Đăng bởi 1 phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 35

Chương 35: Mưa gió

*

Đăng bởi 1 phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 34

Chương 34: Bí mật

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 33

Chương 33: Tâm tư

*

Đăng bởi 1 phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 32

Đăng bởi 1 phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 31

Chương 31: Bệnh viện

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 30

Chương 30: Lời sau cùng

*

Cô y tá hỏi ai vào phòng bệnh thăm trước, Phùng Vu quay sang nói với Tống Mỹ San: “Em vào trước đi!”

Tống Mỹ San đờ đẫn gật đầu, đẩy một cánh cửa ra, thay giày, mặc áo cách ly, đeo khẩu trang. Bên trong còn một cánh cửa thép, phía sau có lò xo, cô vừa buông tay là nó lập tức bật lại, vang lên một tiếng “rầm” thật lớn. Hành lang phòng hồi sức cấp cứu yên ắng và sâu hun hút, như có tiếng vang khuếch tán ra từng tầng từng tầng, làm cô tê rần cả da đầu, thật sự kinh thiên động địa.

Ánh mắt cô y tá nhìn chằm chằm, Tống Mỹ San hiếm khi luống cuống như vậy: “Em không cố ý.”

Đến phòng bệnh số năm, cô y tá ra hiệu cho cô vào, Tống Mỹ San cảm thấy toàn bộ máu trong người như bị rút cạn, môi dính chặt, răng đánh lập cập, hai chân bủn rủn đứng không vững. Cô rõ ràng mới mười sáu tuổi thôi, vậy mà lúc này bước đi chậm chạp, như một bà lão.

Phùng A Muội bị cố định chặt trên giường bệnh, khắp người quấn băng gạc và cắm đầy ống truyền. Máy thở, ống truyền dịch, ống dẫn lưu… từng sợi từng sợi nối vào máy theo dõi. Một chuỗi những đường lượn sóng liên tục nhảy lên, phát ra những tiếng tít tít nhức nhối tâm can.

Tống Mỹ San bước lại gần, nhìn gương mặt bà, rõ ràng buổi sáng còn khỏe mạnh, vậy mà lúc này đã sưng húp đến mức biến dạng, không còn nhận ra được nữa. Nhưng thật sự là bà rồi!

Tia hy vọng cuối cùng trong lòng Tống Mỹ San tan biến, tuyệt vọng vô cùng, cô không tự chủ được mà quỳ sụp xuống đất, run lẩy bẩy nắm lấy tay bà, áp vào bên má đầm đìa nước mắt của mình: “Mẹ ơi, lúc sáng cánh cửa đóng sầm một cái, không phải con cố ý đâu, tại gió thổi mạnh quá đó mẹ!”

Cô nói năng hoảng loạn, như thể chỉ cần giải thích rõ ràng chuyện này thì Phùng A Muội sẽ sống lại được vậy.

Bàn tay của Phùng A Muội khẽ cử động, cô y tá ở bên cạnh nhắc nhở: “Em gái, ghé sát vào mặt mẹ em đi, bà ấy có lời muốn nói đó.”

Tống Mỹ San vội vàng ghé sát tai vào bên miệng Phùng A Muội, nghe bà thều thào nói từng tiếng yếu ớt: “Đại Tiểu Thư, nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối đừng nói mình không phải là em gái ruột của thằng Vu, phải khăng khăng nhận mình là em ruột của nó. Có như vậy nó mới không bỏ mặc con. Nó là một đứa con trai biết gánh vác trách nhiệm, sau này nó sẽ luôn chăm sóc cho con.”

Nước mắt của Tống Mỹ San thấm ướt lớp băng gạc của Phùng A Muội, cô khóc nghẹn ngào không thành tiếng: “Con không cần anh trai, con chỉ muốn có mẹ thôi. Mẹ đừng bỏ rơi con mà.”

Đăng bởi Để lại phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 29

Chương 29: Tin dữ

*

“Phùng Vu, Phùng Vu!”

Thầy Đậu chẳng màng trên sân khấu đang thi đấu, lớn tiếng quát to, thu hút không ít ánh nhìn của đám học sinh, lập tức có giáo viên khác đi tới can ngăn.

Tống Mỹ San vừa hát xong cũng nghe thấy, bèn ló đầu ra ngó. Người dẫn chương trình đến thu lại micro, cô liền xoay người đi vào hậu trường.

“Thầy Đậu điên rồi.” Trần Đậu Đậu và Tiền Khải thốt lên cảm thán.

Phùng Vu đứng dậy bước ra khỏi hội trường. Ngoài hành lang, thấy một bên ống quần của thầy lấm lem bùn đất, ướt nhẹp ra, rõ là cú ngã ban nãy không hề nhẹ. Anh mỉm cười hỏi: “Bộ thầy bị hành viêm khớp nữa hả?” Rồi anh hỏi tiếp: “Kiếm em có chuyện gì tốt lành vậy?”

Thầy Đậu nhíu chặt đôi mày: “Phùng Vu, Phùng Vu.” Cuối cùng thầy vẫn không thốt nên lời, chỉ nói: “Đợi Tống Mỹ San một chút, thầy trò ta cùng đi.”

Diệp Thành Tân sáp lại gần, vừa vặn nghe thấy, tay thọc túi quần hỏi: “Đi? Phùng Vu không thi nữa hả? Tới lượt cậu ta ngay bây giờ này!”

Phùng Vu khoác vai thầy Đậu, tháo kính râm xuống, cười nói: “Thầy đã chọn bài Mất Hết Tất Cả cho em, dù gì cũng phải để em hát xong rồi mới đi chứ.”

“Mẹ nó chứ, sao thầy lại chọn cái bài này cơ chứ!” Thầy Đậu giật lấy cặp kính râm đeo vào, tay thầy run bần bật không ngừng. Diệp Thành Tân nhìn thấy rõ mồn một, gạn hỏi: “Ban nãy té một cái, bộ thầy chạm thương dây thần kinh rồi hả?”

Thầy Đậu vừa định chửi thề một tiếng thì thấy cô Mai dắt Tống Mỹ San đi tới. Cô Mai ra rả: “Chuyện tình hình sao vậy hả? Hớt ha hớt hải đòi người ta cho bằng được.”

“Cô khỏi bận tâm.” Thầy cằn nhằn cộc lốc, một tay kéo Phùng Vu, một tay dắt Tống Mỹ San bước thẳng ra màn mưa.

“Dắt học sinh lớp tôi đi đâu vậy? Tôi phải chịu trách nhiệm đó nha.” Cô Mai đuổi theo hỏi, nhưng mưa lớn quá, cô đành lui lại hành lang hét lớn: “Ơ không mang theo chiếc ô nào hết hả?”

Chẳng có ai thèm đáp lời, bóng lưng ba người nhạt nhòa dần trong màn sương mưa mịt mù, rồi khuất dạng sau góc cua của tòa nhà. Cô không ôm hy vọng gì, quay sang hỏi Diệp Thành Tân: “Em biết có chuyện gì xảy ra không?”

Anh nhún nhún vai.

Một chiếc xe hơi chạy tới, dừng bánh trước mặt họ, thầy Đậu chỉ buông hai chữ ngắn gọn: “Lên xe” rồi ngồi vào ghế phó lái bên cạnh tài xế.

Phùng Vu mở cửa sau, Tống Mỹ San ngồi vào phía trong trước, anh bước lên sau rồi đóng cửa lại. Nghe thấy thầy Đậu bảo tài xế đến “Bệnh viện Trung Sơn”, anh không hiểu mà hỏi: “Sao lại đi bệnh viện?”

Đăng bởi 1 phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 28

Đăng bởi 1 phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 27

Chương 27: Điềm báo

*

Đăng bởi 1 phản hồi

THIẾU THỜI – CHƯƠNG 26

Chương 26: Tảo mộ

*