Đăng bởi 1 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 17

Tạ Sùng chống nạnh đứng đó, cứ thế chằm chằm nhìn cô: “Mâu Văn, không phải cô đòi tiền hùng hồn lắm sao? Ban nãy cô đòi giỏi lắm mà?”

Mâu Văn lùi lại một bước, cách xa anh ra một chút. Lời vặn hỏi của Tạ Sùng vô cùng sắc bén, Mâu Văn có cảm giác như anh đang túm chặt lấy tai mình, ép buộc cô phải nghe anh, phải trả lời anh.

“Phải! Nhìn ra rồi! Thì sao nào? Vậy thì đã sao chứ?” Mâu Văn lớn tiếng nói: “Chuyện đó thì liên quan gì đến anh? Anh lấy tư cách gì mà xen vào việc của tôi? Chỉ vì người khác nhìn tôi bằng ánh mắt bẩn thỉu, thế nên anh liền được quyền dùng cách thức đó để sỉ nhục tôi ư?”

“Anh với gã ta thì có gì khác biệt đâu hả!” Mâu Văn quát mắng đến đỏ hoen cả mắt: “Các người đều chỉ là khách hàng của tôi mà thôi! Hai người giống hệt nhau, căn bản chẳng hề tôn trọng tôi! Anh lấy quyền gì mà chỉ trích gã ta? Nói một cách khác, tôi nhận thi công cho gã ta sẽ kiếm được nhiều tiền hơn! Gã ta còn hơn cả anh!”

Mâu Văn thầm nghĩ: Gã ta nhìn tôi như vậy, tôi có thể không bận tâm; thế nhưng việc anh ném chiếc ví lên cây, anh đã làm tổn thương tôi rồi. Anh đã giẫm đạp lòng tự tôn của tôi xuống tận mặt đất.

Cả hai bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.

Tạ Sùng chạm phải ánh mắt ngỡ ngàng của Mâu Văn, sâu trong đáy mắt anh thoảng qua một nỗi xót xa.

Cô vừa mới tốt nghiệp, biết bao kẻ ngoài xã hội này thảy đều là sài lang hổ báo, bọn chúng sẽ giở đủ mọi thủ đoạn để nuốt chửng lấy cô. Cô muốn kiếm tiền, bọn chúng liền nhân danh tiền bạc để giăng bẫy bắt cô. Bọn chúng muốn tự tay cô phải cam tâm tình nguyện cúi đầu, cam tâm tình nguyện đón nhận.

Tạ Sùng thầm nghĩ dẫu có ra sao đi nữa, chuyện đó cũng chẳng liên can gì tới anh. Vốn dĩ anh không muốn nói, cũng chẳng muốn để tâm, anh chỉ muốn làm một kẻ đứng ngoài cuộc. Thế nhưng anh thất bại rồi. Cả một ngày trời anh cứ bận lòng mãi về cái ánh mắt ẩn giấu đầy mưu đồ đen tối kia, đó rành rành là tấm lưới chực chờ bủa vây nhốt chặt lấy Mâu Văn.

Anh không mong muốn Mâu Văn cứ phải xum xoe nịnh bợ đến thế, cô hoàn toàn có thừa năng lực để dựa vào chính chuyên môn cùng nhân phẩm của bản thân mà giành lấy khách hàng. Cô vốn không cần thiết phải làm như vậy.

Một chiếc taxi từ đằng xa chạy tới, Tạ Sùng vươn tay vẫy xe giúp cô. Mâu Văn vẫn còn đang ngẩn ngơ đứng đó, anh lại cất lời lặp lại một câu: “Phải đứng thẳng lưng mà kiếm tiền.”

“Tin gì cơ?”

“Dạo trước ở Cảnh Đức Trấn, có kẻ đã nẫng tay trên cướp lô hàng của tôi. Hiện tại hàng của gã ta đang bị kẹt cứng ở Cảnh Đức Trấn rồi, còn hàng của tôi thì hôm nay đã thuận lợi vượt đại dương khởi hành rồi.”

“Thực ra tôi đã biết chuyện về vị khách hàng kia rồi, là do kỹ sư Lâm bên cô kể tôi nghe đấy. Hôm nay tôi gọi điện cho cô, chủ yếu là muốn chúc mừng cô, việc này cô giải quyết khéo lắm.”

Anh đang chúc mừng mình kìa. Sống mũi Mâu Văn khẽ cay cay, trong thâm tâm lại dâng lên chút đắc ý nho nhỏ: anh đang vui lây cho mình cơ đấy.

Tạ Sùng cất lời: “Tôi còn bận chút việc, cô về tới nhà nhớ bóc quà ra xem nhé.”

“Quà gì cơ? Cớ sao tôi lại có quà vậy?”

“Không cần phải bận lòng đâu, tình cờ bắt gặp thấy hợp với cô nên tôi mua thôi.”

1 bình luận trong “SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 17

  1. T tin là anh Tạ không chỉ lo lắng như một người bạn thấy bạn mình gặp nguy hiểm, chắc chắn là ảnh cũng ghen nữa =)))) nên ảnh mới khó chịu, mới thái độ rồi nói móc em Văn như zị. Không biết ảnh đã tự nhận ra chưa, nhưng hình như ảnh đã xé ảnh Tưởng Vu, vứt ví vào thùng rác và tự decor lại đống quà lưu niệm tặng hết cho em văn, nghĩa là ảnh đã quyết định gì đó rồi đúng không =)))))

Gửi phản hồi