Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 28

Chương 28: Ngoại truyện – Thế nên yên tâm mới có thể vui vẻ hơn

*

Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 29

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 30

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 25

Chương 25: Dương liễu xanh xanh, nước sông phẳng lặng

*

Phùng Ký Trung ngày hôm sau liên lạc với Trần Kính Chương, lúc đó Trần Kính Chương đang ở trong văn phòng nén giận đọc mớ tài liệu do cấp dưới viết. Mỗi bận làm cái việc này anh đều sực nhớ tới Giản Nhu, câu chữ trong luận văn của cô chỉn chu, gãy gọn hơn nhiều.

Anh bắt máy, đầu dây bên kia âm thanh hơi ồn ào, Phùng Ký Trung ở bên đó oang oang nói: “Tôi kiếm người hỏi thăm giùm rồi, cái studio đó bà chủ họ Thôi, là nữ, cũng có chút quen biết, nhưng không nhiều lắm. Bên dưới chẳng có mấy nhân viên, thời gian đầu cái gì tụi họ cũng nhào vô làm một chút, hiện tại chủ yếu là quảng bá thời trang, phỏng chừng là đang hướng tới kiểu nhỏ nhắn mà tinh tế đó.”

Bởi vì là Trần Kính Chương hỏi, Phùng Ký Trung ban đầu cũng có chút hứng thú, tính toán đâu ra đấy biết đâu lại đào bới được gì đó để bán cho anh một cái ân tình. Nhưng nghe thư ký báo cáo xong liền tắt ngúm cái ý định đó, quy mô nhỏ xíu hà, thà rằng để anh bỏ tiền ra mua đứt một cái có sẵn cho vợ anh, à không, vợ cũ anh, đứng ra làm cho rồi.

Mấy chuyện này Trần Kính Chương ít nhiều đều đã biết, anh vừa định mở miệng thì Phùng Ký Trung như có linh tính liền cướp lời trước: “Tôi đoán mấy chuyện khác cậu không ham đâu. Hiện tại có một nhà đầu tư đang muốn rót vốn vô chỗ họ, hồi trước tôi có ăn cơm chung với người này rồi, giàu lắm, thuần túy là đầu tư thiên thần.” Kẻ như Phùng Ký Trung mà đã khen ai giàu thì người đó chắc chắn không phải kiểu giàu có bình thường.

Phùng Ký Trung hồi trước thích nhất là kiếm Trần Kính Chương làm bạn tán dóc, năm đó hai người họ cùng đi du học Mỹ với nhau.

Anh ta cứ luôn thấy Trần Kính Chương từ sau khi lấy cái cô vợ lầm lì như hũ nút kia xong thì cả người cũng bị lây cái tính trầm uất, chẳng còn thiết tha chuyện trò gì mấy, ngặt nỗi cái thói quen nói nhiều vẫn còn y nguyên đó, Phùng Ký Trung hễ cứ đụng mặt anh là cái miệng lại liến thoắng không thôi.

Trần Kính Chương quá rành cái nết của anh ta, lúc nói chuyện mà có ngắt quãng một nhịp thì đa phần là đang làm bộ làm tịch, chẳng cần ai phải vô phụ họa làm chi.

Anh có chút linh cảm, liền im lặng đợi Phùng Ký Trung nói tiếp vế sau. Quả nhiên Phùng Ký Trung tiếp lời: “Tôi nghĩ bụng dẫu có giàu cỡ nào đi nữa thì cũng đâu tới mức ‘thiên thần’ dữ vậy, nên mới kêu người ta lưu tâm một chút, nghe đâu là gã đó chấm trúng một cô nhân viên bên chỗ họ rồi.” Phùng Ký Trung nói tới đây bèn dừng mạch truyện, nửa câu sau không thèm nói thêm nữa. Nhưng thực chất người đó chính là vợ cũ của anh.

Anh ta không biết rõ Trần Kính Chương đang nghĩ ngợi điều chi, bèn ướm lời hỏi một câu: “Cậu biết chuyện này chưa hả?”

Trần Kính Chương thì biết cái nỗi gì được chứ, Giản Nhu ngoại trừ việc ngó ngàng tới con mèo của cô ra thì chẳng thèm hé môi nửa lời với anh về bất cứ chuyện gì khác.

Ban đầu anh giữ im lặng, một lúc sau mới hỏi Phùng Ký Trung: “Người đó tính tình thế nào?” Nghe qua điện thoại hoàn toàn không nhận ra chút cảm xúc nào.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 26

Chương 26: Năm tháng trôi qua

*

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 23

Chương 23: Sao em sợ bố anh đến vậy?

*

Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 24

Chương 24: Lăng xê em chỉ là chuyện dễ như chơi.

*

Trần Kính Chương thả chú mèo nhỏ ra ở phòng ngủ phụ, làm theo lời dặn của Giản Nhu, tạm thời không thèm ngó ngàng tới nó, cứ để mặc cho nó tự thích nghi. Anh thu xếp xong xuôi khay cát mèo, lại cầm lấy chiếc bát gốm màu vàng nhạt trong gói đồ kia, đi đến chỗ bồn rửa để hứng nước.

Nước tinh khiết vừa mới làm ướt đáy bát, anh đã nghe thấy có tiếng người đang mở khóa vân tay.

Trần Tương vì đi họp nên mặc quân phục thường dùng, sắc xanh quân đội phẳng phiu nghiêm túc càng tôn lên vẻ nghiêm nghị, uy nghiêm của ông. Trần Kính Chương ngoảnh đầu nhìn về phía cửa một cái, cất tiếng gọi: “Bố.”

Đăng bởi 1 phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 21

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 22

Đăng bởi Để lại phản hồi

TƯƠNG LAI – CHƯƠNG 18