Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 63

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 56

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 57

Chương 57: Bánh trung thu

*

Lý Đa Trình lấy cùi chỏ hích vào Trần Hoành Sâm, liếc ngang một cái: “Mọi người chú ý, Lương Ly đến rồi, thấy chưa, mặc đồng phục cũng đẹp ghê!”

Trần Hoành Sâm đút tay vào túi quần, nhìn dòng học sinh đang ùa vào cổng trường, theo tầm mắt vô thức liếc sang, rồi dời đi, khẽ “ừm” một tiếng.

Vương Liễu ghé sát tai Lương Ly: “Trần Hoành Sâm đó, để tóc kiểu Quách Phú Thành, đẹp trai quá trời!”

Lương Ly bị giọng điệu khoa trương của cô bạn chọc cười, liếc sang hai cái, mơ hồ đáp một tiếng “ừm”.

Thái Khải Minh hỏi: “Ai là Lương Ly vậy?” Lý Đa Trình giơ tay chỉ qua: “Đó kìa!”

Vương Liễu có phần căng thẳng: “Hình như họ đang dòm tụi mình, ánh mắt dữ dằn ghê.”

“Đừng tự hù mình!” Lương Ly kéo kéo vạt áo, sờ mấy cái nút trước ngực, không có vấn đề gì.

Thái Khải Minh nhìn kỹ rồi nói: “Có hơi giống Trần Lệ Bình, ngọt ngào lắm, nhưng tôi vẫn nghiêng về Tần Nhã.” Tần Nhã là hoa khôi được nam sinh trường Trung học Lô Loan công nhận, gương mặt sáng rỡ chẳng khác nào Châu Hải Mi trong phim Hồng Kông.

Tiêu chuẩn cái đẹp của bọn họ lúc này vẫn còn giới hạn trong gương mặt các minh tinh phim truyền hình.

Lý Đa Trình làm ra vẻ hiểu biết: “Nhìn dáng người mới đúng, dáng người đó! Cậu coi Tần Nhã, là như vầy nè!” Cậu ta đứng thẳng người làm mẫu: “Rồi nhìn Lương Ly, là như vầy!” Cậu ta uốn thành dáng chữ S. Đám con trai đứng thành nhóm cười hề hề, khiến thầy Mã đang trực nghiêm mặt lườm cho một cái, cả đám không dám làm càn nữa, vội nín cười.

Vương Liễu thì thào: “Ánh mắt họ nhìn không có thiện ý gì hết.” Lương Ly bĩu môi: “Đừng liếc ngang liếc dọc là được.”

Lý Đa Trình quay sang hỏi Trần Hoành Sâm: “Cậu thích dáng ‘I’ hay dáng ‘S’?”

Trần Hoành Sâm còn chưa kịp trả lời, thì nói Tào Tháo, Tào Tháo đến, Tần Nhã đã đi tới nói với cậu: “Thầy Chu gọi anh với em lên văn phòng một chuyến.”

Cậu hỏi: “Khi nào?”

“Ngay bây giờ luôn!”

Trần Hoành Sâm bỗng quay sang nhìn Lý Đa Trình, khóe môi khẽ cong: “Tôi thích dáng ‘S’!” Rồi đi qua chào thầy Mã một tiếng, để Tần Nhã mù mờ đứng yên tại chỗ chờ.

Vương Liễu nói: “Ai cũng đồn họ đang yêu nhau, coi bộ đúng rồi.” Cô thở dài một tiếng, không rõ sao lại thở dài như vậy.

Tên công tử đào hoa này…… Lương Ly lập tức bước nhanh, bỏ họ lại phía sau.

Trong tiết sinh hoạt lớp, cô Lý tuyên bố ba ngày nữa sẽ có kỳ thi tháng, ánh mắt sắc bén, thậm chí còn hơi châm biếm, ngụ ý rằng các em vốn mang hào quang vào Trung học Lô Loan, rốt cuộc thì cũng đến lúc lộ nguyên hình. Nhưng dĩ nhiên cô Lý không nói trắng ra như thế: “Các em đừng căng thẳng, cứ bình thản đối diện, chỉ là một kỳ thi tháng thôi, toàn là những gì thầy cô đã giảng trên lớp, những em nào chịu khó nghe giảng, chăm chỉ làm bài tập thì tôi tin sẽ không thi tệ. Mà có thi tệ thì cũng không sao, mới vào cấp ba ai cũng cần có thời gian thích nghi, lần sau cố gắng vẫn kịp!”

Học sinh trong lớp đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng cô Lý lại xoay giọng: “Kết quả chắc chắn sẽ có xếp hạng, và sẽ tổ chức buổi họp phụ huynh lần đầu tiên, trên đó sẽ công bố thành tích, có lợi cho các em sau này tiến bộ hơn……”

Tan học, chỉ có dăm ba bạn than vãn quá quắt, phần lớn đều tự giác lật sách ôn bài. Vương Liễu nhỏ giọng đọc lịch sử, Lương Ly nghe thấy có người hỏi Tôn Kiều Kiều: “Cậu ôn xong hết chưa?”

Tôn Kiều Kiều uống ngụm nước lọc, lắc đầu cười: “Chưa xem đâu, định để lại ba ngày cuối học dồn một trận……”

Lương Ly thầm nghĩ, thường thì những đứa nói vậy đều đã ôn lén cả trăm lần, đa số học sinh giỏi đều xấu hổ khi để người ta biết mình chăm chỉ, khổ luyện mới có thành tích, càng thích để người khác khen mình thông minh, chẳng cần tốn sức cũng đứng đầu thiên hạ.

Lên cấp ba bắt đầu có giờ tự học buổi tối, khối mười có hai tiết, giữa nghỉ mười phút, học đến chín giờ mới tan.

Giờ nghỉ, Vương Liễu cùng mấy bạn đi toilet, nhân tiện dạo vòng, rủ Lương Ly đi, cô lắc đầu, chỉ muốn gục xuống bàn ngủ. Bỗng nghe có người gọi mình, cô bước ra khỏi lớp, hành lang đông nghịt học sinh, một nam sinh lạ mặt đi tới trước mặt, chẳng nói năng gì, nhét gói giấy vào tay cô rồi vội vã chạy đi. Lương Ly ngẩn người đứng đó, hành lang đèn tối, không nhìn rõ được mặt. Có người tò mò hỏi: “Ai thế?”

Lương Ly đáp là không quen, trở về chỗ ngồi thì Vương Liễu đã về, đang cầm vở hóa học của cô đối chiếu đáp án, miệng kể tin tức: “Trần Hoành Sâm đang chơi bóng rổ ở sân, Tần Nhã với mấy đứa con gái đang đứng xem……”

Ngửi thấy mùi thơm, cô ấy ngẩng lên nhìn vào tay Lương Ly, hỏi đang cầm gì vậy.

Giấy dầu đã thấm vết mỡ, lòng bàn tay Lương Ly cũng dính, cô mở ra, là một chiếc bánh trung thu nhân thịt nóng hổi, vỏ bánh nướng vàng ươm, mặt trên dùng nước son vẽ một vòng tròn, bên trong in bốn chữ “Bánh Trung Thu Cao Kiều”.

Đây là loại bánh trung thu ngon nhất Thượng Hải, vì quý hiếm lại đắt đỏ, ở ngã tư đường Hoài Hải – đường Thụy Kim có một tiệm, chỉ vào dịp Trung thu mới bày chảo lớn đen bóng ra nướng, hương thơm lan tỏa khiến người qua lại phải dừng chân.

Vương Liễu tò mò hỏi ai gửi, Lương Ly lắc đầu: “Không quen, cũng chẳng nhìn rõ mặt.” Cô cũng không ăn, tiện tay để trên bàn. Vương Liễu bị thèm, nhà chỉ bình thường, mỗi năm Trung thu chỉ được ăn một cái bánh nhân táo tàu cho có lệ, loại bánh Cao Kiều thì chỉ nghe danh…… Chuông báo vào học leng keng vang lên, lớp lại ngồi chật kín. Lúc này cô chẳng còn lòng dạ học hành, lật lật sách rồi khẽ nói: “Cậu không ăn thật à? Bánh trung thu nhân thịt phải ăn lúc nóng, để nguội mùi thơm mất nửa.”

Lương Ly đẩy bánh lại phía cô ấy: “Cậu muốn ăn thì ăn đi!”

Vương Liễu vui mừng cảm ơn, cắn một miếng, vỏ bánh vụn rơi bèn vội lấy tay hứng, một miếng nhân thịt vừa nóng vừa mềm, béo ngậy, thơm lừng.

Đang ăn ngon miệng thì trong lớp lại yên ắng lạ thường, một bóng đen lặng lẽ phủ xuống bàn, cô theo bản năng ngẩng đầu, suýt nghẹn, thì ra cô Lý không biết từ khi nào đã đứng ngay bên cạnh, nhìn chằm chằm cô, tay giấu sau lưng, kẹp một quyển tiểu thuyết Quỳnh Dao vừa tịch thu.

“Đói bụng rồi à?” Cô Lý bình tĩnh hỏi.

“Có hơi đói ạ!” Vương Liễu tim đập thình thịch gật đầu, nhét nốt miếng cuối vào miệng.

“Lần sau ăn no rồi hãy vào lớp.” Cô Lý đảo mắt quanh lớp một lúc, rồi nói tiếp: 

“Lương Ly, em ra đây một chút!” Cô Lý quay người đi ra cửa sau.

Lương Ly bước ra hành lang, nói không hồi hộp thì là gạt người.

Cô Lý ra tay trước: “Biết vì sao tôi gọi em ra không?”

Lương Ly nói không biết.

“Nghe nói có nam sinh tìm em ở cửa lớp, còn tặng đồ? Cậu ta lớp nào, tên gì?”

Lương Ly ngẩn ra, quả nhiên trong lớp có tai mắt của cô giáo, sẽ là ai đây, Tôn Kiều Kiều chăng?

Cô Lý cau mày, không hài lòng với sự chần chừ của cô: “Không tiện nói à?”

“Không phải ạ.” Lương Ly vội vàng giải thích: “Em không quen, mặt còn chưa kịp nhìn rõ, cậu ta đã chạy mất rồi, đưa là một cái bánh trung thu nhân thịt.”

Cô Lý nghĩ ngay đó hẳn là cái mà Vương Liễu ăn, mùi bánh trung thu Cao Kiều còn vương. Cô Lý trợn mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt Lương Ly, may mà ánh mắt cô trong trẻo, dù hoảng hốt nhưng không hề có vẻ gian dối, cuối cùng cô Lý dịu giọng: “Lần sau nó còn đến quấy rầy em, em phải hỏi rõ tên, lớp, giao cho tôi xử lý. Con gái xinh đẹp thì dễ khiến con trai để ý, đây là lẽ thường tình, em càng phải giữ vững mình, đem toàn bộ tâm tư đặt vào học tập, bây giờ tuyệt đối chưa phải lúc yêu đương……”

Lương Ly về đến nhà, ăn cơm xong, dọn chén đũa ra bếp rửa. Chín, mười giờ tối, xóm chẳng còn ai đi lại, đều rúc trong phòng xem ti vi. Năm sáu cái tủ gỗ, bàn cao bàn thấp, bếp lò chen chúc nhau, chẳng hiểu sao khiến người có cảm giác chùn lại, bốn phía đột nhiên trống trải. Bóng đèn tròn dùng lâu đã ám vàng, ánh sáng tối mờ. Cô đứng trước bếp nấu nước, ấm reo ùng ục, một làn khói trắng bốc ra, che mờ tấm gương hình quả trứng treo ngược trên tường. Cô lấy tay lau đi, mặt gương sáng lại, in bóng gương mặt tuổi xuân. Tiếng ca hát kéo dài từ khe cửa, khe cửa sổ, khe cầu thang len vào, loáng thoáng rộn ràng. Đang lúc ấy, cửa bị đẩy ra, Trần Hoành Sâm đeo cặp đi vào, cậu nhiều hơn cô một tiết tự học.

Đăng bởi 1 phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 58

Chương 58: Chuyện yêu đương

*

Lương Ly vừa mở miệng đã hỏi: “Có phải anh nhờ bạn học đem bánh trung thu nhân thịt tươi đến lớp em không?”

“Bạn học đó tên gì?” Trần Hoành Sâm chau mày: “Cũng khá công khai à nha.”

Lương Ly nói: “Đừng vòng vo, rốt cuộc có phải anh không!”

Trần Hoành Sâm nhìn cô chăm chăm, bỗng cười: “Có phải em đặc biệt hy vọng là anh gửi không?”

Lương Ly không thèm để ý tới cậu, xách ấm nước đang kêu sôi ùng ục trên bếp, rót nước sôi vào bình, khóe mắt liếc thấy cậu lại gần, nghiến răng nhịn giận: “Nước lửa không có mắt, coi chừng phỏng chết anh đó!”

“Anh tay chân lành lặn, muốn gửi thì chẳng lẽ không tự gửi, còn phải mượn tay người khác chắc!” Trần Hoành Sâm lùi ra sau hai bước, chuyện nhỏ vậy mà cũng làm căng! Cậu nói tiếp: “Cô Lý nổi tiếng toàn trường là chuyên gia tách uyên ương, còn chạy tới lớp em mặt đối mặt gửi, cái chuyện làm khó em, tự đưa đầu cho cô giáo chém, chỉ có thằng ngốc mới làm. Anh thông minh thế này, sao có thể!”

Lương Ly vừa rót nước vừa nghe cậu nói, thấy cũng có lý, cơn giận trong lòng tan đi hơn nửa, lấy nút gỗ bít miệng bình, nghĩ rồi nói: “Cô Lý gọi em lên nói chuyện, bảo em nên để tâm vào học tập, bây giờ không phải là lúc yêu đương, em nghĩ……”

Trần Hoành Sâm cắt ngang: “Yêu đương tùy người thôi, hôm khai giảng, thầy hiệu trưởng còn khen hai bạn đứng đầu văn – lý, thi đậu Phúc Đán với Đại học Giao thông đó, người ta đã lặng lẽ yêu nhau ba năm, cùng khích lệ, cùng giúp đỡ, rồi cùng thi đậu đại học. Cho nên em đừng sợ!”

Lương Ly lườm cậu một cái, miệng cứng rắn: “Em sợ gì chứ!”

Em lại đâu có thích anh. Cô xách hai bình nước, quay người định đi về phía cầu thang, Trần Hoành Sâm liền đưa tay đỡ lấy một bình: “Cũng khá nặng, đưa luôn cái kia cho anh!”

Cậu đã muốn thì cô đưa luôn, để làm bà chủ nhàn nhã cũng hay.

Trần Hoành Sâm đi trước lên lầu, vừa cười vừa hỏi: “Sao em không tới xem anh chơi bóng rổ?”

Lương Ly lập tức hăng lên: “Có hoa khôi Tần Nhã cổ vũ cho anh còn chưa đủ sao! Đúng là lòng tham không đáy.” Thấy khí thế vẫn chưa đủ, cô đưa tay véo mạnh một cái vào hông cậu: “Đồ lưu manh, công tử đào hoa.”

Trần Hoành Sâm hít một hơi, cho dù da thịt dày dạn cũng chịu không nổi bị véo chết đi sống lại! Đã đến trước cửa nhà mình, cậu dừng bước, quay đầu lại: “Em đang nói bóng gió.”

“Không có.” Lương Ly chìa tay đòi lại bình nước, cậu lại không đưa, còn dựa vào vóc dáng cao lớn ép cô sát tường: “Tần Nhã thì sao? Có liên quan gì đến anh? Nói mau!”

Lương Ly ngẩng đầu, đèn cầu thang ngay trên đỉnh chiếu sáng khuôn mặt Trần Hoành Sâm, bóng đèn vàng nhạt, ánh lên gương mặt cũng mang sắc vàng, dịu dàng chẳng chút dữ dằn. Cậu cúi đầu nhìn cô, trán rộng, lông mày rậm, đôi mắt đen láy ánh lên ý cười, sống mũi thẳng, dưới mũi là lớp râu lún phún xanh nhạt, môi mỏng hơi cong, cằm vuông vức, đã lộ rõ yết hầu… Cô thấy hơi choáng váng, cũng không biết mình vừa nói gì, Trần Hoành Sâm cười càng sâu: “Đúng vậy, anh cũng thấy mình trông rất đẹp trai.”

Mặt Lương Ly lập tức đỏ bừng, một con bướm đêm to đập cánh loạn xạ bò trên bóng đèn, trong phòng dường như có tiếng dép kéo lê. Cô đẩy Trần Hoành Sâm một cái: “Tránh ra, đưa bình nước cho em.”

Trần Hoành Sâm không hỏi tới nữa, thật ra cậu muốn biết thì quá dễ, chỉ là muốn trêu chọc cô thôi. Cậu xách bình nước đến trước cửa nhà cô, rồi mới quay xuống lầu.

Mẹ Trần lén lút đứng ngay cửa nghe ngóng, chú Trần từ trong phòng đi ra, thấy bà như vậy thì lấy làm lạ, cố tình cất cao giọng hỏi: “Lén la lén lút làm gì đó?”

Mẹ Trần vội đưa ngón tay trỏ đặt lên môi, “suỵt” một tiếng ra hiệu cấm nói. Chú Trần còn đang tính đi chân trần qua nghe cùng, thì thấy vợ đã nhanh chóng bước lại. Chỉ hai ba bước, cửa “kẽo kẹt” mở ra, Trần Hoành Sâm bước vào, đổi giày ở cửa, ngẩng đầu liền thấy cha mẹ đứng thẳng người ở đó, ngẩn ngơ nhìn mình.

“Chưa ngủ sao?” Cậu thuận miệng hỏi, mẹ Trần liền cười xua tay: “Chưa! Chưa! Còn con?”

Càng thấy kỳ lạ hơn!

Cô Đào nghe động tĩnh, khoác áo đi ra: “Cơm canh nguội hết rồi, để cô vào bếp hâm nóng lại cho con nhé!” Trần Hoành Sâm liền nói một tiếng làm phiền cô, đeo cặp sách vào phòng mình.

“Rốt cuộc mình nghe được gì? Mau nói đi!” Chú Trần bám theo vợ truy hỏi, mẹ Trần lại không chịu nói, làm ông sốt ruột muốn chết đi được!

Lương Ly cúi xuống rửa mặt, Trương Ái Ngọc vỗ nhẹ lưng cô: “Trên người dính bụi tường ở đâu thế?”

“Chắc ở trong bếp ạ.”

Trương Ái Ngọc cười hỏi: “Bài tập làm xong chưa? Xong thì ngủ sớm chút. Tối nay ngủ với mợ nha!”

Lương Ly vò khăn mặt bằng xà phòng thơm cho sạch, vừa treo lên ban công vừa hỏi: “Cậu đâu rồi hả mợ?”

“Cậu con nói có khách đặt tiệc cưới mười tám bàn, rạng sáng mai phải đi lò mổ mua thịt heo, ngủ lại ở quán cho tiện.” Trương Ái Ngọc nằm vào phía trong giường, nhìn Lương Ly cởi đồ lộ ra chiếc áo lót như áo ba lỗ, không nhịn được mím môi cười: “Loại áo này ngực nhỏ mặc thì được, chứ con phải mua áo ngực mà mặc.” Lương Ly đỏ mặt kéo váy ngủ trùm lên: “Con không mặc cái đó đâu!”

“Tách” một tiếng, cô tắt đèn, lần mò lên giường.

Trương Ái Ngọc trằn trọc chưa ngủ, khẽ vuốt bụng hỏi: “Ở Trung học Lô Loan có quen chưa, thầy cô có nghiêm không, học hành có thấy căng thẳng không?”

Lương Ly lần lượt trả lời, rồi nói: “Ngày kia có kỳ thi tháng, phải xếp hạng, còn có họp phụ huynh nữa, không biết lúc đó cậu có rảnh không!”

Trương Ái Ngọc đáp: “Dù rảnh hay không, cho dù trời có mưa dao, cậu con cũng phải đi.”

Một luồng ấm áp dâng lên trong lòng Lương Ly. Từ tiểu học đến trung học, lần nào họp phụ huynh cũng là cậu mợ đi, chưa bao giờ vắng. Vì thế cô cố gắng học hành, giành thành tích tốt, để họ đi họp phụ huynh được nở mày nở mặt, không bị mất thể diện. Bởi vì tình cảm họ dành cho cô thật không gì sánh được, Tiêu Na từng nói với vẻ ngưỡng mộ: “Chưa từng thấy cậu mợ nào tốt như vậy, Lương Ly, cậu thật sự là người có phúc.”

Lương Ly cũng thấy vậy. Cô trở mình, quay sang đối diện Trương Ái Ngọc, khẽ nói: “Mợ, con nói cho mợ một bí mật, mợ đừng nói với bà ngoại.” Nói ra vẫn có chút ngượng ngập: “Trần Hoành Sâm muốn yêu con.”

Trương Ái Ngọc giật mình, mãi mới tìm lại được giọng, còn lắp bắp: “Thằng nhóc đó, mới tí tuổi đã không lo học hành, lại bắt chước kiểu công tử phong lưu, con không được, nghe chưa! Ba năm cấp ba là then chốt, thi đậu đại học ở đâu cũng vậy, bây giờ không thể phân tâm, yêu đương sẽ ảnh hưởng học tập.”

“Trần Hoành Sâm nói yêu mà không ảnh hưởng học tập!” Lương Ly thật thà nói: “Anh ấy bảo năm ngoái có hai học sinh Trung học Lô Loan thi đậu Phúc Đán với Đại học Giao thông, cũng yêu nhau ba năm. Anh ấy nói sẽ dắt con cùng học, cùng tiến bộ.”

“Công tử đào hoa toàn miệng lưỡi lừa người! Đừng tin.” Trương Ái Ngọc khơi lại chuyện cũ: “Con quên rồi sao, hồi trước nó lừa con hôn má đó.”

Lương Ly ấp úng: “Anh ấy nói bây giờ không còn hứng thú với hôn má, hôn môi hay ngủ chung nữa rồi!”

Trương Ái Ngọc sững sờ: “Nó thật sự nói vậy à?” Lương Ly gật đầu, lại khẽ “ừm” một tiếng.

Trương Ái Ngọc ngẫm nghĩ một lúc: “Một thằng con trai mười bảy mười tám tuổi, đúng là tuổi máu nóng sôi sục, mà lại bảo không còn hứng thú? Thật sự cũng hơi đáng sợ đó.” Rồi cô lại nói: “Có phải hay chơi bóng rổ, bị thương rồi… không còn được không?”

Lương Ly nghe không rõ: “Không còn được cái gì ạ?”

Trương Ái Ngọc nói: “Để mợ rảnh thì hỏi thăm thử. Con làm bạn với nó thì được, yêu đương tuyệt đối không cho phép.”

Lương Ly không nói gì. Ngoài đường Hoài Hải mới lắp nhiều đèn neon, chiếu cửa sổ hồng rực, kéo theo cả căn phòng cũng trở nên mờ ảo. Cô nhìn chằm chằm vào nóc màn hồi lâu không ngủ được, mợ đã khẽ khàng ngáy nhẹ.

Cô khẽ thở dài, nếu quán của cậu làm ăn phát đạt, thì cô chẳng thèm nghĩ đến cái chuyện mệt óc gọi là yêu đương nữa.

Đăng bởi 1 phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 59

Chương 59: Hạt dẻ rang đường

*

Kỳ thi tháng này của trường trung học Lô Loan sắp xếp học sinh khối mười và khối mười một ngồi xen kẽ, đủ thấy nhà trường khổ tâm ra sức ngăn chặn gian lận.

Cô Lý đọc tên giữ lại một nửa số học sinh trong lớp, những ai không được gọi thì sang lớp 11A3. Mười phút sau sẽ có chuông báo thi, Lương Ly ôm sách vở và hộp bút cùng Vương Liễu đi ra khỏi lớp. Hành lang chen chúc người, học sinh khối mười một cười nói ồn ào chờ ngoài cửa, thấy các cô đi ra thì lập tức ào vào. Lương Ly vừa liếc mắt đã nhìn thấy Trần Hoành Sâm. Cậu không vội vào lớp, một tay xách cặp, hơi cúi đầu trò chuyện với bạn. Cô lập tức quay mặt đi, giả vờ như không thấy, chen vào dòng người xuống cầu thang, băng qua sân trường chạy về tòa nhà số hai, lại lên tầng ba. Vương Liễu thở hổn hển bám theo, cuối cùng tìm được lớp 11A3. Cô vừa ló đầu vào cửa, đã có mấy ánh mắt đồng loạt đổ về phía mình.

Lương Ly không hiểu ra sao, nghĩ chắc do gió trên sân mạnh quá, cô lại chạy vội nên tóc rối, bèn đưa tay vuốt qua mấy cái. Một nam sinh tính tình khá hào sảng đi tới, nhiệt tình nói: “Cậu là Lương Ly phải không! Ghế của cậu ở hàng thứ tư, dãy thứ ba.”

Lương Ly lên tiếng cảm ơn, đi đến, quả nhiên trên mặt bàn dán sẵn tên cô. Chỗ ngồi bên cạnh chưa có ai, chỉ để một hộp bút và hai ba tờ giấy nháp trắng. Nam sinh chỉ chỗ cho cô thì ngồi ngay bàn trước, hơi nghiêng người lại, cười tự giới thiệu: “Anh tên Lý Đa Trình, họ Lý, chữ Đa trong ‘nhiều’, chữ Trình trong ‘mức độ’. Giáo viên chủ nhiệm lớp các em là cô Lý nghiêm lắm hả? Bình thường bài tập nhiều không? Có mắng chửi không? Có phạt thân thể không?”

Một tràng câu hỏi dồn dập như bắn pháo. Lương Ly gật gật đầu: “Cũng khá nghiêm, giao bài tập cũng nhiều…” Còn chuyện có mắng chửi, có phạt hay không, cô nghĩ bụng: tôi với anh đâu quen thân, chẳng đời nào đi nói xấu sau lưng.

Lý Đa Trình nói: “Em đừng sợ, cứ nói thoải mái, anh chống lưng cho em…” Chưa dứt lời, một nam sinh khác vỗ bốp lên đầu cậu: “Người ta còn tưởng cậu si dại gái, đừng có dọa em khóa dưới. Lương Ly, sớm nghe đại danh của em, nay được thấy tận mắt, quả là tuyệt sắc giai nhân.”

Ngồi xéo bên cạnh là Tần Nhã, chống cằm cười chế nhạo: “Vương Côn, không ngờ đó nha, văn không qua nổi điểm trung bình, mà bây giờ miệng lưỡi lại trơn tru vậy sao?!” Mọi người cười khúc khích, Vương Côn mặt dày không ngại: “Sao có thể? Gặp mỹ nhân thì ý thơ tuôn trào, cậu thấy nhoài nhoài lại bảo nho chua à?”

“Ăn nói tầm bậy!” Tần Nhã nhặt mấy mẩu phấn dưới đất, nhắm thẳng ném qua. Vương Côn né người, chạy vọt lên bục giảng, những mẩu phấn bay theo sát, đúng lúc giám thị ôm xấp đề toán bước vào, suýt nữa bị ném trúng. Thầy ho khẽ một tiếng, mặt nghiêm nghị, cả lớp liền ngồi ngay ngắn.

Lương Ly thở phào, nhìn chỗ bên cạnh vẫn còn trống, thấy hơi lạ. Giám thị sắp xếp lại đề thi, kéo tay áo nhìn đồng hồ, rồi ngẩng đầu, đẩy gọng kính liếc quanh: “Còn một phút, mọi người đến đủ chưa? Nếu đủ thì phát đề!” Không ai lên tiếng. Lương Ly còn do dự không biết có nên báo không, thì thấy một nam sinh vừa kịp tiếng chuông bước vào — chính là Kiều Vũ. Cậu chậm rãi ngồi xuống chỗ.

Giám thị cũng chẳng nói gì, chỉ phát đề cho hàng đầu rồi chuyền xuống. Lương Ly mừng rỡ khẽ gọi: “Kiều Vũ, Kiều Vũ!” Nhưng Kiều Vũ chẳng mấy để tâm, lúc chuyền đề ra sau mới liếc cô một cái, chỉ ngắn gọn nói: “Thi đi!” Cậu đặt nắp bút vào hộp, viết tên lớp vào chỗ quy định rồi bắt đầu làm bài.

Trong phòng im lặng như tờ, ngoài tiếng lật giấy sột soạt, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của giám thị đi lại. Thầy đi hai vòng, rồi đứng dựa tường, ánh mắt như đuốc, bất cứ ai ngẩng đầu nhìn, đều có cảm giác thầy cũng đang trừng thẳng vào mình.

Lương Ly làm đến tờ thứ hai, vô tình liếc sang đã thấy Kiều Vũ làm xong từ lâu, trong lòng phục sát đất.

Có bạn giơ tay: “Thầy ơi, bút máy không ra mực, cho em mượn lọ mực xanh đen.”

Bạn ngồi sát tường nói: “Mình có!” Một lọ mực bắt đầu chuyền tay. Đúng lúc ấy, Kiều Vũ bỗng đưa tay lấy đi tờ bài thứ nhất Lương Ly đã làm xong.

Lương Ly hoảng hốt tim đập thình thịch, lén liếc bốn phía, thấy ánh mắt giám thị không hướng về bên này, mới hơi yên tâm lại.

Chưa đến năm sáu phút, Kiều Vũ đã đứng dậy, thu hộp bút và giấy nháp nhét vào cặp. Trong khoảnh khắc, bài thi đã được cậu khéo léo đẩy về phía trước bàn cô. Cậu khoác cặp, thản nhiên cầm bài đi nộp cho giám thị. Thầy hỏi: “Không kiểm tra lại sao?”

Cậu lắc đầu: “Không cần ạ!” rồi mở cửa đi thẳng ra ngoài.

Mọi người trong lớp xôn xao hẳn lên, rì rầm bàn tán. Lý Đa Trình cảm thán: “Thần nhân à, mới có nửa tiếng mà đã làm xong hết rồi!”

“Yên lặng!” Lớp học nhanh chóng trở lại như cũ. Lương Ly làm xong tờ thứ hai, quay lại xem tờ đầu, thấy có ba câu đánh dấu chấm hỏi, cô lại viết lại, tính toán lại, quả thật đã trả lời sai đôi chỗ.

Buổi tối tan học, Lương Ly đi ngang qua một con đường, nghe phía sau vang tiếng leng keng của chuông xe, quay đầu nhìn thì thấy là Trần Hoành Sâm, cô hơi ngạc nhiên: “Anh không phải còn một tiết tự học nữa sao?”

Trần Hoành Sâm nói: “Mấy hôm nay thi, đi sớm một tiết cũng chẳng sao.” Một luồng hương nóng hổi của hạt dẻ rang đường bay thoảng qua, cả hai đều ngửi thấy.

“Có muốn ăn không?” Cậu hỏi. Lương Ly sờ túi, rồi lắc đầu.

“Anh muốn ăn.” Cậu nói, rồi đi đến quầy bán hạt dẻ ven đường. Người bán đeo chiếc tạp dề dính vết đen, mồ hôi đầm đìa, tay cầm cái xẻng sắt to, ra sức đảo cát nóng và hạt dẻ trong chiếc chảo sắt, phát ra tiếng “ù ù” như cát đá tung bay. Những hạt dẻ đỏ rực bóng loáng, tròn căng, có vài hạt nứt ra như vết trăng non, lộ ra phần nhân vàng ươm bên trong. Người Thượng Hải vốn mê món hạt dẻ rang đường, thấy là chẳng thể kìm chân.

Trần Hoành Sâm cân một túi, hơi nóng bốc lên cuồn cuộn, đưa cho Lương Ly cầm, tay cậu còn phải dắt xe đạp nên bất tiện, bảo cô bóc cho cậu ăn.

Lương Ly liền yên tâm thoải mái, vui vẻ lấy ra một hạt, vì nóng nên vỏ dễ tách, Trần Hoành Sâm cúi đầu ăn hạt dẻ cô đưa, môi còn chạm khẽ vào đầu ngón tay cô, mềm mềm.

“Ngọt không?” Cô cười rạng rỡ hỏi. Chụp đèn đường bằng sắt trông như đóa sen úp ngược, gom ánh sáng trắng chiếu xuống vỉa hè, rọi sáng gương mặt cô.

“Rất ngọt!” Trần Hoành Sâm trả lời. Cậu nghĩ, A Ly không chỉ gương mặt ngọt, nụ cười cũng ngọt, cô chính là một hũ mật ong.

Lương Ly cũng bóc một hạt cho mình, vừa ăn vừa tấm tắc: “Anh không biết đâu, Kiều Vũ lợi hại lắm, mới mở đề nửa tiếng đã làm xong hết toán, thật sự là thần kỳ.”

Trần Hoành Sâm nói: “Có gì đâu! Anh cũng làm xong trong nửa tiếng rồi!” Cô ngước mắt nhìn vẻ mặt của cậu, liền phì cười: “Lại khoác lác nữa rồi!”

“Em không tin?!” Cậu cũng cười: “Tại anh, tại anh thường ngày quá khiêm tốn thôi!”

“Còn khoác lác, còn khoác nữa!” Lương Ly nhét hạt dẻ vào miệng cậu: “Giờ thì hết đường nói rồi nha.”

Cô chợt nhớ ra chuyện khác: “Có một anh tên Lý Đa Trình, rất nhiệt tình, cũng hài hước lắm, nói nhiều kinh khủng!”

“Cậu ta hỏi em những gì?”

Lương Ly bèn kể lại một lượt, Trần Hoành Sâm nhìn cô cười, nhai xong hạt dẻ trong miệng mới thong thả nói: “Anh nói em nghe, cái cậu Lý Đa Trình đó, chính là con trai của cô Lý, con ruột đó!”

Một chân cậu gác lên xe: “Đi thôi, về nhà!”

Yên sau nặng thêm, cậu đạp mạnh bàn đạp, bánh xe cứ thế lăn vòng trên con đường lát đá xanh. Lương Ly vẫn ríu rít nói không ngừng, khóe môi Trần Hoành Sâm khẽ nhếch. Đèn đường trên đầu, hết ngọn này đến ngọn khác lùi lại phía sau, một luồng gió thu khẽ lướt qua má cậu, mang theo mùi hương nồng nàn mát lành.

Cả thành phố ngập tràn hoa quế nở rộ.

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 60

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 50

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 51

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 52

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẢNH ĐẸP LƯƠNG TRẦN – CHƯƠNG 53

*