Chương 32: Vị ngon nhân gian ấy là thanh hoan * Trần Kính Chương rất thuận tay đón lấy chiếc vali của cô. Giản Nhu …
Vương Dịch Chi
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 33
Chương 33: “Chỉ có Chúa mới biết anh yêu em nhường nào.” * Trần Kính Chương và Giản Nhu đều tự hiểu rõ, nhưng kinh …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 27
Chương 27: Cái gọi là tri kỷ * Dương Tự Thanh giải ngân khoản tiền đầu tiên sau nửa tháng, dù mọi chuyện đã chốt …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 28
Chương 28: Ngoại truyện – Thế nên yên tâm mới có thể vui vẻ hơn * Năm 2011, Giản Nhu tốt nghiệp thạc sĩ, vấn …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 29
Chương 29: Mùa đông ấm nhất ở Bắc Kinh * Hôm đó Giản Nhu tăng ca đến tận muộn, tìm kiếm được trên mạng một …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 30
Chương 30: Từng qua biển rộng * Ngay giây đầu tiên, Thôi Ngang Tư nhìn thẳng vào mắt Giản Nhu, hỏi cô: “Có phải Dương Tự …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 25
Chương 25: Dương liễu xanh xanh, nước sông phẳng lặng * Phùng Ký Trung ngày hôm sau liên lạc với Trần Kính Chương, lúc đó …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 26
Chương 26: Năm tháng trôi qua * Thôi Ngang Tư không để ý đến màn hình của Giản Nhu, thấy giao diện bên cô đã chuyển …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 23
Chương 23: Sao em sợ bố anh đến vậy? * Giản Nhu nghẹn lời, nuốt vội phần thức ăn trong miệng, bán tín bán nghi …
TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 24
Chương 24: Lăng xê em chỉ là chuyện dễ như chơi. * Trần Kính Chương thả chú mèo nhỏ ra ở phòng ngủ phụ, làm …
