Chương 8: Cô luôn có thể tìm thấy Viễn Trăn, đó là tín điều cuộc đời của Đông Nhã.
*
Giữa biển người mênh mông, cô luôn có thể tìm thấy Viễn Trăn, đó là tín điều cuộc đời của Đông Nhã, dù cho Chu Du lần nào cũng tạt gáo nước lạnh vào mặt cô, bảo rằng đấy là vì Viễn Trăn dáng cao lại đẹp trai, quăng đi đâu cũng dễ dàng nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Không, đâu có phải thế. Đông Nhã tin chắc rằng, cô luôn tìm thấy Viễn Trăn đơn thuần vì cậu là Lịch Viễn Trăn, chẳng liên quan gì đến vóc dáng hay diện mạo cả.
Giống như ngay giây phút này đây, giữa chợ đồ cũ đông đúc bao nhiêu con người, từ đằng xa đôi mắt cô đã nhìn thấy Viễn Trăn đầu tiên.
Thấy Viễn Trăn khoảnh khắc đó, tâm trạng bực bực vì thi không tốt bị thầy cô mắng liền bốc hơi sạch bách. Cô thi không tốt thì có làm sao đâu cơ chứ? Viễn Trăn thi tốt là được rồi.
Viễn Trăn thi tốt cực kỳ, trên bảng điểm kiểm tra tháng mới ra lò ở bảng tin, không ngoài dự đoán Viễn Trăn xếp thứ nhất, bỏ xa điểm số của người đứng thứ hai là Hà Tiểu Tùng một khoảng rất lớn.
Trước kỳ thi, Hà Tiểu Tùng từng hùng hồn tuyên bố dù có không giành được vị trí số một toàn trường thì cũng phải thu hẹp khoảng cách tổng điểm với người đứng đầu xuống dưới năm mươi điểm.
Nằm mơ giữa ban ngày à?
Học viện Hoa kiều Khánh Thượng cũng chẳng biết từ bao giờ bắt đầu truyền tai nhau câu nói “Đông Nhã là thị vệ mang đao của Viễn Trăn”, mỗi lần nghe thấy có người nói thế, Đông Nhã đều sẽ chữa lại: “Đông Nhã là bạn gái tương lai của Viễn Trăn.”
Được rồi, Đông Nhã thừa nhận, lúc nói câu đó cô có xè chút tâm tư nho nhỏ, cố ý nói từ “tương lai” thật nhanh và ấp úng, nếu không nghe kỹ thì rất dễ biến thành “Đông Nhã là bạn gái của Viễn Trăn.”
Đông Nhã nghĩ, giá mà cô mặt dày hơn chút nữa thì đã chẳng cần thêm hai chữ “tương lai” làm gì, cô chắc chắn sẽ hẹn hò yêu đương với Viễn Trăn. Sau này, cô sẽ trở thành bạn gái của Viễn Trăn, trở thành vợ của Viễn Trăn, cô và Viễn Trăn cũng sẽ cùng nhau sinh con đẻ cái.
Năm mười lăm tuổi, cô còn nghĩ xong cả chuyện sẽ sinh cho Viễn Trăn mấy đứa con rồi.
Nếu như có ai hỏi cô sao lại chắc chắn đến thế? Câu trả lời Đông Nhã cũng đã chuẩn bị sẵn: “Sẽ chẳng còn ai yêu thương và bảo vệ Viễn Trăn được như mình nữa đâu.” Dù cho chính Viễn Trăn có hỏi như thế, cô cũng sẽ trả lời như vậy.
Đúng thế, trên thế giới này, sẽ chẳng có cô gái nào yêu thương bảo vệ cậu được như cô.
Tất nhiên rồi, cô sẽ thêm thắt chút đỉnh khi trả lời Viễn Trăn: “Lịch Viễn Trăn, cậu tìm đâu ra một cô gái vừa yêu cậu, vừa bảo vệ cậu, lại còn xinh đẹp thế này như mình cơ chứ?”
Trước mặt Lịch Viễn Trăn, Đông Nhã chưa bao giờ che giấu bản thân. Cô là cô gái dân tộc Thái, con gái dân tộc Thái là phải dám yêu dám hận, giống như mẹ đối với bố vậy, mẹ toàn bảo với bố: “Mẹ có thể lên trời hái sao cho bố, xuống biển mò trăng cho bố, nhưng ngày nào trong lòng bố có tên người phụ nữ khác thì mẹ cũng chẳng thèm nói gì đâu, chỉ có điều mẹ sẽ móc trái tim bố ra thôi.”
Trước khi trở thành bạn gái của Viễn Trăn, tạm thời làm thị vệ mang đao của cậu cũng chẳng sao.
Nửa tiếng trước, cô vừa mới dội một gáo nước lạnh châm biếm Hà Tiểu Tùng – kẻ đang mặt mày xám xịt sau khi xem xong bảng điểm. “Nghe nói cậu thức đêm đến mức chảy cả máu cam cơ đấy, cậu đúng là đáng thương thật, va phải đối thủ như Viễn Trăn, lần này đã ngoan ra chưa?”
Trước thực tế phũ phàng, Hà Tiểu Tùng không dám cãi cố nữa.
Trước đó, lúc Hà Tiểu Tùng bảo sẽ thu hẹp tổng điểm với người đứng thứ nhất, Đông Nhã cũng có mặt ở đấy. Thứ nhất toàn trường thì còn là ai vào đây nữa, Đông Nhã vốn dĩ ghét nhất là nhìn thấy kẻ nào tự cao tự đại không biết lượng sức trước mặt Viễn Trăn, ngay lúc đó đã nói thẳng vào mặt Hà Tiểu Tùng: “Bốn mắt, cậu đừng có mà nằm mơ.”
Hà Tiểu Tùng không chịu kém cạnh, tuyên bố nếu điểm kiểm tra tháng của cậu ta thu hẹp khoảng cách với Viễn Trăn xuống dưới năm mươi điểm thì cô phải vào phòng phát thanh gọi cậu ta là ông nội.
Vào phòng phát thanh gọi Hà Tiểu Tùng là ông nội ư?
Đêm trước hôm thi, Đông Nhã bám lấy Viễn Trăn: “Viễn Trăn, cậu không định để mình gọi cái tên bốn mắt cận thị kia là ông nội thật đấy chứ?”
Càng nghĩ càng tức, Hà Tiểu Tùng chỉ là một kẻ mờ nhạt đến lúc công bố điểm mới có chút xíu sự tồn tại, mà sự tồn tại ấy còn dựng trên cái việc “lần này khoảng cách điểm số với người luôn giành vị trí thứ nhất là Viễn Trăn có rút ngắn lại chút nào không”.
“Viễn Trăn, mình muốn cậu cho tên kia một đòn chí mạng trên bảng điểm.” Tối hôm đó cô đã nói với Viễn Trăn như thế.
Vào những việc quan trọng, Viễn Trăn vẫn nghe lời cô.
Xem kìa, khoảng cách tổng điểm giữa Viễn Trăn và Hà Tiểu Tùng thiếu chín điểm nữa là tròn một trăm, so với con số bảy mươi mốt lần trước vừa hay nhiều hơn hai mươi điểm.
Viễn Trăn đối với mấy kỳ thi tháng trước giờ chẳng mấy bận tâm, lần này rõ ràng là đã lọt tai lời cô nói rồi.
Nghĩ tới cái mặt mếu máo xui xẻo gắt gỏng mà không làm gì được của Hà Tiểu Tùng, trong lòng Đông Nhã vui sướng không gì bằng. Viễn Trăn còn chưa biết điểm kiểm tra tháng đã công bố, bảo vệ trường bảo Viễn Trăn còn chưa tới chuông tan học đã bước ra khỏi cổng trường rồi.
Mấy cái trò bỏ giờ về sớm này cũng chỉ có Viễn Trăn mới dám làm. Đông Nhã có thể tưởng tượng ra cảnh Viễn Trăn bước qua từng cửa phòng học sẽ thu hút biết bao nhiêu ánh mắt của lũ con gái. Nghĩ tới những đôi mắt thiếu nữ đong đầy tình cảm ấy, lòng Đông Nhã lại chẳng thể êm đềm nổi. Bất luận thế nào rồi cũng sẽ có ngày một cô gái xinh đẹp hơn cô, giỏi giang hơn cô xuất hiện trước mặt Viễn Trăn, tới lúc đó bên cạnh Viễn Trăn liệu còn có chỗ cho cô nữa không?
Nhưng rất nhanh sau đó, Đông Nhã đã gạt phắt nỗi lo âu ấy ra sau đầu, đấy là Viễn Trăn cơ mà. Mai Hiểu đủ xinh đẹp chưa? Mai Hiểu vừa xinh đẹp gia thế lại tốt, ở học viện Khánh Thượng số gia đình đi xe hơi riêng đến họp phụ huynh chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà Mai Hiểu chính là một trong số ít ỏi đó.
Thỉnh thoảng vẫn có người nói với Đông Nhã: “Mai Hiểu thích Viễn Trăn đấy.” Mai Hiểu vốn là nhân vật lừng lẫy trong trường, môi đỏ răng trắng lại còn biết ăn mặc, mỗi lần nhìn Mai Hiểu gương mặt xịn xò ăn mặc sành điệu lướt qua trước mặt Viễn Trăn là Đông Nhã lại ngồi đứng không yên.
May mà Đông Nhã nhắc đến cái tên Mai Hiểu vài lần trước mặt Viễn Trăn, lần nào Viễn Trăn cũng ra vẻ chẳng biết Mai Hiểu là ai, Đông Nhã mới nhét lại tim vào ngực. Thế nhưng có một ngày, Mai Hiểu bảo với Đông Nhã rằng cô ta đã xin được vở ghi của Viễn Trăn. Lúc ấy trời đất như sụp đổ đối với Đông Nhã, cô hừng hực khí thế tìm tới Viễn Trăn, khản cả giọng hét lên với cậu: “Lịch Viễn Trăn, cậu có xứng với mình không hả?!”
Viễn Trăn giải thích việc đưa vở ghi trên lớp cho Mai Hiểu hoàn toàn là trùng hợp.
Thế là cô dắt Viễn Trăn tới trước mặt Mai Hiểu, hôm đó Viễn Trăn mới biết ai là Mai Hiểu.
Sau đó…
“Viễn Trăn, Mai Hiểu xinh hơn mình à?”
“Ừ.”
Ngay lập tức cô làm bộ đấm cho cậu mấy cú, cậu cũng chẳng buồn tránh, trên mặt vẫn treo nguyên cái bộ dạng bất lực kiểu “cậu còn có thể vô bổ hơn được nữa không”.
Viễn Trăn chính là một Viễn Trăn như thế. Cho dù là món quà nhỏ đám con gái lén lút đặt lên bàn học của cậu; hay là một Mai Hiểu tô son môi mặc váy xếp ly cố tình đi qua trước mặt cậu; hoặc giả là cô cứ bám lấy cậu hỏi “mình đẹp hay Mai Hiểu đẹp”, trong mắt Viễn Trăn tất cả đều chỉ là trò đùa con nít.
Mẹ từng bảo tuy Viễn Trăn là đứa trẻ do một tay mẹ chăm bẵm khôn lớn, nhưng mẹ lại chẳng thể nào nhìn thấu nổi cậu. Giống như tới tận bây giờ vẫn chưa ai hiểu nổi, năm xưa bố của Viễn Trăn sao lại dám bước chân rời khỏi Sóc Sơn ở cái tuổi mười sáu để đi tới một thành phố chưa từng tới bao giờ.
Mẹ còn bảo, sau này chắc chắn sẽ có cả một giỏ con gái định sẵn phải đau lòng vì Viễn Trăn, thế nên: “Đông Nhã à, mẹ con mình đừng có xen vào làm gì.”
Hồi mười ba mười bốn tuổi da mặt còn mỏng, mẹ nói vậy cô còn giả ngô giả ngọng bảo không hiểu lời mẹ nói, nhưng qua tuổi mười lăm, nghe mẹ nói thế cô liền nổi giận đùng đùng với mẹ, bảo mẹ đừng có xía vào chuyện của cô với Viễn Trăn.
Gần đây nhất đã leo thang thành: “Mẹ mà còn nói thế nữa là con bỏ nhà đi đấy.”
Tối nay về nhà, Đông Nhã sẽ đem chuyện kỳ thi tháng này kể cho mẹ nghe. Đấy thấy chưa, Viễn Trăn vẫn nghe lời cô đấy thôi, đâu phải cô đơn phương vun vén đâu nào.
Nhìn Viễn Trăn đang đứng trước sạp sách cũ, nhẩm tính trong đầu những lời tối nay sẽ nói với mẹ, lòng Đông Nhã phơi phới, bước chân nhanh như bay.
Bước chân phăn phắt băng qua đường, sang tới nơi, cô hơi dịu lại tâm trạng, từng bước tiến về phía Viễn Trăn, đứng vai sóng vai với cậu, cố tình hắng giọng khô vài tiếng. Viễn Trăn chẳng buồn thèm đếm xỉa.
Cô vờ hờn dỗi phát ra một tiếng “xì”, giật lấy cuốn sách Viễn Trăn đang lật dở. Mỗi cuối tháng, Viễn Trăn đều dành giụm được chút tiền ít ỏi, cậu sẽ tiêu số tiền đó vào việc mua sách cũ.
Nghe bác bảo vệ bảo Viễn Trăn rời trường sớm, Đông Nhã liền biết ngay có thể tìm thấy cậu ở đâu.
Cuốn sách Viễn Trăn vừa lật là loại sách triết học. Quả nhiên là cậu con trai mà cô thương yêu, trong khi cái lũ Chu Du, Mộc Vân Cát suốt ngày bàn luận xem Thành Long với Lý Liên Kiệt ai đánh đấm giỏi hơn, thì Viễn Trăn đã ôm về cả đống Plato, Socrates, Sử thi Homer, Xuất Hành…
Cô lườm Viễn Trăn một cái, giơ cuốn sách lên tận đỉnh đầu. Mặc dù Viễn Trăn đã giúp cô dạy cho cái tên Hà Tiểu Tùng mờ nhạt kia một bài học, nhưng tối qua Viễn Trăn cũng làm cô phải leo cây mất nửa tiếng đồng hồ. Vốn dĩ hai người đã hẹn nhau cùng đi học về, nhưng Viễn Trăn lại bảo cậu còn muốn thảo luận vài vấn đề với thầy cô nên kêu cô về trước.
Họ đã cả tuần nay không cùng nhau đi học về rồi.
Hành động của cô khiến Viễn Trăn nhíu chặt lông mày. Hừ, còn dám nhíu mày nữa cơ à, Đông Nhã dốc sức kiễng cao gót chân lên hết cỡ, lại còn làm ra động tác khiêu khích với Viễn Trăn. Bóng người trước mắt vừa thoáng lay động, chỉ trong chớp mắt, cuốn sách đã đổi chủ.
Nhìn bàn tay trống trơn của mình, Đông Nhã ngớ người. Cô đã kiễng chân cao đến thế rồi, sao Viễn Trăn vẫn lấy cuốn sách đi dễ dàng đến vậy? Cô cứ tưởng Viễn Trăn phải tốn chút sức mới lấy được chứ.
Đông Nhã cô từ trước đến nay đâu phải tuýp con gái yếu đuối mỏng manh, vả lại cô còn là vận động viên chủ lực môn nhảy cao của trường đấy nhé.
Rất nhanh Đông Nhã đã nhận ra vấn đề nằm ở đâu: Viễn Trăn lại nhổng cao thêm một đoạn nữa rồi. Cao hơn, vai cũng rộng hơn, sải tay càng trở nên rộng rãi hơn.
Viễn Trăn trước mắt cô, tư thái hiên ngang rạng rỡ, hệt như một cậu thiếu niên ngời sáng bước ra từ trang tranh truyện. Một Viễn Trăn như thế khiến ánh mắt cô nhất thời chẳng thể nào dời khỏi gương mặt cậu, khuôn miệng cứ lẩm bẩm mấy lời ngớ ngẩn: “Viễn Trăn, cậu cao lên rồi.”
“Viễn Trăn, rõ ràng tuần trước cậu vẫn mang cái dáng vẻ mà mình quen thuộc mà.”
“Viễn Trăn, cậu cao lên từ hôm nay đấy à? Hay là hôm qua đã cao rồi, hay thực ra cậu mới cao lên cách đây vài tiếng?”
“Viễn Trăn… mũi cậu cũng hơi khác trước đấy, Viễn Trăn, mũi cậu cũng cao lên theo chiều cao được à? Sao mũi Mộc Vân Cát lúc nào cũng tẹt dí thế nhở, Viễn Trăn…”
Cuốn sách úp thẳng vào mặt cô, gương mặt Viễn Trăn biến mất, mấy lời ngớ ngẩn vẩn vơ cũng khựng lại. Bên tai truyền đến tiếng của chủ sạp sách: “Này em học sinh, rốt cuộc cháu có mua cuốn sách đó không đấy?”
Đông Nhã vốn tưởng Viễn Trăn sẽ mua cuốn sách đó, nhìn qua là biết Viễn Trăn thích cuốn sách ấy lắm, nhưng lời Viễn Trăn đáp lại chủ sạp sách là: “Nếu tháng sau nó vẫn còn ở đây thì cháu mua.”
Hay là tiền Viễn Trăn để dành đã đem đi mua quyển sách khác rồi? Mở chiếc túi vải trên vai Viễn Trăn ra, bên trong chẳng có lấy một cuốn sách nào.
Hỏi Viễn Trăn rốt cuộc là có chuyện gì, có phải tháng này không để dành được tiền không? Ánh mắt Viễn Trăn dừng lại nơi sạp hàng ngọc thạch cổ ngoạn phía đối diện, thản nhiên đáp: “Để tiền mua cái khác rồi.”
Tiền mua cái khác? Nhưng trong túi vải làm gì có cái gì đâu.
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ thì Viễn Trăn đã rời khỏi sạp sách. Đông Nhã cất tiếng gọi lớn: “Viễn Trăn, chờ mình với!”
“Viễn Trăn, còn tận một tiếng nữa mới vào học, Viễn Trăn, cậu lâu lắm rồi không đi dạo phố với mình đấy.”
Rồi cô đuổi theo.
Khi Lịch Viễn Trăn đi ngang qua cửa hàng phụ kiện, Trác Khinh đang lóng ngóng đội chiếc mũ rơm. Trong lúc luống cuống, vành mũ vướng vào chiếc chuông gió bằng vỏ ốc treo bên cạnh, tiếng kêu leng keng rộn rã thu hút ánh nhìn của bao nhiêu người, bao gồm cả Lịch Viễn Trăn. Thấy cảnh đó… Trác Khinh vội vã quay ngoắt người đi.
Bóng dáng Lịch Viễn Trăn in trên chiếc gương bán thân trước mặt Trác Khinh, mới đầu Trác Khinh còn tưởng mình bị phát hiện, cho tới khi cô gái kia đuổi kịp tới. Hóa ra… bước chân khựng lại của Lịch Viễn Trăn là để chờ cô gái đó.
Lúc này Trác Khinh mới thở phào nhẹ nhõm. Dáng vẻ của cô lúc này đúng là chỉ có thể dùng từ lén lén lút lút để mô tả. Nhớ lại mấy hành vi lần trước của cô, nếu bị phát hiện thì chắc chắn Lịch Viễn Trăn sẽ coi cô là kẻ bám đuôi mất.
Sợ bị hiểu nhầm là kẻ bám đuôi nên Trác Khinh mới đành đứng lại đây. Lúc cô gái kia xuất hiện, cô đã từ bỏ ý định nhờ Lịch Viễn Trăn vẽ lại bản đồ tới quán cà phê cho mình. Ban đầu định quay trở về theo đường cũ, nhưng cân nhắc thấy đây là con phố vuông góc rất dễ bị phát giác nên cô mới bước vào cửa hàng phụ kiện này.
Cô gái đuổi kịp Lịch Viễn Trăn, rất nhanh cả hai cùng biến mất khỏi mặt gương, hòa vào con phố tấp nập người qua lại. Tiếng nói của cô gái vọng qua bao nhiêu chỏm đầu người: “Viễn Trăn, cậu đi nhầm rồi, hướng đó là về trường mà.”
Giọng nam: “Không nhầm đâu.”
“Chẳng phải đã bảo cậu đi dạo phố với mình sao? Đằng nào cậu về trường cũng đâu có việc gì làm.”
“Ai bảo về trường không có việc làm? Ngủ một giấc thật đã cũng là có việc đấy.”
Qua khe hở giữa dòng người, Trác Khinh nhìn thấy cô gái đang sóng đôi đi sát bên Lịch Viễn Trăn về phía trường học. Đặt chiếc mũ lại vị trí cũ, sợ lại đụng mặt hai người họ lần nữa, Trác Khinh cất bước đi theo hướng ngược lại. Trong lúc bước đi, Trác Khinh nhận ra Lịch Viễn Trăn đã nói dối cô. Cô nhờ cậu dẫn cô tới quán cà phê, Lịch Viễn Trăn lại bảo cậu còn có việc bận.
Việc bận trong miệng Lịch Viễn Trăn hóa ra lại là về trường ngủ.
Nhờ Lịch Viễn Trăn đưa tới quán cà phê cũng chỉ là lời Trác Khinh buột miệng thốt ra. Đều tại cách bày tỏ sự cảm ơn của Lịch Viễn Trăn trông thành tâm thành ý quá chừng, chạy qua mấy con phố mua lon Coca lạnh cho cô, khiến Trác Khinh vốn ngay từ đầu đã muốn gần gũi với Viễn Trăn lại càng thêm khao khát hòa thuận với cậu, việc nhờ cậu đưa tới quán cà phê chính là một lựa chọn không tồi để xóa bỏ những chuyện không vui trước đó.
Nhưng rõ ràng Lịch Viễn Trăn không hề có ý đó.
Lịch Viễn Trăn lúc bảo còn việc bận cũng chân thành hệt như lúc cậu bày tỏ sự cảm ơn. Trác Khinh càng nghĩ lại càng thấy khó chịu trong lòng, đấy rõ ràng là cậu thiếu niên từng khiến tim cô lỡ nhịp, cô hy vọng cậu xích thành tinh khôi, chẳng vướng chút bụi mờ.
Ra khỏi chợ đồ cũ, Trác Khinh hạ quyết tâm, sau này cô nhất định phải giữ khoảng cách với Lịch Viễn Trăn. Lòng cô chẳng phải vì bị từ chối mà nảy sinh hờn giận, Trác Khinh chỉ sợ bản thân lại áp đặt suy nghĩ của mình lên người Lịch Viễn Trăn, chẳng hạn như “Lịch Viễn Trăn, ai cũng có thể nói dối, nhưng duy chỉ có em là không được nói dối” hay những điều tương tự như thế.
Cô chỉ vừa mới tới đây, còn Lịch Viễn Trăn đã có nếp sống riêng của cậu.
Cuối mùa xuân, Lịch Viễn Trăn đứng nơi góc quặt, nhìn đám người Chu Du, Mộc Vân Cát lót tót đi đằng sau Trác Khinh. Con hẻm nhỏ vốn chỉ mất hai phút là đi xong thế mà đám đó phải tốn gấp đôi thời gian, trong suốt chặng đường, tiếng gọi “chị ơi” cất lên không dưới mười lần, mà gọi hăng hái nhất chính là Chu Du.
Đây là một con hẻm hình chữ T, Lịch Viễn Trăn vừa mới từ trạm y tế lấy thuốc cho bà nội ra, không may thay đám người đó lại xuất hiện ở đầu hẻm bên kia. Đi đầu tiên là Chu Du, Chu Du vừa đi vừa cất tiếng gọi “chị ơi”.
Đông Nhã bảo mỗi lần nghe Chu Du gọi “chị ơi” lại khiến cô liên tưởng tới loài chim đỗ quyên vào mùa giao phối.
Con hẻm vừa sâu vừa hẹp, cái chất giọng mới vừa trải qua kỳ vỡ giọng thốt lên tiếng “chị ơi” mang lại một cảm giác khiến người ta buồn cười không nhịn nổi, hệt như một ca sĩ trình độ phọt phẹt mà lại cứ thích khoe giọng lên nốt cao.
Giữ vững suy nghĩ rằng đối với người phụ nữ tên Trác Khinh kia, việc cần cảm ơn cậu đã cảm ơn, việc cần xin lỗi cậu cũng đã xin lỗi rồi, giữ khoảng cách tuyệt đối với cô là chuyện hiển nhiên, Lịch Viễn Trăn đứng lặng nơi góc ngoặt, kiên nhẫn chờ đám người kia đi hết con hẻm nhỏ.
