuống, lặng lẽ quan sát Mâu Văn một hồi lâu.
Mâu Văn thực đúng là “con gái của thảo nguyên”, dẫu khi đã chìm sâu vào giấc nồng, gương mặt cô vẫn thật thanh thoát, sắc mặc vẫn hồng hào rạng rỡ, và tất nhiên, cả tiếng ngáy cũng tựa như một chú bê con vậy. Tạ Sùng thầm ngưỡng mộ cô nàng “Ba Đồ Lỗ” này, cô dường như luôn có một nguồn năng lượng bất tận, dẫu là lúc ngủ thì trông vẫn tràn trề nhựa sống hơn hẳn người thường.
Ánh mắt anh dừng lại trên bờ môi cô, hồi tưởng về nụ hôn nồng cháy khi cô vừa bước chân vào cửa; vậy mà suốt bữa ăn, cả hai đều tuyệt nhiên chẳng hề đá động nửa lời về chuyện ấy.
Mâu Văn đã gặp chuyện gì sao? Sao cô lại khác thường đến thế? Tạ Sùng cảm nhận được cô đang vướng mắc chuyện gì đó, nhưng cô đã không nói, hẳn là có lý do riêng của mình. Anh không hề khờ khạo, anh thừa hiểu sự mất kiểm soát và việc xích lại gần này của Mâu Văn đều là có ý đồ cả.
Phải, cô cố tình. Tạ Sùng biết rõ, thế nhưng anh vẫn vờ như chẳng hay biết gì.
Tạ Sùng khẽ vỗ nhẹ vào mặt để đánh thức cô dậy, anh hỏi liệu cô có muốn vào phòng ngủ nghỉ ngơi không, anh có thể nhường cho cô một gian phòng khách.
Mâu Văn đưa mắt nhìn đồng hồ, đêm đã về khuya lắm rồi, sợ Sở Lăng phải lo lắng nên cô liền vội vàng gửi tin nhắn cho bạn: “Mình đang trên đường về nhà rồi. Cậu đừng đợi mình nhé.”
Nói đoạn, cô đứng dậy khoác áo để chuẩn bị ra về. Cô cố tình xích lại gần anh, nhưng sau cùng lại chọn trở về nhà giữa đêm khuya. Sự “cố tình” ấy của cô dường như vẫn còn đang kìm nén, chẳng hề đạt đến cái độ liều mình bất chấp tất thảy.
Tạ Sùng cầm lấy chìa khóa xe rồi rảo bước theo sau cô, Mâu Văn chỉ tay về phía ly rượu vẫn còn đang dang dở của anh: “Chẳng cần tiễn em đâu, anh đã uống rượu rồi mà.”
“Rượu không cồn thôi.” Tạ Sùng khẽ đáp.
“Lại còn có thứ đồ tốt này sao?” Mâu Văn bước đến nhấp thử một ngụm, cô chép miệng cảm nhận, vị cũng ngon đáo để. Thế là cô ngửa cổ uống cạn sạch.
Tạ Sùng nhìn cô thản nhiên cầm lấy ly rượu của mình uống rồi đặt xuống, bèn nhắc nhở cô: “Đây là ly của tôi.”
“Anh từng ở ký túc xá chưa?” Mâu Văn nói: “À đúng rồi, anh làm gì đã từng ở. Bọn em với bạn thân thường hay dùng chung một cái ly nước lắm.”
Cô cố ý nhấn mạnh mấy chữ “bạn thân”.
“Rồi sao nữa? Các em còn làm chuyện gì cùng với bạn thân nữa không?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn chẳng buồn đáp lời anh, cô bước ra khỏi cửa nhà anh trước một bước. Tạ Sùng đứng trong sảnh thang máy quan sát cô, chờ đợi cô đi thêm một nước cờ tiếp theo. Thế nhưng cô lại chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng làm thêm điều gì.
Sau khi lên xe, anh hỏi cô: “Em có lời nào muốn nói với tôi không? Hay có chuyện gì cần kể với tôi không?”
Mâu Văn đáp: “Không có. Nếu thực sự có, thì chắc có lẽ là ngộ nhỡ một ngày nào đó em không còn công việc, cũng chẳng còn tiền để tiêu xài, thì hãy cho em mượn căn nhà mà anh từng nói để ở nhờ một chút.”
“Hết rồi à?”
“Hết rồi.”
Liệu đây có phải là căn nguyên của nụ hôn ấy không?
Chiếc xe lăn bánh ra khỏi khu chung cư, vạn vật bên lề đường đều bị gió thổi tung đến hỗn loạn, tựa hồ như ngày tận thế đang cận kề. Giữa không trung, một cành cây thô kệch lao thẳng về phía xe của Tạ Sùng; Mâu Văn xót xa mà đưa tay che lấy lồng ngực, chỉ sợ chiếc xe đắt giá của anh sẽ bị va đập đến hư hại.
Trái lại, Tạ Sùng lại vô cùng tận hưởng cảm giác này.
Đó là một loại khoái cảm đầy kích thích khi thế gian rơi vào cảnh vô tự và mất kiểm soát. Cuộc sống của họ vốn dĩ đã quá đỗi bình lặng, có được một ngày khác biệt đến nhường này quả thực là điều hiếm hoi chẳng dễ gì có được.
Anh lái xe thật chậm trên con đường Vạn Liễu Trung tĩnh mịch. Mâu Văn ngồi ngay bên cạnh anh, miệng cứ không ngừng xuýt xoa kinh ngạc. Cảnh tượng ấy trông thật khôi hài, khiến Tạ Sùng không kìm được mà bật cười trêu chọc cô.
“Nếu có bị hư hỏng thì tôi có thể dùng bảo hiểm mà.” Tạ Sùng lên tiếng.
“Nhưng mà em vẫn thấy xót xa lắm.” Mâu Văn phân trần: “Anh không hiểu đâu, một thứ vốn dĩ còn mới nguyên và một thứ đã hư hỏng rồi được tu sửa lại cho mới là hai chuyện hoàn toàn khác biệt. Một cái là sự mới mẻ chân thực, còn cái kia chỉ là trông có vẻ mới mà thôi.”
“Sau này tôi sẽ gọi em là Mâu Đại Minh Bạch nhé.”
Mâu Văn khẽ cười hì hì.
Cô đã về đến nhà, vừa xuống xe đã bị cơn gió cuốn đi. Gió từ sau lưng thổi tới, tựa như đang thúc vào sống lưng cô, khiến cô không kìm được mà rảo bước chạy nhanh; mái tóc bị thổi dựng đứng, chiếc khăn quàng cũng bị gió quật tung, kéo thành một đường cung dài dằng dặc phía sau lưng.
Lúc cô bước chân vào nhà, Sở Lăng vẫn chưa ngủ, đang đeo kính để kiểm duyệt bản thảo cho trang chủ. Cô ấy vừa soát lỗi vừa hớn hở nói: “Văn Văn, cái chuyên đề đó tụi mình họp bàn xong xuôi rồi, định là tháng Ba sẽ lên sóng! Vì sao lại là tháng Ba hả? Bởi vì sắp tới là chuyên đề Giao thừa, rồi lại đến chuyên đề Tết Nguyên Đán nữa…”
Mâu Văn vừa cởi áo khoác vừa mỉm cười: “Mình nhớ năm ngoái các cậu làm chuyên đề hồi hương, xem hay lắm, lại còn rất cảm động nữa.”
“Năm nay tụi mình sẽ cố gắng làm tốt hơn nữa.” Đôi mắt Sở Lăng mỏi nhừ như sắp lòa đi, việc duyệt bản thảo quả thực quá đỗi nhọc nhằn, cô ấy tháo kính ra rồi bắt đầu thực hiện mấy động tác thể dục cho mắt.
Cô vừa thực hiện các động tác vừa hỏi Mâu Văn: “Hôm nay đã ký xong xuôi hợp đồng chưa? Cái vị khách ‘từ trên trời rơi xuống’ ấy!”
Mâu Văn ngồi bên đầu giường, nghiêm túc trả lời Sở Lăng: “Ký rồi. Thế nhưng người thiết kế chính không còn là mình nữa.”
Sở Lăng dừng lại mọi động tác, mở mắt nhìn Mâu Văn, đầy vẻ xót xa mà nói: “Chuyện là thế nào vậy? Sao mà người thiết kế chính lại chẳng còn là cậu nữa? Vậy rồi cậu có còn nhận được tiền nữa không?”
Mâu Văn khẽ nhún vai: “Khả năng cao là chẳng nhận được nữa rồi.”
“Vậy cậu định tính sao đây?” Sở Lăng hỏi.
“Mình định sẽ đi tắm rồi đi ngủ trước đã, đợi đến khi ngày mai mở mắt ra rồi mới tính xem phải làm thế nào.”
Mâu Văn đã quá đỗi rã rời, cô cần được nghỉ ngơi. Khi cô ngả mình trên chiếc giường, để cơ thể hoàn toàn buông lỏng, thì hình bóng của Tạ Sùng lại đột nhiên len lỏi vào tâm trí cô.
Cô nhớ về đôi môi của Tạ Sùng, nhớ nụ hôn của anh, và cả ánh nhìn anh đặt trên cơ thể cô, mãnh liệt như thể muốn thiêu rụi cô vậy. Thế mà, cô lại yêu thích cảm giác ấy đến thế.
Mâu Văn đầy mâu thuẫn, nhưng cô thầm cảm thấy may mắn vì trong ngày hôm nay đã có một nụ hôn như thế, để cô có thể gạt bỏ gã Lâm Vị Sâm ghê tởm kia ra khỏi tâm trí trước khi chìm vào giấc ngủ, mà đắm mình trong những ảo mộng ngọt ngào tựa như một thiếu nữ.
Cô dần chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau cô vẫn đi làm như thường lệ, chẳng một ai nhận ra cô có điều gì bất ổn. Tiểu Cố len lén hỏi cô: “Em vẫn ổn chứ?”
“Em vẫn ổn mà.” Mâu Văn hỏi Tiểu Cố: “Căn nhà của anh Chử đó, họ có phát thêm tiền thưởng cho chị không?”
“Không đâu.” Tiểu Cố đáp: “Kỹ sư Mâu à, ở công ty mình, hạng nhân viên cấp thấp như chị muốn kiếm thêm chút tiền khó lắm, không bị trừ lương đã là may mắn lắm rồi.”
Hóa ra Lâm Vị Sâm cướp lấy đơn hàng của cô, kẻ đắc lợi sau cùng cũng chỉ có chính anh ta và những thế lực đứng sau chống lưng cho anh ta mà thôi. Mâu Văn thầm nghĩ như vậy.
“Kỹ sư Mâu, em đừng buồn quá nhé. Thật ra chuyện liên quan đến anh Chử vốn là lẽ thường tình ở công ty mình, bất kỳ ai khi mới chân ướt chân ráo bước vào đều ít nhiều sẽ gặp phải. Đợi khi đã rèn giũa được hai ba năm, tạo dựng được vị thế vững chắc rồi, những chuyện như vậy sẽ chẳng còn xảy ra nữa đâu.” Tiểu Cố đặt một tách chocolate nóng lên bàn cô rồi nói tiếp: “Em dùng đi, đây là tự tay chị pha, đựng trong bình giữ nhiệt mang theo đấy. Đảm bảo sẽ ngon hơn hẳn thức uống ngoài hàng.”
“Tiểu Cố…” Mâu Văn nghe mà sống mũi bỗng thấy cay cay, cảm động không thôi.
“Ơ kìa, tâm trạng không vui thì nên nhâm nhi chút đồ ngọt cho đời thêm tươi!” Tiểu Cố khẽ ôm lấy cô một cái, đoạn lại đeo balo lên vai chuẩn bị rời đi. Mâu Văn vội đuổi theo hỏi liệu chị ấy có muốn nghỉ ngơi đôi chút không, cô có thể đi thay chị một chuyến.
Tiểu Cố lắc đầu từ chối: “Kỹ sư Mâu à, chị lại thích được rong ruổi bên ngoài, thích cảm giác được xuyên qua từng ngõ ngách của thành phố này. Thực tế là khi ở trên đường, chị chẳng thấy mệt mỏi chút nào đâu.”
Nói rồi, Tiểu Cố kéo khóa balo cho Mâu Văn xem, bên trong là những quyển sách tiếng Anh dày cộp. Chị khẽ đưa ngón tay lên môi làm hiệu bảo Mâu Văn giữ bí mật, rồi thì thầm: “Kỹ sư Mâu, chị cũng có những hoài bão riêng của mình cần thực hiện. Chỉ là chị không được tài giỏi như em; dù em còn trẻ tuổi nhưng lại đầy bản lĩnh, dám nói dám làm, còn chị thì chỉ dám âm thầm lặng lẽ làm việc của mình thôi.”
“Tiểu Cố, cố lên nhé.”
“Kỹ sư Mâu, cố lên.”
Mâu Văn trở về vị trí làm việc, trong tâm trí cô vẫn vương vấn mãi về quyển sách dày cộp kia của Tiểu Cố. Khi Lâm Vị Sâm từ bên ngoài trở về, cô vẫn như mọi khi, nhún nhảy bước tới đón anh ta rồi reo lên: “Sư phụ!”
“Chào buổi sáng, kỹ sư Mâu.” Lâm Vị Sâm vừa nói vừa đưa cho cô một miếng bánh ngọt: “Anh mới mua đấy.”
“Em cảm ơn sư phụ!” Mâu Văn bưng lấy miếng bánh rồi cười híp mí, lẵng đẵng theo anh ta về tận chỗ ngồi.
Lâm Vị Sâm thấy vậy bèn hỏi cô: “Có chuyện gì sao?”
“Dạ có!” Mâu Văn chỉ vào hai vị khách hàng có quy mô diện tích nhỏ cho Lâm Vị Sâm thấy rồi nói: “Sư phụ, em muốn nhận hai khách hàng này, em phải kiếm tiền để về quê ăn Tết nữa.”
Lâm Vị Sâm đưa mắt nhìn qua, rồi buông lời: “Đi đi, hai khách hàng này anh giao cho em đấy.”
“Em cảm ơn sư phụ!” Mâu Văn nói đoạn nhưng vẫn chẳng chịu rời đi, cô cứ đứng nguyên tại đó mà nhìn Lâm Vị Sâm mỉm cười.
“Lại chuyện gì nữa đây?” Lâm Vị Sâm hỏi.
“Sư phụ, em muốn đoạt giải Tân binh Xuất sắc của năm nay, anh nhớ phải chấm điểm cho em thật cao đó nhé!” Mâu Văn dùng vẻ nũng nịu xen chút ngang bướng mà nói: “Em không cần biết đâu, dù sao sư phụ cũng đã hứa với em rồi, danh hiệu Tân binh Xuất sắc năm nay nhất định phải thuộc về em, em đang rất cần khoản tiền thưởng mười nghìn tệ kia. Em đang túng thiếu lắm, bạn cùng phòng của em sắp dời đi rồi, em lại phải lo tiền thuê nhà nữa. Tết này về quê em còn muốn mua vé máy bay để có thêm thời gian ở bên ba mẹ… Em…”
Lâm Vị Sâm bật cười: “Được rồi, được rồi, anh biết rồi mà, là của em cả đấy!”
“Lừa em thì sư phụ là đồ con cún.” Mâu Văn nói: “Hay là giờ sư phụ sủa thử cho em nghe một tiếng đi!”
Lâm Vị Sâm rút cuốn sách ra vờ như muốn đánh cô, cô rụt cổ lại, vừa cười vừa chạy biến đi.
Mâu Văn biết rõ mình cần phải làm gì. Cô phải dốc hết sức mình để nhận được toàn bộ tiền nong trước ngày mười lăm tháng Giêng, cô hoàn toàn có thể nhẫn nhịn được.
Lâm Vị Sâm cứ ngỡ Mâu Văn đã thực sự thông suốt nên cũng cho qua chuyện cũ. Phương án thiết kế dành cho anh Chử đã bị chị Vương kia bác bỏ tận hai lần, kể từ lúc ký kết hợp đồng, Lâm Vị Sâm cũng chẳng còn gặp lại anh Chử thêm lần nào nữa. Anh ta sốt sắng muốn anh Chử sớm chốt bản thảo, thế nên có hôm nọ bèn gặng hỏi Mâu Văn liệu cô có mối quan hệ riêng tư nào với anh Chử không, Mâu Văn chỉ chớp đôi mắt to tròn đầy vẻ ngây ngô mà lắc đầu từ chối.
Trong khoảng thời gian ấy, Mâu Văn đã chủ động gọi cho Tạ Sùng vài cuộc điện thoại, họ cùng nhau hàn huyên đủ chuyện trên đời, những chủ đề giữa cả hai dường như chẳng bao giờ vơi cạn.
Tạ Sùng hiện đang đi công tác tại Tuyền Châu. Công việc của anh vốn dĩ là vậy, bôn ba khắp thế gian để kiếm tìm hàng hóa và nguồn cảm hứng, để rồi từ đó phác thảo, sản xuất và chế tác nên những thành phẩm. Anh chẳng mấy khi ở lại Bắc Kinh quá lâu.
Tạ Sùng hỏi Mâu Văn có phải sắp đến kỳ nghỉ lễ rồi không, Mâu Văn đáp lời là phải, cô đã sớm đặt mua vé máy bay, ngày hai mươi bảy tháng Giêng công ty sẽ bắt đầu kỳ nghỉ chung, cô có thể mang theo công việc về nhà để hoàn tất.
Tạ Sùng khẽ đáp: “Được rồi, tôi biết rồi.”
Ngày mười lăm tháng Giêng, Mâu Văn đã nhận được khoản tiền thưởng dành cho nhân viên xuất sắc, tiền thưởng của nửa cuối năm 2011, cùng với phần hoa hồng doanh số còn lại, tổng cộng tích lũy được bảy mươi nghìn tệ. Tại buổi tiệc tất niên của công ty, mọi người đều nâng ly vô cùng náo nhiệt, khi có kẻ tiến đến mời rượu Lâm Vị Sâm, anh ta liền chỉ về phía Mâu Văn mà nói: “Em uống thay anh đi, em còn nợ sư phụ một ly rượu đấy.”
Lời nói ấy nghe cứ như thể danh hiệu nhân viên xuất sắc kia là nhờ cô đi cửa sau nơi anh ta mới có được vậy.
Mâu Văn bèn đứng dậy nói: “Em xin uống cạn ly này thay cho sư phụ. Cảm ơn mọi người đã chiếu cố em suốt thời gian qua.”
Cô ngửa cổ uống sạch sẽ.
Sau khi uống xong, cảm giác khó chịu ập đến, cô đành xuống xe sớm trước hai trạm. Lúc đi ngang qua cây cầu vượt, cô nhìn thấy những bông tuyết bắt đầu lả tả bay giữa thinh không.
Bắc Kinh đổ tuyết rồi. Vào đúng cái ngày như thế này. Mâu Văn đứng lặng trên cầu vượt, nhìn tuyết rơi trên những tòa cao ốc, trên mặt lộ, trên những thân xe đang hối hả ngược xuôi, dần dà phủ lên thế gian một lớp màn trắng xóa.
Cô gọi một cuộc điện thoại cho chị Vương, trực tiếp nói rằng: “Tôi sắp sửa rời khỏi công ty rồi, tôi vẫn muốn được thiết kế miễn phí căn biệt thự cho anh Chử. Nhờ chị chuyển lời lại giúp tôi với anh ấy được không ạ?”
“Cô Mâu à, cô có chắc chắn với quyết định của mình không? Thiết kế hoàn toàn miễn phí cho anh Chử sao?” Chị Vương, hay chính là Vương Tiên Hạc, đang ngồi đối diện với Tạ Sùng, tay thong thả xoay nhẹ chiếc ly cocktail. Chị nhận thấy Tạ Sùng ở phía đối diện khẽ ngước mắt nhìn lên, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của chị.
“Dạ phải. Là thiết kế miễn phí ạ.” Mâu Văn khẳng định: “Anh Chử vốn dĩ là khách hàng của tôi, ban đầu cũng chính vì tôi mà anh ấy mới chọn hợp tác với công ty này. Vậy mà người ta lại chẳng màng đến điều đó, tự ý sửa đổi vị trí người thiết kế chính trong hợp đồng để cướp lấy anh Chử từ tay tôi. Tôi biết rõ quyết định hiện tại của mình có phần khờ dại, nhưng tôi chẳng hề hối tiếc, thậm chí lòng còn thấy nhẹ nhàng lắm. Mong chị hãy cho tôi một cơ hội này thôi.”
Vương Tiên Hạc khẽ mỉm cười, dường như chị chẳng mấy bất ngờ trước lời đề nghị ấy. Chị sớm đã nhìn ra cô gái nhỏ này chẳng phải hạng người cam chịu để kẻ khác ức hiếp; vào ngày ký kết hợp đồng, chị cứ ngỡ cô sẽ làm lớn chuyện ngay tại chỗ, nào ngờ cô còn bản lĩnh hơn cả những gì chị tưởng tượng. Cô đã âm thầm nhẫn nhịn cho đến tận hôm nay, trong quãng thời gian ấy, hẳn là cô đã phải nỗ lực và chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.
Cô ấy quả thực là một nhân vật đáng gờm!
Vương Tiên Hạc lên tiếng: “Được thôi, đây quả là một chuyện tốt đối với anh Chử, có thể giúp anh ấy tiết kiệm được một khoản không nhỏ. Vậy thì số tiền cọc lúc ký hợp đồng đó, anh Chử cũng chẳng cần bận tâm làm gì nữa.”
“Cảm ơn chị, chị Vương.” Mâu Văn nói.
“Cứ gọi tôi là Tiên Hạc, Vương Tiên Hạc.”
“Cô vân tương dã hạc, khởi hướng nhân gian trụ” (*). Mâu Văn dường như trong một khoảnh khắc đã thấu hiểu được ngọn nguồn cái tên của Vương Tiên Hạc. Cô đáp: “Cảm ơn chị, Tiên Hạc.”
Khép lại cuộc gọi, cô ngước nhìn màn tuyết lả tả bay ngập trời.
Cô vốn đến từ Nha Khắc Thạch, vùng đất giáp ranh giữa Hulunbuir và dãy Đại Hưng An Lĩnh, nên chút tuyết rơi nhường này vốn dĩ chẳng thể coi là một trận tuyết lớn nơi quê nhà cô.
Thế nhưng, trận tuyết của ngày hôm ấy, trong thâm tâm cô lại rơi xuống một cách đầy huy hoàng và tráng lệ.
Bàn tay cô nắm chặt lấy chiếc điện thoại, các đốt ngón tay vì dùng sức mà dần dần trở nên trắng bệch, lạnh ngắt.
Sau cùng, cô quyết định gửi cho Tạ Sùng một dòng tin nhắn.
Trong khi ấy, Tạ Sùng lại đang cùng Vương Tiên Hạc trò chuyện về Mâu Văn. Phải, anh vừa mới xác nhận rằng cô Mâu trong lời kể của Vương Tiên Hạc chính là Mâu Văn. Anh lên tiếng: “Vậy là Mâu Văn xin nghỉ việc rồi, lại còn muốn thiết kế nhà miễn phí cho anh Chử sao? Cô ấy ngốc à? Rồi cô ấy dựa vào cái gì mà sống đây?”
Vương Tiên Hạc nhún vai đáp: “Cô ấy thông minh nhường ấy, chắc chắn là đã tìm thấy đường lui cho mình rồi.”
Phải rồi, cô ấy vốn dĩ thông minh đến thế. Tạ Sùng thầm nghĩ, cô nhất định đã định liệu sẵn lối thoát, hoặc giả là cô đã sớm tự trải sẵn con đường cho chính bản thân mình. Điện thoại chợt rung lên, anh cầm lấy xem, là Mâu Văn gửi tới.
Cô nhắn rằng: “Anh đã về tới Bắc Kinh chưa? Anh và em gặp mặt nhau một lát nhé?”
Tạ Sùng nhìn vào dòng tin nhắn ấy, khẽ nở một nụ cười tự giễu.
Chỉ duy nhất một lần như thế.
Chú thích:
Ý thơ lấy từ bài Tống Thượng Nhân của thi sĩ Lưu Trường Khanh thời Trung Đường, nghĩa là: Mây cô độc dắt theo hạc nội, há lẽ lại sống chốn nhân gian.
Trong bài này, ông ví người tu hành (thượng nhân) như đám mây lẻ loi dẫn theo con hạc nội, là những biểu tượng của sự tự do tuyệt đối, thoát ly hoàn toàn khỏi những ràng buộc tầm thường của nhân gian.
(Nguồn: Baidu)
