Chương 3: Tiền là thứ tốt
*
Đã hai năm rồi. Không còn ai nhắc đến tên Văn Địch trước mặt Chu Kỳ nữa, Quan Vi là người đầu tiên.
Chắc chắn là vì nguyên do này mà tối hôm đó khi kéo cửa cuốn đóng tiệm, Chu Kỳ về nhà tắm rửa vệ sinh cá nhân, lên giường rồi mà mãi vẫn không ngủ được. Cô chồm dậy, giữa tiếng cãi vã ở nhà bên cạnh lật xem vài trang sách, đến khi tiếng động êm dần mới cuối cùng chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng tất cả những ký ức lần đầu quen biết Văn Địch lại đi vào trong mơ.
Năm cô chín tuổi, ba của Chu Kỳ đã bỏ đi cùng với mẹ của người bạn thân nhất của cô.
Ba rời bỏ cô, cô lớn lên bên mẹ, không ít lần bị người ta ăn hiếp. Bạn học cứ nhắm vào cô la ó: “Mày không có ba nữa rồi! Ba mày giờ là ba của Hỉ Hỉ rồi!”
Cô nghiến chặt răng, nhặt đá bên đường nắm chặt trong lòng bàn tay rồi ném thẳng về phía bạn học. Mấy đứa bạn học kêu la ỏm tỏi, bảo là giết người rồi giết người rồi, Chu Kỳ sau này chẳng có gã nào thèm lấy đâu. Chu Kỳ vừa uất ức vừa phẫn uất, nhưng một bụng cảm xúc chẳng có nơi nào giải tỏa, đành móc con dao gọt bút chì ra, từng nhát từng nhát rạch lên cây gạo bên đường.
“Cây này đáng thương biết bao.”
Cô nghe thấy có tiếng thiếu niên mỉm cười cất lời, vô cùng cảnh giác quay đầu nhìn lại. Cô nhìn thấy một cậu thiếu niên lớn hơn cô vài tuổi, đang ngồi trên lan can đung đưa hai chân.
Đó là lần đầu tiên cô nghe Văn Địch cất tiếng.
Cô nhận ra người thiếu niên sống ở tầng trên này. Cô nghe người ta nói, ba của Văn Địch đi tù ở Hồng Kông, mẹ anh ngay sau đó cũng bỏ rơi cái nhà này rồi mất tích, cậu bé lớn lên cùng ông bà nội. Mẹ cô còn bảo, trước đây trẻ con quanh vùng cũng từng đuổi theo Văn Địch trêu chọc, la ó, bày trò chọc phá. Nhưng về sau anh lớn vọt lên cao hơn hẳn bạn bè cùng lứa, ngoại hình tuấn tú, thành tích lại cực kỳ giỏi, lại biết cách làm thầy cô yêu mến, nên không còn ai gièm pha anh nữa.
Chu Kỳ nhỏ tuổi nhìn chằm chằm đôi chân dài đung đưa trên lan can, cất tiếng: “Em nhớ anh.”
Văn Địch nhảy từ trên lan can xuống, phủi phủi hai tay rồi tiến lại gần: “Em dĩ nhiên phải nhớ anh rồi. Quanh đây làm gì có ai mà không nhớ anh chứ.” Khi nói chuyện, giữa lông mày và ánh mắt anh có một niềm tự tin kiêu hãnh: “Sau này anh lớn lên rồi sẽ còn có nhiều người hơn nữa biết đến tên anh, ghi nhớ con người anh.”
Thật kiêu ngạo. Nhưng Chu Kỳ lại chẳng thấy anh đáng ghét chút nào.
Văn Địch cũng biết thân thế của cô. Trong cái khu tập thể dân cư kiểu này, mỗi người đều biết rõ thân thế của người khác. Anh dường như dành sự quan tâm đặc biệt cho cô bé có số phận tương đồng với mình. Sau khi học xong, chơi bóng xong, thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi, anh lại trò chuyện với cô vài câu.
Anh nói, trong bất kỳ tình huống nào cũng đều phải mỉm cười. Người càng yếu đuối nhỏ bé lại càng phải cười nhiều hơn, cười càng chân thành càng tốt. “Đừng để người ta nhìn thấu nội tâm của em. Đặc biệt là cô bé đáng yêu như em, em chỉ cần mỉm cười ngây thơ thôi, thế giới này sẽ cho em kẹo.”
Chu Kỳ nhỏ tuổi bướng bỉnh: “Em không cần kẹo. Sâu răng mất.”
Văn Địch cười: “Thế thì lấy tiền. Tiền là thứ tốt đẹp, em muốn gì cũng đều có thể có được.”
–
Đúng vậy, tiền là thứ tốt đẹp.
Chu Kỳ vừa mở mắt, ánh nắng phản chiếu trên mí mắt là cô đã nghĩ ngay đến tiền. Khoản nợ Văn Địch để lại đã trả gần xong rồi, chỉ còn lại hơn trăm nghìn tệ. Cô phải đi làm thôi.
Cô đứng trước tấm gương hoen gỉ đánh răng, cách nhau một bức tường, đôi tình nhân nhà bên lại cãi nhau om sòm, cô gái gào lên rên rỉ gã đàn ông ngoại tình. Chu Kỳ nhổ hụm nước ra, dùng sức đập mạnh vào tường, cất cao giọng về phía bên kia: “Có để cho người ta yên ổn một chút không hả? Anh ta ngoại tình thì cô đá hắn đi chứ! Còn giữ lại đến Tết Thanh minh để đi tảo mộ à?” Bên kia vốn đang đùng đùng ném đồ đạc, nghe vậy lập tức dừng lại.
Chu Kỳ thay quần áo rồi ra khỏi nhà. Quán phở xào bên đường đã mở cửa từ sớm, chị Trương chủ quán chào Chu Kỳ một tiếng, bảo đã chừa lại cho cô một suất phở xào. Chu Kỳ mỉm cười, ghé lại gần định ôm chị: “Chị Trương là tốt với em nhất.” Chị Trương liền miệng ôi chao, bảo người mình bẩn lắm, đừng lại gần quá. Chu Kỳ bảo, em không sợ. Cô ôm lấy chị Trương, hít hà mùi dầu mỡ trên người chị, thầm nghĩ, người ngoài kia ai cũng biết lừa lọc, chỉ có mùi khói dầu của khu làng trong phố mới có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Không hoàn toàn là người khác lừa cô, bản thân cô cũng có lúc lừa người khác.
Khi ngồi trên chiếc ghế nhựa màu đỏ bên gian hàng của chị Trương ăn bát phở xào, Chu Kỳ nhìn thấy một cậu bé đeo cặp sách đi qua, trong một khoảnh khắc thoáng qua, cô thấy cậu bé giống Hằng Hằng đến kỳ lạ. Nhìn kỹ lại thì dĩ nhiên không phải. Cô lại cúi đầu ăn phở, thầm nghĩ không biết Hằng Hằng bây giờ ra sao rồi.
Chu Kỳ không hoàn toàn là sản phẩm chịu ảnh hưởng của Văn Địch, cô còn là sản phẩm thử nghiệm của khu làng trong phố này.
Trên mảnh đất rộng ngàn mẫu, có gần một trăm nghìn dân sinh sống. Cô học nói tiếng Hồ Nam ở chợ rau, bắt chước giọng Đông Bắc ở tiệm tạp hóa nhỏ, học được tiếng Tứ Xuyên từ trước quán mạt chược. Chị Đan ngậm điếu thuốc lá, ngồi trước tiệm uốn tóc, cười hi hí bảo cô làm thế nào để hớp hồn trái tim đàn ông, cô vừa ngượng ngùng vừa tò mò. Anh chủ nhỏ bán ngưu tạp thấy cô ngoan ngoãn liền kể cho cô nghe câu chuyện phất lên của mình, cô mới phát hiện hóa ra làm buôn bán nhỏ mà thành công thì cũng có thể phát tài.
Quảng Châu cũng có Cửu Long Thành Trại của riêng mình, không phải là biển nhưng cũng có thể thu nhận trăm sông. Cho dù dòng sông này trong mắt người ngoài chỉ là mương nước thối. Đứng trên mương nước ngước nhìn vầng trăng, ánh trăng chỉ là một đường chỉ bạc mỏng dảnh lách qua khe hẹp. Mèo hoang và lời đồn, gián và tên trộm, sinh viên đại học và cô gái tiệm cắt tóc, ra ra vào vào dưới vệt chỉ bạc này, chẳng ai cao sang hơn ai. Nơi kẽ hở ban công mọc lên những chùm cỏ dại mỏng dính san sát, có đôi lúc bị nắng gắt thiêu cho héo rũ, thỉnh thoảng bị trận mưa bão vùi cho gục đầu, nhưng thời gian trôi qua, nó lại có thể vươn mình tràn đầy sức sống, đây chính là bản sắc của những Chu Kỳ bước ra từ làng trong phố. Họ là tầng lớp dân số thấp kém ngoài quy hoạch đô thị. Nhưng đừng quên, người Trung Quốc có câu cổ ngữ: Đừng khinh thiếu niên nghèo.
Năm nhất đại học, Chu Kỳ mở sổ ra, viết xuống kế hoạch cho cả cuộc đời tương lai của mình, rồi chia nhỏ ra mỗi năm năm, mỗi một năm. Cô đi học chui tất cả những môn học hữu ích và thú vị, kết giao với những người bạn có thể sẽ cần tới trong tương lai. Ngay cả việc đi làm thêm bằng nghề gia sư, cô cũng tính toán một công đôi việc.
Nhà Hằng Hằng chính là nơi ẩn giấu tâm tư tính toán đó của cô.
Chu Kỳ làm gia sư cho một cậu bé tên Hằng Hằng. Ba Hằng Hằng chỉ là một thương nhân bình thường, nhưng số tiền kiếm được nhờ hưởng lợi từ thời cuộc thừa sức giúp mẹ Hằng Hằng – một cử nhân tốt nghiệp trường đại học danh tiếng – bằng lòng làm nội trợ toàn thời gian, mang tất cả năng lực quản lý chưa từng có cơ hội phát huy trên thương trường trút hết lên ba người làm, một tài xế và cô gia sư này. Mẹ Hằng Hằng ngồi trên sofa, lật xem những tạp chí mới nhất. Sau khi Chu Kỳ dạy xong tiếng Anh cho Hằng Hằng, bà ấy sẽ hỏi cô có muốn ở lại cùng uống trà chiều không.
Chu Kỳ đáp, cảm ơn bà Lâm.
Phòng khách nhà bà Lâm so với làng trong phố cứ như một thế giới khác. Bà và chồng đều không xuất thân giàu sang, ở cái thành phố này làm gì có ai xuất thân giàu sang chứ? Cải cách mở cửa mới được hơn ba mươi năm, lúc khởi nghiệp ai ai cũng với hai bàn tay trắng. Nhưng những phiền muộn của bà chủ giàu có mà Chu Kỳ xem trên phim truyền hình Mỹ thì bà ấy chẳng thiếu thứ gì: Chồng không vắng nhà thì cũng cãi nhau với bà không ngớt.
Có một ngày Chu Kỳ kèm Hằng Hằng làm bài tập, ban đầu nghe ông Lâm ở trong phòng đọc sách nói điện thoại oang oang, đề cập đến chuyện đồ điện gia dụng truyền thống dạo này khó làm ăn, có một lô hàng lớn mãi không bán đi được. Càng nói càng cụ thể. Chu Kỳ lơ đễnh, nhớ lại tin tức trên báo nói năm nay ngành đồ điện gia dụng trong nước phát triển vượt bậc, quy mô có triển vọng vượt mốc nghìn tỷ tệ, mặt khác, đồ điện gia dụng truyền thống lại rơi vào cảnh ế ẩm. Trong phòng đọc sách, ông Lâm nói lớn: “Tham gia triển lãm cũng chẳng giải quyết được gì! Kiểu dáng truyền thống không bán được là không bán được!”
Sau khi ông Lâm cúp điện thoại, trong nhà yên tĩnh một lúc. Tiếp đó, từ trong phòng dần dần vút lên tiếng cãi vã của hai vợ chồng, xen lẫn tiếng đập phá đồ đạc và tiếng khóc nức nở của bà Lâm. Những người làm khác trong nhà như tan biến vào không khí, hoàn toàn im hơi lặng tiếng.
Hằng Hằng nắm chặt chiếc bút bi, nét mặt bình thản, chữ viết trên trang vở hằn lực mạnh đến mức hằn sang mặt sau. Chu Kỳ cúi đầu, phát hiện sau gáy cậu bé đầm đìa mồ hôi.
Cô rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho cậu. Hằng Hằng đột nhiên vươn một bàn tay ra, ấn chặt lấy lưng bàn tay Chu Kỳ. Cậu bé cất tiếng, giọng nghẹn ngào chực khóc: “Cô Chu, cô đừng đi.”
Chu Kỳ không nói gì, dùng bàn tay còn lại lau mồ hôi cho cậu, vứt tờ khăn giấy đi rồi ôm lấy đầu cậu. “Sau này lớn lên là tốt thôi.”
Cô biết mình đang nói dối.
“Thế cô có rời bỏ con không?”
Cô mở miệng, thốt ra một lời nói dối khác: “Dĩ nhiên là không rồi.”
“Thật không cô?”
Đinh đóng cột: “Thật chứ.”
Sắt sẽ gỉ sét, bọt khí sẽ tan vỡ, lời nói dối rồi cũng sẽ bị vạch trần. Cô nhanh chóng rời xa Hằng Hằng, chỉ vì bà Lâm sa thải cô. Bà Lâm cảm thấy ông Lâm nhìn Chu Kỳ quá lâu, quá nhiều.
Chu Kỳ đứng trong phòng khách giàu có mà diêm dúa đó, liếc nhìn cánh cửa phòng đọc sách đang đóng chặt của Hằng Hằng. Bà Lâm bảo: “Tôi thích cô, nhưng sau này cô kết hôn rồi cô mới hiểu.” Chu Kỳ chẳng buồn hiểu mấy chuyện này, cô chỉ giữ im lặng. Bà Lâm lại nghĩ cô không hài lòng về tiền nong nên mủi lòng cho thêm cô năm trăm tệ.
Chu Kỳ chưa bao giờ chê tiền, nhận tiền rồi cất bước ra đi. Trong phòng truyền ra tiếng gào khóc của Hằng Hằng. Chu Kỳ bước vào thang máy, cúi gập đầu thật thấp, không muốn để ai nhìn thấy viền mắt đỏ ửng của mình.
Lần tiếp theo nhớ tới Hằng Hằng là lúc cô đang âu sầu vì nợ nần.
Hơn nửa năm trước, đứng ở đầu làng Tam Viên, Chu Kỳ từ từ nhớ lại tình hình công ty của ông Lâm. Cô nhớ Xưởng đồ điện họ Lâm chủ yếu sản xuất quạt điện truyền thống, ấm đun nước điện, chăn điện, máy sưởi điện cỡ nhỏ… Cùng với sự nâng cấp chuyển đổi của ngành đồ điện gia dụng trong nước, lợi nhuận của người làm đồ điện truyền thống như ông ấy sụt giảm thảm hại.
Trong lòng Chu Kỳ dần nảy ra một ý tưởng.
Cô tìm đến công ty của ông Lâm, nghiêm trọng bảo với lễ tân: “Bà Lâm có đồ muốn đưa cho ông ấy, rất gấp đấy.” Cô còn lắc lắc túi vải nhỏ trong tay.
Lễ tân gọi điện xong không lâu thì thư ký bước ra, hỏi là đồ gì và bảo có thể chuyển giúp cô.
Chu Kỳ nói: “Rất quan trọng, bà Lâm dặn tôi phải tận tay đưa cho ông ấy. Là đồ của Hằng Hằng.”
Nhờ vào cái tên Hằng Hằng, hai mươi phút sau, Chu Kỳ đã gặp được ông Lâm vừa họp xong. Ông Lâm không nhớ cô. Cô chủ động bước tới chào hỏi: “Chào ông Lâm. Tôi đến để bàn chuyện làm ăn với ông. Tôi nghĩ mình có cách giúp ông giải quyết vấn đề hàng hóa tồn kho.”
Ông Lâm nhìn cô gái trẻ trước mắt rồi bật cười. Đó là kiểu cười xem thường, cho rằng vô cùng nực cười. Ông xua tay dặn người mang một tách cà phê lại, rồi quay sang bảo Chu Kỳ: “Cô uống xong cà phê thì về đi.” Nói xong, định xoay người bước vào văn phòng.
Chu Kỳ liền bước dồn theo: “Tôi không đến đây để uống cà phê.”
Ông Lâm chẳng thèm nhìn cô, chỉ mải nhấp chuột, xem thông tin nhảy ra trên màn hình máy tính. Ông ngồi xuống trước bàn làm việc, gõ vài dòng trả lời, ngẩng đầu lên thấy Chu Kỳ vẫn đứng ở đó, còn thư ký thì đang bưng cà phê bước vào. Ông Lâm chỉ chỉ chiếc bàn trà tiếp khách, bảo đặt lên đó đi. Thư ký đặt tách cà phê xuống rồi bước ra ngoài.
Ông Lâm lại tiếp tục cắm mặt vào máy tính, ngón tay gõ không ngừng trên bàn phím, miệng hỏi: “Cô tốt nghiệp đại học chưa?”
“Vừa tốt nghiệp.”
“Chạy tới đây bàn chuyện làm ăn với tôi?” Ông cuối cùng cũng ngước mắt lên, đảo qua đảo lại đánh giá cô một lượt, “Loại như cô có bị người ta ăn sạch bóc trần lúc nào cũng chẳng hay đâu.”
Lời nói của ông, ánh mắt của ông đều khiến Chu Kỳ vô cùng khó chịu.
Nhưng cuộc sống không có tiền lại càng khiến người ta khó chịu hơn. Cô vận dụng nụ cười giả tạo ngây thơ nồng thắm trên gương mặt: “Có lẽ ông Lâm nghe xong ý tưởng của tôi rồi hãy từ chối cũng chưa muộn.” Cô tung ra xấp tài liệu đã chuẩn bị từ trước, phân tích những năm gần đây ngành hàng điện gia dụng trong nước nâng cấp, điều hòa biến tần, máy giặt lồng ngang, tủ lạnh ba cửa… những sản phẩm có giá trị gia tăng cao trở thành dòng chảy chính trên thị trường, cho nên tivi bóng đèn hình kiểu cũ, tủ lạnh và máy giặt chức năng thông thường đương nhiên rơi vào cảnh ế ẩm.
Ông Lâm cười khẩy: “Cô đến đây dạy đời tôi đấy à? Mấy cái cô nói này đương nhiên tôi đều biết hết.”
Đương nhiên là biết. Chẳng qua không phải chính vì quyết sách sai lầm của ông ta mới dẫn đến hàng tồn kho đó sao.
Chu Kỳ nói: “Đồ điện gia dụng kiểu cũ bị tồn kho ở thị trường bán lẻ, nhưng các kênh khác chưa chắc đã không được.” Cô nói hiện nay các nhà trọ nhỏ, nhà khách, ký túc xá công nhân, ký túc xá sinh viên đều cần thu mua số lượng lớn đồ điện gia dụng thông thường, họ cực kỳ nhạy cảm về giá cả, có chút yêu cầu về chất lượng nhưng yêu cầu về thương hiệu lại không cao, vừa hay lại rất phù hợp với định vị sản phẩm của Lâm Thị. Mà trong tay cô lại vừa hay có nguồn lực và kênh phân phối đó.
“Cô?” Ông Lâm lại không kìm được bật cười, “Một cô sinh viên vừa mới tốt nghiệp mà trong tay lại nắm giữ nguồn khách hàng tôi đang cần? Cô cho rằng tôi sẽ tin cô chắc?”
Chu Kỳ không biết thành kiến của ông ta đối với sinh viên nữ từ đâu mà ra. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, ông ta đã hai lần dùng danh xưng “sinh viên nữ” để gọi cô.
Chu Kỳ là người có tính khí, chỉ là nhiều năm qua đã quen đè nén vào trong. Cô nén lại sự chán ghét, giữ khuôn mặt cười giả tạo: “Lúc ông Lâm mới khởi nghiệp cũng chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch. Người hợp tác với ông hồi đó chắc cũng chẳng tin tưởng ông lắm đâu. Tôi nghĩ tâm trạng người ta lúc đó có lẽ cũng giống hệt như ông bây giờ.” Cô liếc nhìn lên bàn một cái, “Cà phê tôi xin phép không uống, tôi xin cáo từ trước.”
Cô bước ra ngoài hai bước, ba bước…
Ông Lâm gọi cô lại: “Chờ đã…”
Đặt cược đúng rồi.
Ông Lâm hỏi: “Cô tên là gì?”
“Chu Kỳ.”
Chu Kỳ đúng là một kẻ máu me cờ bạc, bên này vừa thỏa thuận xong với ông Lâm, bên kia đã bắt đầu liên hệ với nguồn nhân lực ở làng Tam Viên và khu vực xung quanh.
Cô nhớ lại gã Triều Châu từng đề cập gã em họ mở nhà trọ nhỏ, chị Trương từng bảo người dưới quê nhà chị có làm ký túc xá công nhân cao cấp, còn có mấy bạn học đại học gia đình làm nghề cho thuê nhà. Ngoài ra, cô còn cầm hơn ba mươi tấm danh thiếp của các nhà thu mua nước ngoài thu thập được ở Hội chợ Quảng Châu, lần lượt liên hệ, trong đó có mười nhà thu mua muốn tìm hiểu về đồ điện gia dụng phân khúc trung và thấp. Liên hệ từng người một như thế, số lượng bên có ý định thu mua rõ ràng lại không hề nhỏ.
Ban đầu cô còn thỉnh thoảng trông tiệm giúp chú Xương, sau này chỉ còn lại cuối tuần, gần đây thì hoàn toàn không có thời gian. Hôm đó cô trở về lúc đêm muộn, bên ngoài phòng khám chui và tiệm đồ người lớn vẫn sáng đèn, quán ăn bình dân vẫn nghi ngút khói nóng, đầy những vỏ chai bia cùng mảnh vỡ trên mặt đất, cô gái bán bia mệt mỏi cúi lưng dọn dẹp. Chu Kỳ băng qua mặt đường ướt nhẹp, con hẻm chật hẹp nồng nặc mùi đồ nướng hòa lẫn mùi ẩm mốc và rác rưởi, đi tới quán hủ tiếu mì của gã Triều Châu.
Vừa ngẩng đầu lên, chú Xương cũng ở đó, mà người ngồi cùng bàn với chú lại là Quan Vi.

Tác giả viết hay quá, ấn tượng với Song Trình Ký nên rất mong chờ câu chuyện thứ 2 của DTT mà bạn chuyển ngữ