Đăng bởi 3 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 36

3 bình luận trong “SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 36

  1. “Vậy em kể với anh chuyện này là có ý gì đây? Để chứng tỏ là em đắt giá lắm sao?” Tạ Sùng giống như biến thành một con người khác, gặng hỏi bằng một chất giọng mang đầy tính công kích khiến Mâu Văn vô cùng khó chịu: “Phải vậy không?”

    “Đâu có đâu.” Mâu Văn giải thích: “Em chỉ là đang chia sẻ chuyện vui với anh thôi mà. Em đâu có thích họ, em chỉ thích mỗi mình anh thôi.”

    Cha nội này tức lên cái mỏ hỗn ghê, cãi lộn hiểu nhầm là từ những tình huống như thế này mà ra chớ đâu

  2. Mâu Văn bỗng dưng dâng lên một nỗi hờn giận vô cớ, cô sải bước về phía phòng ngủ, lúc đi ngang qua chiếc va li của Tạ Sùng liền chỉ tay vào đó mà dặn dò: “Mày nhất định phải giúp tao chăm sóc tốt cho anh ấy đấy nhé, anh ấy cứ như một kẻ ngốc vậy.”

    ẻm đáng iu quá chừng luôn ấy

  3. Tạ Sùng đáng yêu quá đi. Bà Mâu Văn này cũng dzui ha. Rồi bả kể ra có hai ng mê bả chi vậy trời!??

Gửi phản hồi