Đăng bởi 2 phản hồi

SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 37

2 bình luận trong “SẮC ĐÊM – CHƯƠNG 37

  1. Nếu em bảo rằng lời mời gọi này nằm trong phạm vi chuyên môn của em, anh còn có thể thấu hiểu được phần nào. Chẳng lẽ việc em từng dốc hết sức mình liều mạng đánh cược ở công ty cũ, thậm chí chẳng tiếc nuối dứt áo ra đi, suy cho cùng chỉ là để bây giờ làm một trợ lý chủ tịch thôi sao?” Tạ Sùng khựng lại một giây, khẽ hạ thấp giọng xuống, cố giữ cho bản thân trông có vẻ bình tĩnh hơn đôi chút rồi mới tiếp lời: “Có phải vậy không?”

    Ý t Không đồng ý bả nhận job này là vì không phải chuyên môn của bả, nma có lẽ ý của Tạ Sùng là nhắm đến phần MV vì suy nghĩ tiền lương cao của bả ấy nên cãi nhau là rõ

  2. “Nếu anh là em, anh sẽ không nhận công việc này đâu. Mức thu nhập sáu trăm nghìn tệ một năm cũng chẳng phải là điều gì quá đỗi cám dỗ. Rất có thể, đó lại là một cái bẫy.”

    “Đấy là sáu trăm nghìn tệ một năm, chứ đâu phải là sáu mươi nghìn.” Mâu Văn phân trần: “Ở biết bao vùng quê nhỏ, nhiều người góp nhặt từng tháng cũng chỉ được một hai nghìn tiền lương, sáu trăm nghìn tệ cơ hồ bằng cả thảy thu nhập suốt một đời của họ rồi. Làm sao mà không có sức hút cho được.”

    Nhắc đến tiền là nhạy cảm à, xuất phát điểm khác nhau, địa vị cũng khác nhau nên cách nhìn nhận về tiền bạc cũng khác nhau. Tạ Sùng không có sai chỉ là cách trình bày của anh nó hơi nhạy cảm chạm đến vấn đề yếu hại của MV nên MV mới nghĩ vậy

Gửi phản hồi