Đăng bởi 2 phản hồi

NGOẠI TRUYỆN JOSH – MÂU VĂN (1)

Ngoại truyện 1: Nhà tân hôn

*

Tạ Sùng tám trăm năm không đi dạo phố, vậy mà đi một cái lại đụng trúng Mâu Văn đã mấy tháng không gặp. Hôm đó ba mẹ anh lên Bắc Kinh, kéo anh đi dạo khu nội thất, anh đi theo sau cho có mặt. Đến khu kệ sách, nghe có người nói: “Kích thước này chắc chắn không khớp, phải làm lại.”

Anh đã bước qua rồi, lại ngả người lùi về cái lối đi vừa nãy, thấy Mâu Văn với trợ lý của cô đang đứng đó nghiên cứu kệ sách. Mâu Văn mặc áo thun trắng rộng thùng thình nhét vào quần công nhân màu nâu, ống quần nhét vào đôi bốt Martin đen, tóc buộc gọn gàng, áo khoác quăng sang một bên.

Tạ Sùng lười để ý cô, xoay người định đi, ai dè mẹ anh nghe tiếng lại bước tới: “Văn Văn?”

Mâu Văn ngẩng đầu thấy mẹ của Tạ Sùng. Năm trước khi ly hôn từng vội vàng gặp một lần, từ đó tới giờ không gặp lại. Tính ra cũng ba năm rồi.

2 bình luận trong “NGOẠI TRUYỆN JOSH – MÂU VĂN (1)

  1. “Không cần cô lo. Còn cô, tự lo cho mình đi, đừng gặp ai cũng lao vào yêu, cũng nên biết chọn người.” Lần ở triển lãm gặp bạn trai của Mâu Văn, đúng là không phải người tốt, trong giới ai cũng biết, ăn chơi trác táng, dựa vào gia thế mà đi lừa phụ nữ khắp nơi. Đúng là rác rưởi.

    “Tôi thấy ổn là được.”

    “Ồ, tôi quên mất, cô đẳng cấp cao, có khi căn bản không quan tâm người ta nhân phẩm thế nào. Sao? Cho cô tiền rồi? Cho cô món làm ăn rồi?” Tạ Sùng liếc Mâu Văn một cái, đưa tay kéo cửa xe.

    Ghen quan tâm con người ta mà cái mỏ hỗn thúi thôi rồi

  2.  “Cô đúng là không gặp đúng thời điểm, bây giờ tôi rất biết chăm sóc người khác.”

    phải nói ngược lại mới đúng biết cách chăm sóc không đúng lúc chờ người ta đi rồi mới muốn chăm sóc, người ta cũng không thèm đó cha🤣🤣

Gửi phản hồi