Chương 50: Rối loạn
*
Đặng Khải Chính biết Giang Hằng đang ở công ty nên trực tiếp đến tìm anh. Lúc bước vào văn phòng, trong phòng thoang thoảng mùi thơm ngậy, hóa ra ở góc phòng mới sắm thêm một chiếc máy pha cà phê.
Nhìn anh đang uống cà phê, Đặng Khải Chính nhướng mày, “Cháu cũng thảnh thơi nhỉ.”
“Chú uống không ạ?”
“Không.” Đặng Khải Chính đi thẳng vào vấn đề, “Câu lạc bộ bên chỗ Giang Tiệp đột nhiên bị kiểm tra, nghe nói phải niêm phong một thời gian, là cháu làm đúng không?”
Giang Hằng đặt ly cà phê xuống, “Đúng vậy.”
Thấy vẻ mặt thản nhiên này của anh, Đặng Khải Chính cảm thấy đau đầu, “Cháu thế này có tính là tự tìm việc vào người không?”
“Chắc là có.” Giang Hằng mỉm cười, “Nhưng cháu không nghĩ chuyện này có vấn đề gì.”
Đặng Khải Chính thấy anh điên rồi, một kiểu điên vô cùng lý trí, “Chuyện của Trần Chiêu chú biết rồi, đoạn video giám sát ở ngã tư chú cũng đã xem. Đây hoàn toàn là một tai nạn, cháu chưa từng đi bộ trên đường lớn à? Không biết bây giờ có bao nhiêu kẻ đi xe máy điện phóng bạt mạng sao? Giang Tiệp cũng chẳng có lý do gì để sắp xếp một vụ tai nạn không đầu không đuôi như thế.”
“Cháu biết.”
Cho dù Giang Hằng có chủ quan coi tai nạn này là một âm mưu, nhưng sau khi xem đi xem lại video giám sát, anh cũng nhận ra đây là một sự cố ngẫu nhiên. Phản ứng của người đi xe máy điện rất bình thường, khựng lại ngơ ngác một lát rồi lập tức bỏ chạy. Xe thô sơ đều đã đăng ký biển số nên rất dễ tìm người, đó là một người địa phương, viện cớ rằng trời quá tối không chú ý đến người đi bộ, vì quá hoảng loạn nên mới bỏ chạy.
Giang Hằng yêu cầu đối phương bồi thường kinh tế, một xu cũng không được thiếu. Loại người này bỏ chạy chính là vì tiếc tiền, anh nhất định phải khiến đối phương trả giá, nhớ kỹ bài học này.
Cô trong video giám sát đã đủ cẩn thận rồi, nhưng vừa mới bước đi thì đã bị đâm. Bị đâm ngã nhào xuống đất, nhất thời không đứng dậy nổi, nhưng cô vẫn cố chấp lùi ngay về phía vỉa hè.
Nhìn cô, Giang Hằng không thể không nghĩ đến sự đau đớn và tan nát cõi lòng của cô khi nghe kể về những chi tiết đó. Anh biết mình mới là kẻ khơi mào mọi chuyện, nhưng chẳng còn cách nào, con người ta luôn cần trút giận lên đầu người khác.
“Là Giang Tiệp phá vỡ quy tắc, cô ta dùng thủ đoạn bỉ ổi trước, cháu chẳng có lý do gì để nói chuyện đạo đức với cô ta.” Giang Hằng nhìn chú Đặng, “Chuyện này há chẳng phải là chuyện lớn gì sao? Câu lạc bộ sửa đổi, chấn chỉnh lại một chút cũng tốt, có lợi cho sự phát triển lâu dài. Cũng không thể vì cái lợi trước mắt mà cứ mãi không nỡ xuống tay cạo xương trị độc chứ?”
Anh nói có lý đến mấy thì trong quyết định cũng lộ ra sự ích kỷ muốn trả thù. Thực ra từ trước đến nay, anh đều không có thù hận gì với hai chị em nhà kia, chỉ khi xảy ra xung đột lợi ích anh mới ra tay, rõ ràng là nhìn chuyện không nhìn người. Anh nói đúng, đây không phải chuyện gì to tát, họ gánh nổi rắc rối này, Đặng Khải Chính chỉ lo lắng anh hành sự cảm tính, sợ anh mất kiểm soát.
Lúc này Đặng Khải Chính mới nhận ra, việc ly hôn có ảnh hưởng lớn đến anh, khiến cảm xúc của anh không ổn định. Ngoại trừ rào cản trước mắt này, những năm qua anh có thể coi là thuận buồm xuôi gió, điều này có lẽ nhờ vào Trần Chiêu ở phía sau hỗ trợ. Cảm xúc có ổn định thì làm việc mới chín chắn. Đến bước này, bản thân ông đối với anh cũng không thể chuyện gì cũng nói ra không chút giữ lại nữa rồi. Anh rõ ràng đang trong cơn giận, nói gì cũng vô ích, Đặng Khải Chính gật đầu, “Được, chuyện này cứ theo ý cháu mà làm. Trần Chiêu vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn ạ, chỉ là vài vết thương ngoài da.”
Anh còn biết đó là vết thương ngoài da mà đã suýt lật tung cả cái bàn lên rồi, Đặng Khải Chính không dám nghĩ nếu không phải vết thương ngoài da thì anh sẽ làm ra chuyện gì, “Thế thì tốt, người trẻ tuổi khả năng hồi phục tốt, nhanh khỏi thôi.”
“Hy vọng là vậy.”
Điện thoại rung lên một tiếng, Giang Hằng liếc nhìn, tùy miệng hỏi một câu, “Chú biết ai tìm cháu không?”
“Giang Tiệp?”
“Đúng vậy.”
“Cô ta chắc đang sốt ruột đến phát hỏa rồi, cháu xử lý cho tốt. Trời nóng, lửa giận của ai cũng lớn, đều cần phải hạ hỏa.”
“Cháu biết rồi.” Giang Hằng mỉm cười với ông, “Chú Đặng, cảm ơn chú đã nhắc nhở cháu. Gợi ý của chú rất quan trọng với cháu.”
Trong quá trình nắm giữ quyền lực, con người ta chắc chắn sẽ trở nên độc đoán hơn. Đặng Khải Chính đồng tình với phần lớn cách làm của anh, nhưng ở một vài chuyện sẽ có ý kiến khác biệt. Khi bản thân ông bắt đầu có sự dè dặt, anh lại vô cùng chân thành nói với ông rằng ông rất quan trọng đối với anh.
Đặng Khải Chính cảm thấy thằng nhóc này quá biết cách thao túng lòng người, nhưng đồng thời bản thân ông lại rất vừa lòng, ông cũng cười, “Làm việc chín chắn một chút.”
“Vâng.”
Bên phía Giang Tiệp sắp loạn cào cào lên, cuộc kiểm tra đột ngột ập đến, cô ta tưởng cùng lắm thì nộp phạt là xong chuyện, kết quả lại là phải tạm thời đóng cửa. Còn chưa bàn tới tổn thất kinh tế do ngừng hoạt động gây ra, đây vốn là nơi ăn uống bàn công việc, người ta hướng tới sự an toàn và thoải mái, đám người này cực kỳ coi trọng sự riêng tư. Một khi niềm tin sụp đổ, việc làm ăn sẽ rất khó tiếp tục.
Điều khiến cô ta bị treo lơ lửng giữa chừng chính là không có một thời hạn chấn chỉnh rõ ràng, khi kết quả cuối cùng chưa ngã ngũ, mọi thứ đều là ẩn số. Có thể là một tuần, có thể là một tháng, cũng có thể là vô thời hạn.
Bản thân đang bận đến sứt đầu mẻ trán, vậy mà mẹ cô ta lại gọi điện đến, lo lắng cằn nhằn một đống lời vô ích, còn lải nhải bảo chuyện này chắc chắn là do Giang Hằng làm, vừa mới đuổi Vân Phi đi, giờ đã quay sang đối phó với con rồi.
Giang Tiệp dĩ nhiên từng nghi ngờ Giang Hằng, nhưng sau khi xảy ra chuyện thì chỉ lo dập lửa. Quả thực, trước khi huy động các mối quan hệ để giải quyết vụ việc, điều cô ta nên làm nhất là trực tiếp gặp anh. Không chút do dự, cô ta đã liên lạc với anh, mà anh cũng không ra vẻ hay trì hoãn, lập tức đồng ý gặp mặ giải quyết.
Khi Giang Tiệp đến phòng riêng thì anh đã tới rồi. Hai người phần lớn chỉ gặp nhau trong các buổi tiệc tùng xã giao, có chào hỏi qua lại, chứ riêng tư thì hầu như không gặp mặt.
Nhìn anh đang bình thản uống trà, Giang Tiệp không vòng vo, “Chuyện của câu lạc bộ là do anh đứng sau giở trò phải không?”
“Tuy lời này hơi khó nghe, nhưng đúng là vậy.”
“Chỉ vì tôi đi tìm Trần Chiêu?”
“Đúng thế.”
“Hai người chẳng phải đã ly hôn rồi sao? Tôi có làm gì đâu, chỉ hỏi thăm chị ta một cách thân thiện thôi mà, anh việc gì phải đao to búa lớn như thế?” Giang Tiệp cười khẩy, “Hơn nữa, sự phản bội gây tổn thương sâu sắc nhất cho một người phụ nữ chính là do anh gây ra cho chị ta. Đàn ông các anh đều thích diễn kịch tình thâm thế à?”
“Nếu tôi và em ấy đã ly hôn rồi, cô có việc gì thì cứ trực tiếp tìm tôi.”
Giang Tiệp nhìn anh, “Đã ly hôn thật rồi mà anh vẫn quan tâm đến vợ cũ thế sao?”
“Đúng thế.” Giang Hằng trả lời một cách thẳng thừng, “Chuyện của em ấy chính là chuyện của tôi. Tuy tôi không thể trông mong cô làm một người có giới hạn đạo đức, nhưng nguyên tắc của tôi là công tư phân minh.”
“Tôi cũng đã làm gì chị ta đâu.”
“Cô tìm em ấy đã là vượt quá giới hạn rồi. Hơn nữa lần này, tôi cũng chưa làm gì cô cả.” Giang Hằng nhìn cô ta, bỗng nhiên mỉm cười, “Cô cũng có rất nhiều điểm yếu đúng không, mẹ cô này, đứa em trai đang du học nước ngoài của cô này, và cả Vân Phi dạo này đang tận hưởng cuộc sống nữa.”
Anh gọi Vân Phi một cách thân mật, nhìn nụ cười của anh, Giang Tiệp cảm thấy rùng mình ớn lạnh. Kẻ khiến người ta sợ hãi luôn là kẻ có thể không tiếc nuối trả bất cứ giá nào, loại người này thà tự tổn thương một ngàn chứ cũng phải đả thương người khác tám trăm. Sự lạnh lẽo trong ánh mắt của anh khiến cô ta tin rằng anh nói được là làm được.
“Tôi thấy anh điên rồi. Bỏ qua lập trường, câu lạc bộ là để phục vụ cho tập đoàn. Chỉ có anh làm việc ở tuyến đầu mới gọi là sự nghiệp sao? Việc duy trì vận hành các mối quan hệ ở phía sau thì không phải là công việc à? Anh chỉ vì ân oán cá nhân mà làm tổn hại đến lợi ích của tập đoàn ư?” Giang Tiệp nhìn chằm chằm anh, “Giang Hằng, tôi thật sự không ngờ anh lại là loại người công tư bất phân như thế đấy.”
Chén trà trước mặt đã cạn, Giang Hằng tự rót thêm trà cho mình, vặn hỏi lại cô ta, “Tại sao tôi phải công tư phân minh? Chẳng lẽ con người ta leo lên cao không phải là để làm người được tùy ý làm theo ý mình sao? Muốn làm gì thì làm đó, lợi ích bị tổn hại thì cứ tổn hại đi. Chỉ cần có thể khiến cô nhớ kỹ bài học này, tôi thấy rất xứng đáng.”
Hồi trước khi cài cắm nhân vật số hai vào các bộ phận, Giang Hằng đã từng nói với họ rằng anh không quan tâm đến được mất nhất thời. Nếu không, vốn dĩ đã là cấp phó mà làm việc còn rụt rè e ngại, cứ lấy đại cục làm trọng thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ nắm giữ được quyền lực.
Giang Tiệp không tài nào che giấu nổi sự kinh ngạc nữa, nhìn anh thản nhiên đến mức vô sỉ, cô ta nhớ lại bản thân trước mặt cha luôn luôn cẩn trọng cần mẫn, phải làm mọi việc tốt nhất để nhận được sự công nhận của cha, còn anh thì dễ dàng có được tất cả, nhưng làm việc lại vô lối như vậy.
“Anh không cảm thấy bản thân mình chẳng qua chỉ là may mắn, được thiên vị một cách hiển nhiên, không tốn chút sức lực nào mà có được tất cả, nên mới có thể nói chuyện với tôi một cách nhẹ nhàng như thế sao? Nếu không thì anh lấy tư cách gì mà đòi tùy ý làm theo ý mình?”
Giang Hằng nhìn người đối diện, họ mang trong mình cùng một dòng máu nhưng lại chẳng hề thân thuộc. Anh đối với cô ta chưa từng có lòng thù hận, thậm chí anh còn từng giúp đỡ cô ta. Họ cùng đối mặt với một người cha, sợi dây liên kết này giúp anh hiểu được cô ta đang nghĩ gì.
Khi biết những lựa chọn mà cô ta đưa ra, trong lòng anh thoáng qua một sự thương hại, nhưng càng khẳng định chắc chắn rằng cô ta là người có năng lực. Một kẻ có thể tàn nhẫn với chính mình thì năng lực cũng chẳng kém cạnh đi đâu được. Việc bọn họ để Giang Vân Phi vào công ty là một quyết định hoàn toàn sai lầm.
Đã đến đây rồi, cũng mất thời gian rồi, anh cũng chẳng ngại nói với cô ta vài lời thật lòng. Giang Hằng nhấp một ngụm trà, “Cô không thấy câu nói này của mình rất ngu ngốc sao?”
“Tôi bóc trần việc anh dựa vào may mắn chứ không phải thực lực, anh cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương rồi à?”
“Nếu cô muốn có được mọi thứ thì hãy tự mình trực tiếp đi giành lấy, chứ không phải cầm thành quả rồi đứng đợi được ban thưởng. Đừng mong đợi đối phương sẽ cho cô bất cứ thứ gì, thậm chí việc cô đe dọa ông ta còn mang lại nhiều thứ hơn là cầu xin hay lấy lòng.” Giang Hằng nhìn cô ta, “Cô vĩnh viễn sợ hãi việc lật bàn, thì cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được thứ mình muốn.”
Giang Tiệp sửng sốt, nhất thời không nói nên lời. Cô ta cảm nhận được anh đang nói thật lòng không chút giấu giếm với mình, nhưng cô ta lại thấy vô cùng chướng tai. Phải một lúc lâu sau, cô ta mới lên tiếng, “Anh lật bàn rồi thì vẫn có người dọn dẹp bãi chiến trường cho anh, nhưng không có ai dọn dẹp cho tôi cả.”
“Chẳng có cách nào khác, đó là con đường duy nhất, không ai giúp được cô đâu.”
Nghe giọng điệu thờ ơ của anh, Giang Tiệp cười lạnh, “Là do anh may mắn, có người giúp đỡ, anh có chỗ dựa vững chắc nên mới có thể dạy đời tôi một cách nhẹ tênh như thế.”
Cô ta cứ lặp đi lặp lại việc anh may mắn. Cô ta cũng từng trải qua không ít sóng gió, đáng lẽ không nên “ngây thơ” như vậy, nhưng chẳng phải chính anh ngày xưa cũng từng phạm sai lầm như thế sao?
“Có lẽ vậy, chúng ta đều đáng thương như nhau.”
Giang Tiệp không hiểu câu nói này, trong mắt anh dường như thoáng hiện một sự bi thương nào đó, nhưng khi cô ta định nhìn kỹ hơn thì cảm xúc của anh đã biến mất trong chớp mắt, cứ như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của cô ta vậy.
Lòng tốt chỉ là tạm thời, Giang Hằng vô biểu cảm nhìn cô ta, “Đừng làm mấy chuyện ngu ngốc nữa, tôi chuyện gì cũng dám làm đấy.”
Giang Tiệp không đáp lời, nhưng trong lòng đã biết rõ Trần Chiêu là người không thể động vào.
Sự thật trong cuộc hôn nhân này, có lẽ chỉ có người trong cuộc mới thấu rõ. Là thật hay giả, lúc này đã không còn quan trọng nữa rồi. Trong không khí dường như cũng thoang thoảng một luồng khí tức bất thường, khiến người ta mơ hồ bất an.
Nhưng cô ta vẫn không hiểu, anh đáng thương ở chỗ nào? Và anh dựa vào cái gì mà cho rằng cô ta cũng đáng thương?
Đầu gối sang ngày thứ hai bỗng trở nên vô cùng đáng sợ, sưng to hơn, vết bầm tím chuyển sang màu tím đậm, vài chỗ thậm chí còn xuất hiện những đốm đen. Trần Chiêu tự mình nhìn còn thấy hãi, đâu còn cái quyết tâm không muốn trì hoãn việc vận động của ngày hôm trước nữa, đành phải ở nhà dưỡng thương.
Cô nằm trên ghế sofa đọc sách, trong khoảng nghỉ giữa các chương, cô lại hay lơ đãng.
Cô bảo anh cút, anh cút rất dứt khoát. Nhưng hễ cô có bất kỳ chuyện gì, anh đều có thể có mặt ngay lập tức.
Mọi phản ứng của anh đều quá đỗi bất thường.
Trần Chiêu không thể không hoài nghi về tính chân thực của việc anh ngoại tình, thế nhưng, ly hôn là thật, nỗi đau cô phải gánh chịu cũng là thật. Những thứ chân thực này không cách nào bị sự hoài nghi làm lung lay được.
Hơn nữa, biểu đạt sai tình cảm, hiểu sai ý tứ lại càng là chuyện khiến người ta ngượng ngùng hơn. Cô không muốn bản thân sống một cách đáng thương như vậy, việc đi tìm kiếm sự thật, nghe qua thôi cũng thấy vô cùng mỉa mai rồi.
Chẳng qua anh đã muốn ly hôn, chia tay là kết quả mà anh mong muốn, cô tôn trọng anh, cũng tôn trọng chính mình. Cô sẽ không để mặc người khác nhào nặn, chịu tổn thương cô cũng chấp nhận, cũng tự nuốt vào trong, mọi chuyện đều đã qua rồi.
Vài ngày sau, vết thương ở đầu gối đã khá hơn nhiều, không còn sưng nữa, nhưng vẫn còn vết thâm màu vàng nhạt, trông khá mất thẩm mỹ. Trần Chiêu phải ra ngoài gặp người ta, vết thương trên cánh tay cũng đang đóng vảy, cô chỉ có thể mặc quần dài và áo sơ mi rộng rãi, mỏng nhẹ để ra ngoài.
Người cô cần gặp là Lưu Hân Nhiễm. Sau khi nhận được vài lời mời nhận việc (offer), cuối cùng cô ấy quyết định vào làm nghiên cứu và phát triển (R&D) cho một nhà máy dược phẩm. Mọi chuyện đã ngã ngũ, cô ấy đề nghị mời cô đi ăn một bữa.
Trần Chiêu dĩ nhiên là đồng ý, cô xách theo quà đến nhà hàng, đưa cho cô gái nhỏ, “Chúc mừng em nhé, nhận được offer tốt như vậy, siêu thật đấy.”
“Không có đâu ạ, cạnh tranh vị trí này khéo khốc liệt lắm. Có chị giúp đỡ nên em mới thuận lợi như thế này đấy.”
“Là tự em xuất sắc thôi, chị chỉ đóng vai trò rất nhỏ thôi.”
Nhìn thấy hộp quà, Lưu Hân Nhiễm đã đoán ra bên trong là gì, cô ấy hào hứng mở ra, đó là một sợi dây chuyền. Cô ấy từng buột miệng chê bai một câu rằng sao ai ai cũng đeo dây chuyền cỏ bốn lá năm họa tiết, nhưng nhìn chung vẫn khá đẹp, không ngờ cô lại ghi nhớ trong lòng, “Đẹp quá ạ, nhưng cũng đắt quá. Sao chị lại tốt với em thế?”
Nhìn dáng vẻ vui sướng của cô ấy, Trần Chiêu cũng bị lây nhiễm mà mỉm cười, “Rất hợp với cô gái xinh đẹp như em mà, cũng để ăn mừng em tìm được công việc tốt nữa.”
Thực ra trong lòng Trần Chiêu rất biết ơn cô ấy, biết ơn cô ấy đã rủ mình thử bộ môn đạp xe, sau đó hai người cùng nhau khám phá vài tuyến đường đạp xe, những lúc ra ngoài chơi đều vô cùng thư thái. Trong những chuỗi ngày tăm tối nhất đời cô, chính việc đạp xe đã giúp cõi lòng cô bình ổn trở lại.
Lưu Hân Nhiễm cẩn thận cất sợi dây chuyền trở lại, “Món quà này quý giá quá, em không nhận được đâu.”
Dựa vào điều kiện gia đình cô ấy thì việc mua món đồ trang sức này tuyệt đối không thành vấn đề, thế nhưng cô ấy cứ luôn cảm thấy những năm học tiến sĩ vừa qua đã tiêu tốn không ít tiền của gia đình, đến nỗi lúc tìm việc cũng chọn nơi trả lương cao nhất. Trần Chiêu lắc đầu, “Em đừng khách sáo với chị, thích thì cứ nhận đi, nếu không chị sẽ giận đấy, lại tưởng em không coi chị là bạn.”
Lưu Hân Nhiễm kinh ngạc, “Chị coi em là bạn ư?”
“Tất nhiên rồi.”
Mới đầu, Lưu Hân Nhiễm cảm thấy cô rất có khoảng cách, nhưng sau vài lần đi chơi chung thì thấy cô ngày càng gần gũi hơn, song cô ấy vẫn không dám tự nhận mình là bạn của cô, dù sao thì vòng bạn bè của cô chắc toàn những người ở tầng lớp cao cấp thôi.
“Thật ạ?”
“Chẳng lẽ em không coi chị là bạn à?”
Nhìn cô lúc nói chuyện còn mang theo chút hờn dỗi nũng nịu, đối mặt với một mỹ nữ như vậy, Lưu Hân Nhiễm sao có thể nói không cho được, “Thế thì tốt quá rồi! Em chỉ sợ chị chê em trẻ con thôi đấy.”
Trần Chiêu mỉm cười, “Không có đâu, đi chơi với em vui lắm. Tháng sau là vào làm rồi đúng không, em nên tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi này đi.”
“Đúng vậy ạ, không biết cường độ làm việc ở trong nước thế nào. Em nghĩ cường độ có lớn đến mấy thì so với việc học tiến sĩ vẫn cứ là nhẹ nhàng chán.”
“Thế thì tốt rồi, em còn kiếm được bộn tiền nữa.”
“Vâng ạ, ít nhất là không phải tiêu tiền của bố mẹ nữa.”
Vừa rồi nghe cô bảo mình là bạn của cô, trong lòng cô ấy ngoài sự xúc động ra thì khoảng cách tâm lý cũng đột ngột được kéo gần lại. Những chủ đề trước đây vốn cảm thấy không tiện nói thì nay Lưu Hân Nhiễm cũng đã dám mở lời, dẫu sao hiện tại bản thân cô ấy cũng đang khá mông lung.
“Thật ra thời gian trước, bạn trai cũ của em có về nước một chuyến, anh ấy đến tìm em để xin làm lành, còn bảo sẽ vì em mà về nước phát triển sự nghiệp. Em đang phân vân không biết có nên đồng ý hay không.”
Bất thình lình nghe được tâm sự của cô ấy, Trần Chiêu không biết phải nói gì, chỉ đành hỏi cặn kẽ thêm, “Hồi đó hai người tại sao lại chia tay?”
“Hồi đấy áp lực của cả hai đều lớn lắm, anh ấy thì bận làm luận văn, còn visa của em thì gặp trục trặc. Đôi bên đều không ai chịu nhường ai cả, cứ cãi vã suốt ngày, em giận quá nên đã chủ động nói lời chia tay. Bây giờ anh ấy bảo anh ấy có thể thỏa hiệp rồi, nhưng em lại đâm ra do dự.”
“Tại sao lại do dự?”
“Em không gánh nổi áp lực khi anh ấy vì em mà đưa ra một quyết định hệ trọng như thế, dù sao thì ở bên Mỹ anh ấy sẽ có cơ hội phát triển tốt hơn. Nhỡ đâu anh ấy về nước làm ăn bình thường thì chẳng phải em là người có lỗi sao?”
“Em đã nói nỗi băn khoăn này cho anh ấy nghe chưa?”
“Em nói rồi, anh ấy an ủi bảo không sao đâu, anh ấy có mối quan hệ trong ngành, bố anh ấy chính là cấp cao của nhà máy dược.”
Lưu Hân Nhiễm chợt nhớ ra điều gì đó, hình như việc cô ấy nói chuyện này với cô có chút nhạy cảm, thế là cô ấy cúi đầu bưng ly nước lên uống.
Trần Chiêu dĩ nhiên nhận ra sự bất thường của cô ấy, đối mặt với phản ứng này thì không khó để đoán ra nhà máy dược trong lời cô ấy có liên quan đến mình. Nếu là trước kia, đối phương không muốn nói thì cô sẽ không chủ động gặng hỏi.
Thế nhưng hôm nay, Trần Chiêu như bị ma xui quỷ khiến mà cất lời, “Rất hợp lý mà, đối với những người có năng lực mạnh mẽ, có bối cảnh và các mối quan hệ sẽ gây dựng được sự nghiệp lớn lao hơn. So với việc không có chút gốc rễ nào ở Mỹ thì đây là một ưu thế tuyệt đối, nên tận dụng tốt. Đó là nhà máy dược nào thế em?”
Lưu Hân Nhiễm nghĩ bụng mình cũng coi như là người có ô dù, cô ấy cũng xem bối cảnh kia là điều hiển nhiên, bản thân chẳng có lý do gì để cố tình che giấu, “Chính là nhà máy dược của nhà chị đấy ạ, tập đoàn Chính Á.”
“Hóa ra là vậy, thế thì tốt quá rồi, nếu hai đứa làm lành với nhau thì hôm nào chị mời hai đứa đi ăn cơm. Người bạn trai lọt vào mắt xanh của em thì năng lực cá nhân chắc chắn không tồi đâu, phải biết dốc sức lo liệu cho tiền đồ chứ. Bố cậu ấy là ai vậy? Biết đâu chị lại quen biết đấy.”
