Đăng bởi Để lại phản hồi

THIẾU NIÊN ĐẢO NHỎ – CHƯƠNG 2

Chương 2: Thuê nhà

*

“Phòng ốc thì hơi cũ một tí, nhưng được cái thoáng trước mát sau. Khu này lại là khu dân cư, đi chợ hay mua sắm đều tiện, mà đặc biệt là an toàn cực kỳ, ngay phía sau là đồn công an đấy.”

Người đàn bà trung niên liến thoắng không ngừng. Thấy Hứa Chiêu im lặng, bà ta sợ cô không ưng liền đập đập tay mở toang cả cửa sổ trước lẫn cửa sổ sau của phòng khách, cố xua đi cái mùi ẩm mốc nồng nặc đến hắc cả mũi.

Phương Bác bước lại gần cửa sổ phía sau, phóng tầm mắt ra xa. Cách một con đường cái chính là đồn công an. Xung quanh đây là khu phố chợ sầm uất, những dãy nhà thấp tầng xen lẫn các con ngõ nhỏ, cửa hàng san sát, xe cộ tấp nập ngược xuôi. Ngoại trừ con đường cái được trải nhựa mới tinh ra, mọi thứ ở nơi này đều toát lên một vẻ tàn tạ, bám đầy bụi bặm của thời gian.

Từ đầu đến cuối Hứa Chiêu không nói lời nào. Cô khoanh tay, cũng chẳng buồn ngó nghiêng xem kết cấu căn nhà ra sao. Đợi chủ nhà giới thiệu xong xuôi, cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua cánh cửa đối diện rồi lại thu tầm mắt về.

“Đối diện là ai ở thế ạ?”

“Ui dào!” Bà chủ nhà vỗ đùi đánh đét, mắt sáng rực lên, hỏi đúng chỗ hiểm rồi! Bà ta đi ra cửa, chỉ tay vào nhà đối diện mà bảo: “Cô cứ yên tâm đi, cái phòng đối diện kia là một anh công an ở đấy, làm việc ngay bên đồn dưới kia kìa. Sau này có gặp khó khăn gì, cứ ới một tiếng là anh ấy giải quyết cho ngay.”

Phương Bác sụt sịt mũi rồi bảo: “Cái phòng này mùi vẫn hắc quá.”

Chủ nhà cuống lên, vội vàng thanh minh: “Biển đảo thì nhà nào chẳng thế hả cậu, chịu thôi chứ biết làm sao. Cậu có đi tìm chỗ khác thì cũng vẫn cứ ẩm mốc thế này cả thôi. Mở cửa cho thông gió tí là hết ấy mà, chứ những nhà khác làm sao có vị trí đắc địa như nhà tôi.”

Bà ta còn định há mồm bồi thêm vài câu nữa, thì nghe thấy Hứa Chiêu lên tiếng: “Chốt căn này đi.”

Chủ nhà mừng húm như bắt được vàng, cứ như sợ cô đổi ý, vội vã lục lọi trong túi xách lấy hợp đồng và bút ra.

Phương Bác ghé sát lại gần Hứa Chiêu, liếc mắt hỏi: “Tính ở lại đây thật đấy à?”

Hứa Chiêu “ừ” một tiếng, không nói thêm gì nữa. Phương Bác lắc đầu đầy ẩn ý, bật cười: “Thế còn công việc của chị thì sao?”

Hứa Chiêu ngước mắt nhìn cậu ta, ánh mắt sâu xa khó đoán: “Dạo này tôi không nhận vụ án nào cả.”

Nói đoạn, cô nhìn ra cửa sổ phía sau, nhàn nhạt buông một câu: “Tha hồ thời gian mà dây dưa với anh ấy.”

Hợp đồng ký kết xong xuôi, chủ nhà cầm tiền rời đi. Hứa Chiêu bước lại gần cửa sổ phía trước, nhìn ra bên ngoài. Thời tiết hôm nay đẹp thật, nơi đường chân trời giao thoa giữa biển và trời là một màu xanh lam thẳm, mênh mông vô tận, giống hệt như năm đó.

Gửi phản hồi